GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 25: Ly biệt

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Bên ngoài một ngôi nhàngõ Bình một đứa bé cứng đầu mũi thò đang đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mạnh vào cửa, vừa gọi vừa mắng chửi, nước bọt văng tung tóe:Trần Bình An! Nếu không lăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra đây ta sẽ tìm người chém chết ngươi, đập đổ căn nhà rách nát của ngươi đấy! Ta biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngươi đang trong nhà, bận cái gì thế, chẳng lẽ đang làm chuyện đó với vợ nhỏ Trĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khuê của Tống Tập Tân? Ban ngày ban mặt cũng không để ý tới cảm nhận của Tống Tập Tân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chút à? Được được được, không ra phải không, ta đi đây, ta đi thật đấy nhé? Lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta đi, cả đời ngươi cũng đừng gặp lại ta nữa. Đống bảo bối kia của ta vốn định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để lại hết cho ngươi. Trần Bình An! Mau ra đây đi!

Chẳng biết tại sao, mắng đến khúc cuối đứa lại hơi nức nở, hít mạnh hai hàng nước mũi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong.

Cố Xán đột nhiên cảm thấy đầu đau nhói, vội xoay người nhìn, sau khi nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia lại mắng như tát nước: – Trần Bình An! Đại gia ngươi…

Sắc mặt thiếu niên giày cỏ khó coi. Cố Xán vội vàng lựa gió chống thuyền, bổ sung một câu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngươi vẫn khỏe chứ?

Nói như nước chảy mây trôi, xoay chuyển như ý, không hề trúc trắc.

Trần Bình An đã quen với sự tâm của thằng nhóc này, xách theo cái ấm sứ mới mua, tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giận nói: khỏe hay không, chẳng lẽ ngươi còn không biết?

Cố Xán nhớ ra mình cònviệc chính, vội vàng kéo Trần Bình An đến cửa viện, sau đó nhét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai chiếc túi thêu tinh xảo vào tay Trần Bình An, thấp giọng hỏi: Còn nhớ con cá chạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỏ năm ngoài ta xin ngươi không?

Trần Bình An không hiểu chuyện gì, cầm lấy hai chiếc túi nặng trịch. Thứ bên trong cũng không xa lạ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lúc trước thiếu niên áo gấm cưỡng ép mua con cá chép màu vàng kia đi, sau đó lại tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đưa một túi tiền đồng cho mình. Trần Bình An nhìn xung quanh, thấy hai đầu ngõBình không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người đi đường, vội vàng mở cửa lôi Cố Xán vào viện, để ấm sứ sang một bên, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó dứt khoát hỏi: người xứ khác hỏi mua con chạch kia đúng không? Cố Xán, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khuyên ngươi nhất định đừng bán! Đánh chết cũng đừng bán. Không phải ngươi muốn cuộc sống sau này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ ngươi được tốt đẹp sao, vậy ngươi nhất định phải giữ lại con chạch kia, biết không?

Cố Xán lập tức òa khóc, hai tay nắm lấy tay áo Trần Bình An, nức nở nói: Ta muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trả lại con chạch kia cho ngươi, nhưng mẹ không cho, còn đánh ta một bạt tai. Từ nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến lớn mẹ chưa từng đánh ta. Còn có ông già kể chuyện kia, không biếtthần tiên hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ma quỷrất đáng sợ, đầu tiên đưa ta vào trong chén trắng, sau đó conchạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia trong thoáng chốc biến thành rất lớn rất lớn, còn lớn hơn lu nước nhà ta rất nhiều rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều…

Trần Bình An đưa tay bịt miệng đứa bé lại, sắc mặt nghiêm túc, trợn mắt nói: chạch đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho ngươi thì của ngươi! Cố Xán, ngươi còn muốn cuộc sống sau này của mẹ ngươi tốt đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn không? Mỗi ngày thể cho mẹ ngươi ăn thịt ngon, dùng son phấn đắt tiền, mua loại quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 áo lụa sờ vào nhẵn bóng kia?

Cố Xán sụt sịt mũi, gật mạnh đầu.

Trần Bình An buông tay ra, ngồi xổm xuống hỏi: Hai túi tiền này thế nào, có phải ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy trộm ra không?

Con ngươi Cố Xán đảo một vòng, đang định gạt người. Trần Bình An và nó quen biết đã lâu, thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhóc chết tiệt này vểnh mông lên cũng biết sẽ ra phân gì, bèn đầu Cố Xán, nghiêm nghị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói:Cầm về đi!

Cố Xán cũng nổi tính ương bướng: – Không!

Trần Bình An giận đến sắc mặt tái xanh, giơ tay lên muốn đầu một cái thật mạnh.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điều nhìn thấy vẻ mặt chết không quay đầu của nó, Trần Bình An lại cảm thấy mềm lòng, giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điệu hòa hoãn lại, ngẫm nghĩ hỏi: – Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngươi nói cho ta nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xem.

Cố Xán liền kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối. Không phủ nhận bình thường đứa này khiến người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta hận đến nghiến răng, nhưng quả thật đầu óc thông minh phát triển sớm. kể lạiràng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho Trần Bình An nghe, từ cây hòe già đến giếng Thiết Tỏa, tới nhà mình trong ngõ Bình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả chuyện tiên sinh kể chuyện kia muốn thulàm đồ đệ.

Lúc này trong lòng Trần Bình An đại khái đã hiểu rõ, Cố Xán lẽ là một trong những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trấn nhỏ lấy được hòe tổ tiên phù hộ. Phần mộ tổ tiên tỏa khói xanh hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 duyên phúc khí như Tề tiên sinh Lục đạo trưởng đã nói cũng thế, Cố Xán hẳn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được tiên sinh kể chuyện kia mang ra khỏi trấn nhỏ.

Nhưng vừa nghĩ tới Tiệt Giang Chân Quân Lưu Chí Mậu kia, trong lòng Trần Bình An lại căng thẳng. Dựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo cách nói của Tề tiên sinh, phẩm hạnh của người này rất tồi tệ, còn nhất quyết muốn trừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khử mình, không tiếc dùng tới thần thông tiên gia để hãm hại mình và Thái Kim Giản. Cố Xán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhận người này làm phụ thật chuyện tốt? Nhưng lùi một bướcnói, người này bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng thu Cố Xán làm đồ đệ chứ không phải hãm hại lừa gạt hay ép mua ép bán, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải chứng tỏ Cố Xán sẽ tạm thời không lo lắng đến tính mạng?

Con ngươi của đứa tinh nghịch nhanh chóng xoay chuyển, thừa lúc Trần Bình An đang suy nghĩ, thình lình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giật lấy hai túi tiền trong tay Trần Bình An ném vào trong nhà, sau đó xoay người bỏ chạy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Kết quả lại bị Trần Bình An đưa tay nắm lấy cổ áo sau, kéo về chỗ cũ.

Hai tay Cố Xán ôm đầu, dáng vẻ đáng thương.

Mặc Trần Bình An cưỡng chế lôi đứa bé trở lại, nhưng vẫn do dự không biết nên xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế nào. Chuyện này liên quan quá lớn, Trần Bình An rất sợ đưa ra lựa chọn sai lầm, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hại Cố Xánmẹ bị liên lụy.

Nếu chỉ là chuyện của mình, lẽ thiếu niên giày cỏ không nơi nương tựa này sẽ dứt khoát hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều.

Chẳng biết từ lúc nào thiếu nữ áo đen đã xuống giường, đứng phía sau ngưỡng cửa: Mẹ ta từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói mọi người đều duyên phận của riêng mình, đứa này thoạt nhìn loại người gây họa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để lại ngàn năm, sau này cũng không thiếu vận may.

Ánh mắt Cố Xán sáng lên, vội vàng lau hai hàng nước mũi, miệng lộ ra hàng răng sún, vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt tươi cười nịnh hót: Tỷ tỷ đây thật xinh đẹp, dáng dấp giống hệt như nhị tỷ nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta! Chỗ này nhỏ lắm, đi tới nhà ta ngồi nhé?

Trần Bình An bất đắc nói: Mẹ ngươi tái giá với cha ngươi lúc nào vậy?

Đứa bị vạch trần lập tức trợn trắng mắt, đổi sang sắc mặt và giọng điệu khác, tấm tắc nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trần Bình An giỏi thật, tiến bộ rồi, từ khi nào lừa gạt được mộtnương về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà vậy? Muốn nháo động phòng sao (1)? Đáng tiếc ta không tới được, nếu không ta nhất định sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngồi góc tường nghe các ngươi làm thần tiên vật lộn trên giường…

Một bàn tay của Trần Bình An ấn lên đầu Cố Xán, xin lỗi thiếu nữ áo đen: Tính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như vậy, xin đừng tức giận.

Thiếu nữ liếc mắt nhìn đứa bé:Đồ quỷ!

Cố Xán đang muốn phát huy một chút bản lĩnh gia truyền, lại phát giác bàn tay trên đầu mình lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lẽ tăng thêm sức lực, lập tức giống như bị bệnh uể oải nói: Tỷ tỷ xinh đẹp như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vậy, nói cũng đúng.

Thiếu nữ áo đen không để ý tới đứa này, quay đầu nhìn sang Trần Bình An, nói ẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ý: Ngươi tốt nhất hãy nhận lấy hai túi tiền đồng kia, tránh khỏi bất hòa sau này. Hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữa đứa này tương lai một khi tu đạo thành tựu, hôm nay ngươi không để bớt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi một chút áy náy, rất thể sẽ hạiđạo tâm bất ổn, dẫn đến thiên ma ngoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đạo thừa xâm nhập.

Cố Xán thích nghe lời này, giơ ngón cái với vị tỷ tỷ kia:Tóc dài kiến thức cũng dài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quả nhiên đáng tin hơn vợ nhỏ nhà kế bên!

Thiếu nữ áo đen nhướng mày, lại vui vẻ chấp nhận.

Nơi xa trong ngõ Bình vang lên một tiếng kêu giận dữ lo lắng không yên: Cố Xán!

Sắc mặt đứa hơi tái: Đi đây đi đây, Trần Bình An, ta đi nhé!

Miệng thì nói đi, nhưng thực ra chính đứacũng không ý thức được, năm ngón tay nắm lấy Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bình An càng chặt hơn.

thể trong tiềm thức, Cố Xán từ lâu đã xem Trần Bình An người thân duy nhất ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ mình.

Trần Bình An dẫn theo đứa ra khỏi viện, ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nói:Cố Xán, nhớ phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 coi chừng sư phụ ngươi. Còn nữa, phải chiếu cố mẹ ngươi cho tốt. Nam tử hán đại trượng phu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau này mẹ ngươi chỉthể dựa vào ngươi, đừng để ấy phải lo lắng mãi.

Cố Xán một tiếng.

Trần Bình An lại nói: Ra ngoài rồi thì phải làm nhiều nói ít, quản cho tốt cái miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của mình, chịu một chút thiệt thòi thì cho qua, đừng cứ dùng miệng mồm tranh cãi. Người bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không giống như chúng ta, bọn họ rất thù dai.

Đứa trẻ đỏ mắt, phản bác nói: Người chỗ chúng ta cũng rất thù dai, chỉ có ngươi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải.

Trần Bình An dở khóc dở cười, nhất thời không biết nói gì.

Trần Bình An đột nhiên sực tỉnh, trầm giọng hỏi: Cố Xán, ngươilấy được một chiếc hòe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không?

Nếu như không, Trần Bình An không cảm thấy Cố Xán được cơ duyên của tiên gia, nói không chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiên sinh kể chuyện kia đến đây một bùa đòi mạng.

Đứa bé vừa nghe đến chuyện này liền tức giận, từ trong túi móc ra một nắm rào rào, theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thói quen mắng chửi: – Không biết tên khốn đáng chém ngàn đao nào, lén nhét vào túi ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều cây rách nát như vậy. Vừa rồi lúc lén chạy ra khỏi nhà giấu hai túi tiền kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta mới phát hiện được chuyện này. Không phải Triệu Tiểu Bàn thì nha đầu Lưu Mai kia thôi! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nếu lúc mẹ ta giặt quần áo nhìn thấy, thế nào cũng mắng ta chỉ biết khiến người khác lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lắng! May mà bây giờ ta phải rời đi, nếu không ta sẽ lén ném đá vào nhà chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nó…

Đứa mắng đến hăng say. Trần Bình An đầu tiêntrợn mắt mồm, sau đó như trút được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gánh nặng. Trông thấy đứa này muốn ném hết xuống đất, vội vàng ngăn cản nó, vẻ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghiêm túc nói: Cố Xán, cất chúng cho kỹ! Nhất định phải cất kỹ! Nếu như thể, tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhất đừng để mẹ ngươi nhìn thấy những hòe này, như vậy tốt cho ấy hơn.

Đứa ngỡ ngàng nhưng vẫn gật đầu nói: – Được rồi.

Trần Bình An thở ra một hơi dài, lẩm bẩm: – Như vậy ta cũng yên tâm rồi.

Cố Xán đột nhiên nghiêng người tới trước, ra sức cụng đầu vào đầu Trần Bình An, nghẹn ngào nói:© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Xin lỗi!

Trần Bình An xoa cái đầu nhỏ của nó, cười mắng:Đồ ngốc!

Cố Xán đột nhiên thì thầm bên tai hắn.

Trần Bình An ngẩn ra tại chỗ.

Đứa xoay người chạy đi, vừa chạy chầm chậm vừa quay đầu vẫy tay: Nghe lão già kia nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn dẫn ta mẹ ta đến một nơi gọi đảo Thanh Hiệp thuộc hồ Thư Giản. Sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nếu ngươi không cưới vợ nổi cứ đi tìm ta, không phải ta khoác lác, sắc đẹp cỡ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vợ thối Trĩ Khuê nhà bên cạnh, ta thể tặng cho ngươi mười bảy mười tám cô!

Trần Bình An vẫn đứng yên, gật đầu một cái.

Cũng phần thương cảm.

sao thằng nhóc Cố Xán giống như em trai của hắn, cho nên chuyện gì Trần Bình An cũng sẵn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng nhường nó.

Thiếu niên giày cỏ nhìn bóng dáng đứa bé kia dần dần đi xa, suy nghĩ đến xuất thần.

Cuộc đời của hắn luôn như vậy, dường như có làm cũng không giữ lại được những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn thật sự quan tâm.

Thiếu niên trong ngõ Bình nhếch miệng cười.

Ông trời kẻ rất hẹp hòi.

Cửa nhà bên cạnh nhẹ nhàng mở ra, tỳ nữ Trĩ Khuê xuất hiện, duyên dáng yêu kiều như một đóa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoa sen trong hồ.

Trần Bình An hỏi: Ban nãy Cố Xán nói xấu cô, đã nghe cả rồi?

chớp chớp cặp mắt như nước mùa thu, nói: Cứ coi như không nghe thấy, sao ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cãi không lại hai mẹ con bọn họ.

Trần Bình An hơi lúng túng, đành phải nói tốt giảng hòa giúp thằng nhóc Cố Xán kia: Thực ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con người không xấu, chỉ nói chuyện hơi khó nghe thôi.

Vẻ mặt Trĩ Khuê không cảm xúc, nhếch nhếch khóe miệng: Ta không biết con người Cố Xán tốt hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xấu, nhưng ta rất khẳng địnhmẹ quả phụ của không phải thành phần lương thiện gì.

Trần Bình An không biết nên trả lời thế nào, đành phải áp dụng ngay những gì vừa học từ cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giả vờ như không nghe thấy.

đột nhiên hỏi một vấn đề khó hiểu: – Trần Bình An, ngươi thật sự không hối hận sao?

Trần Bình An ngẩn ra: – Chuyện gì?

Trĩ Khuê thấy hắn không giống như đang giả ngốc, thở dài xoay người trở vào viện, đóng cửa gỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại.

Trần Bình An thị lực rất tốt vẫn đứng trong ngõ, cuối cùng nhìn thấy cửa viện nhà Cố Xán phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xa mở ra, ba người đi ra ngoài, trong đó hai mẹ con đều đeo bọc hành lớn nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chậm rãi đi về một đầu khác của ngõ Bình.

Trần Bình An thậm chí nhìn thấy ràng, vị tiên sinh kể chuyện kia quay đầu sang liếc mình một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái, nụ cười đầy ẩn ý.

Sau khi bóng dáng ba người biến mất đầu cuối ngõ nhỏ, Trần Bình An trở vào nhà mình, trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy thiếu nữ áo đen đã thể tự mình ngồi trên ngưỡng cửa.

Xương trên người nàng làm bằng sắt sao?

Trước tiên Trần Bình An đặt cây trâm ngọc do Tề tiên sinh tặng hai túi tiền đồng do Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Xán mang tới lên bàn, sau đó bắt đầu nấu nước, bốc thuốc, sắc thuốc, thành thạo lưu loát. Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giống như một người xuất thân thợ gốm, giống như một người làm thuê lâu năm trong tiệm thuốc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Thiếu nữ áo đen cảm thấy nghi hoặc, nhưng cũng không mở miệng hỏi thăm. Nàng buồn chán đứng dậy đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến cạnh bàn, ngẫm nghĩ một lúc, lại thản nhiên lấy ra túi tiền mà Trần Bình An giấu trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bụng một chiếc bình.

Sau khi nàng ngồi xuống, trên mặt bàn đặt ba túi tiền một cây trâm ngọc, đương nhiên còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một thanh trường kiếm linh tính biết điều “co rút”một góc.

Trần Bình An không ngăn nàng lấy tiền, nhưng vẫn quay đầu dặn dò: Trâm ngọcdo Tề tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sinh tặng cho ta, Ninhnương hãy cẩn thận một chút.

lẽ lo thiếu nữ không để tâm, Trần Bình An lại xấu hổ nhắc nhở: Nhất định phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cẩn thận.

Thiếu nữ trợn trắng mắt.

Ba túi tiền đồng kim tinh, vừa khéo gộp đủ tiền đón xuân, tiền cung dưỡng và tiền trấn áp.

Một tay thiếu nữ nâng cằm, tay còn lại vươn ngón tay ra khẩy ba đồng tiền, thuận miệng hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chuyện của ngươi thế nào rồi?thể nói cho ta biết một chút không?

Trần Bình An ngồi xổm dưới chân tường cửa sổ bên kia, cẩn thận nhìn chăm chú vào độ lửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thỉnh thoảng lật xem ba toa thuốc một chút, sau khi nghe được câu hỏi bèn nói:Nói ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao không?

Thiếu nữ nhíu mày nói: Tình cảnh của ngươi đã thê thảm như vậy, còn lo lắng sau khi ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghe được mật sẽ bị ai đó giết người diệt khẩu sao? Trần Bình An, không phải ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trách ngươi, nhưng với một người hiền lành như ngươi, ta khuyên ngươi đời này cũng đừng nên rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trấn nhỏ, nếu không thì chết thế nào cũng không biết đâu.

Thiếu nữ rất thương xót cho sự bất hạnh của hắn, cũng tức giậnhắn không tranh đấu.

Loại thiếu niêntính cách bảo thủ như vậy, cho một vị kiếm tiên mạnh mẽcả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kim thân la hán đạo thuật thiên quân, chỉ cần ném đến quê nhà nàng, trong vòng một năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắc chắn sẽ chết, hơn nữa không còn hài cốt.

Thiếu niên giày cỏ vui tươi hớn hở nói: Vậy ta nói chonghe nhé?

Thiếu nữ dùng ba ngón tay ấn lên ba đồng tiền, chà tới chà lui trên mặt bàn: Thích nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hay không thì tùy.

Trần Bình An bèn kể lại cho thiếu nữ nghe những chuyện xảy ra trước khi Tề tiên sinh xuất hiện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những chuyện sau đó thì chọn lọc nói một chút.

Sau khi thiếu nữ nghe xong lại thản nhiên nói: – Tiệt Giang Chân Quân Lưu Chí Mậu kia hiển nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu sỏ phạm tội, nhưng Thái Kim Giản và Phù Nam Hoa kia cũng không phải loại tốt lành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gì. Nếu Tề tiên sinh không ra mặt can thiệp, sau này ngươi chạy trốn tới chân trời góc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biển cũng không thoát khỏi vòng vây của ba phương thế lực. Nói khó nghe thì muốn giết ngươi thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự rất dễ dàng, nếu không phải trong trấn nhỏ, đừng nói Lưu Chí Mậu, ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gái núi Vânkia dùng một đầu ngón tay cũng thể nghiền ép ngươi đến hồn bay phách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tán.

Trần Bình An gật đầu nói:Ta biết.

Thiếu nữ thở hồng hộc nói: – Ngươi biết cái rắm!

Trần Bình An không phản bác, tiếp tục sắc thuốc.

Nàng hỏi: Sởngươi kiếp nạn này đều con chạch kia, tại sao không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho đứa kia biết chân tướng?

Lần này Trần Bình An không im lặng cũng không quay đầu, ngồi trên chiếc ghế dài nhỏ, cúi đầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngọn lửa màu xanh đỏ, nhẹ giọng nói: Làm vậy không đúng.

Thiếu nữ muốn nói lại thôi, cuối cùng nhìn về bóng lưng gầy yếu, cảm khái nói: – Vậy ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết, nếu nắm tay của ngươi không cứng thì sẽ không ai quan tâm ngươi đúng hay sai.

Thiếu niên lắc đầu nói: Bất kể người khác nghe hay không, đạo vẫn đạo lý.

Hắn giống như không khẳng định lắm, liền quay đầu cười hỏi: Đúng không?

Thiếu nữ trợn mắt nhìn thẳng vào hắn: – Đúng cái đầu ngươi!

Thiếu niên hờn dỗi quay đầu đi, tiếp tục sắc thuốc.

Thiếu nữ áo đen, vị cô nương xứ khác tênNinh Diêu cầm cây trâm ngọc bích kia lên, tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trung nhìn, phát hiện có một hàng chữ nhỏ khắc trên đó.

Nàng liếc nhìn thiếu niên tênTrần Bình An.

Trên cây trâm tám chữ, ngay cả thiếu nữ chỉ hiểu một chút văn chương cũng cảm thấy rất xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động.

Ngôn niệm quân tử, ôn kỳ như ngọc. (nói rằng em nhớ chàng, chàng ôn hòa như ngọc)

———

Chú thích:

(1) Nháo động phòng hay còn gọi “sảo phòng”, một phong tục của Trung Quốc tiến hành vào buổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tối ngày rước đâu. Khi đó thân hữu không phân vai vế lớn nhỏ sẽ tụ tập trong phòng tân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôn chơi đùa, mục đích để xua đuổi âm khí linh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 25 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc