GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 24: Mang tặng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong một ngôi nhà ở ngõ Đào Diệp một cụ già mặt mày hiền hậu ngồi trên ghế mây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dưới mái hiên. Bên cạnh một nha hoàn dáng vẻ xinh đẹp khả ái đang ngồi, mặc quần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dài màu vàng nhạt nhiều hoa văn, bên ngoài khoác váy lưới mỏng bằng lụa xanh biếc, vừa nghe cụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 già kể chuyện xưa vừa chậm rãi quạt gió.

Cụ già đột nhiên hỏi: Đào Nha, quạt đi, lại ngủ gật rồi à? Không phải dọa ngươi, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong nhà thế gia bên ngoài trấn nhỏ, ngươi lười biếng như vậy sẽ bị phạt đấy.

Không hề tiếng trả lời. Cụ già vẫn luôn khoan dung độ lượng với đầy tớ đang muốn trêu chọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thêm mấy câu, đột nhiên sắc mặt biến đổi, ngẩng đầu nhìn về phương xa, vẻ mặt trở nên nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 túc. Hóa ra trong viện nhỏ không chỉ chiếc quạt trong tay thiếu nữ nha hoàn đứng yên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên thực tế ngay cả gió mát hình cũng bất động.

Cụ già vội vàng nín thở tập trung, mặc niệm khẩu quyết, tĩnh tọa nhập định để tránh hao tổn tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vi đạo hạnh trong dòng thời gian chảy ngược ngắn ngủi này. Cụ già khẽ thở dài, Tề Tĩnh Xuân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuân thủ quy củ lễ nghĩa nhất cuối cùng cũng phá lệ ra tay, như vậy đúng điềm báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giông tố sắp đến rồi.

Tại giếng Thiết Tỏa, người trẻ tuổi xứ khác vóc dáng vạm vỡ ngồi xổm cách đó không xa, nhìn chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chú vào ròng rọc. Nhưng khóe mắt của hắn lại lén liếc nhìn bên mặt một thôn phụ đẫy đà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cô ta đang khom lưng nhấc một thùng nước từ miệng giếng lên, bờ mông cong vút, bộ ngực trĩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nặng rủ xuống, đường cong trên người phần khoa trương, lung linh lồ lộ. Thân thể tỏa ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khí tức hoang như bông lúa chín, khiến cho vị phu nhân dung mạo vốn chỉ trung bình này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thêm một phong vị khác lạ.

Khi người trẻ tuổi nhận ra cảnh vật chung quanh đứng yên một cách kỳ lạ, thân hình hắn vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cử động, chỉ lấy can đảm nhìn thẳng vào hình ảnh phu nhân múc nước mỹ diệu kia. Người trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuổi lén nuốt một ngụm nước bọt, vội vàng xoay người thay đổi thế ngồi xổm.

Chẳng trách sư phụ từng nói, nữ tử dưới núi hổ rời khỏi rừng, công lực giảm nhiều, nhưng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khi mang lên núi sẽ trở thành hổ ngồi trên núi xưng vương xưng bá, sẽ ăn cả người.

Sau khi phụ uống rượu luôn nói, anh hùng hào kiệt trên đời đều bại bởi hổ núi nhà mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không ai ngoại lệ. Nhưng người trẻ tuổi cảm thấy hổ rời rừng cũng rất lợi hại, chẳng hạn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phu nhân trước mắt, rõ ràng dung mạo bình thường nhưng lại hấp dẫn đến mức khiến hắn ngứa ngáy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lòng. Nếu ta không nói gì cho hắn một bạt tai, hoàn toàn không giảng đạo lý, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người trẻ tuổi cảm thấy mình sẽ không dám đánh trả, nói không chừng phu nhân cười một tiếng còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ khiến hắn cười theo.

Người trẻ tuổi nghĩ đến những chuyện này cũng cảm thấy chán ngán thất vọng, cúi đầu liếc nhìn đũng quần, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói kháy: Không xương, hèn không khí phách!

———

Trong ngõ Bình, Tống Tập Tân đang lật xem một quyển Địa Phương Huyện Chí dày nặng cũ kỹ. Hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã tìm ra rất nhiều quy luật, dụ như đại khái cứ sáu mươi năm lại bổ sung một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lần, cho nên Tống Tập Tân đặt tên cho sách này “Giáp Tử Chí”. Còn dân chúng trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỏ lúc niên thiếu được con xa đưa ra bên ngoài, gần như không ai trở lại quê nhà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giống như không thích rụng về cội, thuộc dạng hoa nở trong tường nhưng thơm ngoài tường. Rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia tộc dòng họ vươn cành tỏa lá ở bên ngoài, thậm chí phát triển thành những cây đại thụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chọc trời ăn sâu bén rễ. Cho nên Tống Tập Tân lại gọi một cách thân mật “Tường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngoại Thư”.

Lúc này thiếu niên đang lật xem một trang truyện nhân vật, kể lại sự tích cuộc đời của một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên Tào Hi. Văn chương tiệnmột điểm đặc sắc của bản Huyện Chí này, Tống Tập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tân lật tới lật lui xem ít nhất bảy tám lần, đã sớm thuộc làu quyển sách này, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôm nay lúc rãnh rỗi chỉ chọn câu chuyện của một số nhân vật đặc sắc để xem. Coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đâytruyền kỳ diễn nghĩa do một vị tiên sinh kể chuyện thuật lại, không thể xác định tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chân thực, đương nhiên Tống Tập Tân cũng không để ý.

Hắn chỉ nhớ người đàn ông mặc quan phục kia trước khi rời khỏi trấn nhỏ vào kinh báo cáo công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 việc, đêm khuya đã một mình đến đây, dùng thái độ rất trịnh trọng bảo thiếu niên phải nhớ kỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chuyện, đó đọc thuộc lòng ghi nhớ mỗi tên người từng xuất hiện trong sách, cùng với hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trăm người khác lai lịch gốc gác của đám tổ tiên bọn họ trong trấn nhỏ, nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dây rễ má với bốn họ mười tộc.

Lúc này Tống Tập Tân không hề nhúc nhích, giống như tượng thần bằng đất sứt mẻ đông nam trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỏ, từng pho tượng ngã trong lùm cỏ đất bùn, cho dù gió táp mưa sa vẫn sừng sững © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bất động. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu lên bàn đọc sách cũng giữ nguyên một trạng thái đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 yên khác thường.

Trong ngôi nhà này, người vật duy nhất thể cử động là tỳ nữ Trĩ Khuê con rắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mối không nổi bật kia. đã sớm phát giác được chuyện khác thường, suy nghĩ đầu tiên hiện lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong đầu đi sang nhà kế bên, tìm thiếu nữ mặt trơ trơ kia mắng cho một trận xối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xả. Nhưng sau khi tỳ nữ phát hiện được sự tồn tại của thanh kiếm kia, liền từ bỏ suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩ hấp dẫn này.

Trước tiên đi đến phòng của thiếu gia mình, liếc xéo nội dung trang sách, nhìn thấy hai chữ “Tào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hi” thì chán ghét, bèn giúp thiếu gia lật về sau vài tờ, sau khi thấy trang sách đề cập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến “Tạ Thực” mới vui vẻ cười cười. Nhưng lại nhanh chóng tỏ ra hậm hực, lại lật về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trang sách để tránh tiết lộ thiên cơ, hại mình bại lộ chân tướng.

Những năm gần đây, thiếu gia thông minh khôn khéo chỉ nên hoài nghi thân phận lai lịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của thôi, chưa từng nắm được chứng cứ xác thực, cô cũng không muốn khi việc lớn sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành lại thất bại trong gang tấc. thường theo thiếu gia đến trường làng, cảm thấy một số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 câu của người đọc sách rất giả dối khốn nạn, chẳng hạn như “thà hi sinh để giữ lấy chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩa”. Cũngmấy câu không tệ,dụ như “đường đi trăm dặm, đi chín mươi dặm cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xem như bắt đầu một nửa” (càng đến gần thành công thì càng khó khăn), đúngnói thấu triệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đạo lý.

Con rắn mối màu vàng đất kia đang nằm trên ngưỡng cửa phơi nắng, lúc này khiyên lặng bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động lại khôi phục “chân thân”. Dưới ánh sáng chiếu rọi, chỉ thấy thân hình lung linh rực rỡ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấp lánh trong suốt, toàn thân giống như một khối lưu ly.

Trong nhà kề bên, thiếu nữ áo đen Ninh Diêu lâm vào một loại trạng thái thai tức huyền diệu khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giải thích, không dùng miệng mũi hít thở, giống như hài nhi vẫn còn trong bào thai, thần khí về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nguồn dừng mọi suy nghĩ.

Phi kiếm trong vỏ kiếm trắng như tuyết giống như được đại xá, chậm rãi rời khỏi vỏ, sau đó nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhàng bay lượn xung quanh chủ nhân, ôn hòa thân mật giống như một con chim nhỏ bay theo người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại cảm giác mỹ lệ khi quần áo thiếu nữ phất phơ. cũng không bay lung tung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khéo léo giống như vẽ bùa, tạo ra một nơi phong thủy tốt nhất cho chủ nhân đang chữa thương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Quả nhiên khí tức chung quanh nhanh chóng tràn vào trong cơ thể thiếu nữ không dấu hiệu hấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào, nàng điên cuồng hấp thu linh khí bản nguyên giữa phương trời đất này giống nhưvoi hút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước. vậy tại khoảnh khắc này, sự tĩnh mịch thâm trầm của trấn nhỏ gió nổi mây vần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong ngôi nhà này tạo thành đối lập ràng.

Cạnh khe suối phía nam bên ngoài trấn nhỏ.

Một người đàn ông mình tứ chi đều ngắn, mày rậm mắt to, nhuệ khí bức người, phanh ngực lộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bụng đang cầm búa rèn sắt, một búa đập xuống đốm lửa tung tóe, cả phòng sáng rực.

số đốm lửa nhỏ bay tán loạn trong căn phòng trống trải, rực rỡ tráng lệ.

Một lần vung búa thể đập ra cả một bức tranh.

Đối diện với người đàn ông một thiếu nữ buộc tóc đuôi ngựa gọn gàng đang đứng, vóc người xinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xắn. Nàng mặc một bộ áo khoác bằng da để ngăn đốm lửa bắn vào người, quần áo bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vải bông bình thường rất dễ bị cháy thành từng lỗ thủng.

Sau một lần đập búa, ngàn vạn đốm lửa bỗng dừng lại trong phòng.

Thiếu nữ tóc đuôi ngựa nhíu mày hỏi: Cha?

Người đàn ông trầm giọng nói: Tới phiên con tới đập thân kiếm, vừa lúc mượn hội này để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rèn luyện thần thái tâm ý của con.

Thiếu nữ để thân kiếm kỹ kia xuống, đấy đốm lửa hai bên trước người ra. Nàng làm vậy giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như rút dây động rừng, những đốm lửa vốn phải đứng yên trong dòng thời gian lại không ngừng va © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chạm vào nhau, khiến cho ánh sáng trong phòng trở nên hỗn loạn.

So với đám tiền bối lớn tuổi giống như rồng ẩn dưới vực sâu trong trấn nhỏ, từng người tập trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nín thở tĩnh tâm nhập định, hành vi của thiếu nữ đúng hơi ngang ngược.

Nhất là sau khi tới phiên nàng vung búa, thế lớn lực trầm, động tác nhanh nhẹn, thậm chí còn ngạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mạn thô bạo hơn người đàn ông dày dạn kinh nghiệm kia.

Trong trạng thái đứng yên, đốm lửa bắn ra sau mỗi lần đập búa cũng không biến mất, cho nên nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lần chồng chất lên nhau, dày đặc giống như trời sao lấp lánh vây chặt chung quanh.

Trong phòng đúc kiếm hàng tỉ đốm lửa.

Người đàn ông nhìn chăm chú vào phôi kiếm đỏ rực, trầm giọng dặn dò: Trong lòng mặc niệm Hám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Long Thiên của Chú Kiếm Kinh!

Khí thế của thiếu nữ đột nhiên hạ xuống, thấp giọng nói: – Cha?

Người đàn ông nổi nóng nói:Làm thế?

Khí thế của thiếu nữ lại giảm, rụt nói: Buổi trưa ăn ít quá, đói bụng rồi, giơ búa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nổi nữa.

Người đàn ông càng tức giận, nếu không phải đang đúc kiếm thì thiếu chút nữa đã mắng người rồi: – © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Rõ ràng mỗi lần bảo con học thuộc lòng làm như muốn lấy mạng con vậy, kiếm cớ cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gì… Mẹ chứ, với cái dạ dày của khuê nữ con thì bị đói cũng rất bình thường, đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108không phải kiếm cớ…

Thiếu nữ cười trộm, ngoài miệng nói đói bụng nhưng động tác tay vẫn không hề yếu đi. Trong một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chớp mắt linh quang chợt hiện, thiếu nữ hét lớn, dốc hết sức đập xuống một búa, nói như ma © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xui quỷ khiến:Ra cho ta!

Lần này đốm lửa bắn ra rất nhiều, cực kỳ chói mắt.

Trên mặt người đàn ông vẫn không cảm xúc, thầm nói: “Thành rồi.”

———

Trong sân nhà Cố Xán, phu nhân từ từ tỉnh dậy, đầu đau như nứt, được đứa dìu đỡ ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở lại ghế dài. Tiệt Giang Chân Quân Lưu Chí Mậu thì đang nhắm mắt nghỉ ngơi, chậm rãi bấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngón cái ngón trỏ trong tay áo.

Phu nhân họ Cố đặt con trai ngồi bên cạnh mình, nghẹ giọng hỏi: Tiên trưởng, đã xảy ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gì?

Ông lão vẫn không mở mắt, nói: – Lão phu đã thu một đồ đệ tốt, ngươi cũng có một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trai tốt. Họ Cố ngươi cứ an tâm chờ mẹ con vinh hiển đi.

Phu nhân vui mừng khôn xiết, lệ nóng doanh tròng, ôm lấy đứa trẻ rủ rỉ:Cha của con nó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông có nghe không, Cố Xán của chúng ta nhất định sẽ có tiền đồ lớn…

Lưu Chí Mậu đột nhiên kinh ngạc một tiếng, mở mắt cúi đầu quan sát đường vân trong lòng bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay, giống như đã rẽ ra một đường mới, lẩm bẩm: Sao lại như vậy? Không thể nào. Thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 niên không chết, lại đệ tử tiên gia kia chết một cách khó hiểu?

Ông lão không thể không đứng dậy, chậm rãi dạo bước trong sân, bấm ngón tay thật nhanh: Phế vật! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thua dưới tay một thiếu niên quê mùa, danh vọng núi Vân Hà vất vả tích góp ngàn năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã bị hủy trong chốc lát rồi.

Phu nhân thấp thỏm bất an nói: Lão tiên trưởng, Xán nhi nhà chúng ta đã bái sư, không bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bỏ qua cho Trần Bình An được không?

Ông lão giận dữ quát: Lòng nhân từ của đàn bà! Nếu thật sự lòng từ bi, lúc ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta vừa gặp mặt cũng đừng nảy sinh ý định giết người. Lúc này lại giả làm nữ Bồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tát với lão phu, biết xấu hổ không?

Phu nhân bị mắng khiến cho sắc mặt nhợt nhạt, ấp a ấp úng không dám nói câu nào.

Ông lão như chưa hả giận, chỉ tay vào phu nhân mắng lớn:Thôn phụ quê mùa, kiến thức nông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cạn! Sau này Cố Xán theo ta về hồ Thư Giản, số lần mẹ con các ngươi gặp nhau không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được quá thường xuyên, để tránh làm trở ngại việc tu hành của nó, dị nghị không?

Phu nhân vội vàng xua tay nói: Không dám.

Ánh mắt ông lão âm trầm.

Phu nhân ngẩn ra, nhanh chóng khôi phục tinh thần, vẻ mặt như đưa đám, đáng thương nói: Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dị nghị, tuyệt đối không có!

Ông lão vung mạnh tay áo, hừ lạnh nói: Tức chết lão phu!

Lúc trước thấy phu nhân này xem như chút phong vận khác lạ, vừa ý định thu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làmtỳ bên cạnh, không ngờ ta lại biểu hiện tục tằn như vậy, đáng kiếp cho© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta đã bỏ qua vận may hi vọng bước vào ngưỡng cửa tu hành.

Ông lão đột nhiên như lâm đại địch, nhìn ra chung quanh. Quả nhiên phương trời đất này đã bị người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khác biến thành “trạng thái đứng yên”, trạng thái này một trong rất nhiều động tiên nhỏ trên thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gian, ngay cả lục địa thần tiên, Kim Thân La Hán cũng đừng nghĩ đến chuyện mở ra được.

Loại đại thần thông nàythể nói đã đạt tới đỉnh cao, tuy phần lớn nhờ công của đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trận kia, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy vô cùng kính sợ.

Thử nghĩ một chút, chỉ cần trong phương trời đất này, cho ngươi tiên phật thần ma quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quái đều phải dập đầu với ta, đó loại cảm nhận gì?

Tiệt Giang Chân Quân Lưu Chí Mậu nằm cũng muốn đạt tới độ cao như thế. Đừng nên dùng pháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thuật quá cao cường? Đi chết đi! Nếu như có động tiên nhỏ này, Lưu Chí Mậu chỉ hận không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể kéo hết đệ tử đời thứ ba của ba vị Phật Đà, Đạo Tổ, giáo chủ Nho giáo vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên trong. Không dám nóibắt bọn họ cúi đầu khom lưng, nhưng sao mọi người cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 địa vị tương đồng, ngang vai ngang vế.

Lưu Chí Mậu đột ngột nhổ ra một ngụm máu tươi, lòng bàn tay cũng có máu tươi bắn ra, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như bị người khác dùngkhí sắc bén cắt một rãnh máu.

Trên tay còn lại cũng bất giác hiện ra cái chén trắng kia, mặt nước sóng gợn hỗn loạn, đường đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chạy tán loạn đụng vào thành chén chung quanh.

Ông lão không hề do dự, lòng bàn tay đặt chồng lên mu bàn tay. Thân người trong bàng môn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đạo gia nhưng lại chắp tay hành lễ theo kiểu Nho gia, khom người rất thấp cùng thành kính, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 run giọng nói:Đảo chủ Lưu Chí Mậu của đảo Thanh Hiệp hồ Thư Giản, khẩn cầu Tề tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sinh thương xót vãn bối một lòng chân thành cầu đạo, nếu chỗ nào mạo phạm mong tiên sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại nhân… thánh nhân không chấp nhặt lỗi lầm của tiểu nhân!

Một hồi lâu sau.

Mau rời đi!

Ba chữ như tiếng sấm mùa xuân nổ vang bên tai vị Chân Quân này.

Lưu Chí Mậu mừng rỡ nói: Tiên sinh yên tâm, vãn bối sẽ lập tức dẫn theo mẹ con họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cố rời khỏi trấn nhỏ.

Ông lão vẫn luôn xưng mình vãn bối nhớ tới một chuyện, cẩn thận hỏi: Dám hỏi tiên sinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai túi tiền đồng kim tinh trên người vãn bối nên xử lý thế nào?

Giọng nói uy nghiêm lại vang lên: Một người một vật vừa lúc hai phần duyên, để lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong viện là được. Trong vòng ba mươi năm ngươi không được rời khỏi hồ Thư Giản nửa bước.

Lưu Chí Mậu như trút được gánh nặng, lần này cũng không cố ý hành lễ theo kiểu nho sinh để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nịnh hót nữa, chỉ cúi đầu trang trọng theo kiểu đạo gia: Trưởng giả ban tặng không dám từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chối, đại ân đại đức của Tề tiên sinh, vãn bối khắc sâu trong lòng, cả đời không quên!

Sau đó giọng nói của Tề Tĩnh Xuân không vang lên nữa, trạng thái đứng yên cũng nhanh chóng biến mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo. Lưu Chí Mậu không nói lời thừa, lập tức bảo Cố thịCố Xán theo lão rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trấn nhỏ. Cố thị đang muốn nói chuyện liền bị một ánh mắt cực kỳ hung ác của Lưu Chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mậu lườm qua, dọa cho phu nhân câm như hến. Lưu Chí Mậu lấy ra hai cái túi, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong lòng cảm thấy lưu luyến, nhưng vị đạo nhân bàng môn vẫn luôn ước ao một danh hiệu Chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quân xứng với thực này vẫn không do dự đặt lên ghế.

Có điều vừa mới đi tới sân nhỏ, Lưu Chí Mậu đột nhiên hỏi: Nhà các ngươigiữ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồ vật gì không?

Cố thị ngỡ ngàng, Cố Xán lấm la lấm lét lập tức nhắc nhở: Không phải cha để lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái hòm đồ cổ sao, chínhcái cất dưới gầm giường ăn bụi đấy?

Ánh mắt Lưu Chí Mậu sáng lên, không nói thêm bảo phu nhân dẫn đi xem kỹ.

Vị thánh nhân kia đã đồng ý bản thân Cố Xán duyên, vậy nghĩa đứa này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể mang theoduyên thuộc về nó.

Còn như những duyên này cuối cùng thuộc về ai, trong trấn nhỏ e rằng Thiên Vương lão tử tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng phải nghe theo Tề Tĩnh Xuân, nhưng đến hồ Thư Giản thì chưa biết được.

Cuối cùng sau khi hai người vào nhà, Cố Xán không ai trông coi liền dùng hai tay cầm lấy hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái túi, nhẹ nhàng rút chốt cửa ra, ba chân bốn cẳng chạy như bay về một đầu khác của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngõBình.

Trong nhà phu nhân họ Cố quỳ dưới đất, vươn người xuống gầm giường kéo chiếc hòm ra. Chiếc hòm kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không lớn nhưng lại rất nặng, khiến cho kéo hơi tốn sức thở hồng hộc.

Kết quả cái mông đẫy đà của ta bị Tiệt Giang Chân Quân đá mạnh một cái, ông lão trêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đùa: Họ Cố, may ngươi ăn uống bão dưỡng tốt, nhưng chỉ dựa vào thứ này muốn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nha hoàn hạng hai đảo Thanh Hiệp vẫn hơi miễn cưỡng, điều làm nha hoàn hạng ba thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sức. Lão phu nhìn ngươi không vừa mắt, nhưng trên đảo Thanh Hiệp có mấy vị khách khanh tán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhân, nói không chừng lại thích khẩu vị của ngươi. Đến lúc đó ngươi phải cố gắng tranh thủ, đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rụt nhút nhát mà bỏ lỡ phúc duyên.

Thân thể phu thân hơi cứng đờ, lúc này hơn nửa người của ta vẫn chui dưới gầm giường, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy nét mặt.

———

Đi đến một đầu ngõ, Tề Tĩnh Xuân nói với Trần Bình An: Thái Kim Giản Phù Nam Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cứ giao cho ta xử lý. Hôm nay ngươi đã có chiếc hòe tổ tiên phù hộ này, càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nên coi thường cái chết, phải sống cho tốt mới báo đáp lớn nhất với cha mẹ ngươi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Còn về ba phương thế lực núi Vân Hà, thành Lão Long Tiệt Giang Chân Quân sau này, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không dám nói bọn họ sẽ vĩnh viễn không tìm ngươi gây phiền toái, nhưng trong vòng mười năm chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắn sẽ không tới gây sự với ngươi. Nếu may mắn thì ngươi vẫn sẽ một bình dân thôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quê, thể sống ba mươi năm bình yên sự.

Tề Tĩnh Xuân cười nói: Cũng không cần kiêng kị với trấn nhỏ. Sau này… không bao lâu sau chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ không còn những mưu tính kia nữa. Nếu ngươi muốn sống an ổn hai ba chục năm,thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tìm một nương chỗ này kết hôn, thành gia lập nghiệp là được. Còn nếu muốn đi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài trấn nhỏ, xem thử cảnh tượng trời đất chân chính cũng chuyện tốt. Đọc vạn quyển sách, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vạn dặm đường là chuyện người đọc sách chúng ta cần làm. Sau này ngươi sẽ phát hiện, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trấn nhỏ khó đọc sách nhưng đi đường dễ dàng, đến bên ngoài thì rất nhiều người trí thức mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sách, đọc sách, cất sách rất dễ dàng, nhưng lại không thích đi đường xa, ngại chịu khổ, cái gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108cắp sách du học chỉ là ngồi xe dạo chơi ngoại thành thôi.

Thiếu niên ngạc nhiên hỏi: Tề tiên sinh, đi đường cũng xem chịu khổ sao?

Tề Tĩnh Xuân vui vẻ cười lớn: Trước tiên không nói bên ngoài trấn nhỏ, chỉ nói ngay bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được rồi. Ngươi từng thấy mấy đứa bạn cùng lứa đường Phúc Lộc, ngõ Đào Diệp chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lung tung khắp núi đồi giống như ngươi không?

Thiếu niên gật đầu nói: – Đúng là vậy.

Tề Tĩnh Xuân ngẫm nghĩ, đưa tay rút một cây trâm cài bằng ngọc bích cắmtrên búi tóc, khom © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lưng đưa cho thiếu niên bần hàn: Coi như quà chia tayđược rồi. Không phải đồ vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quý trọng, cũng không phải vật phẩm tiên gia, cứ yên tâm nhận lấy. Thực ra ta ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giống nhau, đều từng thiếu niên trong ngõ hẹp, cố gắng học tập, trải qua khó khăn gập ghềnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trùng trùng điệp điệp, đương nhiên cũng đủ loại vận may, lúc này mới tiến vào thư viện Sơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhai. Đoạn thời gian bái học nghệ là những năm thángTề Tĩnh Xuân ta vui vẻ nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong đời này. Sau đó lúc phụ rời núi đã giao cho ta cây trâm này, xem như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một loại kỳ vọng phó thác cho ta. Chỉ tiếc hôm nay quay đầu nhìn lại, qua nhiều năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như vậy ta vẫn không làm tốt, tin rằng nếu phụ vẫn còn trên đời nhất định sẽ thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vọng.

Thiếu niên nào dám nhận phần lễ vật này.

Cây trâm ngọc bích này dường như còn ẩn chứa tình nghĩa thầy trò giữa Tề tiên sinh phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của ông ta, tình cảm sâu nặng không cần phải nói, huống hồ món quà này cũng không nhẹ.

Cho thiếu niên không kiến thức, suy cho cùng vẫn người từng làm gốm cho vua dùng, vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chút khả năng giám định đồ vật tốt xấu.

Tề Tĩnh Xuân ôn hòa nói: Nếu để lại chỗ ta, di vật của ânsẽ phải chôn vùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo ta, còn không bằng đem tặng cho ngươi. Huống hồ ngươi thật ra không có công lao thì không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể nhận bổng lộc. Ta đã lại trấn nhỏ gần sáu mươi năm, vẫn luôn một khúc mắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỏ trong lòng không thể tháo gỡ. Đáng tiếc ân đã qua đời, vốn cho rằng đời này sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không được đáp án, là ngươi trong lúc tình đã giúp ta giải thích nghi hoặc. Cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta tặng cây trâm này cho ngươi, về tình về lý về lễ đều rất thích hợp. Trần Bình An, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta chỉ thể giúp ngươi cầu được một chiếc hòe, không thể cho ngươi nhiều duyên hơn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Thiếu niên dùng hai tay nhận lấy cây trâm ngọc chất liệu bình thường kia, ngẩng đầu chân thành nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiên sinh đã làm rất nhiều chuyện rồi.

Tề Tĩnh Xuân cười trừ, trông thấy thiếu niên bị mình thuyết phục nhận lấy cây trâm, trong lòng cũng bớt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi một tâm bệnh. Cây trâm quả thật rất bình thường, nhưng suy cho cùngdi vật của ân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sư, thể tặng cho một người không làm nhục chữ khắc trên trâm ngọc tốt nhất.

Cho nên Tề Tĩnh Xuân cuối cùng dặn dò: – Trần Bình An, nhớ lấy, sau này bất kể gặp phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện gì, ngươi cũng đừng mất đi hi vọng với thế giới này.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Đang cập nhật Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 24 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc