GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 58: Ảo cảnh

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Thần Đồ nghe vậy liền lắc đầu, trợn trắng mắt nói với Bạch: “Thôi được rồi, ngươi khỏi phải khoe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khoang với ta, đi mau đi mau, ta dẫn ngươi đi xem cây anh đào đã lớn chưa”.

Bạch nghe vậy liền nhún vai, không nhiều lời nữa, lại nhảy nhót đi về phía trước, hai người tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một vòng trên đường Hoàng Tuyền, tìm cả những góc khuất, nhưng đến một cây non cũng không thấy.

Thần Đồ cảm thấy chút vị, không chịu giúp Tô Bạch tìm nữa, đứng ở một bên chống nạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: “Khi đó ta không nên tin lời ngươi, Minh giới trước nay chưa từng trồng được thứ gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi nói xem tại sao ta lại ngu như vậy, tin lời ngươi nói nhỉ?”.

“Ngươi vẫn luôn ngu như vậy mà”. Bạch không cả quay đầu lại đáp.

“Ê Tiểu Bạch ngươi mới nóiđó?”. Thần Đồ sau lưng trừng mắt nhìn Tô Bạch.

Tô Bạch ngồi xổm dưới đất, dọn một tảng đá nhỏ đi, thấy bên dưới trừ đất bùn đen ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì chẳng còn gì, liền chút thất vọng, nhưng vẫn không từ bỏ, nói: “Người chí ắt thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 công, khi đó ngươi bảo ta tim Trường Huyền làm từ đá, nóng cỡ nào cũng không tan chảy, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cuối cùng chẳng phải huynh ấy vẫn thích ta hay sao? Vậy nên, phải tiếp tục gắng…”.

“Ây ya Tiểu Bạch à, ngươi thể đừng động nhắc đến chủ thượng được không, nếu ngươi thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sự không thể rời bỏ ngài ấy, ta liền đưa ngươi về”. Thần Đồ ôm cánh tay nói mát.

Bạch không thèm để ý, lại chạy ra chỗ khác, xoay qua xoay lại đã đi đến cầu Nại Hà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Mạnh đang bưng một bát canh, cười hiền từ với một con quỷ đang chuẩn bị đi đầu thai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyển kiếp.

“Ta…có thể không uống không?”. Con quỷ đó hỏi Mạnh Bà.

“Con à, nhớ chưa chắc đã là chuyện tốt, nếu con tin bà, thì uống đi”. Nét mặt Mạnh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẫn hiền từ như cũ, nhưng giọng nói lại cứng rắn không cho phép chối cãi.

Con quỷ kia do dự một lúc lâu, cuối cùng vẫn nhận lấy canh Mạnh Bà, uống một hơi cạn sạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xoay người đi vào kiếp sau.

“Tiểu Bạch đến à”. Mạnh Bà giờ mới được rảnh rỗi, liền đi tới nói chuyện với Bạch.

“Bà quen con sao?”.Bạch học theo cách xưng hô của con quỷ vừa rồi, gọi Mạnh Bà một tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bà.

“Tất nhiên là quen”. Mạnh mỉm cười, đáy mắt chút hoài niệm: “Trước kia, ngươi còn thường xuyên đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tìm già này hàn huyên đấy”.

“Hình như chút ấn tượng”. Bạch gãi gãi đầu, thực ra ức cậu rất hỗn loạn, không nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9lắm,

Mạnh cũng không để ý chuyện này, vẻ mặt trìu mến nhìn Bạch, hỏi: “Chuyện trước kia, nhớ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bao nhiêu rồi?”.

“Con cảm thấy nhớ ra được không ít, nhưng những chuyện không nhớ cũng còn rất nhiều”. lẽ bởi khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mặtrất ôn hòa, hoặc bởi nụ cười củaquá thân thiết, Bạch không chút giấu diếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói ra.

“Nhớ được là tốt lắm rồi”. Mạnhnhất thời thở dài thương xót.

“Không phải vừa rồi nói nhớ chưa chắc đã chuyện tốt sao?”. Tô Bạch cười hỏi.

“Đối với người sống lại lần nữa, giữ ức cũ tất nhiên không phải chuyện tốt, nhưng Tiểu Bạch, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 định sống lại từ đầu sao?”. Mạnh hỏi lại.

Tô Bạch nghiêm túc suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu: “Con không biết, cứ thuận theo tự nhiên thôi, thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra, con cũng không thứ cực độ khao khát. Ca ca đãbên cạnh, con không mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9xa vời hơn”.

“Thuận theo tự nhiên tất nhiên tốt”. Mạnh Bà than thở: “Nhưng chuyện giữa conchủ thượng, rất dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị kẻ có tâm lấy ra làm văn. Nếu con không nhớ chuyện mấu chốt, e sẽ hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhầm…”.

Lời của Mạnh Bà dừng lại đó, rồi bà bỗng mở to hai mắt, định mở miệng kêu cứu, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chưa kịp đã ngất đi.

“Bà bà!”. Bạch cuống quýt, muốn đi xem tình trạng Mạnh Bà, trước mặt đột nhiên lại xẹt qua một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tia sáng trắng, một nam nhân mặc y phục tím đã đứng trước mặt Tô Bạch, nhìn Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chăm chăm, ánh mắt đau buồn họi một tiếng: “Tiểu Bạch…”.

“Ngươiai?”. Bạch nhíu mày hỏi.

Nam nhân kia ngẩn người, nhưng lập tức lại thoải mái nở nụ cười: “Long Trạm, Tiểu Bạch, ta Long © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trạm, ngươi không nhớ ra ta cũng không sao, cùng lắmlàm quen với em lại lần nữa thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mà”.

“Đại điện hạ?”. Bạch gọi.

“Ngươi…ngươi nhớ ra rồi?”. Long Trạm vừa thấy Bạch nhớ ra gã, tâm trạng lại có chút thấp thỏm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 yên, nếu Bạch nhớ mình, e rằng lại giũ áo ra đi lần nữa.

Người này trước nay chưa từng muốn gặp mình, cho mình đặt cậu trong lòng, đem lòng thương cậu, chấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhận cung phụng cậu, cho trong lòng cậu đã người cũng nguyện ý chờ cậu…

Bạch nghe cái tên này xong, chỉ nhớ Long Trạm là con của Thiên đế, trừ cái đó ra, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhớ nổi điều nữa.

“Không nhớ”. Bạch liền nói thẳng.

“Không nhớ cũng không sao, không sao hết”. Long Trạm thở phào một hơi, định tới cầm tay Bạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch lại lùi một bước tránh, nhíu mày hỏi: “Ngươi tới Minh giới làm gì?”.

“Ta…chỉ tới thăm ngươi một chút”. Long Trạm che giấu tâm tình trong mắt, lúc ngẩng lên lại vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dịu dàng hòa nhã: “Tiểu Bạch, ngươi, thực sự không nhớ chuyện trước kia sao?”.

Bạch nhíu mày chặt hơn, người này đầu tiên đánh ngã Mạnh Bà, sau đó hỏi mình mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện này, chắc hẳn tới đây mình.

Nghĩ đến đây, Tô Bạch liền không muốn vòng vo vớinữa, dứt khoát quay người bỏ đi, Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền không bên cạnh cậu, cậu luôn cảm thấy không an toàn.

Long Trạm thấy Bạch định đi, bản tính khát máu âm trầm không thể che đậy được nữa, gã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngăn trước mặt Bạch, run giọng nói: “Tiểu Bạch, ngươi đi vội vậy, ngươi không thể, nói chuyện với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta thêm một lát nữa sao?”.

“Không thể, ca ca còn đang chờ ta”. Bạch thẳng thừng cự tuyệt, lại định đi tiếp.

“Ca ca? Ngươi nói Huyền Minh lão tổ, Cố Trường Huyền ư?”. Long Trạm cười lạnh một tiếng: “Tiểu Bạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi nghĩ hôm nay ta tới đây để làm gì, ta là muốn cứu ngươi, đưa ngươi rời khỏi đây!”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Bạch bị sắc mặt đột ngột thay đổi củadọa sợ, cậu ngẩn người, bước chân bỗng chững lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Long Trạm nắm tay thành quyền, khóe mắt đỏ quạch, gã từng bước từng bước tiến lại gầnBạch, nghiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 răng nói: “Ngươi thực sự nghĩ Cố Trường Huyềnhạng người tốt lành? Tiểu Bạch, hắn từng hại ngươi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hại đến thế này còn chưa đủ ư?”.

“Huynh ấy sẽ không hại ta”.

“Sự thực đã rõ, Tiểu Bạch, chỉ ngươi không muốn đối mặt thôi, ngươi đang sống yên ổn, tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao đột nhiên lại thân tàn hồn tán, tại sao lại biến thành bộ dạng người không ra người quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không ra quỷ hiện giờ?”. Long Trạm định tóm lấy Bạch, nhưng Bạch lại tránh thoát.

“Tiểu Bạch!”. Long Trạm tức giận hổn hển quát cậu.

“Ngươi câm miệng!”. Bạch không muốn nói gì thêm với gã, cũng không muốn ở đây giằng co với gã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quay người bỏ đi, không cho Long Trạm cơ hội níu kéo.

Nhưng Long Trạm đã chuẩn bị trước, cười khẽ, nói với bóng lưng Bạch: “Tiểu Bạch, người nên biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quá khứ rốt cuộc thế nào, nếu ngươi đã không dám đối mặt, ta đây liền cho ngươi thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chân tướng!”.

Bạch chưa kịp nghĩ lời này ý gì, nháy mắt, sương trắng đã tràn ngập đường Hoàng Tuyền, sương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dày đặc lẫn trong gió lớn dùng tốc độ không thể tránh bao vây Bạch, Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không thể lùi bước được nữa.

Thần Đồ gần đó quanh quẩn nửa ngày lúc này cũng đã tới, vừa thấy thế trận này liền lao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về phía Tô Bạch, nhưng bất cẩn lại bị sươngcuốn vào, cùng Bạch biến mất khỏi Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giới.

Trước mắt trắng xóa một mảnh, chân tayBạch không thể động đậy, cũng không biết qua bao lâu, sương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trắng dày đặc tan đi từng chút một, cảnh tượng trước mặt dần dầnràng, Bạch lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chút hồ, nhất thời không nhớ ra đây đâu.

“Tiểu Bạch!”. Thần Đồ ở đằng sau gọi Bạch một tiếng, thở hổn hển vỗ vỗ ngực, nghỉ một lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi nói: “Có chuyện vậy, chúng ta đang đâu?”.

“Ta cảm thấy rất quen thuộc, nhưng nhất thời không nhớ ra”. Ánh mắt Bạch mờ mịt, nơi này núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cao chót vót, cây cối xanh um, khe suối nước chảy xiết, tựa như một phong cảnh rất bình thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9nhân gian, không giống như ngụ ý đặc biệt gì.

“Nơi này…hình như một hẻm núi?”. Thần Đồ cũng không nghĩ ra, thấy cách đó không xa một tiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phu đang đi tới, gùi haicủi trên lưng lững thững bước đi, mắt liền sáng lên, chạy chậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới hỏi: “Này, anh bạn, ta hỏi chút, đây đâu vậy?”.

Người nọ như thể không nhìn thấy Thần Đồ, bước chân không chậm lại chút nào, vẫn đi thẳng về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước, Thần Đồ ngẩn người, không tin mình lại thiếu cảm giác tồn tại đến vậy, liền lại chạy theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gọi người nọ: “Anh bạn?”.

Người nọ không để ý đến y, tiếp tục đi, Thần Đồ bịđến mức này rốt cuộc bùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nổ, y giang tay chặn trước mặt người tiều phu, không phục nói: “Cái người này bị sao vậy ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đang nói chuyện với ngươi…”.

Lời nói của Thần Đồ dừng lại ở đó, y mở tròn hai mắt, không thể tin nổi chuyện vừa xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rangười tiều phu này cứ như vậy đi xuyên qua người y?

“Đừng tốn sức nữa”. Tô Bạch đi tới vỗ Thần Đồ một cái: “Có lẽ người đó căn bản không nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy ngươi?”.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ta ta ta…”. Thần Đồ sợ đến mức nói líu cả lưỡi, Bạch nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước kia cậu cũng như vậy, không ai nhìn thấy cậu, lẽ nào mình cũng giống thế rồi?

“Ngươi đừng hoảng hốt, chắcchúng ta rơi vào ảo cảnh”. Tô Bạch xoa xoa đầu, thực ra cậu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơi hoang mang, nhưng vừa rồi suy nghĩ lại, cậu cuối cùng cũng nhớ ra đâyđâu.

“Chỗ này ta từng đi qua”. Bạch nói tiếp: “Ta vừa nhớ ra rồi, đây là hẻm núi Vân Vụ”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

* Vân Vụ: mây

Nơi Hồng Liên nghiệp hỏa ra đời, nơi Cố Trường Huyền và mình gặp nhau.

“Hẻm núi Vân Vụ?”. Thần Đồ gãi đầu.

“Ngươi đi theo ta, ta vẫn hơi nhớ đường”.Bạch chút không tự tin nói.

Quả nhiên Thần Đồ đi theo Bạch vòng vèo mấy lượt cũng không tìm được gì, quanh đi quẩn lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy mà trở về điểm xuất phát.

Thần Đồ đã chút sốt ruột, y bực dọc nói: “Tiểu tổ tông ơi, rốt cuộc chúng ta phải làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao mới đi ra được?”.

“Ta không định đi ra mà”. Bạch vẻ mặt tội nói.

“Vậy ngươi dẫn ta đi tới đi lui làm gì?”. Thần Đồ muốn giơ chân.

“Ta chỉ là…muốn ngắm nơi ta và Trường Huyền gặp nhau thôi”. Bạch hơi tủi thân.

Vừa dứt lời, cách đó không xa đột nhiên bừng lên ánh sáng đỏ, làn sóng nhiệt quét tới, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đang trong ảo cảnh, nhưng kì lạ là, Bạch lại cảm nhận được sức nóng khủng khiếp này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Mau tới đây!”. Bạch chạy về chỗ đó, chỉ kịp gọi Thần Đồ một tiếng.

“Này, chờ ta nữa!”. Thần Đồ theo sát phía sau.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 58 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW