GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1: Kinh Trập

Đã copy!
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thế giới Trung Thổ không thiếu cái lạ.

Chính giữa trời đất, một học giả từng dùng một kiếm bổ ra thác nước sông ngân, chuyện đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ý nhất trong nhân gian.

Bên bờ biển đông, có một đạo nhân danh không muốn phi thăng ngồi bất động trên đỉnh núi, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nguyện gió mát thổi vào mặt.

Tây Phương cực lạc, một hòa thượng già thích mời người khác uống canh gà, kể cố sự cho người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta nghe, nuôi dưỡng chín con rồng trời.

Nam Cương hoang vu, một họa mắt điều khiển con rối giáp vàng cao như núi, di chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mười vạn núi lớn, trải ra một bức tranh gấm vóc.

Một thiếu niên bần hàn lớn lên phương bắc, một ngày kia hắn nhìn thấy trên đầu hàng ngàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hàng vạn tiên nhân ngự kiếm, giống như bầy châu chấu bay qua.

Hắn muốn đi tận mắt xem thử vị học giả tiên sinh kể chuyện kia đã nói, nước lớn ngập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trời biển đông, cát vàng vạn dặm Tây Phương núi lớn nguy nga Nam Hoang.

Thếcuối cùng một ngày, thiếu niên xách theo kiếm gỗ bắt đầu xuôi nam. 

———————–

Mồng hai tháng hai, rồng ngẩng đầu. (2)

Vào chiều hôm, tại một nơi yên tĩnh gọi ngõBình trong trấn nhỏ có một thiếu niên gầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lẻ loi trơ trọi. Lúc này hắn đang làm theo tập tục, một tay cầm nến, một tay cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhánh đào, soi sáng các nơi như nhà, vách tường, giường gỗ… dùng nhánh đào gõ gõ đập đập, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn mượn chuyện này xua đuổi rắn rết cạp các thứ, miệng lẩm bẩm câu châm ngôn lưu truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều đời trong trấn nhỏ này: “Mồng hai tháng hai, soi sáng nhà, đào vào tường, rắn rết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong nhân gian không nơi nào ẩn náu.”

Thiếu niên họ Trần, tên Bình An, cha mẹ mất sớm. Đồ gốm của trấn nhỏ rất nổi tiếng, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi bản triều khai quốc tới nay, trấn nhỏ đã đảm nhận trọng trách “phụng chiếu sản xuất đồ dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cúng tế lăng mộ”, hàng năm có quan viên đóng giữ đây giám sát công việc củagốm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 triều đình. Thiếu niên không nơi nương tựa, từ rất sớm đã làm thợ lò nung gốm, ban đầu chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể làm vài chuyện tay chân lặt vặt, đi theo một phụ nửa mùa tính tình tệ hại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vất vả chịu đựng mấy năm mới trau dồi được một chút cách thức nung gốm.

Kết quả thế sự thường, trấn nhỏ đột nhiên mất đi bùa hộ mệnh chế tạo vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dụng cho triều đình, mấy chục gốm hình dáng như rồng nằm chung quanh trấn nhỏ, trong một đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều bị quan phủ buộc phải đóng cửa tắt lửa.

Trần Bình An bỏ nhánh đào mới bẻ kia xuống, thổi tắt nến, sau đó đi ra khỏi nhà, ngồi trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bậc thềm, ngẩng đầu nhìn trời sao lấp lánh.

Đến nay thiếu niên vẫn nhớ rõ, lãophụ chỉ chịu nhận mình làm nửa đồ đệ kia họ Diêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào sáng sớm cuối thu năm ngoái, bị người ta phát hiện ngồi trên một chiếc ghế trúc nhỏ nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về hướng gốm, mắt đã nhắm rồi.

Nhưng số người lâm vào bế tắc như lão Diêu chung quy cũng không nhiều.

Thợ thủ công trong trấn nhỏ nhiều đời chỉ biết nung gốm, đã không dám vượt quyền chế tạo cống phẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 triều đình, cũng không dám bán đồ gốm trong kho cho dân chúng, đành phải nhao nhao tìm đường khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Trần Bình An mười bốn tuổi cũng bị đuổi ra ngoài, sau khi trở lại ngõ Bình thì tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trông coi ngôi nhà đã rách nát từ lâu này, tình cảnh tiêu điều gần như chỉ còn bốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bức tường, cho hắn muốn làm kẻ phá của cũng không biết bắt đầu từ đâu.

Sống vật vờ như hồn quỷ một thời gian, thiếu niên thật sự không tìm được công việc kiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra tiền. Dựa vào một chút tích góp ít ỏi miễn cưỡng lấp đầy bụng. Mấy ngày trước nghe nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108ngõ Kỵ Long cách đó mấy con đường, một lão trợ rèn họ Nguyễn từ nơi khác đến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuyên bố với bên ngoài muốn thu bảy tám học đồ làm nghề nguội, không trả tiền công nhưng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bao cơm, Trần Bình An liền vội vàng chạy đến thử vận may.

Không ngờ ông lão chỉ liếc xéo hắn một cái đã từ chối ngoài cửa. Khi đó Trần Bình An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghi hoặc, chẳng lẽ công việc làm nghề nguội này không phải xem lực cánh tay lớn nhỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xem tướng mạo tốt xấu?

Nên biết Trần Bình An mặcnhìnvẻ yếu đuối nhưng sức lực không thể xem thường, đây© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân thể được rèn luyện từ những năm tháng thiếu niên nung gốm nặn phôi. Ngoài ra hắn còn theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông lão họ Diêu chạy khắp núi sông trong phạm vi trăm dặm chung quanh trấn nhỏ, nếm đủ mùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vị của các loại đất đai khắp nơi, nhẫn nhục chịu khó, sẵn lòng làm bất cứ công việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bẩn mệt nhọc nào không hề do dự.

Đáng tiếc lão Diêu vẫn luôn không thích Trần Bình An, hiềm thiếu niên không thiên phú, đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 óc chậm tiến không sáng suốt, kém xa đại đồ đệ Lưu Tiện Dương. Chuyện này cũng không trách được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông lão thiên vị,phụ nhận vào cửa, tu hành do cá nhân. Ví dụ cùng việc nặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phôi khô khan nhàm chán, Lưu Tiện Dương chỉ tốn công sức nửa năm ngắn ngủi, đã ngang với trình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 độ của Trần Bình An vất vả ba năm.

Mặccả đời chưa chắc đã dùng đến ngón nghề này, nhưng Trần Bình An vẫn giống như trước đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhắm mắt lại tưởng tượng trước người mình đặt phiến đá xanh và trục quay, bắt đầu luyện tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nặn phôi, quen tay hay việc.

Đại khái cứ qua một khắc đồng hồ thì thiếu niên lại nghỉ ngơi một lúc, rung rung cổ tay, lặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại như vậy nhiều lần cho đến khi cả người mệt mỏi rời. Lúc này Trần Bình An mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đứng dậy, vừa đi dạo trong sân vừa chậm rãi thư giãn gân cốt. Trước giờ không ai dạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho Trần Bình An những điều này, đây phương pháp do hắn tự màynghĩ ra.

Trong khung cảnh vốn đang yên tĩnh, Trần Bình An bỗng nghe được một tiếng cười nhạo chói tai. Hắn dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bước, quả nhiên nhìn thấy tên bạn cùng lứa đang ngồi xổm trên đầu tường, nhếch miệng không hề che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giấu vẻ khinh thường.

Tên này hàng xóm lâu năm của Trần Bình An, nghe đâu con riêng của đại nhân trông coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sản xuất tiền nhiệm. Vị đại nhân kia sợ thanh danh bị gièm pha, quan giám sát trong triều tố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cáo, cho nên cuối cùng một mình trở lại kinh thành báo cáo công việc, giao đứa trẻ cho quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 viên thay thế quan hệ thân thiết giúp trông coi chiếu cố.

Hôm nay trấn nhỏ mất đicách chế tạo đồ gốm cho triều đình một cách khó hiểu, vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại nhân phụ trách giám sát công việcgốm thay triều đình còn khó giữ được mình, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bồ Tát đất qua sông, nào còn chiếu cố được con riêng của quan lại đồng liêu. Ông ta chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để lại một chút tiền bạc rồi vội vã bất an chạy về kinh thành lo lót quan hệ.

Thiếu niên hàng xóm bất giác đã trở thành đứa trẻ bị bỏ rơi, nhưng cuộc sống vẫn an nhàn tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tại như trước, suốt ngày dẫn theo nha hoàn thiếp thân của mình dạo chơi trong ngoài trấn nhỏ, quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năm suốt tháng chơi bời lêu lổng, cũng chưa từng ưu sầu về tiền bạc.

Tường viện bằng đất vàng của mọi nhà trong ngõ Bình đều rất thấp, thực ra thiếu niên hàng xóm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàn toàn không cần nhún chân cũng thể nhìn thấy cảnh tượng bên sân kia, nhưng mỗi lần nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện với Trần Bình An thì hắn đều thích ngồi xổm trên đầu tường.

So với tên gọi Trần Bình An thô thiển tầm thường, tên của thiếu niên hàng xóm lịch sự tao nhã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn nhiều, gọi Tống Tập Tân. Ngay cả tỳ nữ nương tựa với hắn cũng một cái tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nho nhã, đó là Trĩ Khuê.

Lúc này thiếu nữ đang đứng bên kia tường viện, một đôi mắt hạnh, trông vẻ yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đuối rụt rè.

Chỗ cửa viện bên kia một giọng nói vang lên: – Tỳ nữ này của ngươi bán không?

Tống Tập Tân sững sốt, quay đầu nhìn theo giọng nói, trông thấy một thiếu niên áo gấm đang mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đứngngoài viện, gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Bên cạnh thiếu niên áo gấm môt ông lão thân hình cao lớn đang đứng, dung nhan trắng nõn, sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt hòa nhã, khẽ mắt quan sát thiếu niên thiếu nữ ở hai nhà sát nhau.

Ánh mắt của ông lão đảo qua Trần Bình An cũng không dừng lại, nhưng lại dừng trên người Tống Tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tân tỳ nữ, nụ cười dầnhơn.

Tống Tập Tân liếc mắt nói: – Bán! Sao lại không bán!

Thiếu niên kia mỉm cười nói: Vậy ngươi nói giá đi.

Thiếu nữ trợn to mắt, vẻ mặt khó tin giống như một con nai nhỏ đang hoảng hốt.

Tống Tập Tân liếc mắt, đưa một ngón tay ra lắc lắc: Một vạn lượng bạc trắng!

Sắc mặt thiếu niên áo gấm vẫn như thường, gật đầu nói: Được.

Tống Tập Tân thấy dáng vẻ thiếu niên kia không giống như nói đùa, vội vàng đổi giọng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vạn lượng hoàng kim!

Khóe miệng thiếu niên áo gấm nhếch lên, nói: – Đùa với ngươi thôi.

Sắc mặt Tống Tập Tân âm trầm.

Thiếu niên áo gấm không để ý tới Tống Tập Tân nữa, dời mắt nhìn về phía Trần Bình An:© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hôm nay nhờ ngươi nên ta mới mua được con chép kia, sau khi mua về ta càng xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng thích, thầm nghĩ nhất định phải trước mặt cám ơn ngươi một tiếng, cho nên đã bảo Ngô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia gia dẫn ta suốt đêm tới tìm ngươi.

Hắn ném một cái túi thêu nặng trĩu cho Trần Bình An, vẻ mặt tươi cười nói: Đây đền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đáp, xem như ngươi và ta không còn nợ nầnnữa.

Trần Bình An vừa muốn nói chuyện, thiếu niên áo gấm đã xoay người rời đi.

Trần Bình An nhíu mày.

Ban ngày mìnhtình nhìn thấy một người trung niên xách theo giỏ đi trên đường, bắt được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con chép vàng ánh lớn cỡ bàn tay, giãy rất mạnh trong giỏ trúc. Trần Bình An chỉ liếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn một cái đã cảm thấy rất thích, bèn mở lời hỏi xem thể dùng mười đồng tiền mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hay không.

Người trung niên vốn chỉ muốn khao cái bụng của mình, trông thấy hội kiếm chác nên lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tức tăng giá, giống như tử miệng lớn, đòi ba mươi đồng tiền mới chịu bán. Trần Bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 An trong túi lép xẹp nào nhiều tiền như vậy, nhưng thật sự luyến tiếc con cá chép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vàng rực kia, cho nên thèm thuồng đi theo người trung niên liên tục kè, muốn hạ giá xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mười lăm đồng, cho hai mươi đồng cũng được.

Khi người trung niên có vẻ muốn chấp thuận, thiếu niên áo gấmông lão cao lớn vừa lúc đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua, bọn họ không nóithêm đã dùng năm mươi đồng tiền mua conchép giỏ cá. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trần Bình An chỉ thể trơ mắt nhìn bọn họ nghênh ngang rời đi không làm được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nhìn chằm chằm theo bóng lưng càng lúc càng xa của hai ông cháu kia, Tống Tập Tân thu hồi ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt hung tợn, nhảy xuống tường, dường như nhớ đến chuyện gì, nói với Trần Bình An: Ngươi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhớ con vật bốn chân vào tháng giêng không?

Trần Bình An gật đầu.

Làm sao không nhớ, ức quả thật vẫn còn mới mẻ.

Dựa theo phong tục lưu truyền mấy trăm năm của trấn nhỏ này, nếu con vật thuộc loại rắn chui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào trong nhà mình điềm tốt, chủ nhân tuyệt đối không nên xua đuổi hoặc giết chết nó.

Vào mùng một tháng giêng Tống Tập Tân đang ngồi ở ngưỡng cửa phơi nắng, bỗng một con vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỏ thường được gọi rắn mối lủi vào nhà ngay trước mắt hắn. Tống Tập Tân liền bắt lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ném ra ngoài sân, không ngờ con rắn mối đã ngã lăn quay kia càng gặp khó thì càng lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gan, tiếp tục muốn chui vào, khiến cho Tống Tập Tân vốn không tin quỷ thần bị chọc tức, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cơn nóng giận đã némvào sân của Trần Bình An. Ai ngờ hôm sau Tống Tập Tân tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn thấy con rắn mối kia cuộn tròn nằm dưới gầm giường của mình.

Tống Tập Tân phát giác thiếu nữ đang kéo kéo tay áo của mình.

Thiếu niên một sự hiểu ngầm, lời đã ra đến miệng bất giác lại nuốt trở vào.

Hắn muốn nói gần đây trên trán của con rắn mối cùng xấu kia lại gồ lên, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như đỉnh đầu mọc sừng vậy.

Tống Tập Tân đổi sang câu khác nói: Tháng sau thể taTrĩ Khuê phải rời khỏi nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này rồi.

Trần Bình An thở dài: Đi đường cẩn thận.

Tống Tập Tân nửa thật nửa giả nói: vài món đồ ta chắc chắn không mang đi được, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng đừng thừa lúc nhà ta không có ai táo tợn trộm đồ.

Trần Bình An lắc đầu.

Tống Tập Tân bỗng cười sằng sặc, dùng ngón tay chỉ vào Trần Bình An, cợt nhả nói: Nhát như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuột, chẳng trách người ta bảo nhà nghèo hèn không thể sinh quý tử. Đừng nói là đời này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghèo khổ mặc cho người ta khi dễ, nói không chừng đời sau cũng trốn không thoát.

Trần Bình An im lặng không nói gì.

Từng người trở về nhà mình. Trần Bình An đóng cửa lại, nằm trên giường gỗ cứng rắn, thiếu niên bần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hàn nhắm mắt nhỏ giọng rủ rì: Vỡ vỡ bình, tháng tháng an, vỡ vỡ bình an, tháng tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bình an… (3)

……

Chú thích:

(1) Kinh Trập còn được gọi “Khải Trập”, là tiết thứ ba trong hai mươi bốn tiết của năm (như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lập Xuân, Thanh Minh, Đông Chí…), bắt đầu từ ngày 5 hoặc 6 cho đến 20 tháng 3 dương lịch. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

(2) Rồng ngẩng đầu (mồng 2 tháng 2 âm lịch) còn được gọi lễ Xuân Canh, lễ Nông Sự, lễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thanh Long, lễ Xuân Long…một ngày lễ dân gian truyền thống của Trung Quốc. “Rồng” chỉ chòm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao Thanh Long (tên gọi chung của chòm bảy ngôi sao phía đông trong chòm Nhị Thập Bát Tú). © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mỗi năm vào đầu tháng 2, “sao Long Giác” lại từ đường chân trời phía đông dâng lên, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gọi là “rồng ngẩng đầu”.

(3) Vỡ vỡ bình an: câu nói thường dùng khi lỡ tay làm rơi vỡ đồ vật, nhằm cầu xin đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 là một điềm lành.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc