Giang Khải chờ nửa giờ liền lách người tiến vào ngõ nhỏ, hắn đứng trước cửa sắt, dựa theo tiết tấu ba dài hai ngắn để gõ vào cửa sắt.
"Hình như là tiết tấu này." Giang Khải cũng không quá chắc chắn, có lẽ đối phương căn bản cũng không phải dựa theo tiết tấu gõ cửa để phán đoán địch hay bạn, hắn chỉ có thể thử một chút.
Chờ một lát, ngay lúc Giang Khải nghĩ có nên nghĩ cách khác hay không, két một tiếng, cửa sắt bị đẩy ra từ bên trong.
Cửa sắt lộ ra một cái khe, Giang Khải lập tức kéo cửa sắt ra, đi vào.
Người mở cửa cho Giang Khải là một đại hán cường tráng, hắn ta chỉ nhìn thoáng qua Giang Khải một cái, cũng không nói gì thêm, tránh người nhường ra một con đường.
Sau lưng hắn ta có khoảng bốn mươi, năm mươi người, quần áo của bọn họ không khác gì Giang Khải, đều là quần áo màu đen, đội mũ trùm hoặc là che mặt, tóm lại không thấy rõ vẻ ngoài của bọn họ.
Có lẽ cũng chính vì vậy đại hán kia mới không thể nhận ra Giang Khải, thả hắn đi vào.
Bọn họ tốp năm tốp ba ngồi trong căn phòng mờ tối, có người xì xào bàn tán, có người yên lặng uống rượu.
Giang Khải thuận thế đi vào.
Người xung quanh cũng không có phản ứng gì với sự xuất hiện của Giang Khải, tiếp tục ngồi vào vị trí của mình.
Giang Khải liếc nhìn trong phòng một vòng, cũng không thấy bốn người trước đó.
Nhưng một bên khác của căn phòng này còn có một cửa ra, ở cửa có mấy tên tráng hán trấn giữ, không biết thông đến nơi nào.
Giang Khải cũng không nóng nảy, hắn thấy một chiếc bàn dài bên cạnh chỉ có hai người ngồi, còn có hai chỗ trống, liền đi tới.
"Nơi này có người không?" Giang Khải hỏi.
Hai người ngồi ở chỗ này, nhìn từ thân thể là một nam một nữ, nam nhân căn bản không để ý đến Giang Khải, nữ nhân thì lạnh lùng nói,"Không."
Giang Khải liền ngồi xuống.
Mặc dù trà trộn vào nhưng Giang Khải không biết rốt cuộc những người này có thân phận gì, cũng không biết rốt cuộc mình đang ở đâu, vì sao những người này lại ngồi ở đây nhưng đến đâu thì hay đến đó, Giang Khải cũng ngồi xuống yên lặng theo dõi tình hình.
Ngồi xuống không bao lâu, nam tử ngồi cùng bàn hừ lạnh một tiếng,"Hiện tại nhiệm vụ càng ngày càng khó, chờ gần một buổi tối cũng không có một nhiệm vụ cá nhân nào!"
"Cứ theo đà này hiệu suất kiếm tiền quá thấp!"
Nữ tử kia không trả lời, yên lặng ngồi ở đó.
Giang Khải đột nhiên nói,"Đúng vậy, hiện tại cuộc sống chi tiêu lớn như vậy, tiêu tiền như nước, không nhận được nhiệm vụ cũng chỉ có thể uống gió tây bắc thôi.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du Chi Mệnh Luân Chi Chủ trên – bộ truyện đang nhận được nhiều sự quan tâm nhờ nội dung thuộc thể loại Xây Dựng Thế Lực. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật đều đặn, đừng quên nhấn theo dõi để sớm đọc chương mới trên website
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!