"Hay cho một cái đến chết mới thôi, chẳng trách Cửu kiếp truy mệnh bị phá hủy, vì không phá hủy thì người kia phải chết... Được, chính là ngươi!" Đôi mắt Giang Khải trợn lên, trong mắt lại bùng lên sát ý!
Các thôn dân Trần gia thôn đang ra sức đẩy tảng đá lớn kia, Hỏa thần long vương hờ hững nhìn bọn họ, chỉ hừ lạnh một tiếng,"Đây chính là sự giãy giụa của kẻ yếu, không có chút ý nghĩa nào!"
"Các ngươi đã muốn chết như vậy, bản tôn sẽ thành toàn cho các ngươi!"
"Hủy diệt chi trảo!" Hỏa thần long vương cách không vung long trảo lên, theo long lân của nó thả ra rất nhiều dung nham, trong nháy mắt lại dung hợp thành một cái trảo dung nham to lớn, đè ép xuống hố sâu.
Nếu lúc này đám người Lưu Bắc Hà né tránh, vậy một trảo này chắc chắn khiến Giang Khải bị trọng thương!
"Lão tử liều mạng với ngươi!" Lưu Bắc Hà giật quát một tiếng,"Toàn phong long ảnh!"
Hắn ta vung ra trường thương, một đạo thương khí bắn ra, lao về phía long trảo.
Đám người Trần Dung thấy thế cũng vội vàng ra tay.
Mọi người hợp lực đánh ra rất nhiều kỹ năng ngăn cản Hủy diệt chi trảo.
Long vương cười lạnh một tiếng,"Chỉ là nhân thần, đứng trước mặt bản tôn chỉ như sâu kiến!"
Ngay sau đó long lân dâng trào ra càng nhiều dung nham, tụ hợp vào cự trảo.
Nơi này là Dung nham chi tâm, chỉ cần long vương cần dung nham thì có thể tiếp tục bổ sung năng lượng, đối với những người khác thì áp lực kinh khủng của long vương đã ép đến mức bọn họ không thở nổi!
"Đứng vững!" Trên mặt Lưu Bắc Hà nổi lên gân xanh, giận dữ hét.
Trần Dung hô to,"Giữ vững Giang Khải!"
Ở trước mặt long vương, cuối cùng mọi người khó mà chống cự, Hủy diệt chi trảo đang từng bước một áp xuống.
Nhưng Lưu Bắc Hà không lùi lại, các thôn dân Trần gia thôn không lùi lại, bọn họ canh giữ chặt chẽ trước người Giang Khải.
Cái chết tới gần nhưng trong lòng Lưu Bắc Hà đặc biệt bình tĩnh, ánh mắt hắn ta liếc qua thấy đám người kề vai chiến đấu xung quanh mình, đột nhiên nhớ đến lời nói trước đó của Giang Khải.
Thiên uy cuồn cuộn, làm nhân loại nhỏ bé không cách nào ngăn cản tai nạn và kẻ địch mạnh xuất hiện, nhưng ở trong lôi đình cuối cùng sẽ có người đứng sừng sững trong loạn lôi, nâng thiên địa này lên...
Có lẽ bọn họ không đủ cường đại, nhưng bây giờ bọn họ chính là người nâng thiên địa!
"Lão đại, hy vọng ngươi có thể thay đổi thế giới này nhiều hơn... Xin lỗi, Lưu Bắc Hà ta không thể đi theo ngươi nữa..." Nói xong, Lưu Bắc Hà nổi giận gầm lên một tiếng,"Thiên địa thần thương .
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!