GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1: Lần đầu gặp gỡ

Đã copy!
Tiếp
Edit: Kogi

Tháng ba đầu xuân, mưa phùn rơi suốt một đêm, hôm sau, cây hợp hoan trên núi Vân Lưu liền nở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hoa, mấy khóm hoa hồng nhạt tụ lại thành cụm, đẹpcùng.

Nhưng đẹp hơn nữa thiếu niên nằm nghiêng dưới gốc cây hợp hoan, môi hồng răng trắng, tóc đen hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thắm. Từng tia nắng mặt trời buổi sớm xuyên qua kẽ lá, nhẹ nhàng rơi trên mi mắt thiếu niên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thiếu niên lộ vẻ khó chịu, nhíu cặp mày xinh đẹp nhích ra phía sau, cho đến khi cả thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể được tán cây hợp hoan che phủ hoàn toàn.

Cuối cùng Tô Bạch vẫn bị ánh mặt trời làm tỉnh giấc, cậu nâng tay dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngẩn ngơ nhìn cây huệ dạ hương màu tím nhạt trong núi bị gió thổi bay phiêu tán, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lười biếng ngáp một cái.

Lúc ngẩng đầu lên bỗng nhìn thấy cây hợp hoan ra hoa, Tô Bạch lấy làm lạ, liền dụi mắt lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa, mới chắc chắn rằng mình không nhìn nhầm, nhưng mà, trước đây chẳng phải cây hợp hoan này đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cuối hạ mới ra hoa ư, tại sao năm nay lại nở sớm vậy?

Nhưng đây cũng không phải lúc nghĩ chuyện này, Bạch hơi dời tầm mắt, cách cây nhìn vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trí mặt trời, tủi thân ôm chính mình cuộn lại, làu bàu: “Có lẽ mình không đi ra được rồi”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Bạch không thể ra nắng, mặc cậu cũng rất thích ánh sáng ấm áp, nhưng vừa bị ánh nắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chiếu tới, cả người liền bỏng rát, tựa như số cây kim sắc nhọn cùng lúc đâm vào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thực sự rất đau đớn.

vậy bây giờ Bạch không đi ra ngoài trời được.

Xa xa hai cậu vừa cười đùa vừa nhảy chân sáo đi tới, thấy cây hợp hoan này liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dừng lại, sau đó đi về phía Bạch.

“Nhìn này, cây ra hoa rồi”. Một cậu hưng phấn nói với cậu kia, dường như không nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch dưới gốc cây hợp hoan, cậu đi thẳng qua, còn dẫm lên góc áo Bạch.

Bạch bị dẫm lên góc áo cũng không tức giận, chỉ nhìn cậu bằng đôi mắt đen tuyền trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 suốt, sau đó cười nhẹ: “Ngươi dẫm lên y phục của ta rồi”.

Không ai nghe thấy Bạch nói, hai cậu vẫn tiếp tục đề tài ban nãy. Một trong hai cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó nói: “Chẳng phải cây này năm nào cũng ra hoa sao, lạ đâu”.

“Nhưng năm nay hoa nở sớm hơn mọi năm”. Tô Bạch nhướng mày, chống cằm xem hai cậunói chuyện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Cũng đúng, quả chẳng lạ cả. Chúng ta vẫn nên đi bắn cung đi”. Hai cậu bé © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cứ như vậy nhảy chân sáo rời đi, từ đầu đến cuối, không một ai nhìn qua chỗ Tô Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lấy một lần.

Khóe miệng hơi nhếch củaBạch dần dần hạ xuống, cậu đặt cằm lên đầu gối, lặng lẽ ôm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chính mình, đôi mắt phảng phất hơi nước mông lung, chút mất mát lạc lõng.

Buồn một lúc lâu, Bạch mới ngẩng đầu lên từ giữa hai đầu gối, cậu nâng tay xoa xoa khóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 miệng, muốn kéo lên một chút, sau đó tự nhủ, không sao, không sao hết, mình chỉ là một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 con quỷ, nên sợ mặt trời, cũng không ai thể nhìn thấy mình.

Thật sự không sao cả.

Chỉđôi khi hơiđơn một chút thôi.

Bạch phủi phủi đất góc áo, đódấu giày cậu ban nãy để lại, nhưngđêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 qua mưa, góc áo ẩm ướt, bị đất dính vào không phủi sạch được.

Bạch cũng không quan tâm lắm, cậu chỉ dịch về phía sau thêm chút nữa, tránh để mình bị ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mặt trời chiếu tới.

Sau đó Bạch hắt hơi một cái.

Hôm qua ngủ dưới gốc cây, rốt cuộc vẫn bị cảm lạnh rồi.

Hắt hơi xong Bạch day day cái mũi ửng đỏ, lòng thầm nghĩ, nếu tối qua không ngủ ở đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì tốt rồi, hứng mưa cả một đêm, kiểu chẳng sinh bệnh.

Sinh bệnh sẽ khó chịu á, hơn nữa, tối nay mình lại phải lẻn vào nhà thầy thuốc Vương lấy thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi. Bạch không muốn lấy không đồ của người khác, vậy mỗi lần lấy thuốc xong, đều tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nguyện làm chút đó. Hoặc nhân lúc cả nhà thầy thuốc Vương ngủ say quét dọn sân nhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hoặc là giúp thầy thuốc Vương gặt lúa mì, hoặc hăng hái giặt sạch quần áo cho cả nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thầy thuốc Vương, sau đó phơi lên cao.

Sau mấy lần như vậy, thầy thuốc Vương không cảm thấy vui vẻ bao nhiêu, ngược lại còn bị dọa sợ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tưởng trong nhà quỷ giở trò, thế liền thắp hương bái Phật, rồi thì mời pháp làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phép, trông hốc hác hẳn đi.

Bạch rất áy náy, nhưng vừa nghĩ tới pháp bắt quỷ đó liền sáng mắt, lần nữa dấy lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 niềm hy vọng, hôm làm phép,Bạch cố tình chạy đến trước mặt pháp sư, ánh mắt tràn ngập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mong chờ nhìn lão, hỏi: “Pháp sư, ngài, ngàinhìn thấy ta không?”.

Đáng tiếc pháp không nhìn thấy Bạch, lão chỉ múa may cây kiếm gỗ đào trong tay, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hướng về phía trước, mắt nhìn thẳng, bổ kiếm xuống, hét to: “Phá!”, sau đó lầm rầm đọc một đống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 câu thần chú lạ.

Bạch ấm ức vặn ngón tay, hai mắt đẫm lệ nhìn pháp kia, sụt sịt mũi miễn cưỡng cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: “Ta đang đứng cạnh ngài đó, ngài cũng không nhìn thấy ta sao?”.

Không người trả lời Bạch, Bạch hơi thất vọng, đôi khi cậu cũng muốn tìm một người để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trò chuyện, nhưng không ai nhìn thấy cậu.

thực ra không chỉ người, ngay cả quỷ cũng không nhìn thấy cậu.

Pháp thầy thuốc Vương mời tới cũng từng làm phép cho người khác, có lần pháp này dùng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xấp bùa vây bắt một con quỷ nhỏ, quỷ nhỏ kia kêu thảm, vẻ mặt cùng thống khổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch sinh lòng không nỡ liền đi tới, bóc hết bùa dán trên người quỷ nhỏ kia xuống, hỏi nó: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Ngươi không sao chứ?”.

Quỷ nhỏ không bị bùa chú trói buộc, vội vàng run run người, sau đó “vèo” cái lủi mất, Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng bay theo sau, rồi cậu nhìn thấy quỷ nhỏ kia nhào vào lòng một con quỷ lớn hơn, tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ôm ngực, chưa hết kinh sợ nói: “Sợ quá sợ quá, ngươi không biết chứ ban nãy ta đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cố định rồi, kết quả bùa chú trên người tự nhiên rơi xuống, đúng gặp quỷ sống mà!”.

Bạch bay đến bên cạnh nó, híp mắt cười nói: “Là ta cứu ngươi nè”.

Không con quỷ nào để ý Bạch, con quỷ lớn chỉ vuốt ve an ủi quỷ nhỏ, rồi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một câu: “Lại nói khoác phải không, quỷ sống gì chứ? Chúng ta chẳng phải quỷ sao”.

“Ta ta, ta cũng quỷ, trùng hợp ghê”. Tô Bạch thấy không con quỷ nào để ý đến cậu, liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cất cao giọng, lại đi về phía trước một bước, giọng nói hơi hồi hộp cố bắt chuyện.

Hai con quỷ vẫn không để ý đến Tô Bạch, nhưng rõ ràng giọng nói của quỷ lớn hạ thấp xuống: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Cứ lẩn tránh mãi thế này cũng không tiện, hay chúng ta đi đầu thai đi”.

Quỷ nhỏ lập tức lo lắng, quỷ không rơi được nước mắt, nhưng vẫn ngây ngô nức nở nói: “Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được! Nếu đi đầu thai, uống canh Mạnh Bà, kiếp sau ta sẽ không nhận ra ngươi nữa thì phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm sao đây”.

“Thì ra ngươi sợ kiếp sau không nhận ra nó”.Bạch mấp máy môi, có chút cảm thông nhìn chúng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9thể thấy chúng đều không để ý đến mình, Bạch lại sa sút tinh thần, cậu khẽ lẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bẩm: “Thì ra, các ngươi cũng không nhìn thấy ta à”.

Con quỷ lớn ôm quỷ nhỏ vào lòng, nói từng chữ: “Ta sẽ nhận ra ngươi, Tiểu Lục, đừng sợ, kiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau ta nhất định sẽ nhận ra ngươi, nếu không đầu thai chuyển thế, chúng ta chẳng mấy chốc sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hồn phi phách tán, thà rằng đi qua cầu Nại Hà, như vậy, ít nhất chúng ta còn kiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau”.

Đúng một câu chuyện bi thương.

Bạch nhấc tay áo chấm khóe mắt, dường như tất cả mọi người đều có chuyện thương tâm, còn hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 con quỷ này sợ quên nhau chia ly, mình thì chẳng ai nhìn thấy nên đơn tịch mịch. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Kiếp sau, ngươi nhất định phải nhớ ta”. Quỷ nhỏ tên Tiểu Lục cuối cùng cũng bị thuyết phục, cùng quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lớn đi qua cầu Nại Hà.

Từ đầu đến cuối, hai con quỷ không hề để ý tới Bạch, chuyện này cũng thật đáng thương.

Bạch ngồi ngẩn ngơ dưới gốc cây hợp hoan nghĩ về những chuyện này, mặt trời đã di chuyển vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trí, Bạch muốn tránhkhông thể không rụt chân lại, nhích lại gần gốc cây hơn, sau đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chợt một bóng người đến bên cạnh Bạch.

Người kia cầm một chiếc ô màu xanh, vươn bàn tay thon dài, khớp xương ràng về phíaBạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau đó Bạch nghe thấy một giọng nói du dương dễ nghe nhất trên đời: “Ngươi ngồi đây làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì? Nền đất lạnh, đứng lên đi:”.

Kogi: Ra lò chương đầu tiên!! (≧∇≦)

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW