GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 97: Lạy núi

Đã copy!
Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Nhóm người dọc theo suối Long Tu sông Thiết Phù chậm rãi đi về hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nam, một ngày thể đi hơn sáu mươi dặm. Bảo Bình Hòe đều là đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sức chân khác với người thường. Lâm Thủ Nhất mặc dù là con cháu nhà giàu, giày cỏ cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rách hai đôi, nhưng không muốn kêu khổ nhận thua trước mặt hai đứa trẻ họ Lý, cho nên vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cố chịu đựng. Cộng thêm Trần Bình An đã dạy hắn phương pháp dùng thảo dược bôi chân, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng nghiến răng vượt qua. Trong đội ngũ lừa trắng ngựa giúp chở đồ, vì vậy đi đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không quá gian khổ.

Từ đáy lòng Trần Bình An rất bội phục ba đứa trẻ này, thế trong suy nghĩ của thiếu niên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giày cỏ, hai chữ “du học” và xưng “người đọc sách” này càng trọng lượng hơn.

Huyện Long Tuyền thuộc quận Vĩnh Gia Đại Ly. Rất lâu trước đây tất cả vương triều Đông Bảo Bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Châu đã cùng hạ chiếu, châu quận huyện trong thiên hạ nếu có chữ “Long” thì đều phải sửa đổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dùng chữ khác để thay thế. Hôm nay lẽ nhờ vinh dự của động tiên Ly Châu nên huyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Long Tuyền mới được phá lệ.

So với vị trí lửng trước kia, nơi động tiên rơi xuống đã chếch về phía nam rất nhiều. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nơi đó đến Phu quan biên cảnh phía nam Đại Ly, nếu dùng xe ngựa đi đường lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì chỉ tốn hơn một tháng.

Khi Chu Hà còn gia lẽ đã lật xem rất nhiều sách vở cất giấu, biết được rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiều chuyện bên ngoài. Trần Bình An chuyện hay không cũng đến xin Chu Hà chỉ bảo, ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại Chu Hà cũng vui lòng thỉnh giáo thiếu niên cách thức lên núi xuống nước. Chẳng biết tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 số lần uống rượu của A Lương càng nhiều hơn, thời gian nói chuyện lại ít đi. Từ sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lâm Thủ Nhất uống thử rượu mạnh trong hồ bạc, lại đi rất gần A Lương, thường xuyên hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đông hỏi tây, đồng thời xu hướng trở thành sâu rượu nhỏ.

Trong hòm sách nhỏ của Bảo Bình đựng một tập bản đồ quận huyện phong thủy được vẽ màu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 do triều đình Đại Ly ban hành, theo chỉ dinh quan thứ sử của một châu mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9cách cất giữ. Dựa theo bản đồ biểu thị, sắp tới bọn họ sẽ phải trèo một dãy núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tên Kỳ Đôn, đường núi dài đến hơn ba trăm dặm.

Nhóm người nghỉ ngơi một lúc ở chân núi. Lý Hòe nhìn đường nhỏ chỉ rộng bằng ngõ Kỵ Long, ngây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người như phỗng, kinh ngạc một lúc rồi quay đầu tức giận mắng: A Lương! Đây© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đường lớn mà ông nói, đường chuyển thư do triều đình Đại Ly xây dựng à? Một con đường rách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nát nhỏ như ruột cũng gọi đường lớn?

Đường chuyển thư thường được gọi đường ngựa chạy, nối liền toàn bộ quận huyện trong lãnh thổ một vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 triều. giống như kinh mạch trong thân thể, một khi tắc nghẽn thì khí huyết sẽ không thông, đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong quốc gia thì sẽ mệnh lệnh không ban hành được.

A Lương ngồi trên một gốc cây mục bên đường, ngửa đầu uống rượu, cười ha hả nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đường chuyển thư cũng phân chia cấp bậc. Phu quan ở biên cảnh phía nam Đại Ly có ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đường chuyển thư thông đến phương bắc. Con đường núi Kỳ Đôn thuộc loại nhỏ nhất, phần nhiều dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để vận chuyển đồ gốm, trà muối tinh, trước kia người đến người đi rất náo nhiệt. Hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nay động tiên Ly Châu rơi xuống đã chặn đứng thông đạo nam bắc lúc trước, cho nên đường chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thư này cũng tạm thời bị vứt bỏ không dùng nữa. Chuyện này đã cắt đứt đường tiền tài của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiều người, rất nhiều hàng hóa đều bị đình trệ bến đò phía nam chân núi Kỳ Đôn, được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gọitrấn Hồng Chúc. À, thuyền hoa đó phần lớnthuyền nhỏ chở hai ba người, trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vừa tối thì đèn đuốc sáng trưng, cácem trên thuyền rất xinh đẹp, ngồi mũi thuyền hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đuôi thuyền, bắp đùi trắng nõn cố ý lộ ra cho người khác xem. Chỉ cần gọi một bầu rượu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 và một đĩa đậu phộng ở quán rượu hai bên bờ, không tốn thêm đồng nào cũng có thể nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 suốt cả đêm.

Tỳ nữ Chu Lộc vội vàng khom người bịt tai tiểu thư nhà mình, tránh bị ngôn từ phóng đãng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tên háo sắc này làm bẩn tai. tức giận nói: Chúng ta không qua đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trấn Hồng Chúc kia!

A Lương cầm bầu rượu chỉ vào Trần Bình An bên cạnh, cười hì nói: qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đêm hay không phải hỏi hắn, hắn mới thần tài quản túi tiền của chúng ta.

Ánh mắt Chu Lộc sắc bén, sát khí bừng bừng, giống như Trần Bình An dám gật đầu thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dám giết người.

Trần Bình An ngẫm nghĩ, sắc mặt nghiêm túc nói:Chắc chắn phải dừng lại trấn nhỏ mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thêm một ít vật phẩm cần thiết, còn có qua đêm đó hay không phải xem nhà trọ lữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quán thu tiền thế nào. Chúng ta nhiều người, nếu giá cả không hợp thì chỉ thể bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 qua.

Sắc mặt Chu Lộc âm trầm, hùng hổ doạ người: Nếu giá rẻ thì chúng ta phải lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cái nơi bẩn thỉu trăng hoa son phấn kia sao? Trần Bình An! Ngươi nghĩ tới không, tiểu thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhà ta và Lâm Thủ Nhất đều xem như nửa đệ tử Nho gia, còn học sinh của thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 viện Sơn Nhai, sao thểcạnh đám nữ nhân làm bại hoại thuần phong mỹ tục như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cho không nhìn thấy những hình ảnh buồn nôn đó, cũng sẽ nghe được những lời khó lọt tai! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Trần Bình An kiên trì đáp: Đến trấn nhỏ rồi tính sau.

Chu Lộc nổi cơn tam bành. Chu liền ngăn con gái lại: Cứ làm theo Bình An nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không nên kết luận bừa bãi, đến đó rồi nói sau. Chúng ta cũng không nhất định phải qua đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9trấn Hồng Chúc.

Chu Lộc đưa tay chỉ vào Trần Bình An, thở hổn hển nói: – May mà ngươi không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9người đọc sách, nếu không những sách thánh hiền kia đúng bị ngươi sỉ nhục!

Tuy trên đường đi Trần Bình An đã học chữ với Bảo Bình và Chu Hà, nhưng nhìn Chu Lộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hiên ngang lẫm liệt, thiếu niên lại cảm thấy bại trận.

Thủ phạm A Lương thì một bên cười trên nỗi đau của người khác.

Cuối cùng Chu Lộc liếc nhìn cây trâm ngọc bích trên đầu thiếu niên, cảm thấy rất chướng mắt, cười nhạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói: Đúng khỉ đội người!

Chu quát khẽ: Chu Lộc!

Bảo BìnhLâm Thủ Nhất đều nhíu mày.

A Lương uể oải uống một hớp rượu, ngon thì uống liên tục một loại cũng cảm thấy nhàm chán. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nghĩ đến rượu hạnh hoa mới cất ở trấn Hồng Chúc, ông ta tràn đầy mong đợi, suy nghĩ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao lừa gạt một ít bạc từ chỗ Trần Bình An để uống cho đỡ thèm.

Trần Bình An muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không lên tiếng, yên lặng dẫn bọn họ lên núi.

điều trước khi vào núi, thiếu niên giày cỏ vẫn lạy ba lạy giống như trước kia.

Đâyquy tắc do lão Diêu truyền lại, nhưng không bao giờ giải thích nguyên nhân với Trần Bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 An, những năm qua thiếu niên vẫn luôn làm theo.

A Lương thấy vậy chỉ khịt mũi xem thường. Ngay cả khi Trần Bình An bảo không nên tùy tiện ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên gốc cây, ông ta cũng chẳng hề để ý, mệt thì thoải mái đặt mông ngồi xuống giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hiện giờ.

Trần Bình An không phải loại người thích áp đặt tưởng của mình cho người khác, sau khi khuyên bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vài lần, thấy A Lương vẫn làm theo ý thích, hắn cũng không khuyên can nữa. Vả lại trên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi không có gì bất ổn, Trần Bình An càng sẽ không nhiều lời.

Đoạn đường núi dài đằng đẵng tiếp theo, tuy đường chuyển thư được trải đá xanh nhưng lại khá khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi.

Đang là thời tiết cuối xuân nhưng cây cỏ rừng núi không hề vẻ rũ, cành hoa nở rộ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sinhbừng bừng, giống như mùa xuân năm nay đặc biệt dài, chậm chạp không muốn rời đi.

Đường núi quanh co uống lượn lên trên. Mọi người lớn hay nhỏ đều quấn vải bông vào chân để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gia tăng cước lực, tay cầm một cây gậy gỗ, đương nhiên còn mang giày cỏ do Trần Bình An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tự làm, ngay cả cha con Chu Chu Lộc đã chuẩn bị mấy đôi giày trong hành cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không ngoại lệ.

Lúc đầu Chu Lộc nhất định không chịu, chê giày cỏ quá xấu xí. Sau đó vào núi gặp phải trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mưa, đường đi cực kỳ lầy lội, dưới chân trơn trượt. Chu Lộc nhân tiến dần từng bước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mặc không đến mức gặp nguy hiểm nhưng cũng loạng choạng vất cả, cuối cùng đành phải cầm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giày cỏ từ tay cha cô, yên lặng đổi giày. Hòe lén cười, Chu Lộc thẹn quá hóa giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liền dùng sức đạp vào bùn lầy. Võ nhân cảnh giới thứ hai đỉnh cao cố ý đạp xuống, dĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiên thế lớn lực mạnh, khiến cho nửa ngườiHòe bị bắn đầy bùn.

Đứa trẻ gia cảnh bần hàn, vốn không mang theo mấy bộ quần áo để thay, lập tức bị chạm đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỗ thương tâm, khóc lu bù loa. Lâm Thủ Nhất thở dốc không muốn dính vào mấy chuyện linh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tinh này, chỉ đứng bên cạnh trơ mắt nhìn. Chu người tính tình chất phác, dù đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân cảnh giới thứ năm nhưng vẫn nhẫn nại xin lỗi đứa trẻ, hứa hẹn ra khỏi núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào thị trấn sẽ mua cho hắn một bộ quần áo mới tinh. Nhưng chuyện mà đứa trẻ để ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhà mình nghèo khổ bản thân đáng thương, thấy tính tình của tỳ nữ kia xấu như vậy nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bên cạnh lại một người cha tiền, giống như bị xát muối vào vết thương, càng khóc đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xé nát ruột gan. Hai chân hắn đạp mạnh vào mặt đất lầy lội, cả người giống như biến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một con khỉ nhỏ bằng bùn, khiến mọi người đều phiền lòng bực bội. Trần Bình An đi lên khuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhủ, Hòe không muốn nghe, còn khiến Trần Bình An bị dính đầy đất vàng. May mắn Trần Bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 An đã trải qua đủ loại đau khổ tai ương, cho nên cũng không tức giận, chỉ cảm thấy bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đắc dĩ.

Chu Lộc thừa châm dầu vào lửa: Nhìn đi, lòng tốt không được báo đáp. Trần Bình An, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi mau vứt bỏ cái thứ vô tình nghĩa này đi.

Hòe càng khóc lớn hơn. Bảo Bình lớn tiếng quát mắng cũng không tác dụng.

Trần Bình An nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng đành phải thử hỏi: – Hòe, lát nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta giúp ngươi làm một hòm trúc nhỏ, được không?

Đứakia lập tức ngừng khóc, lau nước mắt nước mũi qua loa, nghiêm túc hỏi: Lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bao nhiêu?

Trần Bình An trả lời: Không thể quá lớn, ngươi vóc dáng nhỏ, vác lên không thấy nặng mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được. Nếu không đồng ý thì coi như ta chưa nói cả, ngươi cứ tiếp tục khóc còn chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta tiếp tục lên đường, đi theo hay không thì tùy ngươi.

Hòe nhếch miệng cười nói: Nhỏ cũng được, nhưng nhất định phải làm đẹp một chút! Ít nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng phải đẹp như hòm sách củaBảo Bình!

Chu Lộc tấm tắc nói: – Thượng bất chính, hạ tắc loạn, còn nhỏ đã biết lừa gạt bịp bợm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không cần nhìn cũng biết phẩm hạnh của cha mẹ thế nào. Đúng nếp nhà ngay ngắn!

Hòe đã sắp hòm trúc bèn nháy mắt một cái, thiếu chút nữa khiến Chu Lộc giận đến sôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 máu.

Trần Bình An quay đầu nói với Lâm Thủ Nhất: Làm thêm một hòm sách cho ngươi nhé? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Hắn cười cười: sao cũng tiện tay thôi.

Lâm Thủ Nhất vừa định lắc đầu từ chối, nghe vậy bèn do dự một thoáng, cuối cùng gật đầu.

Cảnh tượng trên đỉnh núi Kỳ Đôn rất lạ lùng, tựa như một sân phơi lúa lớn thường thấy ở trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhỏ, mặt đất bằng phẳng, giống như tiên nhân dùng đao kiếm cắt ngang ngọn núi cao vút.

Đám trẻ không ngừng nhảy nhót, ngay cả Chu cũng nhìn về phương bắc xa xa, cảm thấy vui vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thoải mái, muốn thét lên mấy tiếng.

Trần Bình An đã quen thấy núi, nhất chuyến vào núi cuối cùng, từng bước đi qua những ngọn núi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho nên lúc này lại tỏ ra khá trầm tĩnh.

Tối nay phải qua đêm trên đỉnh núi, Chu Chu Lộc bắt đầu dựng lều vải, Hòe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lâm Thủ Nhất chạy đi nhặt củi dễ đốt, còn Trần Bình An Bảo Bình thì dùng đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bắc bếp nấu cơm. Hôm nay lương thực rau khô trong mấy bọc hành đã ăn gần hết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đúng phải tìm một thị trấn sầm uất để bổ sung. thế trên đường đi Trần Bình An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn thấy dược liệu đều hái bỏ vào gùi, nhờ quen trèo đèo lội suối nên đi đứng rất nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhẹn, phải đi đường vòng hay leo trèo vách núi vẫn nhanh chóng theo kịp đội ngũ, không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chậm trễ hành trình. Hôm nay hắn đã tích góp được nửa gùi thảo dược quý hiếm phơi khô, tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thủ thể kiếm được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.

Sau khi dùng cơm với mấy đĩa dưa muối, A Lương bắt đầu tạo phản, lôi kéo Lý Hòe dùng đũa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào chén trắng, kêu gào muốn ăn thịt, muốn ăn thịt.

Trần Bình An gật đầu, nói rằng tối nay sẽ đi làm mấy cái bẫy, xem thử sáng mai bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được mấy con thỏ hoang rừng để ăn mặn hay không.

Rắn đường rắn, chuộtlối chuột, thú vật trên núi đều như vậy. Trần Bình An cũng không xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lạ với chuyện này, chỉ cần quan sát cẩn thận, sẽ dễ dàng phát hiện tuyến đường tìm thức ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nước uống của một số thú rừng núi. Hơn nữa dùng cây cối hòn đá làm cạm bẫy tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xảo không hề phức tạp. Lúc hoàng hôn ráng màu đầy trời, thiếu niên một mình rời khỏi đất bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên đỉnh núi đi thử vận may. Không lâu sau chợt thấy ráng màu chung quanh đỉnh núi hợp tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bất định, tốc độ cực nhanh giống như một đứa trẻ xấu xa trở mặt, mọi người lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hề cảm thấy gió núi quá mạnh. Cùng lúc này, cảnh tượng núi sông vốn đường đường chính chính trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lành khoan khoái, lại mang đến cho người ta một cảm giác âm trầm giống như sương che phủ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Chuyện này lập tức khiến tâm tình Chu trở nên nặng nề, cố gắng không quấy nhiễu ba đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đang châu đầu đọc sách, cũng không lên tiếng với con gái đang ngồi một mình bên vách đá ngẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người. Ông ta ngẫm nghĩ một lúc, sau đó đi đến nơi không người, từ trong ngực lấy ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quyển sách cổ vàng, lật tới trang “Khai Sơn” chính giữa, ngón tay dừng “pháp quyết vun đất”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Ông ta cẩn thận xem lướt qua những hàng chữ đỏ thắm nhỏ như đầu ruồi kia, lật qua trang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiếp theo lại thấy hai bức vẽ. Một bức có hình núi nhỏ, chân núi chi chít như măng tre, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tại khoảng trống bên cạnhchú giải “bùa Thái Sơn”. Bức còn lại một thủ thế huyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hai tay kết ấn.

Vẻ mặt Chu nghiêm túc, mặc niệm đứt quãng, cố gắng ghi nhớ: Lấy một vốc đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phía đông phía nam ngọn núi, nặn thành chữ “Nhạc” tốt nhất, nặn thành chữ “Sơn” cũng được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đốt lễ kính sơn thần một bùa, chân đạp hai chữ “Khôi Cương”, thở ra một hơi, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mượn núi của sơn thần thổ địa, khí đất liên thông…

Chu đóng sách cổ lại, cẩn thận cất vào người, lại từ trong tay áo lấy ra một chồng bùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chú màu vàng, rút một tờ giấy vàng trong đó. Ông ta bắt đầu dựa theo ghi chép trong sách, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi phía đông phía nam đất bằng lấy một nắm đất, nặn ra một chữ “Nhạc” theo thể cổ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên chữ “Sơn” còn dưới là chữ “Ngục”. Ông ta đang muốn đốt bùa vàng được lão tổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gia tặng cho, đột nhiên lại giật mình. Hóa ra chẳng biết từ lúc nào A Lương đã ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xổm bên cạnh ông ta, xách theo bầu rượu, cười ha hả nói: bùa vào núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên tay ngươi chất liệu tầm thường, thủ pháp vẽ bùa của người hạ bút cũng không tệ. Nhưng con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đường bùa chú không thể sai một bước, chất liệu của giấy cũng quan trọng như tố chất bẩm sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của người vậy, cho nên nó không chịu nổi trọng lượng của chữ “Nhạc” cổ. Ta khuyên ngươi nên nặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chữ “Nhạc” bình thường được, tránh khỏi mời thần không được còn chọc giận sơn thần.

sao đây cũng lần đầu tiên Chu tiếp xúc với sơn tinh quỷ quái trong truyền thuyết, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy hơi khẩn trương, nhẹ giọng nói: – A Lương tiền bối, núi Kỳ Đôn này thật sự có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thổ địa hoặc sơn thần chiếm cứ à? Vậy tại sao còn âm khí nặng như vậy?

A Lương thong thả uống một hớp rượu, cười nhạo nói:Ai nói với ngươi sơn thần thổ địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhất định loại người tính tình lương thiện?

Chu đầy vẻ kinh ngạc: Không phải sao?

A Lương cười khà khà nói: Ta chỉ buột miệng nóithôi, trời mới biết chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân nơi này đãi khách như thế nào.

Chuđột nhiên giật mình nói: Không hay, Trần Bình An đang không ở đỉnh núi!

A Lương gật đầu.

Chu Hà lo lắng không yên nói: A Lương tiền bối, ngài hãy đi tìm Trần Bình An, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn tôi tiếp tục hoàn thành pháp quyết vun đất này, được không? Chu tôi chỉ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cảnh giới thứ năm, đối phó với cao thủ thế tục thì còn tự tin đánh một trận, nhưng đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phó với những thứ kỳ quái kia thì thật không nắm chắc.

A Lương cười đứng dậy, nghênh ngang rời đi, nhẹ nhàng bỏ lại một câu: Vậy chính ngươi hãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cẩn thận.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Xuyên Không Huyền Huyễn Trọng Sinh Hệ Thống Truyện Audio Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 97 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW