GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 92: Hòm trúc nhỏ

Đã copy!
Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Nước sâu không tiếng, mưa to đều ngắn.

Sau khi Trần Bình An A Lương trở về dưới đại thụ không lâu, cơn mưa lớn này đã biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thành mưa nhỏ rả rích, giọt mưa không ngừng từ trêncây nhỏ xuống. Khi Trần Bình An trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại dưới cây, vẻ mặt tiểu nương mặc áo bông đỏ đầy lo lắng. Trần Bình An cười rạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rỡ, xoa xoa chiếc đầu nhỏ của cô, nhẹ giọng bảo không sao. Sắc mặt tiểu nương lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tức trở nên vui vẻ, giống như một vệt cầu vồng sau cơn mưa khiến người ta bất ngờ, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trẻo đến mức khiến người ta rung động. Tại khoảnh khắc này Trần Bình An bỗng cảm thấy áy náy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ là nhất thời không biết nên mở miệng như thế nào, rất nhiều lời nghẹn ở trong lòng, đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải yên lặng luyện tập thủ ấn đứng thế.

A Lương nhìn thấy cảnh này liền hiểu ngầm cười, nhưng một câu nói của Hòe đã nhanh chóng xóa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi tâm tình tốt đẹp của ông ta: A Lương, A Lương, nghe Trần Bình An nói© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ông lên núi để đi đại tiện, bởinhư vậy thể không cần chùi mông.

A Lương cười ha hả hỏi: – Thật do Trần Bình An nói sao?

Hòe liếc nhìn Trần Bình An đứng cách đó không xa, có lẽ sợ A Lương Trần Bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 An đối chất ngay trước mặt, cũng học theo giọng điệu của A Lương cười ha hả nói:© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Mặc Trần Bình An không nói ra, nhưng tôi cảm thấy hắn chắc chắn nghĩ như vậy. Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đương nhiên cho rằng A Lương ông không phải người như thế, còn đặc biệt giải thích với cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Chu Lộc tỷ tỷ, vỗ ngực đảm bảo cho ông.

A Lương khẽ kéo lỗ tai Hòe, cúi đầu cười hỏi: Hử?

Hòe đau đớn nói:A Lương, đềudo Trần Bình An quá tình nghĩa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cần tôi mắng hắn thay ông không?

A Lương ra sức vặn lỗ tai tên chết tiệt này: – Tưởng dễ lừa gạt A Lương ta đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không?

Lý Hòe kêu gào, đáng tiếc không ai để ý. Hắn lập tức liệu gió chống thuyền: A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lương, A Lương, tôi một chị gái tên Liễu, tên hơi khó nghe nhưng người rất xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đẹp, chuyện này tuyệt đối không lừa ông. Hai tên xấu xa Lâm Thủ Nhất Đổng Thủy Tỉnh đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lén thích chị gái của tôi. Đổng Thủy Tỉnh chuyện hay không cũng đến nhà chúng tôi ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chực, mỗi lần nhìn thấy chị tôi, lớn như vậy rồi còn đỏ mặt, đúngbuồn nôn. A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lương, tôi cảm thấy ông mạnh hơn Đổng Thủy Tỉnh nhiều, người đẹp trai tính tình lại tốt, cưỡi được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lừa uống được rượu, có muốn sau này giúp ông làm quen với chị tôi không?

A Lương vội vàng buông tai Hòe ra, hai tay nhẹ nhàng đặt lên vai đối phương ấn một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cười nói: Chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện.

Trần Bình An đi đến trước mặt cha con Chu Chu Lộc, hỏi: Chu thúc thúc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể nói chuyện một chút không?

Người đàn ông kia nhếch miệng cười nói: Chờ câu này của ngươi đã lâu rồi. Vậy chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi dạo một lát, sao mưa cũng rất nhỏ rồi.

Hai người sánh vai đi ra khỏi cây đại thụ không tên bóng lớn như núi. Không đợi Trần Bình An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 liên tiếng hỏi, Chu đã tự báo gia cảnh lai lịch của mình:Trần Bình An, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc trước trấn nhỏ xảy ra nhiều chuyện kỳ quái như vậy, ngươi đã thể sống sót dưới tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 con vượn Bàn Sơn núi Chính Dương, còn kết bạn đồng minh với vị thiếu nữ xứ khác kia, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hẳn đã biết được rất nhiều chuyện. Vậy ta cũng không che giấu nữa, sao an nguy của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiểu thư quan trọng nhất. Hai cha con chúng ta đều con của người hầu sinh trong nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gia, đời đời làmtỳ tạp dịch, nhờ chủ nhângia ban cho cơm ăn. Mặc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghe rất đáng thương nhưng thực ra không thảm như ngươi nghĩ. Từ lão tổ tông quanh năm suốt tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không thấy được mấy lần, cho đến gia chủ, rồi đến vị tiểu thư Bảo Bình này của chúng ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không ai xem cha con chúng ta như đầy tớ cả. Nhất tiểu thưkhuê nữ nhà ta, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quan hệ của hai đứa không kémchị em ruột nhà bình thường.

Nói đến đây, người đàn ông trung niên quay đầu nhìn con gái đang đứng dưới đại thụ nhìn về một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nơi xa khác, thiếu nữ đang lúc đâm chồi, chưa thật sự nở rộ,lẽ qua một năm nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sẽ đại nương chân chính. Chucảm thấy con gái mình sẽ không thua kém bất cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thiên kim tiểu thư nào kinh thành Đại Ly, ông ta vẫn luôn rất tự hàochuyện này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tin chắc sau này con gái Chu Lộc sẽ thành tựu xuất sắc Đại Ly.

Nên biết Đại Ly xưa nay vốn tôn trọng phụ nữ, không cấm nữ nhân dấn thân vào sa trường giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 địch. Thậm chí tiên đế Đại Ly còn đặc biệt ra lệnh cho Lễ bộ, thiết lập một bộ danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hiệu cho nhân tu nữ công trạng, mở ra tiền lệ một châu. Khi đó từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị tử văn nhân do thư viện Quan Hồ cầm đầu công kích, gây nên một trận loạn chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lớn, mũi dùi nhắm thẳng vào mọi rợ phương bắc vương triều Đại Ly. Nếu không sơn chủ thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 viện Sơn Nhai Tề Tĩnh Xuân ra sức dẹp yên,lẽ hoàng đế trẻ tuổi đã phải thu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hồi thánh chỉ để bình ổnluận trong ngoài triều đình.

Chu cười nói: Năm xưa khi lão tổ tông phát hiện ta sở thiên phú tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 võ, không nóikhác đã hao phí rất nhiều tiền bạc để bồi dưỡng Chu ta, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta mớithân thủ như bây giờ. Con gái Chu Lộc cũng tương tự, nếu không phải bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không cố gắng, thất bại trong gang tấc trước cảnh giới thứ hai của đạo, thành tựu sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này chỉ có cao chứ không thấp hơn người làm cha như ta. Sau khi lão tổ tông phát hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Chu Lộchạt giống luyện tốt, đã chính miệng nói với ta, Chu Lộc hi vọng đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tới cảnh giới thứ bảy của nhân trong truyền thuyết, còn Chu ta thì chỉ miễn cưỡng đạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến cảnh giới thứ năm thôi.

Nói đến đây tâm tình của Chu Hà hơi mất mát. nhân muốn gia tăng cảnh giới, không đối đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chém giết với kẻ địch ngang sức ngang tài, không rèn luyện sinh tử trong cảnh ngộ nguy hiểm, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dựa vào thiên thì sẽ không đi xa được. Hơn nữa một khi bỏ lỡ hội tốt thỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sẽ không thể leo lên một mạch, càng ngày sẽ càng hao mòn khí thế, dần dần suy yếu, hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 toàn cắt đứt con đường lên đỉnh.

Chu kìm nén cảm xúc trong lòng, tiếp tục nói: Lần này chúng ta hộ tống tiểu thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rời khỏi Đại Ly, thứ nhất là do chúng ta gần, thân thủ xem như tạm được. Hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chúng ta con của người hầu sinh ra trong nhà gia, không dám nói bản lĩnh cao bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiêu nhưng ít nhất sẽ trung thành. Thứ hai tiểu thư lần đầu xa nhà, cầnngười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tính cách chu đáo chiếu cố ăn uống và sinh hoạt thường ngày, Chu Lộc chính lựa chọn thích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hợp. Thứ ba tiểu thư là hậu bốilão tổ tông nhà ta yêu thương nhất. Thực ra lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này người thật sự hộ tống tiểu thư đi xa, không phải ai khác mà chính lão tổ tông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đích thân ra trận. Nhưng sau khi đồng môn của Nguyễn miếu Phong Tuyết A Lương xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hiện, lão tổ tông đã trở về trấn nhỏ. Bởi vì hôm nay trấn nhỏ đã không còn cấm chế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể thu nạp linh khí trời đất không cần e ngại, giống như tu hành một động tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đất lành. Lão tổ tông đã sắp đột phá cảnh giới, bỏ quahội thì sẽ không còn nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao A Lương đảm nhiệm tùy tùng bên cạnh thì chắc sẽ không xảy ra sự cố gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Chu suy nghĩ một thoáng, giải thích: Lão tổ tông chúng taánh mắt độc đáo, hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa lòng dạ rộng rãi. Mặc dù rất thương yêu cưng chiều tiểu thư, nhưng khi tiểu thư muốn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xa nhập học, lão tổ tông cũng không ép buộc giữ tiểu thư lại bên cạnh, che chở dưới cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chim. Ngược lại còn nói tiểu nha đầu chẳng những phải đi thư viện Sơn Nhai, nửa đoạn đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau phải do ấy tự đi, con cháu Lý gia vốn nên khí phách như vậy.

Chu Hà đột nhiên cười ra tiếng: điều nói đến đây lão tổ tông lại tỏ ra đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lòng xót dạ, lẩm bẩm nói Bảo Bình nhà chúng ta còn nhỏ chưa tới mười tuổi, khí phách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chứ, có nên chậm một chút rồi hẵng bàn không. Cuối cùng lão tổ tông hạ quyết tâm không lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lẽ đi theo nữa, quyến luyến không đành giống như một đứa trẻ con, đúnglần đầu tiên nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy. Cho nên Chu Lộc lén nói với ta, lão tổ tông đối xử với tiểu thư thật tốt.

Chu Hà lòng mang cảm kích nói: Tiểu thư đối xử với Chu Lộc nhà ta cũng tốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 từ nhỏ đã thích trò chuyện với Chu Lộc, xem Chu Lộc luyện võ. Trên thực tế Chu Lộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể đi đến hôm nay, tiểu thư cũng công lao rất lớn.

Trần Bình An thở phào một hơi: Chuthúc thúc, các người đây thì tôi yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tâm rồi.

chỗ trấn nhỏ, ngoại trừ Tề tiên sinh thì Trần Bình An không tin được bất cứ người nào.

Cho Nguyễn phụ, giống như Trần Bình An đã nói với Bảo Bình, hắn chỉ tin tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào lời hứa của vị thánh nhân phương này, tin vào một số quy củ Tề tiên sinh từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tuân thủ, chứ không phải bản thân Nguyễn phụ.

Đây một loại trực giác không thể miêu tả, có thể nói trời sinh, nhưng phần lớn vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rèn luyện nung nấu ra, giống như thuốc thiếu niên giày cỏ nấu cho vị Ninh nương kia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Lúc trước đối xử với A Lương Chu đều như vậy, không ai ngoại lệ.

Trần Bình An không phải một người không lo cơm áo, chưa từng chịu khổ, hồ đồtri đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xử tốt với bất cứ ai. Trái lại sinh hoạt gian khổ, lòng người xấu xí, nghèo túng khó khăn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không nơi nương tựa, tất cả đã sớm khắc vào trong xương của hắn.

Chu Hà vỗ lên bờ vai mảnh khảnh của thiếu niên, chỉ vỗ một cái, độ cứng chắc của xương đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vượt qua dự liệu của vị nhân cảnh giới thứ năm này. Nhưng rất nhanh ông ta lại thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thái, nếu không như vậy thì làm sao thể chính diện đối đầu với con vượn Bàn Sơn? Ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta cũng không gan bản lĩnh như vậy. điều vừa nghĩ đến đây Chu Hà lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cảm thấy thổn thức, mình vẫn chưa tới bốn mươi hùng tâm tráng chí đã hao mòn gần hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi sao, còn không bằng một thiếu niên vừa mới tập đi trên võ đạo.

Ông ta cũng cảm thấymò, bèn cười hỏi: Mặc ta chưa từng rời khỏi trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhỏ, không biết được quy củ của giang hồ bên ngoài, nhưng lão tổ tông lúc tán gẫu đã từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhắc đến. Nếu gặp phải đồng đạo giang hồ dưới chân núi, có rất nhiều kiêng kị thế này thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kia, chẳng hạn như không hỏi tên hòa thượng, không hỏi tuổi đạo sĩ, có thể hỏi môn nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không thể hỏi đường lối học. Nhưng ta thật sự rất mò, ngươi làm sao chạy thoát khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay con vượn Bàn Sơn? Ta chỉ nghe nghe lão tổ tông kể lại cuộc truy sát ở trấn nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 các ngươi thôi.

Trần Bình An hơi xấu hổ: Thực ra vẫn luôn chạy trốn, từ ngõ Bình chạy vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong núi, nếu không Ninh nương thì tôi đã sớm chết rồi.

Chu do dự một thoáng, sau đó nhẹ giọng nhắc nhở: Nên quý trọng những thiện duyên này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quan hệ với vị Ninh nương kia, còn Nguyễn sư… Nguyễnphụ, phải cẩn thận duy trì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vững chắc, nhất định đừng làm hỏng.

Trần Bình An cảm thấy nghi hoặc.

Chucảm khái nói: – Chúng ta chỉếch ngồi đáy giếng trong động tiên Ly Châu, chênh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lệch giữa mọi người hạn. Giống như ngươi và ta, tu vi học nhiều nhất chỉ thua kém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 năm cảnh giới. Còn như thân phận, ta con của một người hầu, chẳng lẽ cách xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thường người thân thế trong sạch như ngươi? Nhưng trời đất bên ngoài giếng rất khác biệt, sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi đi được càng xa, lăn lộnbên ngoài càng lâu thì sẽ càng hiểu được thấu triệt.

Trần Bình An thành thật nói: Tôi không nghĩ xa như vậy.

Chu cười lớn nói: thể cẩn thận suy nghĩ một chút.

Trần Bình An gật đầu.

Hắn luôn luôn rất quý trọng thiện ý của người khác. Còn đối với ác ý, nếu tạm thời không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói đạo với những người kia, vậy thì để trong lòng, nhất định không quên. sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đường vẫn còn rất dài.

———

Phía dưới đại thụ,Hòe vừa mới bán chị gái Liễu của mình, lúc này đang đứng rất thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước mặt A Lương, tùy tiện nói: A Lương, lát nữa tôi bảo Trần Bình An làm bầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rượu cho ông, ông hãy đưa cái hồ lô nhỏ bên hông cho tôi đi. Người một nhà không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện khách sáo, nhất định sẽ không bạc đãi ông. sao cái hồ này của ông nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vẻ cũ, không xứng với thân phận anh rể của tôi!

A Lương thần thần bí bí nói: – Ngươi biết cái rắm, hồ này được gọi là hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nuôi kiếm,đồ tốt hiếm trong thiên hạ, nhìn không nổi bật nhưng rất đáng giá. Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mấy chị gái? sao một người không thể nào đủ được!

Thấy A Lương hiếm khi nói chuyện với mình một cách kiên quyết như vậy, thằng nhóc tinh nghịch hơi thấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thỏm bất an, thèm thuồng nhìn cái hồ nhỏ kia, lưu luyến ngẩng đầu lên, thửhỏi: Nếu không thì tôi bảo cha mẹ sinh thêm vài chị gái? Chuyện này dễ thương lượng đúng không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

A Lương đưa tay vỗ trán, bỗng dưng nhớ tới trước đó cùng Trần Bình An đi xuống sườn núi, thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 niên kia lại đánh đồng mình với Chu cảnh giới thứ năm. Ông ta buông tay ra, than thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một tiếng, tiện tay nhặt lấy một chạc cây khô quét tới quét lui trên đất.

Hòe đầu qua nhìn, trông thấy đó một chữ xiêu xiêu vẹo vẹo, viết còn không đẹp bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một đứa trẻ như mình, càng thua kém Lâm Thủ Nhất ngay cả Tề tiên sinh cũng bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không tầm thường.

Hòe càng xem càng thấy mất mặt xấu hổ, nhìn chữ của A Lương một chút, lại nhìn bầu rượu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 màu trắng bạc bên hông ông ta một chút, đấu tranh trong lòng một phen mới nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 A Lương, ông viết chữ xấu như vậy, tôi quyết định không để ông làm anh rể nữa. Cha mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tôi đều hi vọng chị gái sau này gả cho người đọc sách.

A Lương chậm rãi ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó tưởng tượng: Xấu lắm sao?

Lý Hòe tâm tình nặng nề, ra sức gật đầu.

Thằng nhóc cảm thấy nếu lần sau chị gái Lý Liễu còn dám giành đồ ăn với mình, phải mắng chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta không có lương tâm,chị ta mình còn từ bỏ cả hồ nuôi kiếm kia.

Vẻ mặt A Lương giống như “ngươi còn nhỏ không hiểu chuyện”, cười ha hả nói: Sao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thế được. Không phải ta khoác lác với ngươi, tại một nơi cách đây rất xa, không biết bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiêu người sau khi nhìn thấy chữ này đều ào ào giơ ngón cái lên.

Lý Hòe nghi hoặc hỏi: Trước mặt?

A Lương cười gượng nói: Nghe kể, nghe kể.

Hòe nói: Tôi đã nói rồi, kẻ nào mặt dày nói viết đẹp ngay trước mặt ông, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tôi sẽ bái hắn làm thầy, lẽ cả mẹ tôi cũng chửi không lại hắn.

A Lương cười nhạo nói:Ngươi muốn bái người ta làm thầy, người ta sẽ chịu thu ngươi làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đồ đệ sao?

Hòe nghiêm túc nói:Không thu? Hắn bịà?

A Lương lại vỗ trán, bởi kia đúng một người mù.

Ông ta suy nghĩ hay mình nên ít trò chuyện với thằng nhóc chết tiệt này, ngẩng đầu nhìn xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quanh, nhìn trái nhìn phải, cuối cùng nhìn thấy thiếu nữ Chu Lộc, liền cười nói: Chu Lộc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn học kiếm thuật không? Bây giờ ta có một chút hứng thú xuất kiếm rồi…

Cách đó không xa, Chu Lộc đang lo lắng cho tiểu thư nhà mình.

Tiểu nương mặc áo bông đỏ hai tay nâng cằm, nhìn về hướng tiểuthúc rời đi, lông mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhíu chặt.

Nghe được câu này của A Lương, Chu Lộc bực bội nói: Qua một bên hóng mát đi! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Ánh mắt A Lương vừa tội vừa ngỡ ngàng:Vừa rơi xuống một cơn mưa lớn như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xem cả người ta còn ướt nhẹp đây.

Thiếu nữ phát giác được sai lầm của mình, nhưng vẫn cười nhạt nói: – Tác phong không chỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tề, dốt nát kém cỏi, không phải người tốt!

A Lương tức giận nói: Tiểu Bảo Bình, Hòe, Lâm Thủ Nhất, ta phải người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tốt không?

Hòe ném đá xuống giếng:Chỉ giống người tốt, nhưng nếu chịu đưa bầu rượu cho tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì sẽ người tốt.

Lâm Thủ Nhất lãnh đạm nói: Sau này đừng lừa tôi uống rượu nữa, tiên sinh đã sớm nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “văn nhân đấu rượu thơ trăm bài” đều giả.

Chỉ tiểu nương mặc áo bông đỏ lén cười với A Lương. A Lương lập tức cảm thấy ấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 áp, giơ ngón cái lên với cô, coi lời châm chọc của hai người còn lại giống như gió thoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bên tai.

Giang hồ của ông ta cuối cùng không xông pha uổng phí.

Đợi đến khi Trần Bình An Chu trở về, nhóm người lại tiếp tục lên đường.

Khi suối Long Tu vốn chảy về hướng đông nam chuyển sang hưởng nam, trở thành sông Thiết Phù được phê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bằng bút đỏ trong Địa Phương Huyện Chí Đại Ly, nước sông lập tức trở nên cuồn cuộn, thế nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tăng mạnh. Độ rộng của mặt sông, độ sâu của nước sông đều hơn xa suối nhỏ lúc trước.

Dưới đề nghị của Trần Bình An, bọn họ nghỉ ngơi một lúc, chỗ này nấu gạo thổi cơm, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khi dùng cơm trưa xong sẽ tiếp tục lên đường.

Hòe đứng bờ sông, chống nạnh tấm tắc nói: A Lương, trước kia ông đã từng thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nước lớn như vậy chưa?

A Lương dắt con lừa màu trắng nhìn nơi tiếp giáp của suối sông, lại nhìn về sau người, cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cùng cười nói với Hòe: Sông lớn ta nhìn thấy thấy còn nhiều hơn cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi ăn.

Hòe lập tức không vui: A Lương, phải ngày nào ông không khoác lác thì sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thoải mái?

A Lương ngoảnh mặt làm ngơ, đi đến bên cạnh Trần Bình An đang xây dựng bếpđơn giản, nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giọng nói: Đi đến bờ sông một chút, mấy lời muốn nói với ngươi.

Trần Bình An ngẩn người, bèn nhờ tỳ nữ Chu Lộc của gia giúp đỡ. Thực ra trên đường đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lý Bảo Bình đã thể giúp được rất nhiều chuyện, thậm chí ngay cả việc giúp A Lương cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 con lừa trắng ăn cũng rất quen thuộc.vậy lúc này cô bé tay chân nhanh nhẹn giúp Chu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lộc tỷ tỷ nấu cơm, dáng vẻ hoạt bát giống như muốn bảo tiểu thúc cứ đi dạo© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bờ sông, tất cả cứ giao cho được.

Trong mấy ngày nay, tiểunương vẫn luôn kiên trì vác cái gùi của mình, cố gắng tự mình xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tất cả.

Mỗi lần thiếu niên đánh quyền đi thế, thường yên lặng đứng ở bên cạnh, bắt chước làm theo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hồn nhiên đáng yêu.

Hai người đi đến bờ sông, sau đó dọc theo dòng sông đi về hướng hạ du.

A Lương thẳng thắn nói: Ta rất thích tiểu nha đầu Bảo Bình này, đương nhiên thể ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn thích hơn ta.

Trần Bình An quay đầu nhìn. Tiểu nương bên kia đang bận tới bận lui, hai chân giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bánh xe. So sánh với Lâm Thủ Nhất nói một câu, làm một chuyện Hòe chẳng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cả, Lý Bảo Bình mặc còn nhỏ nhưng lại đầy sức sống, chỉ cần nhìn cũng giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như đang nhìn một mùa xuân tươi đẹp.

Trần Bình An gật đầu.

A Lương lại nói: – Nhưng ngươi luôn cảm thấy điểm nào không đúng, phải không?

Trần Bình An một tiếng: Lần trước nói chuyện với tôi vềhọc, nói một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơi rất nhiều, nhưng sau đó dường như lại không thích nói chuyện nữa.

A Lương hỏi: phải ngươi đã nói với con về kỳ vọng đó, chẳng hạn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi mong muốn sau này con thể trở thành người như thế nào?

Trần Bình An đột nhiên quay đầu, vẻ mặt kinh ngạc.

A Lươnglẽ cũng không muốn tình dùng lời nói tổn thương người khác, bèn cẩn thận tìm từ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dứt khoát dừng lại ngồi xổm xuống bờ sông, nhẹ nhàng ném đá xuống sông. Đợi đến khi thiếu niên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngồi xuống bên cạnh mình, ông ta mới nhẹ giọng nói: Tình cảm quá cố chấp thì khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lâu dài, trí tuệ quá sáng suốt thì dễ tổn thương. Người bình thường nhiên không cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 áp dụng hai quan niệm này, nhưng Bảo Bình thì khác. Mặcbây giờ còn nhỏ tuổi, đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiên không thể dính dáng đến quan niệm thứ nhất, nhưng đã thích hợp làm theo quan niệm thứ hai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Con đã xem Trần Bình An ngươi là chỗ dựa, cho nên một câu nói tâm, một hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 động ý của ngươi, đều sẽ khiến tiểunương nhớ trong lòng thật sâu. Lời nói thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất kỳ quái, sẽ từng chữ từng chữ, từng câu từng câu chồng chất trong lòng. thể ngươi cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy cách nói này của ta khá giống đám lão già học vấn nửa mùa tài hủ lậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng đạo thật sự như vậy.

Trần Bình An khẽ thở ra một hơi: lỗi của tôi, khi đó tôi sợ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 có lòng tin đi đến thư viện Sơn Nhai, cho nên mới hi vọng thể trở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một vị nữ tiên sinh, lão sư nhỏ.

A Lương cười cười: “Là lỗi của tôi”? Trần Bình An, ngươi sai rồi.

Thiếu niên không hiểu.

A Lương không nhìn thiếu niên, chỉ uể oải nhìn về mặt sông yên tĩnh không sóng: Ngươi chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không làm được tốt hơn, chứ không phải làm sai.

Thiếu niên càng nghi hoặc, đây chỉ hai cách nói khác nhau thôi, nhưng ý nghĩa không phải đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như nhau sao?

A Lương cuối cùng quay đầu, dường như đã nhìn thấu tâm của thiếu niên, lắc đầu nói: Rất khác biệt. biết tại sao người tốt trên đời đều uất ức không? Chẳng hạn như Tề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tĩnh Xuân, Tề tiên sinh các ngươi biết rõ ràng có thể làm việc một cách thoải mái hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng đến cuối cùng lại ấm ức ủy khuất như vậy. Đợi đến khi ngươi nhìn chung quanh, dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 những kẻ xấu kia lại sống một cách tiêu dao vui sướng. dụ như hai kẻ thù trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đó ngươi từng đề cập với ta, con vượn hộ sơn núi Chính Dương Phù thiếu thành chủ thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lão Long, sau khi bọn họ trở về địa bàn của mình quả thật sống rất thoải mái. Một kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 địa vị cao quý, nằm trong sổ công trạng hưởng thụ tôn kính. Một kẻ thì tâm bừng bừng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chí phương bắc.

A Lương nhìn thiếu niên lâm vào trầm tư, vui vẻ cười nói: Cho nên làm người tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chuyện rất mệt mỏi. Ngươi nhất định không thể làm người tốt không được báo đáp, hoặc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ được báo đáp ít ỏi mà cảm thấy mình làm sai, càng không thể cho rằng sau này mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không nên làm người tốt nữa. Như vậy… không đúng!

Sắc mặt A Lương nghiêm túc, nhấn giọng lặp lại câu nói sau cùng: Như vậy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đúng!

Ông ta cười lên, lại biến thành kẻ cẩu thả không để mọi chuyện trong lòng: Đương nhiên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bảo Bình rất tốt, tiểu nương chỉ dùng phương thức đặc biệt của mình để báo đáp ngươi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi cũng đừng nghĩ sai.

Trần Bình An lắc đầu nói: – Không có, không có.

A Lương gật đầu:Cho nên ta mới nói với ngươi những chuyện này.

Ông ta dứt khoát đặt mông ngồi xuống đất, đao trúc để ngang trên đầu gối: Nên biết ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất ít khi nói đạo với người khác. Đạo của ta…

A Lương dừng lại một chút, vỗ vỗ đao trúc màu xanh trên đầu gối mình: Trước kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nằm ở kiếm, hôm nay tạm thời nằm đao này.

Cho dù mưa không rơi, trời không nắng gắt, A Lương vẫn sẽ đội chiếc nón bằng nan trúc không nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bật kia. Ông ta tiện tay nhấc nón lên: Nếu như tính cách của ngươi không hợp khẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vị của ta, cho cây trâm kia ý nghĩa quan trọng giống như ta tưởng tượng trước đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho ngươi người được Tề Tĩnh Xuân lựa chọn, ta cũng sẽ không nói những lời này với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi. Chẳng qua đưa ngươi tới biên cảnh Đại Ly, tâm tình tốt thì trực tiếp ném ngươi tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đại Tùyđược, đối với ta thì gì khó?

Khi người đàn ông cợt nhả này trở nên nghiêm túc lại một phong thái khác, hai tay khẽ vỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào đao trúc: Đối với A Lương ta, nhân sinh trong trời đất, đường phải tự mình đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lời phải tự mình nói, người phải tự mình làm. Ta cảm thấy Trần Bình An ngươi cũng nên như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy, không cần tất cả phải giống ta, nhưng lưng phải đủ thẳng, nắm tay đủ lớn, xương cốt đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cứng, kiếm thuật càng phải đủ cao!

A Lương cười ha hả:Đừng quên, quan trọng nhất sống được đủ lâu!

Trần Bình An thành thật nói: A Lương, mặc cái tôi nghe hiểu, cái còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không hiểu lắm, nhưng tôi đều sẽ ghi nhớ trong lòng, sau này gặp phải chuyện cũng sẽ lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra cẩn thận suy nghĩ một chút.

A Lương gật đầu, vui mừng nói: Như vậyđủ rồi.

Ông ta đứng lên, đi ra mấy bước, đột nhiên quay đầu nói: Trần Bình An, lương khô© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta mang theo đã ăn hết rồi.

Sau khi nói xong A Lương liền bước nhanh về hướng Bảo BìnhChu Lộc, hét lên:Dọn cơm chưa, dọn cơm chưa?

Để lại một thiếu niên còn chưa khôi phục tinh thần.

Nói tới nói vui, lượn một vòng lớn như vậy, đàn ông này chỉ muốn quang minh chính đại ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 uống miễn phí sao?

Trần Bình An cười đi theo.

———

một ngày vào hoàng hôn, bọn họ đi ngang qua một cánh rừng trúc xanh tươi giữa núi. Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nương mặc áo bông đỏ kéo kéo tay áo Trần Bình An, đưa tay chỉ về bên đó, nhỏ giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hỏi:Tiểu thúc, rừng trúc kìa, đẹp không?

Thiếu niên đang vội lên đường một tiếng, tiếp tục vùi đầu bước đi, bởi bọn họ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sắp tới đường lớn mà A Lương nói, đó đường chuyển thư tín của triều đình Đại Ly.

Tiểunương im lặng không nói gì, lắc lắc cái gùi sau người, vẫn theo sát phía sau thiếu niên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Ban đêm ngủ trong lều nhỏ bằng da trâu chật hẹp do Chu Lộc dựng lên, tiểu nương nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chuyện, môi dẩu lên, cảm thấy ấm ức, cuối cùng tự nói với mình rằng tiểu thúc đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất tốt rồi, rất tốt rồi, sau đó ngủ thật say.

Sáng sớm hôm sau, tiểunương mắt lim dim không dám ngủ tham, sợ làm chậm trễ hành trình đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 định của tiểu thúc. nhanh chóng mặc quần áo vào, mang đôi giày cỏ tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thúc làm cho. Kết quả vừa chui ra khỏi lều vải thì lập tức ngây người.

Bên ngoài lều một hòm sách nhỏ xinh đẹp bằng trúc xanh.

Tiểu nương ngơ ngẩn rất lâu, sau đó trong thoáng chốc lại khóc lên.

Thiếu niên bận rộn một đêm đang ngủ mệt ở phía xa, bị tiếng khóc làm thức tỉnh, vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đứng dậy chạy tới. Hắn đứng trước người tiểu nương, nhất thời cảm thấy luống cuống tay chân, gãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu không biết nên an ủi như thế nào. Hắn vốn tưởng rằng lúc trời sáng tiểu nha đầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy hòm trúc nhỏ sẽ rất vui mừng, nhưng lúc này thấy Bảo Bình thương tâm như vậy, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lòng hắn thật sự rất đau xót.

Tiểunương nhắm mắt lại khóc rất lâu, khi mở mắt nhìn thấy Trần Bình An, trong thoáng chốc liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngừng khóc, chạy nhanh đến trước người hắn, ôm chầm lấy Trần Bình An, nức nở nói: – © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tiểu thúc, xin lỗi!

Trần Bình An đành phải vỗ nhẹ lên đầu bé:Không khóc, không khóc.

Tiểunương vẫn khóc, trông rất đau lòng.

Trần Bình An ôn nhu nói: Không thích hòm trúc nhỏ à? Là tiểu sư thúc làm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đẹp? Không sao, không sao, lần sau thể đổi kiểu khác. Chẳng cách nào, trước kia tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thúc chỉ nhìn thấy hòm sách nhỏ một lần. Sau này đến địa phương náo nhiệt bên ngoài, nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hòm sách xinh đẹp thì hãy nói với tiểu thúc…

Tiểu nương ngẩng đầu lên, mặt đầy nước mắt: Thích! Không có cái nào thích hơn cái này! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Nhưng dường như càng thích thì càng cảm thấy mình khônglương tâm, càng hổ thẹn với tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thúc của mình, lại ngồi dưới đất khóc thút thít, không dám nhìn tiểuthúc.

Trần Bình An nhớ đến lời nói của A Lương hôm qua, lập tức nghĩ thông suốt, bèn ngồi xuống xoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu tiểunương, nhẹ giọng nói: Bảo Bình, biết không, thể theo em đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 học xa, tiểu thúc thật sự rất vui, chỉtrước đó không nói với em thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cho nên bây giờ tiểu thúc nói với em, nếu em thích hòm sách nhỏ bằng trúc không đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giá này, vậy thì tiểu thúc sẽ càng vui vẻ, thật chứ không lừa em.

Tiểunương chậm rãi ngẩng đầu lên, nhưng hai tay vẫn ôm mặt, chỉ dám hở kẽ ngón tay, âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thầm lộ ra cặp mắt đầy linh khí, rụt nghẹn ngào nói: Tiểu thúc không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lừa người chứ?

Ánh mắt thiếu niên trong vắt, gật đầu nói: Tiểu thúc cũng biết lừa người, nhưng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không lừa Bảo Bình.

Tiểunương nhanh chóng bỏ tay ra, tươi cười rạng rỡ. Đã trở lạitrong ấn tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của thiếu niên, ngây thơ hồn nhiên, không buồn không lo.

Cho nên thiếu niên cũng tươi cười rạng rỡ.

một số người tâm như hoa cỏ, hướng về mặt trời, tiểu thúc tiểunương càng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Xuyên Không Huyền Huyễn Trọng Sinh Hệ Thống Truyện Audio Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 92 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW