GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 46: Bên ngoài

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Cô bé nghe vậy liền nín khóc, nhưng mặt vẫn hơi rầu rĩ,Bạch bên cạnh nhìn, cũng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dỗ vui, vậy muốn biểu diễn một màn thổi đường nhân cho xem.

Bạch đến trước mặt bé, ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào nó, nháy mắt nói: “Đừng buồn nữa, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho nhóc xem cái này hay lắm”.

Nói rồi liền phùng má, thổi khí qua sợi đường, không ngờ không khống chế hơi sức, đường nhân khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khăn lắm mới phồng lên được giống như quả bóng bay hơi, không những xẹp lép trở lại, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phát ra tiếng “phịt” kì quái.

ngây ra một lúc, sau đó khóc òa lên, khóc còn ghê gớm hơn lúc nãy.

“Nhóc đừng…đừng khóc mà”. Bạch tốt bụng làm hỏng chuyện, luống cuống tay chân không biết nên làm gì, bối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rối đến mức đỏ cả vành tai.

Người bán rong làm đường nhân không vậybị quấy nhiễu, trước tiên ông dùng giấy dầu trải lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bàn đá, sau đó một tay cầm chiếc muôi đồng nhỏ xinh, múc một chút đường mạch nha, cổ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyển động, hoặc nâng lên hoặc vòng vèo, sợi đường thuận theo chiếc muôi đổ xuống bàn đá, chỉ thoáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chốc, trên bàn đá đã xuất hiện hai hình vẽ giống y hệt nhau.

Người bán rong mỉm cười, chờ đường nhân khô lại, tạo hình đã cố định, liền dùng nước đường loãng nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hai giọt xuống đường nhân, rồi dán tăm trúc lên hai chấm đó, sau đó nhấc tay lên, hai đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân hình tòa bảo tháp đã xuất hiện.

Cố Trường Huyền vươn tay nhận đường nhân người bán rong đưa cho, trước hết cho một cái, dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dàng dỗ: “Đừng khóc nữa, ăn thử xem ngon không”.

Không biết giọng nói này quá dễ nghe hay bởi vị đường quá hấp dẫn, nói chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã nín khóc, run run đưa tay ra nhận đường nhân, dặt nhấm nháp.

Bạch một bên nhìn chằm chằm không rời mắt, vô thức liếm môi, Cố Trường Huyền mỉm cười, đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đường nhân còn lại trong tay cho Bạch.

Tô Bạch hơn ha hớn hở, nhận lấy đường nhân nhưng không ăn, đưa đến bên miệng Cố Trường Huyền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý bảo hắn nếm trước xem ngọt hay không, kết quả Cố Trường Huyền vừa miệng,Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liền rút đường nhân về, vội vàng nhét vào miệng mình, vừa ngậm vừa lúng búng nói: “Huynh không cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta trước, ta cũng không cho huynh ăn”.

Cố Trường Huyền nhướng mày, thấy buồn cười, lẽ nào tiểu bảo bối của mình còn ghen tị với một đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trẻ con?

Thế nhưng dỗ thì vẫn phải dỗ, Cố Trường Huyền kéo đứa nhỏ đang ăn giấm nhà mình đến bên cạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vòng tay ôm thân thể mảnh mai của cậu hỏi: “Không vui à?”.

“Không phải không vui, ghen tị”. Bạch nghiêm trang, thẳng thắn nói.

Cố Trường Huyền ngắt nhẹ chóp mũi Bạch giải thích: “Ngươi người nhà mình, lại ca ca, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đưa đường nhân chotrước, đây cấp bậc lễ nghĩa”.

Bạch không nghe lọt tai cái gì, chỉ lặp lại ba chữ: “Ngườu nhà mình?”.

“Đúng vậy, biết ba chữ này nghĩa không?”. Cố Trường Huyền nhìn thoáng qua đang vui vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ăn kẹo, lại nhìnBạch.

Bạch chỉ muốn nghe hắn dỗ dành mình, vì vậy cố ý lắc đầu bảo không biết, ánh mắt tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngập vẻ tội đơn thuần.

“Ý là…”. Cố Trường Huyền kéo dài giọng, đầu lông mày dịu dàng hơn nhiều: “Chúng tangười một nhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi người của ta”.

“Ta người của huynh…”. Tô Bạch khẽ lặp lại một lần, muốn nói rằng ta vốn chính là của huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 á, nhưng trước mặt nhiều người nói vậy thấy hơi ngại, vậy đành nhịn xuống không nói nữa.

Cố Trường Huyền cũng không để ý, chẳng nể nang gì mà kéo tay đang cầm đường nhân củaBạch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cắn chỗ cậu từng liếm qua, nhếch miệng cười, nói: “Ngọt lắm”.

Bạch lại đỏ mặt, Cố Trường Huyền không chọc cậu nữa, chỉ chỉ bé, nói: “Ta đi lấy diều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho nó, ngươi đi cùng ta, hay đây chơi?”.

Bạch trước giờ luôn thích bám Cố Trường Huyền, nên tất nhiên muốn đi theo Cố Trường Huyền, liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiến lên hai bước, định nói ta đi với huynh. Không ngờ kia thấy cậu đi về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này, lại trốn ra đằng sau Cố Trường Huyền, “oa” một tiếng khóc lên.

Tô Bạch bối rối lùi lại, xua xua tay trấn an bé: “Đừng khóc nữa…Ta không đi qua đó nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đừng khóc…”.

Nhưng Bạch vẫn chút ấm ức, cậu cúi đầu mút kẹo, thầm nghĩ, ràng ca ca từng khen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình ngoại hình ưa nhìn, dễ gây thiện cảm của người khác,sao đó không thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình, còn sợ mình?

Bạch lại nghĩ, trên đời này, chỉ cần ca ca thích mình đủ rồi, con người sống không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quá tham lam, không thể khiến ai ai cũng thích mình được.

Hơn nữa, người mình thích cũng thích mình, vậy được rồi, Bạch biết tự hài lòng.

“Vậy các ngươi đi lấy diều đi. Ta đây thổi đường nhân một lát”.Bạch mỉm cười. phất tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chào Cố Trường Huyền/

“Ở đây chờ ta, đừng chạy lung tung”.

“Được rồi”.

Bạch đáp lời, sau đó ngoan ngoãn đi đến bên cạnh người bán rong, muốn tự mình vẽ một đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân, đợi ca ca về thì tặng cho hắn, không ngờ thứ này nhìn thì đơn giản, nhưng thực ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không dễ chút nào. Tô Bạch thử nhiều lần, cũng không thể làm ra một sản phẩm ưng ý. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Bởi dung mạo Bạch quá hút mắt, chỉ đứng đó một lúc đã hấp dẫn không biết bao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ánh nhìn, khu chợ này rồng rắn hỗn tạp, mặc đa số đều biết đứng xa chiêm ngưỡng, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng có những kẻ lại tai to mặt lớn đi qua chọc ghẹo.

Một trung niên lẽ đã uống rượu say, lảo đà lảo đảo đi tới, dùng ánh mắt dâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đánh giá Tô Bạch, thần thái lỗ mãng, biểu cảm đê tiện, nói với Bạch: “Tiểu công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người nơi nào, muốn đến phủ của ta ngồi một chút?”.

Bạch bị ánh mắt này nhìn đến mức khó chịu, nhíu mày một cái, đang định làmđó, bỗng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấytrung niên tôi tớ của ngã rạp xuống đất không dậy nổi, một tà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 áo trắng tung bay, ẩn hiện tiên khí xuất hiện trước mặt Bạch.

“Tiên quân!”. Người đó quỳ xuống dập dầu, khi ngẩng mặt mắt rưng rưng, vài phần tình cảm chân thành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Bạch nhìn người xung quanh bị doạ ngây người người bán rong đangmiệng trợn mắt bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình, chỉ chỉ bản thân: “Ngươi gọi ta?”.

“Tiên quân không nhớ tiểu nhân sao?”. Người nọ ánh mắt ánh lên vẻ đau thương, suýt thì rơi lệ, lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói tựa như phát ra từ tâm can: “Tiểu nhân người hầu của ngài, năm xưa thường cùng ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi đây đi đó, ngàu…thực sự không nhớhết sao?”.

“Không nhớ”. Bạch nghịch đường nhân trong tay, liếm liếm môi, lại cắn một miếng.

Người nó che giấu tia sáng trong mắt, lại thành khẩn nói: “Tiên quân không nhớ ra tiểu nhân cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao, nhưng hiện giờ tình huống khẩn cấp,an nguy của tiên quân, xin tiên quân nhanh chóng cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiểu nhân về Thiên giới”.

“Đi Thiên giới?”. Cuối cùng cũng làm xong đường nhân cho Cố Trường Huyền, Bạch vui mừng, không kìm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tâmnho nhỏ của mình, cậu ngó xung quanh, nhân lúc mọi người không chú ý, vươn lưỡi liếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đỉnh một cái.

Nếu ca ca cứ ăn vào, thì đó chính hôn mình gián tiếp…

“Tiên quân!”. Thần tiên của Thiên giới thấy Bạch không để ý đến mình, không thể giữ nguyên sắc mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được nữa, tiến lên một bước kêu: “Tiên quân sao không biết lợi hại, nếu lát nữa Huyền Minh lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tổ trở về, chỉ sợ ngài không đi được nữa”.

Bạch nghe thấy tên người trong lòng mới chuyển tầm mắt sang, hờ hững hỏi một câu: “Sao ta phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi?”.

“Trước đây cứu chúng sinh, ngàu không tiếc đặt mình vào nguy hiểm, một mình tiến vào tMinh giới, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để diệt trừ Huyền Minh lão tổ, mặc sắp thành lại bại, nhưng công đức của ngài chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiên Thiên giới vẫn nhớ tận đáy lòng, mọi người tâm niệm không quên, đều ngóng trông ngày ngài về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trời”. Thần tiên thao thao bất tuyệt, chỉ kém nước miếng văng tung tóe, bạch nghe xong chân mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không động một cái, chỉ chút không vừa ý bĩu môi, ràng rành mạch nói: “Ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi”.

“Tiên quân!”. Thần tiên muốn túm cánh tay Bạch, Bạch lại nghiêng người tránh ra, nhìn tên đó chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chằm, ánh mắt đã có chút mất kiên nhẫn.

“Tiên quân, tiểu nhân biết lòng ngài vướng bận sáu giới, Huyền Minh lão tổ ngày nào chưa bị diệt trừ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngài còn không muốn về trời ngày đó, nhưng chúng ta đã nhận được tin tức, Cố Trường Huyền biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mục đích ngài tiếp cận hắn, chỉ sợ không lâu nữa sẽ phản bội lại ngài, làm chuyện bất chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với ngài!”. Thần tiên nói đến tha thiết thành khẩn, mắt rưng rưng, vẻ mặt và âm điệu đều rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuẩn, nhưng Bạch không để ý, lòng chộn rộn nghĩ về chuyện khác.

Cậu nghĩ, nếu ca ca thực sự làm “chuyện bất chính” với mình thì tốt,sao mình nhất định sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để huynh ấy làm cũng được, là mình vui lòng để huynh ấy bắt nạt…

Không biết Tô Bạch nghĩ tới tận đâu, mặt bỗng đỏ đến cục, thần tiên bất chợt lại lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một tiếng “Tiên quân!” làm Bạch giật mình suýt nữa làm rơi đường nhân xuống đất.

Bạch nhíu mày, định đuổi thần tiên đáng ghét này đi, nhưng nghĩ lại, nếu để tên này đi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy cũng không ổn, hay cứ kéo dài đợi ca ca về rồi tính.

Thế Bạch giãn mặt, nhìn rất ngây thơ tội, hơi nghiêng đầu nói: “Vừa rồi ngươi nói gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta không nghe rõ, ngươi nói lại ta nghe được không?”.

Cố Trường Huyền đã lấy được diều từ trên cây xuống, con diều được làm rất khéo, trên vẽ hình chim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phượng đón ánh mặt trời cánh liền cánh bay lượn, rất sinh động.

“Nhóc biết diều giấy vẽ hình không?”. Cố Trường Huyền khom lưng trả lại con diều, mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hỏi.

ngẩn người, đỏ mặt, rồi mím môi lắc đầu.

“Trên này vẽ song phượng triều dương”. Cố Trường Huyền kéo lại bên người, kiên nhẫn chỉ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xem: “Nhóc xem đôi chim này, tênĐan Phượng, vua của các loài chim trong truyền thuyết. Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ‘triều dương’ trích từ một câu thơ trong : Phượng hoàng cất tiếng nơi đồi cao, ngô đồng sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trưởng chốn triều dương (*)”.

(*) Câu thơ dịch mình lấy chưa xin phép chủ nhà Chiory từ chương này.

mông lung gật đầu, nét mặt càng băn khoăn hơn, lát sau khẽ nói: “Câu thơ này, mẹ muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng từng nói rồi”.

Cố Trường Huyền vẫn nhẫn nại, hỏi bé: “Con diều này cũng mẹ làm cho nhóc?”.

Vành mắt bỗng hoen đỏ, thì thào nói không rõ.

“Đan Phượng hướng dương, là điềm lành nhân gian hiếm có, nếu bức tranh mẹ vẽ cho nhóc, vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhất định ấy hy vọng nhóc sẽ rực rỡ như phượng hoàng, giang cánh bay lượn”. Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền cười nói.

Cô bé khóc nấc lên, nó lấy tay chùi nước mắt, nức nở nói: “Không phải, không phải mẫu thân vẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho muội…”.

“Sao lại khóc, mặc đây không phải do mẹ nhóc vẽ, nhưng ta nghĩ nhất định bà ấy có mong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mỏi con mình sẽ trở thành phượng hoàng, giống như bức tranh song phượng triều dương này”. Cố Trường Huyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xoa xoa đầu nó.

“Không phải”. lại lắc đầu, không kìm được nước mắt, nói: “Mẹ không hy vọng muội thành rồng thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phượngcả, chỉ mong muội đời này làm người đàng hoàng tử tế, không làm chuyện trái lương tâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không thẹn với long…”.

“Xin lỗi, đại ca ca, muội đã lừa huynh”. Cuối cùng cũng không chịu nổi sự áy náy, lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một túi bạc từ trong ngực ra, không ngừng rơi lệ, run run nói: “Có người cho muội túi bạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này, bảo muội dẫn huynh ra chỗ khác, con diều này cũng không phải của muội…”.

“Không sao, ta biết rồi”. Cố Trường Huyền vỗ vỗ lưng bé, giúp thuận khí. Từ lúc vừa thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ánh mắt tránh của Cố Trường Huyền đã bắt đầu nghi ngờ, lại thấy con diều được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chế tác tinh xảo này không hợp với cách ăn mặc của nó, hắn cũng đoán ra phần nào.

“Xin lỗi, mẹ muội bệnh nặng liệt giường, muội phải bốc thuốc cứu mẹ, nhưng muội khôngbạc…”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vừa lau nước mắt vừa nói: “Nhưng mẹ hy vọng muội làm người đàng hoàng, muội không làm được, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lừa gạt…”.

“Con người ai cũng phạm sai lầm”. Cố Trường Huyền thở dài, an ủi bé: “Nhưng vừa rồi nhóc đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chủ động nhận sai, điểm này, đã hơn rất nhiều người rồi”.

“Thật, thật sao?”. bé vẫn chút không yên.

“Ừm, biết sai liền sửa chính ngoan, nhóc đã rất giỏi rồi”. Cố Trường Huyền lau nước mắt cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9bé.

“Vâng, đại ca ca!”. thu lại nước mắt, lo lắng nói: “Huynh mau về xem tiểu ca ca kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thế nào, bọn họ bảo ta lừa huynh đi, nhất định sẽ làm chuyện xấu với tiểu ca ca…”.

“Cậu ấy không sao”. Cố Trường Huyền thu lại biểu cảm, ánh mắt bắn ra vài tia sáng rét lạnh, vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mặt cũng mang thêm một chút ngạo mạn, khác hắn dáng vẻ dịu dàng ban nãy.

nghe thấy đại ca ca cười nhẹ một tiếng, nói: “Ta đây, Tiểu Bạch sao thể xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra chuyện?”.

Nếu không nắm chắc phần thắng, Cố Trường Huyền làm sao biết mình bị lừa vẫn đi theo?

Nhưng không hiểu nội tình, vẫn có chút lo lắng, Cố Trường Huyền liền phất tay áo, triệu Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đồ tới, bảo Thần Đồ đi bốc thuốc với nó, sau đó đưa về nhà an toàn.

“Đừng lo, ta đi tìm tiểu ca ca của nhóc đây, mau về nhà đi”. Cố Trường Huyền phất tay chào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tạm biệtbé.

Bạch quả thực không chuyện gì, chỉ đường nhân làm cho Cố Trường Huyền quá thơm ngọt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch không nhịn được sự hấp dẫn, đã ăn hết hơn nửa.

Bạch cảm thấy hơi rũ, tự trách bản thân, đã bảo đường nhân làm tặng ca ca, mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ liếm một miếng, làm sao…làm sao lại ăn hết rồi?

Thần tiên nói đến khô cả họng, thấy thời gian đã khá lâu,Bạch vẫn không tỏ vẻ gì, liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cắn răng, thả ra đòn sát thủ: “Tiên quân, ngài lại nhẫn tâm đến vậy, ngay cả người trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không để ý sao?”.

Bạch chớp chớp mắt, thầm nghĩ, người trong lòng của ta giờ đang đây mà.

“Vị điện hạ vẫn đang ở Thiên giới khổ sở chờ ngài, ngày đêm mong nhớ ngài trở về đoàn tụ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mặc trước đây trơ mắt nhìn ngài bị Huyền Minh lão tổ bắt đi ngài ấy không đúng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thế nhưng, muốn không từ thủ đoạn dùng hết mọi cách diệt trừ Cố Trường Huyền, đó vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lựa chọn của ngài”. Thần tiên nói cực thành khẩn, giọng điệu truyền cảm, vượt qua cả người kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện trong quán trà.

Thế Bạch “phì” một tiếng bật cười.

“Ngài…đang cười vậy?”. Thần tiên không hiểu, đó đâu phải chuyện đùa chứ!

“Không…có cườiđâu”. Bạch thở không ra hơi, bình ổn lại nói: “Chỉ là cảm thấy câu chuyện ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kể còn thú vị hơn người kể chuyện trong quán trà”.

Thần tiên nings nảy: “Không phải tiểu nhân đang kể chuyện, ngài quên tiểu nhân cũng không sao, nhưng tình cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thâm sâu giữa ngài điện hạ, vinh nhục cùng hưởng bao năm, sao thể quên cả ngài ấy!”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Tô Bạch điều chỉnh lại thần sắc nghiêm túc hơn, giọng nói trước nay luôn mềm mại giờ thêm phần trịnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trọng áp bức, mi gian ẩn hiện vài phần khí thế của tiên quân năm đó.

Bạch nói: “Ta chỉ thích Cố Trường Huyền, không thể chuyện tình cảm thâm sâu với người nào khác”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Cố Trưởng Huyền về đúng lúc nghe thấy câu này, nhất thời không kìm lòng được, bất chấp ánh mắt người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngoài, cũng không để ý đang trên đường, liền kéo Bạch vào lòng, hôn mạnh lên trán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cậu.

Bạch hơi xấu hổ chống đối, nhưng cuối cùng vẫn thuận theo ngả vào lòng Cố Trường Huyền.

Chỉ là…cậu có thể cảm nhận được ánh mắt đánh giá của người xung quanh, thậm chí còn nghe thấy tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kêu kinh ngạc của mộtgái.

Tô Bạch vùi đầu vào ngực Cố Trường Huyền, tai đỏ bừng. Thật xấu hổ, xấu hổ chết mất…

Thần tiên vừa trông thấy Cố Trường Huyền, liền lui lại hai bước định cưỡi mây bay đi, không ngờ Úc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lũy ẩn thân ở xa đột ngột ra tay, chế ngự thần tiên.

Vốn tưởng rằng sự đã thành, không xảy ra sót gì, lại thấy thân thể thần tiên loé sáng, kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đang bị cầm cố thoắt cái đã biến mất!

Úc Lũy truy tìm không kết quả, chỉthể đi tới tạ tội, tự trách nói: “Chủ thượng, thuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hạdụng…”.

“Không trách được ngươi, trên người hắn pháp bảo, chắc hẳn đã chuẩn bị chu toàn từ trước rồi”. Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trường Huyền không nghĩ nhiều: “Chỉ chuyện hôm nay, nhất định phải điều tra ràng”.

Con đường vừa diễn ra một màn náo nhiệt, nào là tia sáng đột ngột xuất hiện, rồi thì biến mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giữa không trung, đương nhiên thu hút không ít người tới vây xem, chẳng mấy chốc tắc nghẽn cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 con đường, khiến Bạch Cố Trường Huyền không len ra được.

Người mới đến không biết gì, chỉ thấy hai người tuấn tú bị vây giữa, còn tấm tắc lấy làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lạ: “Ta đang nghĩ thứ hấp dẫn mọi người vây xem, thì ra hai kẻ sống sờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sờ! Nhưng nghĩ lại, xưađiển cố ném quả đầy xe (**), thể thấy nam tử đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xuất chúng như vậy, đúng sẽ hấp dẫn ánh mắt mọi người”.

(**)

Cố Trường Huyền bất đắc cười cười, phân phó Úc Lũy đi trước mở đường, còn hắn dắt Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thong thả đi sau, cuối cùng cũng ra khỏi vòng vây.

Điều các gái chú ý thường không giống đàn ông, trên lầu gác gần đó, một nữ tử dung mạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xinh xắn kéo áo một nữ tử khác, kích động nói: “Phù Nhi ngươi thấy không, nam nhân đó vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hôn thiếu niên kia, còn dắt tay cậu ta nữa!”.

Liễu Phù thầm nghiến rắng, mắt đỏ rực, nhưng nữ tử bên cạnh không hề hay biết, còn che mặt nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Ngươi nói…ngươi nói xem bọn họphải cái kia cái kia không?”.

“Cái nào cái nào?”. Liễu Phù cười lạnh.

“Chính là…chính đoạn tụ ấy”. Nữ tử che miệng, sau đó bật cười: “Ta cũng không biết làm sao, tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiên cảm thấy cảnh tượng vừa rồi rất hài hòa, hai nam nhân xuất chúng như vậy, e rằng thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gian này không nữ tử nào xứng với bọn họ, nếu thể trở thành một đôi, nghĩ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng chuyện tốt…”.

“Hai nam nhân cùng nhau, tốt!”. Liễu Phù rốt cuộc không chịu đựng nổi, vứt khăn tay bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi.

Để lại nữ tử kia một mình không hiểu ra sao, chỉ vào mình nói: “Ta…nói sai gì sao…đâunhỉ…”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Vừa về đến nhà Cố Trường Huyền liền bế Bạch lên, trông vẻ như đang định vào phòng, Úc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lũy nhớ lời thần kia kia nói, cảm thấy cần báo lại với Cố Trường Huyền, liền gọi một tiếng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Chủ thượng!”.

“Hửm?”. Cố Trường Huyền quay đầu, ý bảo Úc Lũy nói, Úc Lũy nhìnBạch nằm trong lòng hắn, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 do dự một chút, lời nói đã chuẩn bị sẵn cũng không biết trình bày thế nào.

“Ta cũng chuyện muốn nói với huynh”. Lại đến Bạch kéo cổ áo Cố Trường Huyền, mở miệng trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Rồi cậu kể lại chuyện gặp thần tiên kia, cả những điều thần tiên nói với cậu, đều kể lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hết cho Cố Trường Huyền nghe.

Bạch thẳng thắn như vậy khiến Úc Lũy sửng sốt, vừa rồi hắn đa nghi lưỡng lự, thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đánh giá thấp sự tín nhiệm giữa hai người.

Úc Lũy tự kiểm điểm một bên, Cố Trường Huyền nhướng mày cười, hỏi Bạch: “Cho nên ngươi mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói ngươi chỉ thích ta”.

“Ừm. Hơn nữa ta nói sự thật”. Bạch đỏ mặt đáp. Lát sau lại thấy không đúng, vội giải thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với Cố Trường Huyền: “Cái đó…ca ca huynh đừng tin tên thần tiên kia nói lung tung, ta…dù sao ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không thể thích ai ngoài huynh, nên lời tên đó nói nhất địnhnói dối”.

Tất nhiên Cố Trường Huyền không tin, nhưng thấy Bạch lo lắng vội như vậy, nhất thời liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nổi lên tâm trêu đùa, thế là hắn nhéo cặp như thể bóp ra nước của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch, cố ý nghiêm mặt nói: “Ngươi nói thật hay không còn phải kiểm chứng thêm, chúng ta về nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói tiếp”.

Kết quả vừa về phòng Cố Trường Huyền liền đặt Tô Bạch lên bàn gỗ tròn, cởi quần áo của cậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay bắt đầu thò vào, châm ngòi thổi gió khắp nơi.

“Ưm ~”. Bạch chống khuỷu tay lên bàn, dùng giọng mũi rên hừ hừ: “Bàn cừng quá…”.

Cậu muốn lên giường cơ.

Cố Trường Huyền lại không hiểu phong tình, gác một chân Bạch lên vai mình, sau đó cúi người ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xuống, trêu chọc nói: “Không phải nói rằng thích ta sao, thế nào, một chút ấm ức thế này đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không chịu được?”.

“Chịu được…”. Bạch tránh ánh mắt đi chỗ khác, nuốt một ngụm nước bọt, cơ thể cậu rất mềm dẻo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9vậy bị Cố Trường Huyền ép cong đến thế này vẫn không cảm thấy khó chịu, chỉ là…có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xấu hổ…

Cố Trường Huyền nắm cằm cậu hôn xuống, hai thân thể áp sát không một kẽ hở.

Khi quần áo đã cởi ra hết, cuối cùng hai người không hiểu sao vẫn lăn lên giường, Bạch ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sát nhè nhẹ trên thân thể Cố Trường Huyền, hy vọng người nàythể cho mình nhiều hơn nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Kết quả Cố Trường Huyền lại đè tay chân cậu, ép cả người cậu thành một độ cong không tưởng tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nổi, từ trên cao nhìn xuống, nhếch môi cười nói: “Tiểu Bạch, ta trói ngươi lạiđược không?”.

Bạch bị cảm giác áp bức bất ngờ làm cho ứa lệ, nhưng trong lòng lại nảy sinh một ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩa điên cuồng, cậu khao khát được người này xâm nhập chiếm hữu, khao khát được gắn kết chặt chẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với hắn, khao khát triền miên với hắn.

Nhưng Bạch vẫn còn nhớ chuyện ban nãy, liền dùng dằng gượng dậy, kéo cổ Cố Trường Huyền ấm ức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: “Ta…ta cho huynh trói, nhưng ca ca ta phải nói với huynh, những lời thần tiên kia nói không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải sự thật…”.

“Tưởng ta không tin ngươi sao?”. Cố Trường Huyền xoa xoa đầu Bạch, bàn tau trượt xuống, trượt đến dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thắt lưng.

“Ah ~”. Bạch cong người, bị cảm xúc mãnh liệt phía sau kích thích rên thành tiếng, khi nhận ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình nói sai lại gấp gáp lắc đầu, giongj nói chút tan vỡ: “Không…ta tin huynh, ta tin huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhất…”.

“Vậy còn giải thích nữa?”. Động tác của Cố Trường Huyền dịu dàng.

“Bởi vì…”. Tô Bạch nhỏ giọng khóc thút thít: “Chính muốn nói với huynh, ta thực sự thích huynh, a, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đừng…”. Bạch nói đến đây đột nhiên cất cao giọng, rồi lập tức khóc ra tiếng.

Cố Trường Huyền vội rút tay về dỗ dành, hôn trán cậu hỏi: “Rất đau sao?”.

Bạch vùi đầu vào ngực hắn, vừa khóc vừa nói: “Không phải, không phải, rất thoải mái á…”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Sau đó tất cả lời nói đều bị Cố Trường Huyền nuốt xuống, Tô Bạchthể cảm nhận được, sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lực của người này mạnh bạo hơn trước, động tác cũng gần như cắn xé, hôn xong, hai người đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thở gấp, Bạch đang định nói gì, bỗng cảm thấyđồ vật lạnh lẽo quẹt qua chân mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Đưa mắt nhìn qua, mới phát hiện đó một sợi xích sắt nhỏ bằng vàng, khi sợi xích quẹt qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 da thịt, lông tơ đều dựng đứng, cả người run sợ. Bạch muốn lấy vật kia xuống, nhưng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cố Trường Huyền giữ tay, còn kéo giật cậu lại.

“Ôi…”.

Thực sự…phải trói sao?

Không đợi Bạch suy nghĩ, cổ tay đã bị dây đỏ cuốn lấy, thân thể bị ép treo lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nửa, Cố Trường Huyền lướt tay qua cậu, cười hơi ác, hỏi cậu: “Thích không?”.

Bạch sớm đã đánh mất khả năng suy nghĩ, nhìn thấy Cố Trường Huyền trước mắt, theo bản năng liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: “Thích, thích huynh…”.

Bởithích huynh, nên bất kể huynh làm gì, ta đều cảm thấy vui sướng.



Khi Cố Trường Huyền bế Tô Bạch đi tắm rửa, Bạch đã không còn một chút hơi sức nào, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mặc nằm xìu trong lòng Cố Trường Huyền, cánh tay vẫn yếu ớt vòng quanh cổ Cố Trường Huyền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thái độcùng thân thiết lại, khiến Cố Trường Huyền càng thêm thương yêu.

“Ngủ đi”. Cố Trường Huyền hôn một cái lên trán cậu, dỗ dành.

“Ừm”. Bạch nghe vậy liền thả lòng người, chốc lát sau đã ngủ say.

Cố Trường Huyền bế Bạch ra khỏi bể nước, lau khô người rồi đưa cậu lên giường, dém góc chăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau đó mới mặc áo trong, áo ngoài cho cậu.

“Tiểu Bạch”. Cố Trường Huyền khẽ gọi.

Bạch thực sự đã ngủ, nên không đáp lại Cố Trường Huyền, hơi thở đều đặn ổn định. Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền thở dài, rồi lại mỉm cười.

Hắn chậm rãi tới gần bên giường, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Tô Bạch, dịu dàng nói: “Ngủ ngoan, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ca ca sẽ trở về trước khi ngươi tỉnh lại”.

Đêm khuya, cũng không quá lạnh, gió mát vờn qua cành cây, mang theo chút ánh trăng, luồn qua khe cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sổ, rơi xuống lông mi Bạch,Bạch trở mình, nhưng không tỉnh lại, chỉmàng gọi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiếng: “Ca ca”.

Cố Trường Huyền đã nơi khác.

Gió đưa hoa khẽ lay màn, sầu ngưng đêm vắng cung đàn vút cao (*). Biết lả lơi ve vãn, ngả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liễu theo hoa, dựa hương ngọc, chơi gió vờn trăng, không phải đâu khác chính lầu xanh.

(*) Bài thơ “Thanh lâu oán” Vương Xương Linh. Bản dịch từ Thi Viện.

Tập Lâu Đỗ Tử Nhân đang chơi trò đuổi bắt tối mày tối mặt. Tập Lâu vua của Ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giới bình thường luôn ít nhiều chú ý hình tượng lúc này không còn chút ưu nhã, chỉ vào Đỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tử Nhân chửi mắng ầm ĩ. Khiến đứng đằng sau kêu trời trách đất gọi tổ tông.

Cố Trường Huyền đứng chắp tay, gân xanh trên trán nổi lên, nhắm hai mắt lại, trong khoảnh khắc, chốn làng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chơi tựa như yên tĩnh hẳn đi. Động tác đưa tay lên che miệng của ngưng lại, tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đàn trụy lạc của cầm ca cũng mất tăm, thậm chí ngay cả tửu khách đứng lên mời rượu, dòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nước rót xuống cũng bất động, Đỗ Tử Nhận đột ngột tỉnh lại, lăn một vòng đến bên cạnh Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trường Huyền, run rẩy kêu: “Chủ thượng…”.

Cố Trường Huyền bực bội đá văng người ra, đến trước mặt Tập Lâu, nhíu mày hỏi: “Xảy ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy, các ngươi đang làm gì?”.

Tập Lâu lúc này mới hoàn hồn giữa bốn bế bất động, chỉ tay về phía Đỗ Tử Nhân, tức giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: “Gã…”.

“Gã cái gì gã”. Đỗ Tử Nhân đẩy hắn ra, định mắng lại, nhưng vừa thấy sắc mặt khó coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của Cố Trường Huyền, liền sửa lời, đùn đẩy trách nhiệm: “Chuyện này thực sự không thể trách ta được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chủ thượng, không phải ngài bảo ta theo dõi Tập Lâu sao, ta theo lệnh ngài trông coi hắn, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó chúng ta hàn huyên tới xanh đỏ béo gầy, cuối cùng tới nơi này”.

“Là ngươi lôi ta tới!”. Tập Lâu tức giận nói.

“Dạ dạ dạ, coi như ta lôi ngươi tới đi”. Đỗ Tử Nhân tiếp tục thanh minh với Cố Trường Huyền: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Chuyện vốn đang tốt đẹp, hắn cũng rất vui vẻ, ta cũng rất vui vẻ, nhưng trong đó lại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một nương hợp mắt ta, cũng Tập Lâu cũng vừa ý”.

“Thế là đánh nhau?”. Sắc mặt Cố Trường Huyền đột ngột xấu đi.

“Tất nhiên không phải vì vậy rồi”. Đỗ Tử Nhân gượng gạo ho khan một tiếng, chút chần chừ.

“Nói”. Cố Trường Huyền lời ít ý nhiều, Đỗ Tử Nhân cũng không dám dây dưa, một hơi trình bày hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất cả: “Ta thực sự thíchnương đó, nhất định không nhường cho Tập Lâu được, nhưng ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không muốn ẩu đả với Tập Lâu, nên liền lừa sẽ nhường nương ấy cho hắn”.

Cố Trường Huyền cười lạnh, đã đoán ra chuyện kế tiếp mới trọng điểm, liền liếc xéo Đỗ Tử Nhân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cười như không cười nói: “Vì vậy?”.

“Đêm dài đằng đẵng, ta cũng sợ hắn đơn, không đành lòng để hắn phòng không gối chiếc, mới lừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một tiểu quan tiểu quan quán đối diện tới, vốný tốt, ai ngờ hắn không ưa khẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vị này…”.

“Ngươi ngậm miệng lại cho ta!”. Tập Lâu nghe đến đó, không nhịn được lại muốn động thủ.

Cố Trường Huyền ra tay trước một bước, tay vung lên liền biến Đỗ Tử Nhân thành con rối nhỏ bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngón tay cái, dứt khoát ném cho Tập Lâu nói: “Đỗ Tử Nhân giao cho người xử lý, ngươi qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đây với ta trước đã”.

“Vậy thì cho đây tự sinh tự diệt đi!”. Tập Lâu ghét bỏ ném Đỗ Tử Nhân sang một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bên, đi theo Cố Trường Huyền.

Đỗ Tử Nhân không thể động đậy, quả thực khóc không ra nước mắt, chủ thượng nhà bọn họ thay đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi, không còn lão tổ tông bao che người Minh giớitội vạ nữa rồi.

Sau khi Cố Trường Huyền Tập Lâu rời đi, lầu xanh lại khôi phục tình trạng vốn có, chỉ có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kia dụi dụi mắt, ngạc nhiên nói: “Hai tên vừa đánh nhau mới đây đâu rồi?”.

Cố Trường Huyền dẫn Tập Lâu đến quán trà gần đó, nơi này tao nhã, cuối cùng cũng không còn thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mùi vị hỗn loạn như chỗ kia, Cố Trường Huyền cũng thả lỏng người, thoải mái ngồi xuống ghế, hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tập Lâu: “Nói đi, lúc trước ngươi định nóivới ta”.

“Trường Huyền ngươi bây giờ lại muốn nghe rồi? Lúc trước ta xin được nói chuyện với ngươi, kết quả ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã làm gì, không phải đá ta ra ngoài sao?”. Tập Lâuchuyện vừa rồi nên tâm tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không tốt lắm, ngữ khí cũng có phần khó chịu.

Cố Trường Huyền cười lạnh: “Thế thì sao? Lúc trước ta thích đá thì đá, bây giờ muốn nghe ngươi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi phải nói cho ta, sao, ngươi không phục?”.

“Ta…”.

Cố Trường Huyền vừa ra uy, Tập Lâu nháy mắt liền sợ hãi, vừa rồi chỉ lời nói lúc tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giận, còn khi bình tĩnh, Tập Lâu tuyệt đối không dám to gan nói chuyện với Cố Trường Huyền kiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này, nhưng gì hắn cũng vương giả một phương, nếu cứ khuất phục như vậy, vẫn cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mất thể diện…

“Ngươi đã tới tìm ta, thì hẳn chuyện cầu cạnh ta”. Cố Trường Huyền cười như không cười quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sát Tập Lâu: “Bản tọa cho ngươi mộthội, ngươi nói hay không?”.

“Ta nói, ta nói được chưa!”. Tập Lâu bị dọa hết dám ho he, hung hăng nói: “Ma giới không tùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiện phóng khoáng bằng các ngươi, vương vị của ta vừa mới ổn định, không chịu nổi trận chiến lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như vậy, xin ngài đây thương xót, cho các hung binh hãn tướng của Minh giới mau mau lui về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi, đừng đôi co cổng Ma giới chúng ta nữa”.

“Vương vị của ngươi chưa vững?”. Cố Trường Huyền nhíu mày.

“Phải”. Tập Lâu cắn răng.

“Các ngươi không chịu nổi đánh chiến?”. Cố Trường Huyền sờ cằm.

“Đúng!”. Tập Lâu lại nghiến răng.

“Liên quanđến ta?”. Cố Trường Huyền cười xùy một tiếng, đứng dậy định bỏ đi.

“Thiên giới đã âm thầm phái người đến hỗ trợ, nếu ngươi không lui quân, đến lúc đó thiệt hại chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Minh giới các ngươi thôi!”. Tập Lâu hổn hển kêu lên phía sau.

Động tác vén rèm của Cố Trường Huyền dừng lại, xoay người tựa cửa, khoanh tay miễn cưỡng nói: “Thế thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao?”.

Thế thì sao? Người này thực sự ngay cả an nguy của Minh giới cũng không để ý sao?

“Tập Lâu, không phải ngươi thực sự cho rằng Thiên giới phái người tới thể xoay chuyển cục diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đấy chứ”. Cố Trường Huyền nheo mắt, tựa cửa cười khẽ: “Đừng quên, ta còn chưa đi đâu”.

Tập Lâu sững lại.

“Nói thứ ích chút đi”. Cố Trường Huyền tốt bụng nhắc nhở: “Ít nhất cũng phải nói cái© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khiến ta thấy hứng thú thì mới thể bàn điều kiện với ta được chứ!”.

Tập Lâu thầm thở dài, bất kể cứng hay mềm, người này vẫn không phản ứng gì, hắn mạnh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ai sánh bằng, mạnh đến mức khiến chúa tể một giới như Tập Lâu cũng cảm thấy bất lực, Tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lâu cũng không tâm trạng tính kế, nói hết những chuyện hắn biết ra: “Bạch Tố tìm được đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sống trong chỗ chết, tuy nhờngọc Dao Thuỷ, nhưng thấy thái độ liều lĩnh của Tập Nguyệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lẽ trên người Bạch Tố vẫn thứ ngươi để ý”.

“Thứ ta để ý?”. Cố Trường Huyền cuối cùng cũng chút chú ý.

“Đúng vậy, ngươi nghĩ thử xem mình còn cần thứ gì không?”.

“Ngươi nghĩ thử, ngoại trừBạch, ta còn để ý thứ khác nữa?”. Cố Trường Huyền nhếch môi, cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như một tên lưu manh: “Cho trên người Bạch Tố thứ gì, ta giết người cướp của, đoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về cũng được. Hắn sao thể uy hiếp được ta? Trừ phi…”.

Nói đến đây Cố Trường Huyền đột nhiên biến sắc, không đợi Tập Lâu hỏi thêm, đã quay người ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quán trà, áo bào của hắn tung bay, giữa chân mày thấp thoáng nổi lên sát khí, hắn bất chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thẳng người, nháy mắt đã hạ xuống một đám mây trên không, vừa ra hiệu lệnh, Quỷ đế ngũ phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cùng thập điện Diêm vương các tộc quỷMinh giới nhất tề quỳ giữa không trung, Cố Trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyền mặt trầm như nước, mắt tựa kết băng, môi ra, đè nén tức giận ra lệnh: “Bắt Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tố tới đây cho ta, phải bắt sống”.

Tần Quảng vương nhớ ban ngày Cố Trường Huyền còn muốn mình giết Bạch Tố, không hiểu sao giờ lại đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ú, nhưng nhìn khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng của chủ thượng nhà mình, thực sự không dám hỏi nhiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hơn nữa Cố Trường Huyền làm lớn chuyện như vậy, tập kết toàn bộ Minh giới chỉ để bắt một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người, đây…chắc chắn không thểchuyện nhỏ được.

Tần Quảng vương mình đầy trách nhiệm nhanh chóng dẫn mọi người đến Ma giới, Tập Lâu vội vàng đuổi tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị thế trận này làm cho hoảng sợ, lui lại hai bước, lẩm bẩm: “Rốt cuộc…là chuyện gì?”.

Người trong thành càng không hiểu ra làm sao, chỉ thấy may đen che khuất bầy trời, vừa rồi vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sáng sủa, bỗng chốc đen kịt, đưa tay không thấy năm ngón. Nhất thời lòng người bàng hoàng, cảnh tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hỗn loạn, chỉ nghe người kêu nhật thực, ấy điềm gở, bốn phía liền nổi lên tiếng la © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hét.

Cũng may cảnh tượng hỗn loạn này không duy trì lâu lắm, bầy quỷ vừa rút lui, trong thành lại khôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phục nguyên trạng. người gây ra hỗn loạn đã trở về bên cạnh Bạch, hắn nửa quỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bên giường, tóc mai hơi rối che đi đôi mắt, cầm bàn tayngoài chăn của Bạch, dịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dàng hôn lên.

Bạch tỉnh.

Thân thể cậu vẫn mềm nhũn, mở mắt ra cảm thấy hơi buồn bực, liền rầm vài tiếng bằng âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mũi, nhưng khi thấy Cố Trường Huyền, buồn bực đều hóa thành vui sướng, Tô Bạch cố rướn người lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dụi đôi mắt nhập nhèm gọi hắn: “Ca ca”.

Cố Trường Huyền ngơ ngẩn, thấy bờ vai trắng nõn của thiếu niên còn dấu hôn mình làm ra, lấm tấm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vốn một cảnh hồn xiêu phách lạc, Cố Trường Huyền lại thấy lòng đau xót.

“Tiểu Bạch…”. Giọng nói của hắn khàn khàn, chứa đựng nỗi xót xa không nói thành lời.

“Huynh…sao vậy?”. Tô Bạchthể cảm nhận được tâm trạng của hắn không ổn.

Cố Trường Huyền cười gượng, hắn cố gắng điều chỉnh sắc mặt, sau đó mới đứng dậy ôm Bạch vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lòng, nói: “Không sao, chỉ là…có chút nhớ ngươi”.

“À”. Bạch vùi đầu vào ngực Cố Trường Huyền, hít một hơi thật sâu mùi hương trên thể hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng trong mùi hương mát lạnh quen thuộc lại ngửi thấy mùi son phấn lạ lẫm.

Bạch ngẩn người.

Cố Trường Huyền không biết cậu bị làm sao, nhưng lại thể cảm nhận được người trong ngực bỗng cứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngắc, vội bưng mặt cậu hỏi: “Sao thể? Ngủ không ngon à, muốn ngủ thêm một lát nữa không?”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Tô Bạch mấp máy môi, mắt rưng rưng, lẳng lặng nhìn Cố Trường Huyền, nức nở nói: “Có phải huynh có người bên ngoài đúng không?”.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 46 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW