GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 51: Chuyển nhà

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Bạch ngắm nụ cười nhẹ trên khuôn mặt hắn, lại chút thương xót, nhưng cậu thực sự không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trút tâm trạng sầu não của mình sang Cố Trường Huyền, liền mím môi, lộ ra nụ cười ngây thơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như ngày xưa, nhẹ nhàng nói: “Có đâu, chỉ vừa mới thấy bọn Thần Đồ đang dọn dẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hành lý, không biết vì sao”.

Cố Trường Huyền đi tới xoa xoa đầu cậu, giải thích: “Sang nhà Dương Thanh Cửu mấy ngày”.

“Hắn…lại bệnh nặng không dậy nổi rồi sao?”.

“Không phải thế, chỉ là sức khỏe không tốt, chúng ta qua xem thế nào”. Lời này của Cố Trường Huyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không phải giả, hồn phách Tiểu Lục ngày nào còn chưa thể tách khỏi Dương Thanh Cửu, sức khỏe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Dương Thanh Cửu còn chưa khá hơn.

Đồ đạc mấy người cần chuyển cũng không ít, Cố Trường Huyền lo Bạch chịu ấm ức, đồ dùng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiểu viện đều được chọn lựa tỉ mỉ, mất rất nhiều thời gian mới đầy đủ, nếu bọn họ chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sang nhà Dương Thanh Cửu, tất nhiên những thứ này cũng phải mang theo.

Người của Dương gia tiểu viện này đang hỗ trợ, nếu dùng phép thuật dịch chuyển cũng không hợp lý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thần Đồ thầm thở dài, nhưng vẫn nhẫn nại chuyển đồ.

Nhưng vừa quay lại liền thấy Chuyển Luân vương đứng đó an nhàn thong dong phe phẩy quạt, ý chí Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đồ cố gắng chống đỡ lập tức sụp đổ, y dựa vào cây cột bên cạnh, nói với Chuyển Luân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vương: “Tiểu Diêm vương, nhanh, rót cho ta chén nước!”.

Chuyển Luân vương mỉm cười, rót cho y một chén nước, tận tâm đưa đến cho y.

“Sao tự nhiên lại sang Dương gia vậy?”. Thần Đồ ngửa cổ uống một hơi hết sạch chén nước, uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xong vẫn thấy chưa đã khát, liền giành lấy ấm trà, đổ cả ấm vào miệng.

Chuyển Luân vương hỏi lại: “Chuyện Dương Thanh Cửucon quỷ kia ngươi biết được bao nhiêu?”.

“Cũng không nhiều lắm, làm sao?”. Thần Đồ đang cầm ấm trà, thấy Chuyển Luân vương chỉ nhếch miệng cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không nói, liền bỏ thêm một câu: “Nhưng chủ thượng vừa trở về đã đi tìm Tiểu Bạch, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó mang Tiểu Bạch đi thẳng tới Dương thành, nhất định nguyên nhân”.

“Tiểu Lục khi đầu thai chuyển thế gặp phải rủi ro, bị ngoại lực chia lìa hồn phách, khi cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gần như hồn phi phách tán, Dương Thanh Cửu dẫn độ nửa hồn phách của Tiểu Lục vào thân thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình”. Chuyển Luân vương thấy mặt Thần Đồ vẫn hoang mang, liền không nói thêm gì, chỉ bảo: “Thôi, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói với ngươi chuyện này làm gì, ngươi chỉ cần biết, cứu Dương Thanh Cửu Tiểu Lục, chính là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cứu chủ thượngTiểu Bạch, thếđủ rồi”.

Chuyển Luân vương nói xong liền đi, Thần Đồ vẫn không hiểu ra sao, liền giữ cánh tay Chuyển Luân vương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cản lại: “Chờ đã, tiểu Diêm vương, ngươi chờ đã!”.

“Còn việc nữa?”. Sắc mặt Chuyển Luân vương vẫn không đổi, cũng không phản ứngvới ngữ khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hốt hoảng của Thần Đồ, chỉ bình thản hỏi một câu.

“Ngươi nóicho ta câu vừa rồi là ý gì? sao cứu Dương Thanh Cửu và Tiểu Lục lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cứu chủ thượng và Tiểu Bạch?”. Thần Đồ một tay chống nạnh, nhíu mày nói: “Dương Thanh Cửu bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ gần như liệt giường, không biết lúc nào đi đời nhà ma, lẽ nào, nếu hắn chết, chủ thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tiểu Bạch cũng bị liên lụy?”.

Chuyển Luân vương thở dài một hơi, gập quạt giấy vào lòng bàn tay, nói thêm: “Tóm lại, nếu hắn gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện không may, sợchủ thượng cũng không xong”.

Thuật tách hồn này cùng quỷ dị, không khéo sẽ xảy ra bất trắc, nếu Dương Thanh Cửu không thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 công, biện pháp này nhất định không thể dùng cho chủ thượng. Như vậy thì cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không tốt với chủ thượng, chỉ thêm một lần thất vọng thôi”.

“Ngươi nghĩ thế?”. Thần Đồ đang định vỗ vai Chuyển Luân vương, bỗng nhận ra đằng sau bóng đen ập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xuống, không đợi hắn quay lại nhìn, đã nghe thấy Úc Lũy hét lớn: “Cẩn thận!”, sau đó liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiếng vật nặng rơi xuống đất.

Chiếc bàn vuông bằng gỗ tử đàn đang được chuyển lên xe ngựa đổ xuống đất, Úc Lũy bước vọt tới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vươn tay đè chặt oan hồn đang định quấy phá.

Chuyển Luân vương đẩy Thần Đồ ra nhìn, không ngờ lại nhận ra, oan hồn không phải ai khác, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9hồn Bạch Tố rời thân thể.

“Sao cậu ta lại đây?”. Thần Đồ cũng lại gần xem, vẻ mặt còn mang theo sợ hãi: “Vừa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu ta trốn ở đây, không phải để hại ta đấy chứ?”.

Chuyển Luân vương mím môi không nói gì, bọn họ vốn tưởng mặc Bạch Tố táng thân, nhưng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tập Nguyệt dùng pháp trói hồn, dẫn tới việc thân thể hồn phách không thể chia lìa, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên mới buông lỏng cảnh giác, không cho ngươi theo dõi hồn phách Bạch Tố.

Thần Đồ còn chưa nghĩ ra nói cái gì, liếc thấy bộc Dương gia tròn mắtmiệng, không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tin nổi nhìn Úc Lũy.

Bọn họ có thể nhìn thấy hồn phách Bạch Tố, nhưng trong mắt người phàm, thứ họ thấy chẳng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Úc Lũy lao ra, thân thể nghiêng về phía trước, một tay siết chặt không khí, động tác khó hiểu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chẳng biết đang làm gì.

“Khụ”. Thần Đồ cảm thấy không thể để người khác hiểu lầm Úc Lũy, liền ra mặt giải thích hộ: “Cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó…chỗ ta, vừa rồi con muỗi, hắn tới giúp bắt muỗi ấy ha ha ha…”.

Úc Lũy đỏ mặt, cũng phát hiện ra mọi người hết hồn, liền mấp máy môi, sau đó tiếp tục động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tác “bắt muỗi”.

“Mọi người giải tán hết đi, đừng đứng nhìn nữa, chúng ta rất ổn”. Thần Đồ cảm thấy nếu tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị mọi người vây xem, mặt Úc Lũy nhất định sẽ đỏ như mông khỉ, liền cố ý giúp hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giải vây.

“Nguy rồi!”. Chuyển Luân vương chưa từng biến sắc đột nhiên tái mét mặt, y đọc thần chú tác động lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch Tố, ngay sau đó, hồn phách Bạch Tố biến mất, cuối cùng trở về thi thể Bạch Tố.

“Ngươi hoảng cái gì?”. Thần Đồ đi theo Chuyển Luân vương, thấy Chuyển Luân vương đặt tay trên người Bạch Tố, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giống như đang tìm thứ gì. Ban đỏ trải rộng trên thi thể, tình trạng cùng thê thảm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thần Đồ không hiểu sao Chuyển Luân vương dám xuống tay, nhất thời cảm thấy hơi ghê cổ.

“Hồng Liên nghiệp hỏa thực sự yếu hơn rất nhiều so với trước”. Chuyển Luân vương rút tay lại, nhíu mày: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Phải trông chừng hồn phách Bạch Tố, không thể để cậu ta ra khỏi thi thể, nếu không cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cứ lộn xộn như vậy, chỉ e Hồng Liên nghiệp hỏa sẽ yếu dần đi, cho đến khi biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mất”.

“Vậy phải làm sao?”. Thần Đồ hỏi Chuyển Luân vương.

“Ta bàn bạc với chủ thượng xem sao, mang cả Bạch Tố đến nhà Dương Thanh Cửu, sao cũng hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để chỗ khác, trời cao đất xa, chúng ta không kịp xử thì hỏng”. Chuyển Luân vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 than thở.

Khi Cố Trường Huyền nghe việc này chỉ nhíu mày một cái, nhưng vẫn đồng ý, nếu biện pháp này thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 công, thì Hồng Liên nghiệp hỏa không thể không lấy ra.

Không ai biết rằng, khuôn mặt vừa tàn tạ vừa bẩn thỉu của Bạch Tố, bỗng lộ ra một nụ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quỷ quyệt.

Tô Bạch không biết những việc này, cậu đã cùng Cố Trường Huyền lên xe ngựa, đi tới Dương gia trước.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 51 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW