Khóe miệng Lưu Viễn Hương hơi nhếch lên, nói,"Thần Thú chia thành ba cấp gồm cấp địa hoàng, cấp tề thiên và cấp thôn thiên, mỗi một cấp lại chia ra ba cảnh giới nhỏ sơ cấp, trung cấp và cao cấp, ba cảnh giới lớn của Thần Thú tương ứng với ba cấp bậc nhân thần, địa thần và thiên thần khi nhân loại tu luyện cảnh giới thần minh, ba cảnh giới nhỏ tương đương với cảnh giới thần minh, nhưng nói chung trong cùng cấp thì các hạng thuộc tính của Thần Thú mạnh hơn nhân tộc rất nhiều."
"Chính vì vậy cảnh giới ban đầu của Thần Thú lấy 'địa' làm bắt đầu, thần minh lại lấy 'nhân' làm bắt đầu, 'địa' ở giữa."
Nói đến đây, Lưu Viễn Hương lại than thở,"Thần Thú cấp tề thiên, mạnh hơn dự tính của chúng ta rất nhiều!"
Phệ Tâm nhíu mày,"Ở thời đại của bọn họ, không phải nói nhân tộc là mạnh nhất vạn tộc sao? Vì sao thực lực Thần Thú mạnh hơn nhân tộc?"
Lưu Viễn Hương mỉm cười,"Có hai nguyên nhân. Thứ nhất, ta vừa nói chỉ là cường độ thân thể, đến cấp thần minh và Thần Thú, công kích nguyên thần mới là quan trọng, lực lượng linh hồn của nhân loại mạnh hơn Thần Thú."
"Thứ hai, ngươi từng nghe chiến thuật biển người đi, nhân tộc vốn hơn một cấp bậc trên mặt lực lượng linh hồn, cộng thêm tộc nhân đông đảo, Thần Thú thưa thớt, tất nhiên không phải đối thủ của nhân tộc."
Phệ Tâm suy nghĩ, nói,"Vậy nếu đánh đơn, có lẽ Thần Thú càng mạnh hơn."
Lưu Viễn Hương lắc đầu,"Ngươi không nên hỏi ra vấn đề này, từ xưa đến nay trận chiến chủng tộc không thể là đánh đơn."
Nói xong, Lưu Viễn Hương lại nhìn Phệ Tâm, tuy vấn đề của Phệ Tâm rất hạ cấp nhưng hắn ta vẫn đặc biệt trả lời.
"Không phải ngươi hỏi đánh đơn sao, vậy câu trả lời của ta là... Ngoại trừ chủ nhân của ta, trong vạn tộc không có chủng tộc mạnh nhất, chỉ có người mạnh nhất, rõ chưa?"
Phệ Tâm gật đầu thật mạnh,"Đã rõ."
Trong cuộc nói chuyện của Lưu Viễn Hương và Phệ Tâm có một từ gợi lên suy nghĩ của nam tử.
"Vạn tộc..." Nam nhân hơi híp mắt lại, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Vạn tộc trước kia, hôm nay ở đâu?
Im lặng một lát, nam nhân cúi đầu xuống nói với Đại quản gia,"Tìm một vài đối thủ để ta cọ xát với thân thể này một chút."
Đại quản gia lập tức nói,"Hiện tại chúng ta ở quốc thổ Hoa Hạ, quân đội Hoa Hạ có ít nhất hai người sống sót, thực lực không rõ, nếu chủ nhân gây ra chuyện gì e rằng bọn họ sẽ ra tay."
"Ta đã sắp xếp xong để chủ nhân tiến về châu Phi, bên kia có một số bộ lạc cổ xưa thực lực không yếu, đến đó ngài muốn giết bao nhiêu người cũng được, ở đó không còn quốc gia, không ai quản được.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!