GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19: Đại đạo

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Lúc Trần Bình An sắp chạy ra khỏi viện, thiếu nữ áo đen bỗng kêu lên: Chờ đã, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một số chuyện muốn nói với ngươi.

Trần Bình An giả vờ như không nghe thấy, đang muốn mở cửa viện ra, thiếu nữ lại gọi lớn: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trần Bình An!

Trần Bình An đành phải xoay người chạy về ngưỡng cửa. Sắc mặt nàng đã hồng hào hơn mấy phần so © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với trước, chỉ giọng nói vẫn hơi khàn khàn: Thứ nhất, những người ngoài chúng ta sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới trấn nhỏ, mặc khí lực khỏe hơn người thường như đã nói với ngươi trước đó, nhưng ngoại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trừ thứ này thì không khác với các ngươi. Thứ hai, người ngoài không được giết người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây, một khi làm trái, bất kể nguyên nhân do gì đều sẽ bị trục xuất ra ngoài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xem như không thu hoạch được gì. Cái giá này rất lớn, lớn đến mức vượt qua tưởng tượng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngươi. Thứ ba, ngươi cũng nên biết rõ, những người ngoài chúng ta đến lúc nguy cấp, cho liều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mạng trắng tay cũng nhất định sẽ xuất thủ, saomạng sống tiếp mới chuyện quan trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhất.

Trần Bình An ngẫm nghĩ, hỏi: – phải muốn nói khi làm việc ra tay nhất định phải nhanh?

Thiếu nữ áo đen nhếch miệng cười, sắc mặt rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh, giống như khiến cho cả gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phòng đều sáng tỏ. Nàng vỗ vào vỏ đao màu xanh đặt ngang trên đầu gối, gật đầu nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đúng! Ra tay phải rất nhanh, nhanh hơn, thậm chínhanh nhất! Chẳng hạn như ta vừa mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đao vừa mang kiếm, là rút đao hay xuất kiếm, ta đều muốn trở thành người nhanh nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong thiên hạ!

Nàng dừng lại một thoáng, đột nhiên từ một nữ hiệp phương xa khẳng khái hào hùng biến thành một thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nữ nhà bên muốn khoe khoang, híp mắt cười hỏi: Này, ngươi biết thiên hạ này rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mấy tòa không?

Vẻ mặt Trần Bình An ngỡ ngàng.

Thiếu nữ dường như cũng nhìn ra thiếu niên khônghứng thú, nhất thời cảm thấy tẻ nhạt, phất tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đuổi người: – Tốt nhấtmua ấm về, ta đang chờ uống thuốc đây.

Lần này bước chân Trần Bình An rời khỏi viện chậm lại một chút, cũng ổn định hơn nhiều.

Sau khi hắn rời khỏi ngõ Bình không lâu, cửa viện vốn không khóa lại bị người khác nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đẩy ra. Thiếu nữ áo đen trong nhà mở mắt, nàng vừa dùng một phương thức kỳ quái tiến hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hấp thổ nạp, lúc này nhìn về phía cửa như lâm đại địch.

Phi kiếm trong vỏ kiếm trắng như tuyết trên bàn bỗng yên tĩnh, vô hình trung lại nhiều thêm một phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khí tức tàn khốc, giống như cái rét mùa xuân sắp đến thể đông cứng chết người.

Tỳ nữ Trĩ Khuê khoan thai đi tới cửa, giống như hàng xóm bình thường đi hết nhà này tới nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia. Nàng không vượt qua ngưỡng cửa, chỉ đầu nhìn vào trong nhà, quan sát chung quanh, lại giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như không nhìn thấy thiếu nữ áo đen gác đao ngang đầu gối trên giường nhỏ.

Trĩ Khuê quan sát rất lâu, cuối cùng mới làm như nhìn thấy người sống kia, vẻ mặt ngây thơ nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Vị tỷ tỷ này, cô ai vậy? Sao lại ngồi trên giường của Trần Bình An? Ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nghe nói hắn con xa.

Ninh Diêu nhìn thiếu nữ không mời tới, sau đó nhắm mắt lại, không nghe không hỏi.

Trĩ Khuê thấy nàng giả vờ câm điếc, cũng không tức giận, chỉ khẽ lắc đầu bĩu môi, vẻ mặt chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ghét.

nhìn thanh trường kiếm vỏ trắng như tuyết trên bàn, sâu trong mắt ẩn giấu thù hậnsợ hãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sâu sắc, thấp thoáng sợi màu vàng di động nhanh trong con ngươi. Tỳ nữ này do dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một thoáng, vẫn nhấc một chân lên định bước qua ngưỡng cửa, nhưng đột nhiên lại thu chân về, hắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giọng một tiếng, làm ra vẻ nói:Ta đi vào nhé. Không nói nghĩa không phản đối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đúng không? Cũng phải, đây vốnnhà của Trần Bình An, ta hắn đã quen biết nhiều năm… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chắc cô hiểu được lời ta nói chứ? Không sao cả, sao chúng ta cũng không chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để tán gẫu, ta chỉ tới xem thử bên này có thiếu thứ không. Chúng ta sắp sửa dọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi rồi, rất nhiều đồ vật thể để lại cho Trần Bình An. không biết đâu, những năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này cuộc sống của hắn rất khó khăn đấy.

Nói năng dông dài, giả vờ lo nghĩ, giống như và Trần Bình An thiếu niên thiếu nữ thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mai trúc mã.

Sau khi tỳ nữ Trĩ Khuê đi vào nhà vẫn sóng yên gió lặng, đi thẳng đến bên cạnh bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỏ ngồi xuống ghế, khóe mắt vẫn luôn lởn vởn trên thanh kiếm kia.

Cùng lúc này thiếu nữ áo đen cũng lấy ra ba tờ giấy đạo nhân trẻ tuổi để lại cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trần Bình An, quan sát tỉ mỉ muốn suy nghĩ ra một chút đường lối, chỉ tiếc lật qua lật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại xem kỹ hai lần vẫn không tìm được cách thức của nó, thất vọng nói: Những chữ này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đúng là viết chẳng… thú vị chút nào.

Nàng nhỡ trên bức tường dài quê nhà mười tám chữ cách quãng, do người ta dùng kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khắc lên, mỗi chữ đều ẩn chứa khí thế hùng hậu trấn áp vạn yêu.

Trong những năm tháng vẫntrẻ con, sở thích lớn nhất của nàng đứng trong một nét bút của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những chữ to kia, ngước mắt nhìn ra xa.

Cho nên khi thấy tấm biển bốn chữ “Khí Xung Đấu Ngưu” trong trấn nhỏ, thiếu nữ thật sự nhìn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuận mắt.

Tỳ nữ Trĩ Khuê xoay người, lặng lẽ dựng thẳng chiếc eo mảnh khảnh, hai tay đặt chồng trên đầu gối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ước chừng cố gắng khiến mình càng giống một vị tiểu thư khuê các, đối mặt với thiếu nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 áo đen, cười híp mắt ôn nhu nói: Ài, nương cũng quá bất cẩn rồi.

Ninh Diêu không nhịn được hỏi: ai?

Trĩ Khuê kêu một tiếng ôi chao, vuốt vuốt ngực mình, ra vẻ kinh ngạc: nương biết nói tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 địa phương chỗ chúng ta à.

Ninh Diêu lại hỏi: – chuyện gì?

Trĩ Khuê đưa tay chỉ vào trường kiếm trên bàn:Của hả?

Ninh Diêu cau mày không đáp.

Trĩ Khuê cũng không quan tâm đến việc thiếu nữ áo đen không nói chuyện, đứng dậy đi tới góc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tường, nhìn đống bình lọ trên giá gỗ, nhìn rất kỹ những đồ đạc không đáng giá kia.

Trong thời gian làm học đồ thợ gốm, Trần Bình An đã dùng chân trần đi khắp tất cả núi sông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chung quanh trấn nhỏ, một mình lên núi đào đất đốn củi, lên núi xuống núi đều chạy rất nhanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chỉ cần người khác chịu dạy hắn thứ gì, bất kểnhập môn đơn giản hay sâu xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khó hiểu, hắn đều sẽ dốc hết sức thực hiện. Còn như cuối cùng thể làm đến mức nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì hắn không quan tâm, đương nhiên muốn quan tâm cũng không được.

Giống như lão Diêu dạy hắn làm gốm, luôn keo kiệt không muốn lấy ra tuyệt học nhà nghề thật sự. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhưng chỉ cần lão Diêu từng nói, từng làm, Trần Bình An sẽ thực hiện rất nghiêm túc. Sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lưu Tiện Dương dạy hắn chế tạo mấy thứ như cung gỗ, cần câu, Trần Bình An cũng học rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cẩn thận tỉ mỉ.

Tống Tập Tân nhà bên cạnh xưa nay nói chuyện rất cay nghiệt, bảo rằng theo như trong sách, tập tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này của Trần Bình An gọi tận lực làm việc còn lại tùy thuộc vào trời, chỉ tiếc Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bình An vốn không vận may gì, đã như vậy còn không bằng ăn rồi chờ chết, chẳng cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cố gắng làm gì.

Trĩ Khuê vẫy tay, tươi cười rạng rỡ nói: Đi nhé đi nhé, nương hãy dưỡng thương cho tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cần thì cứ gọi một tiếng, ta tên Trĩ Khuê, ở nhà kế bên.

Vẻ mặt Ninh Diêu không cảm xúc.

Tỳ nữ rời khỏi nhà, sau khi ra ngoài sân lại nói nhỏ, vừa đủ cho thiếu nữ áo đen trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhà có thể nghe được:Cũng không đẹp mấy mà.

Ninh Diêu cũng không biết tình hay cố ý nói khẽ một câu: Cái tên này thật thô tục. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Lúc Trĩ Khuê đóng cửa viện lạihơi dùng sức, tạo thành một tiếng rầm.

Ninh Diêu lại nhắm mắt nghỉ ngơi.

Chuyến viếng thăm của thiếu nữ kỳ quái cũng không khiến lòng Ninh Diêu dao động.

Nhưng nàng thật sự rất không thích trấn nhỏ này, nhất không thích những người tu hành tới đây tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiếmduyên, đấu đá với nhau, kết bè xu nịnh, gọi tiên nhân cao nhân chỉ do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đứng trên núi, cũng không phải bản thân cao bao nhiêu.

Trong lòng thiếu nữ Ninh Diêu, đại đạo không nên nhỏ như vậy.

———

Sau khi thiếu niên giày cỏ đi ra ngõ Nê Bình, ánh mặt trời hơi chói mắt, hắn đưa tay phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên che trước trán, khẽ thở ra một hơi.

Sau đó hắn bắt đầu chạy chầm chậm, bước chân nhẹ nhàng, cho đã nhiều lần băng đường qua ngõ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn không hề mệt mỏi. sao đối với thiếu niên đã quen trèo đèo lội suối, một chút lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trình này thật sự không đáng nhắc tới.

Chuyện gian khổ thật sự lên núi đốt than, một gốm hàng năm cần dùng hai ba vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cân than củi, nhất lúc trời mưa lớn,trên núi đốn củi đốt than giống như đang chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tội. Thiếu niên đã từng suýt chết mộtthan đang xây thì sụp đổ.

Chuyện mà thiếu niên làm trong những năm qua gần như đều việc tay chân, cũng học được một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kỹ xảo, nhưng sau khi nhập môn chỉ thuần túy dựa vào sức lực để kiếm cơm ăn. Cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bề ngoài nhỏ gầy yếu của thiếu niên chỉ giả tạo, bên trong có một sự mạnh mẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau khi vượt qua muôn ngàn thử thách.

Trần Bình An dừng lạimột ngã đầu ngõ, dựa lưng vào tường ngồi xổm xuống, một tay vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 luôn nắm lại, một tay cột chặt giày cỏ.

Tại khoảnh khắc này, trong lòng thiếu niên giống như nước lặng.

Chỉ là cảm thấy nhớ đến người bạn duy nhất trong trấn nhỏ.

Cái tên kia đã từng thần thần khoe khoang với Trần Bình An, nói rằng ông nội hắn từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kể một cố sự, khi ông nội hắn còn đã tận mắt nhìn thấy có người đứng bên khe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 suối, chỉ chạy chầm chậm mấy bước, nhảy một cái qua hết khe suối nhỏ.

Sau đó Lưu Tiện Dương Trần Bình An tự mình đi thử, chọn một khu vực khe suối hẹp nhất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai người đồng thời lui về phía sau chạy lấy đà, cũng đồng thời nhảy lên. Kết quả sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lưu Tiện Dương còn lớn hơn Trần Bình An mấy tuổi nhảy một cái, lại nhanh chóng hết sức rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống nước. Sau đó hắn nhìn thấy trên đầu một bóng đen lướt vèo tới trước, cuối cùng rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xuống chỗ rất xa.

Sau lần đó Lưu Tiện Dương cũng không nhắc tới thần tiên một bước qua suốiđó nữa.

Về sau Lưu Tiện Dương biết Trần Bình An thường tự mình đến bên khe suối, chạy lấy đà, nhảy lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bay cao, vọt tới, đáp xuống.

Mỗi lần như vậy thiếu niên càng đến gần bờ bên kia hơn, làm không biết mệt.

lần hắn không kìm được lén lút nhìn từ xa, khi Lưu Tiện Dương trông thấy cảnh tượng rung động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng người kia, hắn cảm thấy thiếu niên đen thui kia hoàn toàn khác với ngu ngốc trong ấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tượng.

Lúc thiếu niên nhảy qua suối, giống như một con chim ưng bắt rắn thường lượn vòng trên bầu trời trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỏ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc