Giang Khải biết tính cách Thiên Hương là như thế, cũng không nói gì thêm, cầm một khối khác rời khỏi chỗ lính đánh thuê.
Về đến trong nhà, Giang Khải cởi bỏ bộ quần áo ngột ngạt kia, ngồi một mình trên ghế sofa.
Không lâu sau có người đẩy cửa đi vào.
Giang Khải ngẩng đầu lên thấy là Khải Vô Địch.
"Không phải dặn ngươi đừng tùy tiện vào nhà của chúng ta sao?" Giang Khải nói.
"Ta thấy ngươi quay về." Khải Vô Địch nghênh ngang ngồi đối diện Giang Khải,"Yên tâm đi, không có cái đuôi."
"Sao nhiệm vụ của ngươi lại hoàn thành nhanh như vậy?"
Giang Khải gật đầu, kể chuyện đã xảy ra cho Khải Vô Địch.
"Ngươi nói vì sao Giang Vô Địch phải làm như vậy?"
Khải Vô Địch im lặng một lát, nói,"Có một số việc nhìn rắc rối phức tạp nhưng chỉ cần suy đoán hợp lý, vẫn có thể sắp xếp ra."
"Ví dụ như ngươi và ta đều biết Giang Vô Địch để lại sơ hở lớn như vậy, hơn phân nửa là muốn ngươi điều tra ra chuyện này là hắn làm... A đúng, phải nói là chuyện này do Giang Khải làm!"
Giang Khải gật đầu, lúc ấy Thiên Hương chắc chắn chuyện này do Giang Khải gây ra.
Khải Vô Địch tiếp tục nói,"Vậy chúng ta đến sắp xếp một chút."
"Hắn để lại manh mối là vì muốn người ta điều tra ra ngươi, ngươi thật sự từng dung hợp Thú nguyên chi thạch, nếu điều tra tiếp ngươi rất khó thoát khỏi tình nghi."
"Nhưng vấn đề dù là ngươi làm, ngươi giết Cuồng nhiệt giả, vậy mọi người cũng không cho rằng ngươi phạm phải sai lầm lớn đến mức nào, nhiều nhất chỉ nói thực lực của ngươi đến từ Thú nguyên chi thạch."
"Nhìn như vậy, hắn vu oan cho ngươi cũng có ý nghĩa không lớn."
Giang Khải gật đầu,"Ta cũng rất tò mò, nếu hắn thật sự muốn vu oan cho ta, nếu giết người quân đội sẽ có hiệu quả tốt hơn, nhưng hắn vẫn cứ giết Cuồng nhiệt giả."
Khải Vô Địch nói,"Cho nên vu oan không phải mục đích thật sự của hắn!"
"Mục đích thật sự của hắn là dụ ngươi đi điều tra!"
Giang Khải đột nhiên trợn to mắt, đúng, nếu trong tình huống mình không biết chút nào lại phát hiện bị người ta vu oan, chắc chắn sẽ nghĩ đến Giang Vô Địch gây ra, bản thân sẽ điều tra sâu hơn...
"Ồ, đầu óc của ngươi lại xoay chuyển nhanh hơn ta!" Giang Khải ngạc nhiên nói.
"Ha ha, thật sự không có, IQ của chúng ta nên giống nhau như đúc, chỉ có điều người trong cuộc mơ hồ, người ngoài cuộc tỉnh táo mà thôi."
"Đúng rồi, chúng ta đã khám phá ra mưu kế của hắn, vậy ngược lại có thể tương kế tựu kế.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!