Phệ Tâm gật đầu, nhưng nàng đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, đi đến bên cạnh Lưu Viễn Hương nói nhỏ,"Trên Thị thần chi thư xuất hiện tên ai?"
Lưu Viễn Hương nhìn về phía Phệ Tâm, khóe miệng hơi nhếch lên, khó giấu vẻ đắc ý trong mắt,"Thâm uyên ma vương Agona, U minh thần vương Khoa Phụ!"
"Có hai vị thần minh này trợ giúp, dù Giang Khải đến đây thì ta cũng có thể giết chết!"
"Nhưng hiện tại không biết hành tung của Giang Khải, trong lòng ta vẫn hơi không chắc, ngươi xem có cách nào điều tra tung tích của Giang Khải hay không, biết người biết ta mới có thể trăm trận không thua!"
"Được, ta sẽ đi thăm dò!"
Sau khi Phệ Tâm rời đi, Lưu Viễn Hương đi đến bên cạnh lồng giam Giang Lan, vỗ lồng sắt,"Giang Lan, đừng gấp, sớm muộn cũng có một ngày ta chế tạo ngươi thành sự tồn tại gần với chủ nhân nhất!"
Nói xong, Lưu Viễn Hương cũng rời khỏi phòng.
Trong nháy mắt cửa phòng đóng lại, Giang Lan trong lồng sắt lại mở mắt... ...
Hai tháng sau, trong dãy núi cách Đại thụ thành ba trăm dặm, cuối cùng sấm sét vang dội kéo dài trăm ngày đã yên tĩnh lại.
Lưu Bắc Hà và Hoa Thiên Thiên thấy Thiên Khiển đã biến mất, hai người vội vàng đến chỗ Giang Khải.
Lúc bón họ tiến vào khu vực bị lôi điện bao trùm trước đó, lập tức bị cảnh tượng trước mặt dọa ngây người.
Mặt đất nơi này đã chia năm xẻ bảy, khắp nơi cháy đen, so sánh với rừng cây rậm rạp xung quanh thì nơi này đơn giản là không có một ngọn cỏ!
Trong vùng đất khô cằn này, Lưu Viễn Hương thấy một điểm trắng nhỏ ở đằng xa,"Là lão đại!"
Hai người lao về phía điểm trắng nhỏ kia, quả nhiên tìm được Giang Khải đang hấp hối.
Quần áo trên người Giang Khải đã rách rưới, trên dưới cả người đều là vết bỏng sau khi bị lôi điện đánh trúng, vết thương trải rộng cả người trông mà giật mình.
Lúc này, tiểu hỗn cầu đôi mắt đỏ hồng đang liếm láp vết thương cho Giang Khải.
"Lão đại!" Lưu Bắc Hà xông lại, ôm lấy Giang Lan.
Giang Khải lại hơi mở mắt ra, vừa thấy Lưu Bắc Hà, trên mặt hắn lại xuất hiện nụ cười lạnh,"Ha ha, muốn chơi chết ta? Ta đã sớm nói lão tử sẽ không thua..."
Nói xong, Giang Khải hoàn toàn ngất đi.
Lưu Bắc Hà vội vàng ôm lấy Giang Khải, cùng Hoa Thiên Thiên và tiểu hỗn cầu quay về Đại thụ thành.
Trong sự chăm sóc của Lưu Bắc Hà và Hoa Thiên Thiên, mấy ngày sau Giang Khải đã khôi phục ý thức.
Nhớ lại lần Thiên Khiển này có uy lực mạnh hơn lần trước không chỉ gấp mười lần, nhưng sau khi Giang Khải đột phá còn có thể giữ lại chút ý thức, nói rõ năng lực chống cự Thiên Khiển của hắn đã mạnh hơn trước đó rất nhiều.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!