GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 34: Tỉnh lại

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Thần Đồ bị Bạch làm cho giận quá hóa cười, y cũng mới nói Cố Trường Huyền một câu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngờ đâu Bạch so đo từng tí một như thế, thế Thần Đồ xắn tay áo vẫy vẫy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch: “Nào, Tiểu Bạch, ngươi qua đây, qua đây nào”.

“Ngươi cũng không đánh được ta, ta qua đó ngươi cũng chẳng làm được”. Bạch liếc mắt nhìn Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đồ, sau đóra bàn, nghịch chén trà trong tay.

Thần Đồ tức đến ngã ngửa, sau khi quơ hai cái qua ngườiBạch nhưng không kết quả, lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thầm tính toán một chút, rồi ngồi xuống bên cạnh Bạch, giở giọng: “Ngươi không muốn biết chuyện xưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về ca ca tốt của ngươi à?”.

Bạch vừa nghe câu này xong liền ngồi thẳng người, ánh mắt hứng thú sáng lên, hỏi: “Ngươi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 những chuyện ngày trước của ca ca?”.

“Đúng vậy”. Thần Đồ hai chân bắt tréo,mặt bàn cố ý làm Bạch sốt ruột: “Trước kia ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấy cùng thích một vị tiên quân nọ, kiểu thích muốn sao sao muốn trăng trăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ấy, ngươi tưởng ngài ấy bây giờ đối xử với ngươi tốt lắm rồi, thực ra so với tiên quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kia, ngươi cũng chưa thấm vào đâu”.

“Có lẽ ta chính vị tiên quân kia”.Bạch chống cằm nói.

Thần Đồ kinh hãi nhìnBạch, còn tưởng cậu đã nhớ lại đó, nhưng thấy mặt cậu vẫn hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiên như trước, không giống như dáng vẻ đã nhớ lại tất cả, liền lắc đầu dọa: “Ngươi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải”.

“Vậy thì chuyện ngươi kể gạt ta”. Bạch bĩu môi, tự rót cho mình một chén trà nóng, nâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên miệng thổi nhẹ.

Thần Đồ nghẹn họng, nhưng nhớ tới chuyện hôm qua Bạch trêu chọc y, liền cắn răng tiếp tục lừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu: “Ta không gạt ngươi, ngươi nghĩ vì sao ngài ấy lại đối tốt với ngươi, còn không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi rất giống tiên quân, nói trắng ra, ngươi chẳng qua chỉ người thay thế…”.

Thần Đồ nói rất trôi chảy, Bạch lại bất động, chỉ thong thả uống một ngụm trà, chớp chớp mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn Thần Đồ.

“Ngươi không tin?”. Thần Đồ tự thấy vừa rồi biểu hiện của mình y như thật, Bạch lại hời hợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trả lời: “Ta không tin”.

“Ta nói thật sao ngươi không tin?”. Thần Đồ vẫn tưởng rằngBạch đời này rất dễ lừa, kết quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hôm nay mới phát hiện đó đúng chỉ y tưởng vậy thôi.

“Dù thế nào ta cũng không tin”. Bạch đặt chén trà xuống, nói với Thần Đồ: “Ngươi đưa tay qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đây, ta kể cho ngươi một chuyện”.

Thần Đồ bán tín bán nghi vươn tay,Bạch đặt tay mình lên trên, chăm chú nhìn y nói: “Trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đây ta không thể chạm vào vật sống, hồi ấy trên núi Vân Lưu hai con nhím, bụng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bọn chúng trông rất mềm rất trắng, ta muốn sờ một chút, nhưng vẫn không bao giờ sờ được”.

“Ngươi kể với ta chuyện này làm gì?”. Không hiểu sao Thần Đồ bỗng thoáng dự cảm xấu.

“Nhưng sau khi gặp được ca ca, ta thể chạm vào vật sống rồi. dụ như ngươi chẳng hạn”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch nghiêm túc nói, còn Thần Đồ không hiểu ra sao, vẻ mặt mờ mịt nói: “Nhưng ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chạm vào ngươi được, hơn nữa cũng không cảm nhận được ngươi đang chạm vào ta”.

“Bởi ngươi không phải ca ca!”. Bạch cũng không giải thích ràng, cậu dùng dáng vẻ quỷ dị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói tiếp: “Trước đây ta cũng không thể nhìn mặt trời, vừa bị mặt trời chiếu vào toàn thân liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đau nhức. Nhưng sau khi ca ca hôn ta, về sau không còn đau như vậy nữa”.

“Hả?”. Thần Đồ quả thực không biết chuyện này.

“Quan trọng nhất là…”. Bạch mắt, nhỏ giọng nói: “Trước đây, không ai nhìn thấy ta, cũng không ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghe thấy ta nói chuyện, sau khi ca ca đến các ngươi mới có thể nhìn thấy ta, ta mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 có người để nói chuyện”.

“Ơ?”, Thần Đồ nghe như lạc vào sương mù, hoàn toàn bối rối.

“Nhưng hình như ta không thể cách huynh ấy quá xa, nếu cách qua xa…”. Bạch hơi ỉu xìu, dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một lát rồi mới nói tiếp: “Thực ra hôm qua ta ngay trước mắt các ngươi, nhưng các ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không nhìn thấy ta”.

“Khoan đã, ngươi nói những điều này để làm gì, còn nữa, tại sao chúng ta phải nói chuyện kiểu này?”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thần Đồ dùng ánh mắt chỉ chỉ hai bàn tay đặt lên nhau của mình Bạch.

“Ta chỉ muốn cho ngươi biết, ca ca đối với ta ý nghĩa cùng đặc biệt, ta đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 huynh ấy cũng vậy, người thay thếđóngươi nói, căn bản chuyện không thể nào…”.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch nói xong, bỗng cười tỏa sáng: “Về phần tại sao phải nói chuyện kiểu này ấy à, bởi vì…Úc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lũy đang bên ngoài kìa”.

Bạch nói đến đây, liền dùng bàn tay rảnh rỗi nhanh chuẩn gọn ném vỡ chén trà trên bàn, Úc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lũy quả nhiên nghe tiếng động chạy vào, vừa nhìn qua liền thấy hai người nắm tay nhau, Thần Đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sợ đến nỗi quên cả rút tay lại, Bạch thì chỉ sợ không lớn chuyện, giả vờ vô tội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: “Thần Đồ ca ca, sao lại nắm tay ta không buông vậy?”.

“Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi…”. Thần Đồ hốt hoảng rút tay lại, mắt trợn tròn, không thể tin nổi nhìn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch, muốn mắng người lại không biết mắng từ đâu.

Úc Lũy sững sờ nhìn cảnh này, khuôn mặt đột nhiên lộ vẻ tuyệt vọng, hắn cố gắng mỉm cười, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nụ cười trông cùng thê thảm.

“Xin lỗi, quấy rầy rồi”. Úc Lũy nghẹn ngào, giọng nói vấp váp, bước chân lảo đảo, nhưng vẫn loạng choạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chạy xa.

“Đợi đã, Úc Lũy hãy nghe ta giải thích!”. Thần Đồ cảm thấy lần này mình trăm cái miệng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không giải thích ràng được, y xoay người nhìn Bạch, vẻ mặt như muốn bóp chết tươi cậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghiến răng nghiến lợi nói: “Tô Bạch!”.

“Chuyện vậy?”. Cố Trường Huyền nghe thấy bên nàytiếng động cũng hơi lo lắng, nhíu mày vội chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới, Bạch vừa thấy hắn đến, liền nhăn mũi nhếch miệng, khóc nức nở nhào qua, ấm ức nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Thần Đồ bắt nạt ta!”.

Thần Đồ phải dựa vào chiếc bàn đằng sau mới không bịBạch làm cho tức đến ngã, lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giậm chânlên: “Rốt cuộc ai bắt nạt ai chứ?!”.

“Là y bắt nạt ta hu hu hu”.Bạch khóc càng ấm ức, thút tha thút thít không thở nổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đúng chút đáng thương, “Y nói tiên quân ngày xưa huynh thích không phải ta, nói ta chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người thay thế…”.

VốnCố Trường Huyền nhìn dáng vẻ Bạch đã rất đau lòng, nghe xong câu này càng giận hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn ôm Bạch vào lòng, quay sang tức giận nói: “Thần Đồ!”.

“Gia, ta…ta cũng uất ức lắm”.

“Ngươi uất ức? Đời này trừBạch ra ta còn đối tốt với ai nữa? Nếu Tiểu Bạch thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tin lời ngươi nói thay thế đó, từ đó sinh lòng xa cách ta, ta uất ức hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không? Thần Đồ, rốt cuộc ngươi muốn làm gì, sống đủ những ngày vui vẻ rồi giờ muốn đi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mười tám tầng địa ngục dạo một vòng phải không?”. Cố Trường Huyền trực tiếp hóa chiếc bàn Thần Đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dựa vào thành bột mịn, nhưng vẫn chưa hết giận.

“Ca ca, ta…ta không tin mà”. Bạch sờ sờ mũi, thấy Cố Trường Huyền thực sự nổi giận, lại cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy mình đùa quá trớn rồi, liền túm ống tay áo hắn, khẽ nói: “Huynh đừng giận nữa, Thần Đồ…bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dọa ngu người rồi kìa”.

Thần Đồ không hề bị dọa ngu người, Thần Đồ chỉ sợ đến mức trào nước mắt, y không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch dám chơi xấu mình, thủ đoạn kiểu này trước kia Tô Bạch cũng hay dùng, nhưng Bạch đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này ràng trông rất mềm mại hại ngốc ngốc, sao cũng âm hiểm xảo trá không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giới hạn như vậy?

“Tiểu Bạch…”. Cố Trường Huyền ôm Bạch vào lòng, cảm thấy may mắn như tìm lại được thứ đã mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi, may mà Tiểu Bạch không nghĩ quẩn, may cậu vẫn tin tưởng hắn.

Bạch bị Cố Trường Huyền siết hơn đau, những thấy hắn quan tâm mình như vậy, trong lòng cậu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cực hạnh phúc, thế cứ chịu đau không nói, để mặc Cố Trường Huyền ôm chặt mình.

“Ca ca, không phải lúc trước huynh nói phải để Thần Đồ giả thần giả quỷ sao?”. Một lát sau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch đột nhiên mở miệng.

“Hửm?”. Cố Trường Huyền buông Bạch ra, dịu dàng vuốt ve cậu.

“Trước khi đến nhà Dương Thanh Cửu ấy, huynh bảo Úc Lũy cứu Thần Đồ về, huynh nói huynh không rành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giả thần giả quỷ, chuyện này phải dựa vào Thần Đồ mà!”. Bạch kiễng chân ngửa đầu, thuật lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lời nói của Cố Trường Huyền.

Cố Trường Huyền bật cười, không ngờ một câu mình thuận miệng nói ranhóc ngốc này cũng nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như vậy,Cố Trường Huyền giận đến mấy đi nữa, lúc này đều cũng nguôi ngoai rồi, hắn dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dàng hôn lên mặt Bạch, giải thích: “Lúc đầu nghĩ là để Thần Đồ đến nhà Dương Thanh Cửu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm công tác chuẩn bị tâm lý, khua khoắng kiếm gỗ rồi niệm chú theo đúng quy trình, sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ông Dương gia được khai sáng, ta sẽ cứu người, nhưng quên mất các bước này rồi”.

“Bây giờ vào đi”. Bạch lắc tay Cố Trường Huyền làm nũng: “Chúng ta đến nhà Dương Thanh Cửu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chuyến nữa, cho Thần Đồ khua kiếm niệm chú một lúc tiện thể xả giận luôn”.

Bạch nói đếnxuôi tai, còn Thần Đồ lần này không dám coi thường cậu nữa, vội đứng thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người chờ Cố Trường Huyền định đoạt.

“Nếu vậy thì cho ngươi một hội lấy công chuộc tội”. Đương nhiên Cố Trường Huyền sẽ nghe lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch, liền liếc Thần Đồ nói: “Chuẩn bị đi, chúng ta đến Dương gia”.

Úc Lũy vừa mới vội vã bỏ đi giờ cũng quay về, sắc mặt hắn vẫn hơi tái, nhưng vẫn xốc lại tinh thần báo cho Cố Trường Huyền: “Dương Thanh Cửu đã tỉnh lại, Dương gia vừa phái người tặng một đống quà cáp, nói phải cảm tạ ngài chu đáo”.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 34 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW