"Vậy là được." Tam Kiếm tiên sinh nói,"Ngươi đấy, đây là lần đầu tiên nguyên thần rời thân thể, biểu hiện không có cảm giác an toàn cũng bình thường."
"Sau này ngươi thành thói quen, có rất nhiều nơi cần dùng nguyên thần đơn độc thăm dò. Thân thể có cực hạn, nguyên thần là vô hạn!"
"Ồ, đúng, nếu gặp phải nguy hiểm thì trở về bản thể, trong lòng nghĩ về bản thể, dù người ở chỗ nào, chỉ cần không có trở ngại loại giam cầm nguyên thần, đều có thể trở về bản thể trong nháy mắt."
Giang Khải gật đầu, tuy sư phụ không đáng tin nhưng ánh mắt của hắn ta tuyệt đối cao hơn người bình thường nhiều.
Hơn nữa, thật sự không được thì trở lại bản thể, nói tương đối hệ số nguy hiểm khi nguyên thần thăm dò đã rất thấp.
Lại đi đến phía trước Hồn thiên bàn, lúc nguyên thần Giang Khải đến gần Hồn thiên bàn đột nhiên trong Hồn thiên bàn truyền ra một lực dẫn cường đại, trực tiếp hút nguyên thần Giang Khải vào.
Sau khi trời đất quay cuồng một trận, Giang Khải phát hiện mình đang đứng trong một mảnh hỗn độn.
Xung quanh giăng đầy sương dày màu đen như không có điểm cuối, thân thể của mình ở trong đó, tất cả mọi thứ xung quanh giống nhau như đúc, căn bản không phân rõ phương hướng.
"Đây là không gian trong Hồn thiên bàn..." Giang Khải mờ mịt nhìn quanh.
"Xác định nơi này có cơ duyên sao? Nên đi đâu tìm?"
Ngay lúc Giang Khải không có mục đích di chuyển khắp nơi, sau lưng đột nhiên truyền tới một giọng nói yếu ớt.
"Ngươi là nguyên thần phương nào?"
Là giọng nữ tử.
Giang Khải tìm theo hướng giọng nói, mơ hồ thấy một bóng người trong một mảnh sương xám.
"Ngươi là ai?" Giang Khải lập tức cảnh giác.
Bóng người kia chậm rãi đi ra từ trong sương xám đến trước mặt Giang Khải, Giang Khải khiếp sợ nhìn đối phương.
"Hoa Thiên Thiên?"
Nữ tử kia nhíu mày,"Ngươi biết bản tôn? Rốt cuộc ngươi là ai!"
Giang Khải hơi ngạc nhiên, từ trong giọng điệu của đối phương không khó nghe ra đối phương không biết mình, hoặc là không nhớ rõ mình.
Nhưng nàng lại thừa nhận mình là Hoa Thiên Thiên...
Không đúng, đối phương vừa mở miệng đã hỏi mình là nguyên thần phương nào, nói vậy có vẻ Hồn thiên bàn chỉ có nguyên thần được đi vào, vậy Hoa Thiên Thiên trước mặt rất có thể là nguyên thần của Hoa Thiên Thiên!
Hoa Thiên Thiên vẫn nói mình chưa tìm được một phần trí nhớ, hình như Giang Khải đã tìm ra nguyên nhân!
Một phần nguyên thần kiếp trước của nàng lại ở nơi này!
Để cho ổn thỏa, Giang Khải vẫn hỏi thăm đối phương trước,"Ngươi là nguyên thần Hoa Thiên Thiên?"
Dáng vẻ cau mày của người kia giống Hoa Thiên Thiên như đúc.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!