Giang Khải cũng không nói gì nữa, dẫn theo Hoa Thiên Thiên và Lưu Bắc Hà tiến về nhà kho Chu Mậu.
Có Hồn thiên bàn chỉ dẫn, Giang Khải không hề tốn sức tìm được Hồng mông chi diệp.
Sau khi hắn cầm được lá cây kích cỡ bằng nửa người, ngay cả hô hấp cũng không khỏi hơi gấp rút.
Tài liệu nhân trung, đã đủ!
Mấy ngày tiếp theo, Giang Khải ở lại phủ đệ Chu Mậu, dung hợp tài liệu đột phá nhân trung.
Nửa tháng sau, hoàn thành dung hợp tài liệu.
Đêm hôm đó, Giang Khải gọi Hoa Thiên Thiên và Lưu Bắc Hà đến, lặng lẽ rời khỏi Đại thụ thành, chọn một vùng núi.
Nơi này dãy núi liên miên, ít ai lui tới, cũng không nghe nói có dã thú xuất hiện, là một nơi đột phá lý tưởng.
"Lão đại, hơn nửa đêm dẫn bọn ta tới vùng rừng núi hoang vắng này làm gì?" Lưu Bắc Hà tò mò hỏi.
"Đột phá." Giang Khải chỉ thản nhiên nói.
"Đột phá? Đột phá phải chạy xa như vậy sao? Đột phá trong thành cũng được."
Giang Khải mỉm cười,"Ta sợ nếu ta đột phá ở Đại thụ thành, nửa thành đều bị hủy."
Hoa Thiên Thiên biết Giang Khải đi con đường Thiên Khiển, nhưng cũng chưa từng thấy Thiên Khiển giả đột phá, không khỏi tò mò hỏi,"Thiên Khiển là thế nào?"
"Đến lúc đó các ngươi sẽ biết." Giang Khải nói,"Lúc ta đột phá, các ngươi đừng đến quá gần, chẳng may ta phải chết, Thiên Thiên, ngươi mang theo Hồn thiên bàn và nó rời khỏi nơi này."
Nói xong, Giang Khải ôm tiểu hỗn cầu ra.
Giang Khải nói nhẹ nhàng nhưng Hoa Thiên Thiên và Lưu Bắc Hà lại vô cùng chấn động.
Chỉ là một lần đột phá nhưng Giang Khải lại nói hắn có khả năng tử vong?
Lấy thực lực của Giang Khải, bây giờ không có nhiều thứ có thể đưa hắn vào chỗ chết!
Giang Khải cũng không giải thích quá nhiều, mang theo tiểu hỗn cầu bay vào sâu trong vùng núi.
Lưu Bắc Hà và Hoa Thiên Thiên ở lại nơi này, Lưu Bắc Hà nhìn theo hướng Giang Khải rời đi, nói với Hoa Thiên Thiên,"Thiên Thiên cô nương, vừa nãy lão đại nói đùa sao?"
Vẻ mặt Hoa Thiên Thiên nghiêm túc,"Hắn khác với người bình thường, lúc đột phá sẽ phải gánh chịu Thiên Khiển, nhưng cho tới bây giờ ta vẫn chưa được thấy tận mắt."
Ngay lúc hai người nói chuyện, bầu trời cách mấy ngàn thước đột nhiên tụ tập tầng mây thật dày, độ dày của tầng mây thật sự chưa từng nghe thấy, đủ mấy trăm mét!
Tầng mây kia không ngừng lăn lộn, phạm vi cũng đang nhanh chóng mở rộng, cho đến khi toàn bộ bầu trời đều bị mây đen lấp đầy.
Lúc này, xung quanh Hoa Thiên Thiên và Lưu Bắc Hà đã đưa tay không thấy được năm ngón nhưng đột nhiên bộp một tiếng, một đạo lôi minh kinh trời xẹt qua chân trời.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du Chi Mệnh Luân Chi Chủ tại – một bộ truyện hấp dẫn thuộc thể loại Xây Dựng Thế Lực. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật ngay khi có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để không bỏ lỡ các diễn biến tiếp theo. Chúc bạn có những trải nghiệm đọc truyện thú vị và trọn vẹn!
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!