"Hỏa diễm thành áp dụng cách liên đới, một nhà không nộp thuế, toàn thôn đều bị phạt, trong loại chính sách áp lực cao này, Trần Dung cũng không dám tùy tiện đi khiêu chiến."
Hoa Thiên Thiên khẽ gật đầu, nói,"Muốn dẫn dắt người cả thôn sống sót đúng là không dễ dàng."
Giang Khải không khỏi hơi lau mắt mà nhìn với Trần Dung.
"Tam thiên thế giới... Muốn đánh phá thế giới dị dạng này, Thiên Thiên, chúng ta nhất định phải giải trừ phong ấn nơi này!"
Hoa Thiên Thiên chỉ nhẹ gật đầu nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ mê mang.
Vì sao mình lại mơ hồ cảm thấy ở chỗ này có thứ nàng muốn tìm? Nàng có liên quan gì với Tam thiên thế giới, hoặc phải nói là người nơi này?...
Ba người Giang Khải đi theo phía sau đội ngũ Trần Dung, cùng tiến vào Dung nham chi tâm.
Vừa đi vào Dung nham chi tâm, Giang Khải đã thấy một vực sâu khổng lồ, đường kính đủ mấy trăm mét nối thẳng vào lòng đất.
Ở cuối vực sâu có từng sợi dây nhỏ màu đỏ rắc rối bện vào nhau, kéo dài ra bốn phía.
Những sợi dây nhỏ kia chắc là nhánh sông dung nham, không biết thông tới hướng nào, xem ra khu vực trong lòng rất còn rộng lớn hơn vực sâu.
Vực sâu to lớn như vậy, ở vị trí vách tường có một con đường nhỏ chỉ đủ cho một người đi qua, trên con đường này có bậc thang nhưng chỉ là từng dấu chân, bên ngoài không có rào chắn, chỉ cần mất tập trung là có thể rơi vào vực sâu.
Nhưng ở trên một con "đường nhỏ" như vậy lại có một đội ngũ thật dài, Giang Khải có thế thấy phía trước đội ngũ của bọn họ khoảng hai ba trăm mét còn có một đội ngũ đang đi dọc theo con đường nhỏ này xuống dưới.
Còn có rất nhiều đội ngũ như vậy, có thể thấy được ở khắp nơi trong vực sâu.
Nhìn thấy tình cảnh lần này, Giang Khải không khỏi nhớ đến một câu nói từng thấy trong sách vở trước đó: Mặt đất vốn không có đường nhưng nhiều người đi sẽ thành đường.
Một tên nam tử trung niên lùn cường tráng đi phía trước Giang Khải quay đầu nhìn về phía đám người Giang Khải, nói,"Cẩn thận chút, vực sâu thường xuyên có gió mạnh, ngã xuống sẽ vô cùng nguy hiểm."
Giang Khải gật đầu, cuối cùng hắn đã hiểu vì sao những người cấp thần minh cao cấp này lại không sử dụng năng lực phi hành.
"Cảm ơn đại ca nhắc nhở, chúng ta sẽ cẩn thận." Giang Khải nói.
Người kia mỉm cười hiền lành với Giang Khải,"Chàng trai, đẳng cấp của ngươi khá thấp, gặp được nguy hiểm thì cố gắng trốn ở phía sau. Dù sao đến chỗ này, chúng ta cũng không thể đảm bảo sự an toàn của các ngươi."
"Được, chúng ta cố gắng cẩn thận.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du Chi Mệnh Luân Chi Chủ trên – bộ truyện đang nhận được nhiều sự quan tâm nhờ nội dung thuộc thể loại Xây Dựng Thế Lực. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật đều đặn, đừng quên nhấn theo dõi để sớm đọc chương mới trên website
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!