GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 4: Hôn tiếp

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Bạch vươn tay dưới ánh mặt trời, hốc mắt mờ mịt hơi nước, thể thấy cậu đang cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hoang mang.

Trước đây Tô Bạch không thể ra nắng, còn bây giờbị nắng chiếu rọi cũng không thấy đau đớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bỏng rát, nhưng cho đến giờ Bạch vẫn nhớ như in cảm giác như bị ngàn vạn cây kim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đâm vào người khi phơi mình dưới mặt trời.

Cố Trường Huyền nhấc tay nắm cằm Bạch, để Bạch nhìn thẳng vào mình, nhướng mày hỏi: “Muốn biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tại sao không?”.

“Tại sao không sợ mặt trời nữa ư…Ưm”. Bạch mở to hai mắt, trơ mắt nhìn nam nhân này lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hôn mình lần nữa.

Nhất thời Tô Bạch không phản ứng kịp, tuy cậu cũng không ghét nụ hôn này, nhưng vẫn cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chút bất ngờ, vậy Bạch hơi lúng túng chớp chớp mắt, lông mi dài quẹt qua mi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cố Trường Huyền.

Sau đó Bạch liền cảm thấymột vật mềm mềm hung hăng đảo qua kẽ môi, cậu mềm oặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người, hai tay nắm chặt vạt áo Cố Trường Huyền, thuận theo chờ đợi chuyện tiếp sau.

Ngay lúc này Cố Trường Huyền lại buông Tô Bạch ra, dùng ngón cái miết nhẹ đôi môi ướt át của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu, mỉm cười dịu dàng nói: “Vì cái này”.

“A?”. Tô Bạch bị hôn đến choáng váng, hoàn toàn không khả năng suy nghĩ.

Cố Trường Huyền lại hôn một cái lên môi cậu, chỉ nụ hôn phớt như chuồn chuồn lướt nước, ngắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngủi lại chóng vánh, sau đó Cố Trường Huyền xoa đầu Bạch, nói: “Như vậy ngươi sẽ không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sợ mặt trời nữa”.

“À”. Tô Bạch hồ gật gật đầu, thầm nghĩ, bởi ngươi hôn ta sao? Nhưng tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau khi ngươi hôn ta, ta liền có thể phơi nắng nhỉ?

Bạch suy nghĩ hồi lâu cũng không hiểu, quyết định không nghĩ nữa, tự đầu mình, rồi ngoan ngoãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nằm áp lên ngực Cố Trường Huyền.

Lúc này hai cậu lúc trước đi ngang qua cây hợp hoan này, nói phải đi bắn cung cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trở lại, một cậunhét cây cung của mình vào tay đứa kia, nhặt chiếc ô xanh bị gió © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thổi bay lên, nhảy chân sáo về phía Bạch và Cố Trường Huyền.

Bạch vẫn ngồi trên đùi Cố Trường Huyền, thấy thế cũng khôngý đứng dậy, ngược lại còn vắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẻo trên vai Cố Trường Huyền, lười biếng nghịch tóc hắn.

“Ca ca, ô của huynh phải không?”. Cậu bé cười toe toét, lộ ra hàm răng sún.

“Ca ca”, Bạch liền lặp lại lời cậu kia, ghé vào tai Cố Trường Huyền trêu: “Người ta hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi kìa, ô của ngươi phải không?”.

Lòng Cố Trường Huyền mềm nhũn, hình như bị hai tiếng ca ca lấy lòng, ý cười trong mắt càng đậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơn, búng nhẹ gáy Bạch nói: “Hỏi ngươi đó”.

Bạch cầm một lọn tóc của Cố Trường Huyền, sau đó phùng thổi lọn tóc trong lòng bàn tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chơi một lúc mới híp mắt cười nói: “Nó không nhìn thấy ta”.

Cậu chẳng hiểu ra sao chớp chớp mắt, mở to đôi mắt đen nhánh nói: “Ta nhìn thấy huynh mà”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Ặc…”. Bạch sửng sốt, cậu này không chỉ nhìn thấy cậu, hình như còn nghe thấy lời cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói, Bạch nhìn lại góc áo của mình, bên trên vẫn còn dấu giày của cậu bé, chứng tỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9Bạch không nhớ nhầm, cậu này đúng từng đi ngang qua đây, nhưng lúc ấy, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn thấy Bạch, cũng không nghe thấy cậu nói.

“Sững sờ cái gì?”. Cố Trường Huyền vỗ vỗ môngBạch, nhịn cười nói: “Nhận lấy ô đi kìa, đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để thằng bé cứ cầm mãi thế”.

“À”. Bạch ngoan ngoãn gật đầu, đứng dậy, sau đó tiếp tục ngơ ngác nhận chiếc ô trong tay cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bé.

Cố Trường Huyền cũng đứng lên, hắn đứng bên cạnh Bạch, hơi cúi đầu về phía cậu bé kia, hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhã nói: “Cảm ơn”.

“Không gì”. VốnCố Trường Huyền đang nghiêng người, lại đứng chỗ tối, nên cậu bé kia không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy rõ diện mạo của hắn, lúc này Cố Trường Huyền đứng thẳng đối diện với nó, cậu mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn khuôn mặt tuấn song của hắn, thế mặt đỏ lên, vội xua tay nói không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cần khách khí, cuối cùng chắp tay thi lễ rời đi.

“Nó thể nhìn thấy ta”. Bạch chỉ chỉ mình, rồi chỉ cậukia.

“Ừ”. Cố Trường Huyền cầm lấy bàn tay đang chỉ trỏ lung tung, kéo Bạch đến bên cạnh mình, hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Biết tại sao nhìn thấy ngươi chưa?”.

Cố Trường Huyền tưởngBạch sẽ lắc đầu, không ngờBạch lại trực tiếp kiễng chân vòng tay qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vai hắn hôn chụt một cái lên môi hắn, nghiêng đầu cười: “Bởi ngươi hôn ta”.

“Lần này là ngươi hôn ta”. Cố Trường Huyền nhướng mày, đuôi mắt hơi xếch lên.

“Không giống nhau sao?”. Bạch ngửa đầu hỏi hắn.

Ngươi hôn ta không giống ta hôn ngươi, đây quả thực vấn đề khó thể trả lời, Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền nghĩ cách giải, đang định mở miệng thì thấy một bóng đỏ xẹt qua, sau đó đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xuống trước mặt Tô Bạch Cố Trường Huyền, vui mừng nói: “Tiểu Bạch! Ngươi tỉnh rồi”.

Thần Đồ hưng phấn nắm cánh tay Tô Bạch, lại thấy tay của mình xuyên thẳng qua người cậu, dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch chỉ một cái bóng, không thực thể.

Nhưng ràng tay Cố Trường Huyền đang vòng quanh eo Bạch, hiển nhiên hắn thể tiếp xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với Bạch, nhưng tại sao mình lại không thể?

Thần Đồ không tin tưởng vào ma quỷ quái, lại nhào vào Bạch mấy lần nữa, hòng ôm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch, nhưng hết lần này đến lần khác đều xuyên qua người cậu, làm cách nào cũng không chạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được vào người Bạch.

“Chuyện đây?”. Thần Đồ xắn tay áo hỏi Cố Trường Huyền, bao nhiêu vẻ tao nhã thanh lịch lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều bay biến sạch.

“Y không chạm vào ta được”. Tô Bạch nhích lại gần Cố Trường Huyền, bình thản tự nhiên trần thuật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sự thực này.

“Ừ, đúng vậy”. Cố Trường Huyền phụ họa,

Bạch nghiêng đầu ngẫm nghĩ, sau đó vươn tay đẩy Thần Đồ một cái, Thần Đồ không tránh, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngờ Bạch thể đẩy ngã y, thế y ngã xuống đất với ánh mắt hoang mang không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dám tin.

“Nhưng ta thể chạm vào y”. Bạch lại trần thuật một sự thực.

“Ừ, chạm được”. Cố Trường Huyền lại phụ họa tiếp.

Thần Đồ dậy từ dưới đất, lúc này mới nhận ra Tô Bạch là lạ, liền sáp lại gần© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch, chỉ mình hỏi: “Tiểu Bạch, ngươi không nhận ra ta sao? Ta Thần Đồ đây”.

“Thần Đồ là ai?”. Bạch nhìn Cố Trường Huyền hỏi.

“Thần Đồ chính ta!”. Nam tử mặc y phục đỏ, dung mạo diễm lệ lặp lại, sau đó mong chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn Bạch.

“Ồ, không biết”.Bạch nghiêm túc đáp lại một câu.

“Ngươi!”. Thần Đồ bị Bạch làm nghẹn họng, chỉ chỉ Bạch, rồi chỉ chỉ mình, cuối cùng quay sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gặng hỏi Cố Trường Huyền: “Rốt cuộc chuyệnvậy?”.

“Ngươi đang nói chuyện với ta à?”. Giọng nói Cố Trường Huyền vẫn dễ nghe như vậy, nhưng ngữ khí đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơi lạnh xuống.

Lúc này Thần Đồ mới ý thức mình nói câu kia với thái độ không thích hợp lắm, thoáng nhớ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thân phận của người trước mặt nàyhối hậncùng, thế liền cười nịnh lùi lại hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bước, định giải thích đó.

Cố Trường Huyền lại không cho y cơ hội giải thích, chỉ tiện tay phất ống tay áo, Thần Đồ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biến thành một luồng khói xanh.

“Y biến mất rồi”. Bạch nghiêng đầu nói.

“Ừ”. Cố Trường Huyền đáp, sau đó nâng mặt Bạch quay về phía mình, dịu dàng nói: “Không cần quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tâm đến y”.

“Ừ, kệ y”. Tô Bạch ngoan ngoãn gật đầu, híp mắt cười.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 4 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW