Chu Sở tiếp tục nói,"Nghe nói tổ sư gia có ba thành kiếm, cũng có ba bộ kiếm pháp tương ứng từng cái, nhưng bộ kiếm pháp kia lại không ở trong ba bộ kiếm pháp, các đời chưởng môn của chúng ta truyền miệng, nói bộ kiếm pháp kia là tổ sư gia ngộ ra trước khi lâm chung."
Giang Khải khiếp sợ nhìn hộp gỗ trong tay, bên trong đặt một bộ kiếm pháp mà sư phụ ngộ ra trước khi lâm chung?
"Tên kiếm pháp là 'Vô kiếm'."
Đêm khuya, Giang Khải nghỉ ngơi trong đống đổ nát thành thị số 062 giữa đường, hắn đốt đống lửa, thản nhiên nhìn hình dáng thành thị rách nát trong bóng đêm.
"Lão Chu nói, không chỉ không ai có thể luyện thành, ngay cả xem cũng xem không hiểu?" Giang Khải không khỏi nghĩ đến bộ kiếm pháp kia.
Hắn quay lại xe, gỡ hộp gỗ xuống mở ra.
Bên trong có một quyển thẻ tre, hắn cầm thẻ tre, sau khi mở ra phát hiện ngoại trừ hàng thứ nhất viết hai chữ "Vô kiếm", còn lại đều là trống rỗng.
Hiện tại không khó hiểu vì sao không ai luyện thành, không ai xem hiểu.
"Vô tự thiên thư..." Giang Khải cau mày,"Nói cái gì phải kết hợp tâm pháp Thanh Vân môn, lấy 'tâm nhãn' chi quan mới có thể thấy, tâm nhãn... Hơi mơ hồ."
Lão Chu tin tưởng vững chắc kiếm pháp ở trong đó, hắn ta sẽ không đùa kiểu này, Giang Khải suy nghĩ vấn quyết định thử một lần.
"Tiểu hỗn cầu, Khải Vô Địch, để ý xung quanh giúp ta chút." Giang Khải thả tiểu hỗn cầu và Khải Vô Địch ra ngoài, mình thì đặt ngang thẻ tre ở trước mặt, sử dụng tâm pháp Thanh Vân môn tu luyện.
Ngay từ đầu, Giang Khải cũng chưa cảm giác được điều khác thường gì, hắn nhắm mắt lại tất nhiên cũng không thấy thứ gì.
Nhưng Giang Khải không hề từ bỏ, đã muốn thử vậy toàn lực thử một lần.
Suốt cả đêm, Giang Khải đều đang nhắm mắt tu luyện nhưng không mảy may tiến triển.
Đến rạng sáng, sắc trời dần sáng lên, lúc này Giang Khải mới mở to mắt.
"Thế nào?" Khải Vô Địch hỏi.
Giang Khải lắc đầu,"Không có cảm giác gì."
"Thời gian không còn sớm, trên đường đi lại thử lần nữa."
Buổi tối ngày thứ hai, Giang Khải tiếp tục thử, không thu hoạch được gì.
Ngày thứ ba cũng là như thế.
Ngày thứ tư, Giang Khải sắp đến kinh thành, nhìn sắc trời đã tối, Giang Khải vốn có thể tiếp tục đi đường, dù sao khoảng cách về kinh thành không xa, trên đường đi cũng khá an toàn nhưng hắn lại cố ý ở lại thêm một buổi tối.
"Tối hôm nay thử lần nữa."
Lần thử trước đó, Giang Khải nhìn thẻ tre cẩn thận suy nghĩ.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!