"Trần Khuê có thể cảm giác được người nhân thần trở xuống trong khu quản hạt, khu quản hạt Thánh nhân đã bao gồm khu quản hạt Bán thánh, hơn nữa có thể cảm giác đẳng cấp cao hơn."
"Việc ngươi chiếm lấy thần chức chắc chắn trốn không thoát thần chức giả cấp trên của Trần Khuê. Bây giờ mỗi một hành động của ngươi đều trong tầm mắt của hắn!"
Giang Khải không khỏi trợn to mắt, hắn lại không nghĩ đến điểm này."
"Bắc Hà đại ca có ý là..."
"Ý của ta là, vì cái gọi là biết người biết ta trăm chiến không thua, bây giờ ngươi không cách nào biết được hành động của vị thánh nhân kia nhưng hắn lại hiểu rõ mỗi một hành động của ngươi, về điểm này ngươi rất bất lợi."
"Cho nên, dù muốn tranh đoạt càng nhiều thần chức hơn, ta cũng đề nghị tạm thời ngươi nhảy ra khỏi phạm vi Nhân giới trước, sau đó ngươi muốn khiêu chiến thần chức Thánh nhân thì đột nhiên đánh tới sẽ khiến hắn không thể đề phòng từ trước."
"Ngươi cũng biết có vài thần chức giả vì củng cố địa vị của mình, thường không từ thủ đoạn, quanh co khiêu chiến có thể tránh nguy hiểm ở trình độ lớn nhất."
Giang Khải không khỏi gật đầu, sự hiểu biết của hắn với Tam thiên thế giới vẫn là quá ít.
"Còn có một điều!" Lưu Bắc Hà tiếp tục nói,"Thời gian khiêu chiến các thần chức khác biệt, ngươi mù mờ tiến về, vận khí tốt không cần đợi lâu, vận khí không tốt biết đâu phải chờ hơn nửa năm."
Giang Khải không ngừng gật đầu, suy nghĩ của Bắc Hà đại ca cẩn thận hơn mình rất nhiều, cũng may hắn ta kịp thời nhắc nhở.
Lưu Bắc Hà cũng nhận ra suy nghĩ của Giang Khải, đột nhiên thu hồi nụ cười, ôm quyền nói với Giang Khải,"Bán thánh đại nhân, cả nhà ta đều được đại nhân cứu giúp, Bắc Hà đã sớm nói nếu có người cứu cả nhà ta, ta không tiếc làm trâu làm ngựa!"
"Những năm qua ta cũng vào nam ra bắc mấy chục năm, chưa nói đến hiểu rõ toàn vực các giới phân bộ, tình hình thần chức như lòng bàn tay, cũng có biết một hai."
"Nếu đại nhân không chê, Bắc Hà nguyện đi theo đại nhân dốc hết sức mọn!"
Giang Khải nhíu mày nhìn Lưu Bắc Hà,"Bắc Hà đại ca, ngươi vừa đoàn tụ với người nhà, nếu đi theo ta thì không biết lúc nào mới có thể quay về..."
Lưu Bắc Hà phóng khoáng cười nói,"Mặc dù ta nhớ nhung người nhà, nhưng nguy cơ lần này cũng khiến ta nhận ra ta không có năng lực bảo vệ người nhà!"
"Ta đã thu xếp tốt cho Ngọc Oánh và Kiệt nhi, đi theo đại nhân cũng coi như tâm tư nhỏ mọn của ta, những ngày gần đây đi theo đại nhân khiến thực lực của ta có tăng trưởng, cho nên kính xin đại nhân thành toàn!"
Giang Khải hơi do dự, nhẹ gật đầu,"Được, nhưng sau này đừng gọi là đại nhân nữa, không được tự nhiên, gọi ta Giang Khải là được.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du Chi Mệnh Luân Chi Chủ – một bộ truyện nổi bật trên , hấp dẫn nhờ yếu tố Xây Dựng Thế Lực và nội dung cuốn hút. Truyện sẽ tiếp tục được cập nhật sớm nhất trong thời gian tới, đừng quên nhấn theo dõi fanpage/website nhé bạn iu!
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!