Sau khi nghe Tam Kiếm tiên sinh nói vậy, vành mắt Thường Kiến Văn đã ẩm ướt.
Tâm nguyện nhiều năm qua của sư tổ là có thể chính thức bái nhập môn hạ của Kiếm thần, tuy bây giờ sư tổ đã vẫn lạc ngàn năm nhưng một câu nói của Kiếm thần cũng tương đương với công nhận sư tổ.
"Sư tổ, nếu ngài ở dưới suối vàng biết rõ cũng có thể nhắm mắt..."
Tam Kiếm tiên sinh nhìn Thường Kiến Văn, trước đây mọi người còn tưởng hắn ta là một người máu lạnh nhưng có lẽ hắn ta cũng không phải là máu lạnh, hắn ta cũng có chỗ đáng thương.
"Tiểu Thường đã nói ý nguyện của bản tôn còn cao hơn di mệnh của hắn, vậy còn ai phản đối hôn lễ của đồ nhi ta và Thường Tư Diêu?"
"Ta!" Thẩm Truy Vân giận nói,"Mặc dù ngươi là Kiếm thần nhưng cũng chỉ là trạng thái nguyên thần, còn có điểm mấu chốt nhất là Côn Luân thánh nữ kế thừa huyết mạch thần minh thuần chính, trên người ta cũng giữ huyết mạch thuần chính, Giang Khải có cái gì!"
"Hắn chỉ nhận ngươi là sư phụ, ngoại trừ cái đó hắn có điểm nào mạnh hơn ta!"
Tam Kiếm tiên sinh cười nhạt một tiếng,"Còn điểm nào mạnh hơn ngươi?"
"Hắn là đồ đệ của Kiếm thần ta, địa vị cao hơn ngươi, di mệnh của Thường Vô Hối đối mắt với bản tôn cũng phải nhường bước, cho nên hắn cười Thường Tư Diêu cũng là danh chính ngôn thuận."
"Về phần huyết mạch mà ngươi nói... Ai, lúc đầu ta không muốn nói nhưng ngươi nhất định phải so với hắn... Đồ nhi, có thể nói việc kia không?"
Giang Khải suy nghĩ, nếu có thể đàng hoàng cưới hỏi Thường Tư Diêu chứ không phải kiểu bỏ trốn, vậy dĩ nhiên là tốt nhất.
Hắn không quan tâm, nhưng mấu chốt là Thường Tư Diêu không có gánh nặng trong lòng.
Nếu có thể để Thường Tư Diêu cởi bỏ khúc mắc, tất nhiên hắn bằng lòng công bố.
"Sư phụ, ngươi nói đi."
Tam Kiếm tiên sinh nhìn quanh một vòng, sau đó khẽ quát một tiếng,"Tiểu hỗn cầu, trở về, có việc!"
Giọng Kiếm thần quanh quẩn toàn bộ Côn Luân sơn.
Không lâu sau, một bóng đen nhảy ra từ trong rừng, vẻ mặt mờ mịt nhìn Tam Kiếm tiên sinh.
"Chi chi chi!"
Ta đang bận đấy, lớn giọng tìm ta làm gì!
Giang Khải cũng giận đen cả mặt, tiểu hỗn cầu thật sự không phải là đèn đã cạn dầu.
Nhưng tiểu hỗn cầu đột nhiên thấy Thường Tư Diêu ở trong đám người, chút giận dữ lập tức biến mất, bò lên trên người Thường Tư Diêu, thân thiết dùng cái đầu nhỏ của nó cọ xát khuôn mặt Thường Tư Diêu.
"Mao mao!" Thường Tư Diêu vui mừng nói.
Người được tiểu hỗn cầu công nhận, ngoại trừ Giang Khải cũng chỉ có Thường Tư Diêu.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du Chi Mệnh Luân Chi Chủ – một bộ truyện thuộc thể loại Xây Dựng Thế Lực đang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!