Quay lại Hoa Hạ thành, Giang Khải biết được tạm thời Hoa Hạ chưa có kế hoạch tiếp tục đi săn Thủ vệ chi chủ.
Liên tục lấy được ba tấm bản đồ mới cũng cần chút thời gian tiêu hóa, cộng thêm hiện tại trên quốc tế đang thảo luận việc Bán thần chi chiến rất nhiệt liệt, xem ra bên quân đội đã bắt tay chuẩn bị.
Hai mươi ngày sau, bên ngoài 200 cây số khu vực không biết khu 18, Giang Khải đang ngồi trong một sơn động.
Đã dung hợp tài liệu Thiên Khiển Siêu phàm bát giai hoàn tất, Giang Khải hơi híp mắt lại nhìn ống thủy tinh trước mắt.
Lần này không có nguyên thần của thần minh bảo vệ, hơn nữa còn đột phá Siêu phàm bát giai, nguy hiểm lớn hơn lần trước.
"Nghĩ kỹ?" Khải Vô Địch đứng bên cạnh nói,"Không chờ nữa?"
Giang Khải hít sâu một hơi, thở dài,"Không đợi nữa, không còn nhiều thời gian nữa."
Nói xong, Giang Khải cầm lấy ống thủy tinh, mở nắp, một hơi uống cạn sạch chất lỏng bên trong.
Sau khi ăn tài liệu Thiên Khiển Siêu phàm bát giai, ngay từ đầu là cảm giác ấm áp quen thuộc, theo huyết mạch chảy qua cả người.
Nhưng loại cảm giác thoải mái này nhanh chóng bị cảm giác thiêu đốt thay thế.
Giang Khải đã sớm thành thói quen với cảm giác lúc đột phá.
Trên trán của hắn bắt đầu chảy mồ hôi, quần áo ẩm ướt, lúc đầu Khải Vô Địch còn có thể tồn tại đơn độc nhưng chẳng mấy chốc Giang Khải đã không tự chủ được thu hồi người phục chế.
Điều này cũng chứng minh Giang Khải đã tiến vào giai đoạn toàn thân toàn tâm đối chọi, không thể phân tâm chút nào.
Tiểu hỗn cầu đứng bên cạnh Giang Khải, lo lắng nhìn Giang Khải.
Đúng vào lúc này, bên ngoài cửa động đột nhiên tối sầm lại, tiểu hỗn cầu chạy đến cửa động nhìn một chút, phát hiện bầu trời đã bị mây đen bao trùm.
Bầu trời phía trên đỉnh núi mà bọn họ ẩn nấp mây đen dày đặc, sấm sét vang dội.
"Chi chi chi."
Thiên phạt!
Tiểu hỗn cầu quay đầu nhìn thoáng quá Giang Khải đang tỏ ra đau đớn, rất hiển nhiên Giang Khải muốn đối chọi với cơn đau đánh tới cũng không phải chuyện dễ dàng.
Thiên Khiển sắp đến, lần này đã không còn ai giúp hắn nữa.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, nó đã coi Giang Khải là bằng hữu, người thân của nó.
Ầm ầm ầm, từng tiếng sấm sét trấn áp tâm thần vạch phá bầu trời, lôi điện giăng khắp nơi trong tầng mây như đang ấp ủ một trận tai nạn đáng sợ!
Tiểu hỗn cầu kêu lên vài tiếng, nó muốn Giang Khải nhanh chóng rời đi nhưng lúc này Giang Khải căn bản không nghe được, hoặc là dù nghe được thì hắn cũng không rời đi.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du Chi Mệnh Luân Chi Chủ – một trong những truyện nổi bật trên với các yếu tố Xây Dựng Thế Lực tạo nên sức hút riêng. Truyện sẽ nhanh chóng có chương mới, đừng quên nhấn theo dõi để cập nhật ngay chap mới nhất hàng ngày!
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!