Đồ vật tăng thiên phú thần chức tên là "Thiên thính quả" do thiên địa dựng dục, cực kỳ hiếm thấy, nhưng muốn tìm được ở Tam thiên thế giới cũng không phải không được.
Dù sao nơi này vốn là nơi tranh đoạt thần chức, cũng chính là nơi thai nghén Thiên thính quả, huống chi còn có người xưa đưa lên lượng lớn bảo vật cao cấp.
Những năm qua Trần Khuê đã chiếm lấy thần chức Bán thánh, vài chục năm không chỉ chèn ép dân chúng, cũng chiêu mộ rất nhiều thủ hạ đi vơ vét bảo vật giúp hắn ta.
Từ trong lý do vừa rồi của Trần Khuê, có thể suy đoán hắn ta đã tăng thiên phú thần chức đến viên mãn là vì tranh đoạt thần chức Thánh nhân, chẳng trách Lưu Bắc Hà không biết rõ tình hình.
Trần Khuê có thực lực cực mạnh, cao thủ so chiêu, sơ sẩy một cái có thể phân ra sinh tử, tốc độ phản ứng thường có thể quyết định thắng bại của trận chiến!
"Không tốt, Giang Khải gặp nguy hiểm!" Hoa Thiên Thiên vội la lên.
Lúc này, Trần Khuê dựa vào ưu thế cực lớn trên năng lực phản ứng, thật sự đã từ thế yếu chuyển thành ưu thế.
Năng lực phản ứng của Giang Khải trở nên chậm hơi, vậy Trần Khuê liền từ bỏ sát chiêu uy lực to lớn, lấy nhanh đánh chậm.
"Tế tuyết phi kiếm!" Trần Khuê né tránh Truy mệnh của Giang Khải, sau khi áp sát, trong thời gian ngắn liên tục ra kiếm, kiếm ảnh nhanh chóng, ánh sáng lạnh hóa thành bóng trắng!
Giang Khải muốn tập trung tinh thần đối phó mấy lần nhưng hắn không ngừng bị Thiên uy quấy nhiễu, căn bản không có cách nào tập trung.
Đối mặt với công kích của Trần Khuê, hắn đã không đối phó nổi, hộ thuẫn linh hồn khó mà duy trì, Chân nguyên chi thuẫn cũng bị công phá, trong chớp mắt trên người đã đầy lỗ máu.
Đột nhiên, Trần Khuê đâm một kiếm vào tim Giang Khải... Mọi người vừa chuẩn bị kêu lên, Trần Khuê đột nhiên nhìn về một bên khác, hơi híp mắt lại.
Không cần phải nói, Trần Khuê đã phát hiện mình vừa đánh chết phân thân hoặc là kỹ năng cùng loại khác của Giang Khải, hắn ta cũng nhận ra bản thể của Giang Khải.
Bản thể của Giang Khải xuất hiện, lúc này trên người hắn có nhiều chỗ bị thương, vì Trần Khuê cầu nhanh nên công kích một lần của Tế tuyết còn chưa đủ trí mạng.
Trần Khuê lạnh nhạt nhìn Giang Khải, cười khẩy,"Lực phản ứng giảm xuống nhiều như vậy còn có thể tránh điểm yếu hại, dùng ra thế thân... Giang Khải, ta thật sự hơi coi thường ngươi rồi."
Giang Khải hơi híp mắt lại, nếu không phải khoảng thời gian trước kiếm pháp tinh tiến, đối mặt với công kích của Trần Khuê, rất nhiều động tác né tránh đều là phản ứng của cơ bắp, thương thế của hắn chắc chắn sẽ nghiêm trọng hơn hiện tại.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!