"Năm nay lại không có ai sao?" Chu Mậu mặc khải giáp màu xanh sẫm được ánh sáng vàng bao bọc quanh người, hắn ta hơi ngẩng đầu lên, giọng điệu đắc ý,"Không sao, từ trước đến nay Chu Mậu ta rất rộng lượng, nếu muốn tranh đoạt thần chức cũng có thể lên sân khấu, ta chắc chắn không giết chết!"
Nhưng ở đây đâu còn ai tin tưởng hắn ta.
Những người khiêu chiến trước kia, sang hôm sau chính là cửa nát nhà tan, cả nhà bị đồ sát, trong lòng ai không biết Chu Mậu là kẻ đứng phía sau.
Chỉ là, cho dù trong lòng mọi người hiểu rõ nhưng cũng giận mà không dám nói gì, lại không dám lên lôi đài khiêu chiến.
Đúng vào lúc này, trong đám đông vang lên một giọng nói lạnh nhạt,"Không giết chết thì không có ý nghĩa."
Giọng nói này không lớn nhưng lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
Chu Mậu cũng nhìn về phía người nói chuyện.
Người nói chuyện là một nam tử cao lớn, thỏa nhìn 37 38 tuổi, mặt chữ quốc, da thịt thô ráp, một bộ áo vải xám trắng bệch, trong tay còn cầm một cây trường thương.
Lão bá bên cạnh Lưu Bắc Hà ngạc nhiên đến trợn mắt há hốc mồm, theo bản năng lùi lại nửa bước.
Hắn ta vừa nói cho người biết kết cục của người khiêu chiến, sau đó người kia lại nói ra lời lẽ kinh người!
Chu Mậu hơi híp mắt lại nhìn về phía người kia.
Là thành chủ Đại thụ thành, Chu Mậu lập tức phát hiện người này cùng với cặp nam nữ trẻ tuổi bên cạnh hắn ta đều là người xứ khác.
Chu Mậu híp mắt lại, nói với Lưu Bắc Hà,"Ngươi vừa nói gì? Không giết chết thì không có ý nghĩa? Ha ha ha, yên tâm, nếu ngươi lên lôi đài, làm thế nào cũng được."
Lưu Bắc Hà khẽ cười một tiếng,"Vậy không còn gì tốt hơn."
Lấy thực lực hiện tại của Lưu Bắc Hà đã có thực lực khiêu chiến Chu Mậu, nhưng lão đại còn đứng bên cạnh, đương nhiên hắn ta sẽ không tranh đoạt với lão đại.
Lưu Bắc Hà nhìn về phía Giang Khải, ý là ta đã kéo thù hận giúp ngươi, tiếp theo đến lượt ngươi.
Giang Khải lườm Lưu Bắc Hà một cái, mình còn chưa lên tiếng đâu, tên này đã ký giấy sinh tử giúp hắn.
"Lão đại, lườm ta làm gì, chúng ta không thể để hắn chiếm hết lý lẽ chứ!"
Nhưng Lưu Bắc Hà hiểu rõ lão đại đã ra tay thì Chu Mậu không thể sống sót, nhưng trước đó Chu Mậu nói rất dễ nghe, lại nói không giết hại, nếu lão đại vừa lên đài đã ra sát chiêu vậy sẽ có vẻ Giang Khải không nói đạo nghĩa.
Sau khi ước hẹn cẩn thận, Giang Khải không cần lo lắng những điều này nữa, càng không làm dân chúng hiểu lầm.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du Chi Mệnh Luân Chi Chủ tại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loại Xây Dựng Thế Lực. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!