GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 44: Câu thơ

Đã copy!
Trước Tiếp
Edit: Kogi

Bạch thoải mái đến nỗi ngón chân đều co quắp, muốn gọi to tên Cố Trường Huyền, nhưng lại nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người này nói mình phải cắn chặt áo, không được nhả ra, thế Bạch nhịn đỏ cả mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cố gắng cắn răng, chỉ rên rỉ bằng giọng mũi vài tiếng.

Nhưng cuối cùng thực sự không nhịn nổi nữa, Bạch khóc nấc kêu lên, vạt áo cắn trong miệng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rơi xuống, che phủ những dấu hôn loang lổ.

Cố Trường Huyền mỉm cười, vân dái tai của cậu nói: “Không cắn chặt, làm sao đây?”.

“Ta không biết…”. Bạch vịn bả vai Cố Trường Huyền, giọng như chực khóc, quyến người cùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Nhưng chính bản thân cậu cũng không biết, vẫn nhìn Cố Trường Huyền bằng đôi mắt man tràn ngập sương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mù, Cố Trường Huyền híp mắt, chậm rãi sát lại gần Bạch, thổi nhẹ bên tai Bạch, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Tiểu Bạch, ta phải phạt ngươi”.

Tuy nói là phạt, nhưng thực tế Cố Trường Huyền chỉ dịu dàng giúp Bạch một lần, Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cảm thấy mình nhưlửng trên mây, thật lâu sau vẫn không thể rơi xuống.

Đến khi tỉnh táo lại,Bạch liền đỏ mặt, cậu hơi xấu hổ túm góc áo Cố Trường Huyền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhí nói: “Ta…ta cũng giúp huynh…”.

Cố Trường Huyền cười càng tươi hơn, đang định nói gì, chợt nghe thấy tiếng động cách đó không xa. Hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thu lại nụ cười, giúp Bạch sửa sang quần áo, sau đó ôm cậu xuống khỏi bàn đá.

“…”. Chân Bạch như nhũn ra, ngồi phịch trong lòng Cố Trường Huyền, ánh mắt vẫn còn mang theo chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mong đợi, cậu ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi Cố Trường Huyền: “Ca ca chúng ta về phòng sao? Về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phòng…tiếp tục sao…”.

Cố Trường Huyền xoa đầu cậu, nhướng mày chọc cậu: “Vừa rồi còn chưa đủ? Muốn nữa à?”.

Bạch sắp bốc cháy tới nơi, cậu muốn bảo Cố Trường Huyền rằng mình muốn giúp hắn thoải mái…nhưng lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này…cậu sao thể không biết ngượng nói ra được.

Bạch còn đang đắm chìm trong cảnh xuân kiều diễm chưa thoát ra được, không nhìn thấy có bóng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từ xa lại gần, chỉ nghe thấy Cố Trường Huyền thở nhẹ vào tai, nói một câu: “Đáng tiếc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải chờ đến tối rồi”.

“A?”. Bạch mơ màng ngước mắt nhìn hắn, mới phát hiện có người đứng trước mặt, người đó cung kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hành lễ, sau đó nói: “Chỉ thượng gọi thuộc hạ qua đây, chuyện phân phó?”.

Tần Quảng vương thận trọng kín đáo, thái độ cung kính, trông vẻ thực sự chuyện cần bàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bạch biết lúc này mình không nên mở miệng quấy rầy, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn nổi, vò vạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 áo Cố Trường Huyền oán giận nói: “Sao huynh lại gọi ông ta tới vào lúc này chứ…”.

“Không phải lúc này gọi, gọi từ lúc Úc Lũy Đỗ Tử Nhân đánh nhau”. Cố Trường Huyền nhìn điệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bộ không vui của người yêu, liền dịu dàng dỗ dành: “Ca ca chút việc cần bàn với Tần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Quảng vương, bế ngươi về phòng trước được không?”.

“Ta tự đi được”. Bạch đẩy Cố Trường Huyền ra, trừng mắt nhìn hắn, mím môi, tự mình chạy đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cố Trường Huyền đưa mắt dõi theo cậu, thấy cậu chạy được nửa đường lại quay về,Bạch thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hổn hển, hít sâu một hơi, kéo quần áo hắn tội nghiệp nói: “Chuyện hai người cần nói rất quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trọng sao? Hay là…ca ca cùng ta về phòng trước đã…ta ta ta cũng giúp huynh…”.

Cố Trường Huyền bật cười, kéo cậu qua hôn một cái, rồi nói: “Đúngchuyện rất quan trọng, không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi được”.

Bạch nắm chặt tay mấp máy môi, khuôn mặt đỏ bừng, mình đã chủ động đến thế rồi, huynh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn không theo mình về phòng…

Bạch bĩu môi, tủi thân nhìn Cố Trường Huyền, lại quay sang trừng mắt Tần Quảng vương.

Tần Quảng vương bị Bạch trừng đến sợ hãi, vô thức lùi lại hai bước nói: “Hay ta đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước…”.

“Không cần, ta đi!”. Bạch thấy Cố Trường Huyền không phản ứng gì, liềnchút phẫn nộ, phất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay áo rời đi.

Cố Trường Huyền kéo tay cậu, nắn hai cái, cười nói: “Giận ta à?”.

Bạch quay đi không trả lời.

“Đợi buổi tối lại xử lý ngươi”. Cố Trường Huyền bóp eoBạch một cái, sau đó buông tay.

Bạch không tình nguyện rời đi, Tần Quảng vương xem từ đầu đến cuối âm thầm sợ hãi, bịch một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiếng quỳ xuống, tự trách: “Thuộc hạ đến không đúng lúc, xin chủ thượng trách phát”.

“Phạt chứ?”. Vẻ mặt Cố Trường Huyền rất sảng khoái, rõ ràng cựcvui vẻ: “Ta thích nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tiểu Bạch làm nũng với ta”.

Tần Quảng vương day trán, cũng không hiểu lắm tình thú của chủ thượng, liền cúi đầu không lên tiếng.

“Gọi ngươi tới để bàn chuyện về Minh giới”. Cố Trường Huyền nghiêm mặt, trực tiếp phân phó: “Các ngươi làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 loạn cũng đủ rồi, giờ giúp ta một việc, dẹp đường hồi phủ đi”.

“Ngài nói”. Tần Quảng vương dựng thẳng tai, thế chăm chú lắng nghe.

“Lần trước ta đốt núi La Phù, chủ yếu muốn diệt trừ một kẻ tên Bạch Tố, nhưng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngờ lại thất thủ, để cậu ta chạy mất”. Cố Trường Huyền cười lạnh một tiếng, giọng nói đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý tốt.

“Chắc cậu ta ăn may”.

“Đúng vậy”. Cố Trường Huyền lười biếng tựa người lan can, cầm ấm rượu Bạch vừa nãy mang tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 uống, nâng ấm uống một ngụm: “Cậu ta ăn may, nhưng vậy thì sao? Trốn được một lần, trốn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lần thứ hai thứ ba ư?”.

Cố Trường Huyền nói đến đây thì liếc mắt nhìn Tần Quảng vương, ánh mắt hơi lạnh lẽo: “Ngươi biết phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm rồi chứ?”.

Tần Quảng vương lập tức đáp: “Vâng, thuộc hạ đã hiểu”.

“Tốc chiến tốc thắng”. Cố Trường Huyền đặt ấm rượu sang một bên, đứng dậy khoanh tay nói: “Thiên giới đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngầm phái người tới, đến lúc đó hai bên giáp công, các ngươi trước sau có địch, e rằng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải chịu chút uất ức”.

“Chúng ta không sợ chịu uất ức”. Tần Quảng vương hết sức cung kính: “Chỉ sợ không địch lại bọn chúng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để ngài phải đích thân ra tay mới thể dẹp yên. Quấy rầy sự thanh nhàn của ngài, đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mới tội”.

Cố Trường Huyền khó tin nhìn Tần Quảng vương: “Gần đây ngươi hay qua lại với Diêm La vương?”.

“Đâu có, sao đột nhiên ngài hỏi vậy?”. Tần Quảng vương không hiểu sao Cố Trường Huyền bỗng đổi đề tài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

“Không có gì”. Cố Trường Huyền xoa cằm, thản nhiên nói: “Chỉ cảm thấy, dạo này luận điệu của mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người các ngươi, càng ngày càng giống Diêm La vương”.

Bạch cũng không về phòng, khi cậu đang đi ra ngoài thì đụng phải Thần Đồ đi từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong ra, Thần Đồ mím môi một cái, giang tay về phía cậu: “Tiểu Bạch, mau cho ta ôm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cái”.

Bạch không đáp, Thần Đồ nhào hụt, y muốn tìmBạch cầu an ủi, ai ngờ đến góc áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9Bạch cũng không chạm được.

Bạch đang không vui, vẫn luôn gục đầu, nhưng nghe thấy Thần Đồ nói thì vẫn quay sang, nghiêm túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trả lời: “Ta không thể ôm ngươi, ta chỉ cho ca ca ôm thôi”.

Lời nói này thực sự rất trẻ con, Thần Đồ phì cười, sắc mặt dễ nhìn hơn trước, nhưng vẫn thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dài: “Tiểu Bạch, ngươi nói xem ta Úc Lũy, rốt cuộc phải làm sao đây?”.

Cố Trường Huyền không nói chuyện lâu với Tần Quảng vương, sau khi dặn vài câu liền cho người đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn về phòng không thấy Bạch đâu, lại ra ngoài tìm cậu.

Bạch đang ngồi trên lan can hành lang, cúi đầu, chân hơi đong đưa, Thần Đồ bên cạnh đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói gì đó, cậu cũng chăm chú nghe, thỉnh thoảng gật đầu phụ họa.

Nhưng chân mày Bạch vẫn mang theo chút đó buồn rầu, Cố Trường Huyền rảo bước đi tới, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xa đã nhìn thấy dáng vẻ đa sầu đa cảm của cậu, trong lòng hơi buồn cười, chân cũng bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhanh hơn.

Cố Trường Huyền đứng dưới lan can, giang hai tay về phía Bạch, cười nói: “Tiểu Bạch, đến đây”.

Mặc Bạch đang dỗi hắn, nhưng thân thể vẫn rất thành thực, vừa nhìn thấy người này liền không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhịn được muốn gần gũi, vậy Tô Bạch không hề nghĩ ngợi liền nhảy xuống, vững vàng rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vòng tay Cố Trường Huyền.

Nhưng sau khi rơi xuống Tô Bạch mới cảm thấy hơi mất mặt,ràng chỉ mới đây thôi, hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẫn còn giận dỗi, làm sao thể hòa hảo dễ dàng như vậy được?

Thế Bạch mấp máy môi, nghiêm túc nói với Cố Trường Huyền: “Thực ra, ta vẫn chưa tha thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho huynh đâu”.

Tuy Cố Trường Huyền không làm gì sai, nhưng Tô Bạch chínhmuốn ồn ào với hắn một trận.

Không ngờ Cố Trường Huyền liền hôn lên mặt cậu một cái, thổi khí bên tai cậu, xấu xa nói: “Làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao, vừa nãy ta chưa thỏa mãn ngươi?”.

Bạch tròn mắt, vươn tay bịt miệng Cố Trường Huyền, vội la lên: “Ta tha cho huynh rồi, huynh đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói…”.

Thật dễ dụ.

Cố Trường Huyền hôn lòng bàn tay Tô Bạch, trong mắt đầy ý cười, sau đó lại nhìn Thần Đồ, hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Đang nói chuyện vậy?”.

“Đang nói về Úc Lũy”. Tô Bạch vẫn còn đỏ mặt, nhưng cũng không giấu diếm, nhưng nói đến đây thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơi ngượng ngùng, cào ngực Cố Trường Huyền, nói: “Cái đó, ca ca, trước đây ta kể với huynh rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó, hôm ngươi không nhà, ta nhét vào tay áo Thần Đồ một bức tranh đề thơ”.

“Ừm, chuyện này Úc Lũy hiểu lầm”. Cố Trường Huyền vẫn nhớ rõ.

“Lát nữa ta nói với Úc Lũy bức tranh đóhuynh vẽ được không?”. Tô Bạch chút lo lắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không yên, trước kia cậu đúng nghịch ngợm, không biết bây giờ đắp còn kịp hay không.

Cố Trường Huyền không nói gì, Bạch nóng vội, liền lấy lòng: “Khi ta viết câu thơ kia, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩ đến huynh”.

Ánh mắt Cố Trường Huyền biến đổi, lòng đãtính toãn, liền cười nhẹ, nói: “Được, vậy ta gọi Úc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lũy Đỗ Tử Nhân đến, đúng lúc việc cần bàn cùng bọn họ”.

Sắc mặt Úc Lũy vẫn tái nhợt, Đỗ Tử Nhân lại rất sảng khoái, vừa thấy Úc Lũy kẻ đánh người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trông còn sa sút hơn người bị đánh, liền nhún vai, không nói gì.

Cố Trường Huyền đều đều đánh nhịp thành ghế, thoáng trầm tư, sau đó mở miệng: “Tử Nhân, gọi ngươi qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đây, việc muốn giao cho ngươi”.

“Ngài nói ngài nói, thuộc hạ nhất định nguyện chết không từ”. Đỗ Tử Nhân nóng lòng muốn khôi phục pháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lực, cười nịnh nọt.

“Đi theo dõi Tập Lâu giúp ta, đừng để hắn rời đi”.

Đám thích gây chuyệnMinh giới đang đánh nhau với Ma giới, lúc này tóm vương thượng của bọn chúng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lẽ liên quan đến việc này chăng? Đỗ Tử Nhân không dám qua loa, thu lại nụ cười nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trang nói: “Ngài yên tâm, ta nhất định sẽ trông coi hắn”.

Nhưng cái sự nghiêm trang này chưa được một phút, Đỗ Tử Nhân lập tức chuyển sang cười he he nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Vậy thì, ta thể ra khỏi viện, ra ngoài một mình rồi?”.

Cố Trường Huyền lạnh giọng nhắc nhở hắn: “Đừng nghĩ đến mấy chuyện dơ bẩn, nếu để Tập Lâu chạy thoát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta sẽ không tha cho ngươi”.

“Vâng vâng vâng, ta nghe ngài”. Đỗ Tử Nhân từ bỏ ý đồ đến thanh lâu, đã lên kế hoạch chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 toàn, sẽ theo sát Tập Lâu một bước không rời.

Đỗ Tử Nhân nhận lệnh rời đi, Cố Trường Huyền nhìn xung quanh, đột nhiên nói với Thần Đồ: “Gọi ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9Úc Lũy qua đây, muốn các ngươi tìm giúp ta một bức tranh”.

“Tranh gì tranh gì?”. Bạch biết còn hỏi, ánh mắt sáng rỡ.

“Chân dung của ngươi, bên trên còn viết một bài thơ”. Cố Trường Huyền cười khẽ.

“Thơ thơ gì?”. Bạch vui sướng hỏi, không hề hay biết người này đang gài bẫy mình.

“Ta cũng không nhớ rõ”. Cố Trường Huyền vuốt mặt Bạch, mỉm cười: “Nhưng lúc ta viết câu thơ này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi đứng bên cạnh, cũng không nhớ sao?”.

“Nhớ”. Bạch ngây thơ đáp, đột nhiên nhớ tới nội dung câu thơ, mặt liền đỏ bừng.

“Viết cái gì?”. Cố Trường Huyền không buông tha, xấu xa bóp eo Bạch, nói: “Đọc ta nghe thử”.

Bạch nhìn Thần Đồ Úc Lũy, bỗng cảm thấy lời khó nói ra miệng.

Rõ ràng cũng không phải lời nói quá trắng trợn, chỉ một câu, vị công tử í a, gặp một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lần khó quên, một ngày không gặp ơ, nhớ đến phát cuồng.

“Tại sao không nói?”. Cố Trường Huyền ép Bạch mở miệng.

“Viết, viết là…”.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Lần đầu gặp gỡ #2 Chương 2: Hôn #3 Chương 3: Chuyện cũ #4 Chương 4: Hôn tiếp #5 Chương 5: Sinh tử #6 Chương 6: Hối lộ #7 Chương 7: Đòi hôn #8 Chương 8: Cưỡi ngựa #9 Chương 9: Sốt #10 Chương 10: Trong mộng #11 Chương 11: Còn muốn #12 Chương 12: Nhảy sông tự vẫn #13 Chương 13: Tổ tông #14 Chương 14: Nịnh bợ #15 Chương 15: Kéo dài tính mạng #16 Chương 16: Động lòng #17 Chương 17: Đét mông #18 Chương 18: Thích #19 Chương 19: Tùy hứng #20 Chương 20: Đẹp #21 Chương 21: Hồi ức #22 Chương 22: Rình trộm #23 Chương 23: Hôn sâu #24 Chương 24: Mối liên quan #25 Chương 25: Giống nhau #26 Chương 26: Thật giả #27 Chương 27: Bán hồn #28 Chương 28: Thói quen #29 Chương 29: Cùng giường #30 Chương 30: Nước mắt #31 Chương 31: Trở về #32 Chương 32: Tìm đường sống #33 Chương 33: Phạm nhân #34 Chương 34: Tỉnh lại #35 Chương 35: Lưu manh #36 Chương 36: Thoát y #37 Chương 37: Thân phận #38 Chương 38: Muốn #39 Chương 39: Thiếu đòn #40 Chương 40: Nấu ăn #41 Chương 41: Đánh nhau #42 Chương 42: Thích #43 Chương 43: Nghe lời #44 Chương 44: Câu thơ #45 Chương 45: Đường nhân #46 Chương 46: Bên ngoài #47 Chương 47: Chỉ một #48 Chương 48: Biến lớn #49 Chương 49: Thi biến #50 Chương 50: Cân bằng #51 Chương 51: Chuyển nhà #52 Chương 52: Quỷ quyệt #53 Chương 53: Thiêu hủy #54 Chương 54: Dỗ ngọt #55 Chương 55: Rơi lệ #56 Chương 56: Năm đó #57 Chương 57: Tiểu Hắc #58 Chương 58: Ảo cảnh #59 Chương 59: Quá khứ #60 Chương 60: Kết cục #61 Chương 61: Phiên ngoại 1
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả full, Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả online, read Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả, Hề Nghiêu Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 44 — Có Lẽ Ta Là Một Con Quỷ Giả

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW