Vừa thấy hai người này, đặc biệt là tên nam tử tóc đỏ, dáng người càng cao lớn hơn kia, dân chúng xung quanh cùng nhau quỳ xuống.
"Thành chủ đại nhân!"
Nam tử tóc đỏ hơi hất cằm lên, liếc nhìn chúng sinh.
Nam tử cao gầy bên cạnh hắn ta khẽ cười một tiếng,"Lý Nham, mấy con chó mà ngươi nuôi rất nghe lời, không giống chỗ ta, thấy ta liền chạy, cứ phải chặt một chân mới bằng lòng dừng lại."
Lý Nham đối mặt với đồng bạn lại thiếu chút cao ngạo, mỉm cười một cái, nói,"Đặng Xích, ngươi cũng quá vất vả, không cần phí sức với mấy súc vật này như vậy, bản sứ chỉ cần tăng cao thu thuế lên một chút, ngươi xem, không phải cả đám người đều ngoan ngoãn sao."
Đặng Xích mỉm cười, sau đó nhìn đám người xung quanh,"Đúng, ba tên kia đến rồi sao? Lần này lại để ba người bọn họ được lợi, tự dưng được nhiều Nham yêu chi tâm như vậy."
Lý Nham cười lạnh một tiếng, nói,"Đến, những tên ngu xuẩn kia tưởng dùng chút lợi ích là có thể mời được cứu tinh. Thật không biết đạo lý quan lại bao che cho nhau."
Đặng Xích lắc đầu, than thở,"Dung nham chi tâm xuất hiện biến cố, nghe đồn xuất hiện một tên thần chức giả thực lực kinh người. Nhưng trước đó ngươi vẫn không truy tra vì để những tên phế vật kia lo lắng không nộp thuế được, để bọn họ đi tìm trợ thủ. Cứ vậy, dù thần chức giả kia xuất hiện cũng không qua được cửa ải của ba huynh đệ Vương thị."
"Cao minh, xem ra ta phải theo ngươi học hỏi một chút mới được."
Lý Nham khẽ cười một tiếng,"Bớt đi, thủ đoạn của ngươi không kém hơn ta."
"Được, thời gian không còn sớm, nhanh chóng kết thúc đi, sau khi xong việc ta còn phải 'ban thưởng' cho những người có ý đồ xấu đó thật tốt!"
Rất nhiều thôn dân nghe được cuộc nói chuyện của hai người, trong mắt đã lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Bọn họ đi tìm cứu binh lại là bằng hữu của Lý Nham! Không chỉ như thế, hắn ta còn chuẩn bị kỹ càng đề phòng tên cao thủ Trần gia thôn kia.
Thật sự thông minh quá sẽ bị thông minh hại, hiện tại có khả năng cao thủ Trần gia cũng không lên đài, không chỉ như thế lấy tính cách của Lý Nham, e rằng những thôn làng tìm đến ba huynh đệ Vương thị sẽ khó trốn một kiếp!
Lần này có rất nhiều người tham gia khiêu chiến thần chức, sau khi lôi đài mở ra có mấy trăm bóng người bay đến từ bốn phương tám hướng.
Nhưng Lý Nham như không hề lo lắng, cả người hắn ta bị ánh sáng vàng bao phủ, lạnh nhạt nhìn từng đám người khiêu chiến xông lên lôi đài.
"Đều là mấy phế vật mà thôi.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du Chi Mệnh Luân Chi Chủ – một bộ truyện nổi bật trên , hấp dẫn nhờ yếu tố Xây Dựng Thế Lực và nội dung cuốn hút. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật sớm nhất trong thời gian tới, đừng quên nhấn theo dõi fanpage/website nhé bạn iu!
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!