"Đi cũng là đi, một lần đi xem cả ba chỗ đi." Giang Khải nói,"Đi ngủ sớm chút, ngươi ngủ trong phòng, ta ngủ bên ngoài, ta cũng không muốn để người ta có cảm giác giữa hai chúng ta có gì đó..."
"Ha ha, ngươi rất ghét bỏ ta..."
Sáng sớm hôm sau, Giang Khải lôi kéo Sokhava đi săn, đến chỗ không có một ai, Giang Khải nhẹ nhàng săn giết bốn con Nê chiểu đồng ngưu.
Số thức ăn này đủ cho người trong thôn ăn một đoạn thời gian.
Đi săn về, lão thôn trưởng đã đi ra ngoài hái thuốc, thương binh trong thôn cần thảo dược chữa trị thương thế, Giang Khải thấy hắn ta bận rộn cũng không đòi lại Trảm Yêu kiếm.
"Bây giờ chúng ta rời đi, chẳng may huynh đệ Batuta quay lại làm khó thôn dân thì làm sao bây giờ?" Giang Khải hơi không yên tâm.
Sokhava nói,"Tuy thế lực của Maca to lớn, huynh đệ Batu ta cũng hành sự quái đản nhưng chúng ta cũng có quy định bất thành văn, cho dù tranh đoạt lãnh địa cũng không thể ra tay với già yếu tàn tật. Ta nghĩ bọn họ còn chưa đến mức làm trái với tổ huấn cổ xưa."
Giang Khải gật đầu.
Sau đó, Giang Khải, Sokhava và Hoa Thiên Thiên nói chuyện với thôn dân liền tiến về cửa đăng nhập.
Trên đường đi, Sokhava rất ăn ý gọi Giang Khải là "Câm điếc", cũng không nói ra thân phận thật của hắn.
Vì lần này có Chiến Thần châu Phi Sokhava gia nhập nên Hoa Thiên Thiên có vẻ hơi căng thẳng, lại không chú ý đến lúc ba người đi đường là Giang Khải đi ở trước nhất.
Đi đến gần cửa đăng nhập, nơi này vẫn náo nhiệt như một phiên chợ thiên nhiên.
Nhưng ba người vừa xuất hiện, người Maca tộc đã xì xào bàn tán.
"Bọn họ đang nói cái gì?" Giang Khải hỏi.
"Còn có thể nói gì, không phải đang kể việc huynh đệ Batuta thấy ta bỏ chạy sao." Sokhava hừ lạnh một tiếng,"Huynh đệ Batuta tuyệt đối không từ bỏ ý đồ, lần này chúng ta đến Quỷ Tinh vừa hay tránh né."
Giang Khải hỏi lại lần nữa,"Ngươi xác định bây giờ chúng ta rời đi, bọn họ sẽ không ra tay với người trong thôn?"
Hoa Thiên Thiên nói,"Ta ở châu Phi hơn năm năm, nhìn Maca tộc phát triển lớn mạnh, tuy bọn họ thường xuyên dùng thủ đoạn cứng rắn nhưng còn chưa quang minh chính đại phát động công kích với bộ lạc không có lực chiến đấu."
"Nếu là vậy sẽ kích thích sự tức giận của dân chúng, trừ khi Maca tộc đã cường đại đến mức có thể đối đầu với tất cả bộ lạc, nếu không bọn họ còn chưa ngu xuẩn đến tình trạng này."
Tất cả mọi người đã nói vậy nhưng Giang Khải vẫn không yên tâm lắm,"Chúng ta đi sớm về sớm."
Hơn một giờ sau, người Maca tộc cũng không làm khó ba người, cho đi như thường lệ, ba người lần lượt tiến vào Quỷ Tinh.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du Chi Mệnh Luân Chi Chủ trên – bộ truyện đang nhận được nhiều sự quan tâm nhờ nội dung thuộc thể loại Xây Dựng Thế Lực. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật đều đặn, đừng quên nhấn theo dõi để sớm đọc chương mới trên website
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!