GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 85: Kiểm tra hạ màn

Đã copy!
Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Lúc Trần Bình An tỉnh lại, phát hiện đèn dầu trên bàn đã tắt, ngoài cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sổ trời đã tờ mờ sáng.

Hắn chỉ nhớ cô gái cao lớn kia đã nói với mình năm đoạn.

“Ban nãy ta đã nói nhiều tin tức mật như vậy, sau khi ngươi tỉnh mộng sẽ quên hết. Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không cần thử nhớ lại, chỉ ta muốn nói chuyện thôi.”

“Nếu bây giờ ta hiện thế, chothánh nhân các phương không đến trấn áp ngươi ta, với thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể và thần hồn của ngươi hôm nay cũng không chịu nổi, ngược lại sẽ có hại với ngươi. Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên chúng ta lập ra kỳ hạn trăm năm, chỉ cần trong trăm năm này ngươi thành công bước vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 luyện khí sĩ tầng mười, thể trở lại cầu vòm đá trong trấn nhỏ lấy kiếm sắt đi.”

“Chọn ngươi làm chủ nhân của ta, sau này ngươi không thể vậy kiêu ngạo tự mãn, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên tự coi thường mình. Tám ngàn năm qua ta đã nhìn thấy rất nhiều nhân tài xuất chúng tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hoa kinh người, thế hệ gần đây như Tào Hi, Tạ Thực, cùng với đám người Mã Khổ Huyền, đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chưa từng lọt vào mắt ta. Ta chọn ngươi không phải đại nạn sắp tới, buộc phải đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra lựa chọn bất đắc dĩ.”

“Mặc tạm thời không thể theo ngươi chinh chiến chém giết, nhưng vẫn quà gặp mặt. Trong trận đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chiến giết rồng ba ngàn năm trước, ta khôngviệc làm nên nhìn đám nhóc kia đánh nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đúng rất náo nhiệt, đồ đạc ném đầy cả đất. Ta nhặt một miếng ngọc bài phẩm chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không tệ, nhìn khá trang nhã hợp mắt, xinh xắn lung linh, cũng không hoa văn trang trí, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể dùng để chứa đồ vật, thuộc về vật một thước khá lâu đời, cấp bậc còn cao hơn kho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đồ một tấc,kiếm một tấc thịnh hành trong thiên hạ hiện nay. Không gian củaxấp xỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như nhà tổ của ngươi ngõ Bình, hơn nữa không cần đeo bên người, có thể nuôi dưỡng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong khiếu huyệt. Ta đã giúp tinh thần ngươi tương thông với nó, tay ngươi chạm vào một vật, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cần tâm ý vừa động sẽ có thể thu vào trong khiếu huyệt chỗ miếng ngọc bài kia. Trừ khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tucảnh giới Phi Thăng dùng cường lực phá vỡ, nếu không sẽ không hao tổn chút nào. Tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tức xấuchỉ khi ngươi bước vào năm cảnh giới trung mớithể điều khiển sử dụng ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bội.”

“Ừm, cuối cùng xưng thần tiên tỷ tỷ này rất hợp ý ta, cho nên ta đặc cách để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại ba luồng kiếm khí rất nhỏ trên người ngươi.”

Trần Bình An ngơ ngẩn xuất thần, giống như đã qua mấy đời.

Trước khi rời khỏi trấn nhỏ, hắn chỉ muốn trở về nhà thắp đèn chờ đến trời sáng, để đắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho ba mươi tết năm nay chắc chắn không thể đón giao thừa.

Trần Bình An cảm thấy nhức đầu. Đừng nói đến luyện khí sĩ năm cảnh giới trung tầng mười, hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ thân thể này của hắn đã là bốn bề lọt gió, giống như một căn nhà lá rách nát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bấp bênh, muốn ngăn gió tụ khí khó biết bao, làm thế nào tu hành luyện khí trở thành thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiên? Chẳng những hắn đã định sẵn không thể tu hành, muốn sống sót còn phải dựa vào luyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quyền để bồi dưỡng thân thể.

Ninh Diêu trong lúc tình đã từng nói, muốn phá hư sở khiếu huyệt của một người rất dễ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giống như Thái Kim Giản “Chỉ Điểm” Trần Bình An, cưỡng chế mở khiếu huyệt cho hắn. Nhưng muốn đúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại thân thể hoàn chỉnh, nhấtthân thể thích hợp tu hành thì còn khó hơn lên trời. Thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra đạo rất đơn giản, một cánh cửa bị một đứa trẻ cầm dao làm bếp chém bừa, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tốn một chút sức lực, nhưng muốn sửa chữa cánh cửa lớn rách nát kia thành y như mới đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiên rất khó.

Thực ra chuyện Trần Bình An lo lắng nhất là đã đáp ứng hộ tống Bảo Bình đến thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 viện Sơn Nhai, đường xa xôi, mình thể sống sót về đến quê nhà hay không còn khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói, sao lại thêm một ước hẹn trăm năm? Khi đó không phải là hắn không thẳng thắn chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thành, nhưng gái áo trắng kia chỉ nói một câu đã ngắt lời hắn: “Không sao, bây giờ ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không còn đường để hối hận nữa, đã nhận Trần Bình An ngươi làm chủ nhân rồi. Nếu như ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chết thì ta cũng chờ chết được, chờ một ngày nào đó thanh kiếm cổ rơi vào nước suối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thần hồn của ta sẽ hoàn toàn tiêu tan. Không sao, ngươi không cần cảm thấy mắc nợcả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn trách thì trách bản thân ta mắt mù, không trách được người khác.”

Khi đó Trần Bình An nghĩ thầm cô đã nói như vậy, lương tâm ta không áy náy được sao? Hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữa thế nào “không trách được người khác”, chẳng phải chỉ hai người ta sao?

Hắn hoàn toàn không biết cái luyện khí sĩ tầng mười, cũng không biết vật một thướcvật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một tấc rốt cuộc là gì.

Ngoại trừ có thêm một gánh nặng khó hiểu, thực ra sâu trong lòng thiếu niên cũng một chút vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sướng nho nhỏ. Hóa ra từ hôm nay trở đi, trên thế giới này lại thêm một người nương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tựa vào mình.

Thời điểm cuối cùng trong mộng, Trần Bình An nhớ mình gái áo trắng đã ngồi kề vai trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chiếc cầu vòm đá màu vàng ánh. Chiếc cầu này rất dài, nhìn không thấy đầu cuối, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một con giao long qua lại trong biển mây.

Hắn hít thở sâu một hơi, nằm sấp xuống bàn, nghĩ đến cùng vẫn cảm thấy câu nói của lão Diêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dễ hình dung nhất: “Thứ nên thuộc về ngươi thì cầm chắc đừng ném đi, thứ không nên thuộc về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi thì đừng nghĩ tới.”

Trần Bình An bỏ tất cả đồ vật nên thu dọn vào trong một cái gùi nhỏ, bao gồm giàn ná, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lưỡi câu, dây câu, đá đánh lửa… rất nhiều thứ vặt vãnh. Cuối cùng cẩn thận từ dưới đáy hũ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sứ lấy ra một cái túi vải nhỏ, bên trong chứa mảnh sứ vỡ. Rất nhiều đồ vật linh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 linh tinh đặt chung với nhau, nhưng đều không nặng. Ra cửa đi xa, phải biết làm thế nào lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dụng tài nguyên thiên nhiên, giống như trước kia mỗi lần hắn vào núi mấy trăm dặm đường, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mang quá nặng chắc chắn sẽ hành động chậm chạp, không tốt chút nào.

Trần Bình An vác cái gùi nhỏ, khóa kỹ cửa nhà, đứng trong sân, nhìn thấy nhánh hòe dựa nghiêng vào chân tường. Hắn ngẫm nghĩ, lại mở cửa ra cất vào trong nhà, để tránh gió thổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nắng chiếu mục nát sớm hơn.

Trên người hắn hai lượng bạc lần trước vào núi hái thuốc kiếm được, lần lượt đi đến ngõ Hạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hoa ngõ Kỵ Long một chuyến. Sắc trời còn sớm, thiếu niên giày cỏ ngồi bên ngoài cửa tiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đang đóng, kiên nhẫn chờ đợi. Sau khi ông chủ tiệm ngáp ngắn ngáp dài mở cửa, thiếu niên liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mua nhang đèn, giấy tiền vàng mã, còn đến tiệm rượu mua một bình rượu hoa đào, cuối cùng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiệm Áp Tuế mua một bịch bánh. Nhớ khi còn mẹ hắn từng ăn một lần, nói rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngon, chờ đến sinh nhật năm tuổi của hắn sẽ mua thêm lần nữa, cho nên hắn nhớ rất rõ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nhưng khi đến tiệm Áp Tuế, người phục vụ nói cửa tiệm từ lâu đã không làm loại bánh ngọt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này nữa, một người thợ già biết làm, nhưng tiệm đã sắp nghỉ bán rồi, người thợ già kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng đã theo ông chủ của bọn họ đến kinh thành hưởng phúc. Trần Bình An đành phải mua một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bịch bánh hoa đào hôm qua Nguyễnđưa cho Bảo Bình.

Thiếu niên rời khỏi trấn nhỏ, đi qua ngôi miếu nhỏ lúc trước cùng với Ninh Diêu trốn tránh con vượn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bàn Sơn, lại đi thẳng về phía nam đến trước một dãy núi nhỏ, lúc này mới bắt đầu đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên trên. Lưng chừng núi một ruộng đất hoang vu đã nhiều năm không trồng hoa màu, còn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hai đất nhỏ, trong ruộng và trên đất không cỏ dại. Trần Bình An đứng trước hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đất nhỏ, chậm rãi ngồi xuống, tháo cái gùi ra, lần lượt đặt những đồ vật tế tổ kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xuống đất.

Trấn nhỏ ngàn năm lại ngàn năm, không biết ngay từ đầu đã như vậy haysau này nếp sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thay đổi, dân chúng giàu sang hay nghèo hèn, lúc viếng mồ tế tổ đều không quen quỳ xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dập đầu, chỉ cần thắp ba nén nhang lạy ba lạyđược rồi. Thiếu niên ngõ Bình vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ trải qua “bốn năm nếp nhà”, đương nhiên cũng không ngoại lệ. Có điều trước khi thắp nhang, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giống như trước đây bốc một nhúm đất bên chân để tượng trưng, đắp lên cho ngôi mộ, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhẹ nhàng đè xuống.

Lần này bởi đi gấp nên chỉ thể lấy đất gần, nếu không mỗi lần thiếu niên vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 núi đều sẽ lén giấu một nhúm đất từ các ngọn núi khác nhau, sau đó mang tới đây. Đương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiên không có ý nghĩa đặc biệt, chỉ cầu xin an lòng thôi. Thiếu niên luôn cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy đời này chưa từng hiếu thuận với cha mẹ,sao cũng phải làm chút đó mới© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể khiến tâm của mình thoải mái hơn. Cộng thêm lão Diêu từng nói, người làm gốm thế hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước một quan niệm lưu truyền nhiều đời như vậy, cho nên nhiều năm qua Trần Bình An vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 luôn kiên trì làm theo.

Hai phần mộ nhỏ nằm kề bên nhau, gắn nương tựa, không mộ bia.

Trần Bình An thắp ba nén nhang, nhìn về ngôi mộ lạy ba lạy, sau đó cắmtrước mộ, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này mới mở bình rượu ra nhẹ nhàng đổ xuống trước người. Cuối cùng hắn đứng lên, nhắm mắt lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chắp tay trước ngực, nói những lời trong lòng với cha mẹ.

Chẳng hạn như lần này dẫn theo tiểu nương mặc áo bông đỏ tên Bảo Bình, cùng nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra cửa đến phương xa, không biết phải rời khỏi quê nhà mấy ngàn mấy vạn dặm.

———

Một thiếu niên thanh đứng trong miếu nhỏ bên đường, ngẩng đầu nhìn từng cái tên được viết bằng than © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên vách tường, dày đặc nguệch ngoạc, lớn nhỏ không đều.

thể trong mắt dân chúng trấn nhỏ, trò chơi của những đứa trẻ kia không đáng nhắc tới, nhưng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mắt thiếu niên lúc này, lại giống như một dải ngânrực rỡ trong năm tháng lịch sử.

Động tiên Ly Châu nằm phía trên lãnh thổ Đại Ly Đông Bảo Bình Châu, động tiên nhỏ nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong ba mươi sáu động tiên nhỏ, non sông ngàn dặm thôi. Nếu như không pháp thuật cấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chế, đối với luyện khí ngự gió bay lượn thì một chút quang cảnh như vậy thật chẳng đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để nhìn. Nhưng ngoại trừ đám tiên hiền tổcủa các phái chết trận động tiên Ly Châu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lưu lại pháp bảo đồ vật khiến người ta thèm thuồng, con người do vùng đất này nuôi dưỡng ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng thể xemthanh tú thần kỳ, khác biệt hoàn toàn với những nơi khác.

Thử nghĩ một chút, hai vị luyện khí sĩ tài giỏi kết thành một đôi đạo lữ duyên trời định. Con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cháu của bọn họ ngoại trừ chắc chắn bước vào năm cảnh giới trung, khả năng đi lên năm cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giới cao lại không lớn hơn bao nhiêu so với những đứa trẻ được mang ra khỏi động tiên Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Châu. trấn nhỏ thì được bao nhiêu người chứ?

Trong một ao nước lại giao long như vậy, hơn nữa mỗi đời đều thể xuất hiện một hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 con. Do đó lần này động tiên Ly Châu tan vỡ rơi xuống, mỗi vương triều lớn Đông Bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bình Châu, chỉ cần quân chủ một chút ý thức trách nhiệm, chắc chắn đều giống như trút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được gánh nặng. Họ Tống Đại Ly cuối cùng đã bị cắt đứt mạch vàng này, nhất định sẽ tạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thành ảnh hưởng với nghiệp xuôi nam của kỵ binh Đại Ly sau này.

Ánh mắt Thôi Sàm thật lâu không muốn dời đi, nhiều cảm xúc đan xen.

Từ xưa khoa cử của vương triều đã có tình hữu nghị cùng trường, cùng tuổi, cùng quê. Trên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tu hành cũng như vậy.

Hôm nay động tiên Ly Châu đã chấm dứt, dùng cái giá một người thân chết đạo tan, đổi lấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kết cục không tệ.

Như vậy tất cả đại tu từ động tiên Ly Châu đi ra ngoài đều sẽ nhớ phần tình hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khói này, khác biệt chỉnhiều hay ít mà thôi, kể cả bốn họ mười tộc thế lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau lưng bọn họ cũng như vậy.

Chỉ tiếc trong lần hỗn loạn này, họ Tống Đại Lykhông yếu đi nhưng cũng chẳng hề mạnh thêm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đại Ly vốn thể hành xử “nhân tình” hơn một chút, chẳng hạn như khi Nguyễn Cung yêu cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiến vào động tiên Ly Châu trước thời hạn, không nên đồng ý nhanh như vậy. Lại như đã sớm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biết Tề Tĩnh Xuân cuối cùng cũng không dùng đến một thân tu vi thông thiên, chỉ dùng hai chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để chống lại mấy vị lão đại kia, như vậy lúc trước bốn phương thế lực yêu cầu lấy lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vật trấn áp của thánh nhân, Lễ bộ Đại Ly cho không dám từ chối cũng nên tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 do trì hoãn một phen, nói rằng chuyện này không hợp quy củ. Hay như triều đình Đại Ly không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên lén lút dùng danh nghĩa thư nhà, gần như ngang nhiên thông báo cho bốn họ mười tộc đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kiếp đã tới, mau di dời mầm mống hương hỏa của các nhà các tộc, không nên để hành vi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phản nghịch của Tề Tĩnh Xuân làm liên lụy… thật sự là quá nhiều.

Một khi hoàng đế Đại Ly khôi phục tinh thần, hoặc lòng tham không đáy, như vậy một vị quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quản lý triều chính nửa quốc gia, bày mưu lập kế quyết thắng ngoài ngàn dặm như hắn, e © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rằng sau này sẽ bị trả thù.

Nhưng lúc này quốc Thôi Sàm đứng trong miếu nhỏ, vẻ mặt lại thoải mái nhàn hạ, giống như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 coi hoàng đế Đại Ly mặt rồng tức giận ra gì.

Hắn lẩm bẩm nói: Chờ một chút, chờ một chút.

Thôi Sàm nhìn khắp vách tường xung quanh, nhớ kỹ toàn bộ cái tên, lại muốn vung tay áo xóa đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mọi dấu vết để tránh sau này bị ngườilòng rêu rao. Nhưng khi hắn vừa muốn ra tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nguyễn Cung lại xuất hiện cửa miếu nhỏ, cười gằn nói: Thằng nhóc giỏi lắm,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gan thật lớn, đây lần thứ mấy rồi?

Thôi Sàm cười ha hả nói: Chẳng phải ta còn chưa làm sao?

Một giọng nói khoan thai vang lên gần miếu nhỏ: Các ngươi cứ mặc sức đánh, ta phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trách thu dọn hỗn loạn được, bảo đảm không xuất hiện tình trạng như ngao phơi mình, dãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 núi đứt đoạn. Sau khi các ngươi phân ra thắng bại, non sông ngàn dặm này nhiều nhất chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hại một hai phần. Nguyễn Cung, thay vì cứ chần chừ để này làm phiền nhiều lần như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không bằng ngươi hãy dứt khoát kết thúc với hắn, không sợ kẻ đến trộm, chỉ sợ kẻ dòm ngó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Sắc mặt Thôi Sàm không đổi, cười ha hả nói: – Lão Dương giết người không thấy máu, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể ngồi làm ngư ông đắc lợi, đúng thủ đoạn lợi hại.

Nguyễn Cung gật đầu: Ta thấy được.

Thôi Sàm vội vàng chắp tay nhận lỗi, cười nói: Được được được, tiếp theo ta chỉ sẽ dạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chơi trong trấn nhỏ. Được không Nguyễn đại thánh nhân? Còn Dương lão tiền bối?

Nguyễn Cung hiển nhiên đang cân nhắc thiệt hơn.

Thôi Sàm hời hợt nói một câu: Cho Dương lão tiền bối bản lĩnh bảo vệ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tám chín phần mười núi sông, nhưng nếu ta kiên quyết đánh nát núi Thần đỉnh Hoành Sáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì sao?

Không đợi Nguyễn Cung trả lời, giọng nói của lão Dương đã một lần nữa cất lên: Nếu đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thành ta thì đúng không thể nhẫn nhịn.

Nguyễn Cung tức giận nói: – Mau cút về ngõ Nhị Lang.

Thôi Sàm gật đắc ý, ung dung tự tại rời khỏi miếu nhỏ, lúc đi sát qua vai Nguyễn Cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn làm mặt quỷ giống như “tâm tính thiếu niên”.

Đợi đến khi Thôi Sàm đi qua bên kia bờ suối, Nguyễn Cung mới xoay người, nhìn thấy lão Dương đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngồi trên một chiếc ghế dài sần sùi trong miếu hút thuốc.

Ông lão lần đầu tiên không châm chọc, ngược lại cười cười nói: Còn thật quan tâm đến khuê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữ nhà ngươi.

Nguyễn Cung thở dài, bị Thôi Sàm khiêu khích như vậy nhưng vẫn nhẫn nại không ra tay, hiển nhiên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lòng rất ủy khuất. Ông ta ngồi xuống đối diện với lão Dương, dựa vào vách tường, khóe miệng nhếch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên: Không nợ trời không nợ đất, hôm nay ngay cả chỗ tổ gia cũng đã trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hết nợ, chỉ còn nợ mẹ của nha đầu kia. Người đã không còn, làm sao trả? Cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 có thể trả món nợ này cho con gái.

Lão Dương cười nói: Với thân phận và năng lực của ngươi, cộng thêm quan hệ giữa ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 và họ Trần Dĩnh Âm, muốn tìm được vợ của ngươi đời này kiếp này cũng không phải không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể.

Nguyễn Cung lắc đầu nói: Kiếp trước chất của ấy không tốt, trước khi chết còn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bước vào năm cảnh giới trung, cho nên chuyển thế thành người, cũng không khả năng mở mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu óc biết được chuyện của kiếp trước. Theo ta thấy, nếu không những ức kia, chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lại thân xác thì cũng không phải vợ ta nữa, tìm được ấy thì ý nghĩa gì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Chỉ cầnấy sống ở trong lòng mình đủ rồi.

Lão Dương gật đầu nói:Ngươi suy nghĩ rất phóng khoáng. Tầng mười của Binh gia là khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đột phá nhất, ngươithể đi sau đến trước đám người cùng thế hệ, không phải không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 do.

Nguyễn Cung không muốn tiếp tục chủ đề này, lại hỏi:Ngài cảm thấy phải tên kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đang phô trương thanh thế không?

Lão Dương cười lắc đầu: Vậy ngươi đã xem thường tên này rồi. Hảo hán dân gian dám liều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mạng kéo hoàng đế xuống ngựa, còn tên này, ta đoán rằng cũng dám liều mạng kéo Đạo Tổ Phật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tổ xuống ngựa. Đương nhiên ta chỉ nói đến tâm tính chứ không phải bản lĩnh.

Nguyễn Cung nửa tin nửa ngờ.

Lão Dương dùng tẩu thuốc chỉ vào mặt đất nơi cửa miếu, nơi đó một con đường nhỏ bị người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi đạp đến vững chắc, chậm rãi nói: Tên này không giống như chúng ta. Hắn cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy mình đang đi trên một chiếc cầu độc mộc, cho nên một khi hắn người khác gặp nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên đường hẹp, không đánh chết đối phương thì sẽ cảm thấy lỗi với mình. Hoặc là nếu phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau người muốn vượt qua hắn, cũng chỉmột con đường chết. Loại người này, ngươi không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đơn giản nói hắn người tốt hay kẻ xấu.

Nguyễn Cung đột nhiên chuyển sang một vấn đề khác, chậm rãi nói: Cha mẹ tổ tiên của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trần Bình An chỉ dân chúng bình thường sinh trưởngtrấn nhỏ, cha hắn làm thế nào biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được sự huyền diệu của đồ sứ bản mệnh? Hơn nữa còn không tiếc tính mạng đập vỡ món đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sứ kia? Rất dễ thấy người cố ý tiết lộ thiên cơ, muốn ông ta làm ra chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này.

Lão Dương trầm mặc một lúc lâu, nhả ra một ngụm khói, cuối cùng nói: Lúc đầu ta chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho gia tộc tranh đấu bình thường, đến khi cảm thấy không ổn thì đã quá trễ rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 điều ta cũng lười dính vào những chuyện đấu đá lộn xộn này, chỉ lúc nhàm chán dùng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vận động đầu óc thôi. Nghĩ đến những chuyện này đều nằm trong đại cục nhắm vào Tề Tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Xuân, một thủ đoạn bâng quơ nhìn như nho nhỏ, nhưng đến cuối cùng phát hiện đây mới là sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chiêu thật sự. Theo như cao thủ cờ vâynói, đây xem như một nước cờ thần thánh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nói một cách chuẩn xác, không chỉ để đối phó với Tề Tĩnh Xuân số mệnh quá tốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn nhắm vào văn mạch của Văn Thánh kia. Nhưng trận chiến cuối cùng của Tề Tĩnh Xuân khi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sống quá chói mắt, cho nên mọi người đều đã quen đánh đồng sự sống chết của hắn với sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tồn vong của văn mạch kia, trên thực tế cũng không khác mấy.

Ông lão nhìn thánh nhân Binh gia sắc mặt nghiêm túc, nói: – Lúc trước ngươi tiến vào động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiên Ly Châu trước thời hạn, ta đã hoài nghi ngươi cũngmột thành viên phía sau màn. Hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9miếu Phong Tuyết họ Trần Dĩnh Âm đã đạt thành một vụ giao dịch, ngươi buộc phải ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sức cho môn. Hoặc chính ngươi đã âm thầm lấy được lợi ích rất lớn từ chỗ “thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gian thuần nho” họ Trần Dĩnh Âm, cho nên mới khai sơn lập phái đây.

Nguyễn Cung thản nhiên cười nói: Dương lão tiền bối nghĩ phức tạp rồi.

Ông lão cười nhạo nói: Nghĩ phức tạp không nghĩa chắc chắn nghĩ sai. Bây giờ ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9thể không thẹn với lương tâm, chẳng qua Binh gia các ngươi giỏi biến phức tạp thành đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giản thôi. Nói không chừng sau này chân tướng ràng trong thiên hạ, ngươi mới phát hiện mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ một quân cờ trong đó.

TâmNguyễn Cung vẫn kiên định, vững như bàn thạch, cười lớn nói: Không sao, nếu đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 họ Trần Dĩnh Âm hay phương thế lực nào dám xem ta như quân cờ, tùy ý điều khiển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên bàn cờ, vậy chờ Nguyễn Cung ta thu xếp đường lui cho khuê nữ xong, một ngày nào đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sẽ giết thẳng tới!

Trong lòng ông ta cười lạnh: “Nếu thật như vậy thì lại chính hợp ý ta. Một trăm năm, nhiều nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một trăm năm, ta sẽ thể đúc ra thanh kiếm kia. Khi đó nơi nào không đi được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kẻ nào không giết được?”

Nguyễn Cung dừng suy nghĩ, hỏi: Chẳng lẽ thiếu niên ngõ Bình kia thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người thừa kế hương hỏa của Tề Tĩnh Xuân?

Lão Dương cầm tẩu thuốc nhẹ vào ghế gỗ, lấy thêm thuốc từ túi vải bên hông, bực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bội nói: trời mới biết.

Nguyễn Cung biết ông lão giấu tài trước mắt này đã trải qua năm tháng dài đằng đẵng, trong bụng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tích góp quá nhiều quá nhiều mật.

Nguyễn Cung cười hỏi: – Muốn đi vào trấn nhỏ, trước tiên mỗi người cần phải giao nộp một túi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiền đồng kim tinh, đưa cho người canh cổng trấn nhỏ,thế hệ này là gã đàn ông tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trịnh Đại Phong kia. Ta biết những tiền đồng giá trị liên thành này chẳng phải rơi vào túi hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đế Đại Ly, mà vào túi lão tiền bối ngài đúng không? Tiền bối dùng số tiền này để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm gì?

Ông lão hỏi ngược lại: Nếu ta hỏi Nguyễn Cung ngươi làm thế nào đúc ra thanh kiếm trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 suy nghĩ kia, ngươi sẽ trả lời sao?

Nguyễn Cung cười cởi mở.

Lão Dương hờ hững nói: Ta muốn dời ngôi miếu này đi.

Nguyễn Cung sững sốt, nhưng rất nhanh trả lời: Chỉ cần không dời ra bên ngoài, ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý kiến gì.

Ông lão gật đầu, cười nói: Thấy ngươi sảng khoái như vậy, ta thể nói cho ngươi biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một mật nhỏ.

Nguyễn Cung gật đầu, ra hiệu mình sẵn sàng rửa tai lắng nghe.

Ông lão nhả ra một ngụm khói đặc, sau khi tiêu tán lại biến thành số sợi quấn quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cả ngôi miếu nhỏ. Thực ra trước đó miếu nhỏ đã sớm bị bao phủ trong một lớp sương trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thật mỏng, hiển nhiên do cẩn thận nên ông lão đã tăng thêm một tầng che đậy. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này ông lão thở dài, chậm rãi nói: – biết điểm lợi hại nhất của Tề Tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Xuân không?

Nguyễn Cung cười nói: nhiên chất tốt, ngộ tính cao, tu vi khủng bố. Nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mấy đại nhân vật trên trời kia há sẽ bất chấp mặt mũi cùng nhau đối phó Tề Tĩnh Xuân? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Ông lão lắc đầu: Giả sử Trần Bình An đúng người Tề Tĩnh Xuân lựa chọn, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy bên ngoài người đã dùng Trần Bình An làm thủ đoạn tuyệt diệu. Bề ngoài thì ngó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 suốt mười năm, nhưng thực ra đã âm thầm cẩn thận tiến hành, thậm chí trong thời gian này ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cả ta cũng bị lợi dụng. Chỗ tuyệt diệu người nọ đã đánh cờ bên ngoài bàn cờ, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khi cờ rời khỏi tay, quân cờ kia sẽ rơi xuống bén rễ. Nhưng con người sao cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải quân cờ cứng nhắc, sẽ dần dần tự mình phát triển, càng ngày càng không giống quân cờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sát chiêu cũng sẽ ẩn giấu sâu hơn. Huống hồ bên cạnh quân cờ này còn một quân cờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mấu chốt khác nhìn như rất lợi hại, đó là Tống Tập Tân được hoàng đế Đại Ly gởi gắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tất cả hi vọng của họ Tống, trợ giúp thu hút ánh mắt các nơi, cuối cùng tạo ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cục diện rất tốt trong bóng tối dưới ánh đèn.

Sắc mặt Nguyễn Cung nặng nề, hỏi: Tề Tĩnh Xuân được xưngngườihi vọng lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giáo xưng tổ, mặc người cố ý dùng lời tâng bốc này để giết chết hắn, nhưng chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chắn không hoàn toàn nói hưu nói vượn. Chẳng lẽ hắn lại không nhìn ra một chút đầu mối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nào sao?

Những thủ đoạn quanh co khúc khuỷu này, đến bây giờ ta mới nghĩ thông suốt, thú vị, thật thú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vị! Người bàng quan còn như vậy, người trong cuộc thì sao? Ông lão đột nhiên cười lớn, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chí còn hơi sặc, vỗ đùi tấm tắc nói: Người trong cuộc đã sớm nhìn ra rồi, tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đọc sách Tề Tĩnh Xuân này đúng không thành thật chút nào. Ngươi biết trước khi chết hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã làm không, cố ý chạy đến chỗ ta, ngoại trừ đưa cho Trần Bình An hai khối Sơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thủy ấn rất nhiều học vấn, cuối cùng hắn Trần Bình An đi chung một đoạn đường, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để lại một câu cuối cùng cho Trần Bình An. Nguyễn Cung, ngươi đoán thử xem?

Nguyễn Cung hoàn toàn bị khơi dậy hứng thú, nhưng ngoài miệng vẫn nói: Ta không đoán được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tâm của Tề Tĩnh Xuân.

Lão Dương thở dài nói: Tề Tĩnh Xuân nói, quân tử thể bị lừa gạt bằng cách hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tình lý.

Nguyễn Cung ngẫm nghĩ, mới đầu phần không đồng ý, nhưng sau chốc lát sắc mặt lại hơi biến đổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cuối cùng hai tay nắm chặt, sắc mặt đỏ lên, lắc đầu bất đắc dĩ nói: Tự thẹn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không bằng, không thể không phục.

Ông lão gật đầu, ánh mắt lửng: – Ý tứ đầu tiên để Trần Bình An nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta, hoặcnói với tất cả mọi người, làm thế nào đối phó với Tề Tĩnh Xuân hắn trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quy củ thực ra đều không quan trọng. Thắng bại hay sống chết cũng vậy, Tề Tĩnh Xuân hắn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sớm nhìn thấu rồi.

Ông lão đứng lên, trầm giọng nói: Ý tứ thứ hai nói với Trần Bình An của mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 năm sau, thậm chí trăm năm sau. sau này Trần Bình An biết được chân tướng, biết mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mớiquân cờ thật sự hại chết Tề Tĩnh Xuân, cũng không cần tự trách, bởi vì Tề Tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Xuân hắn đã sớm biết tất cả rồi.

Nguyễn Cung đột nhiên đứng dậy, bước nhanh rời đi: Thật con mẹ nhàm chán, đường đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tề Tĩnh Xuân lại chết uất ức như vậy. Nếu đổi lại tatu vi bản lĩnh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn, đã sớm một chân đạp xuyên Đông Bảo Bình Châu, một quyền đánh vỡ thế giới Hạo Nhiên rồi! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tức thật, tức thật, đi uống rượu!

Ông lão cười cười, một tay đặt phía sau người đi ra khỏi miếu nhỏ. Bàn tay sau lưng khẽ rung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên, miếu nhỏ đột nhiên biến mất, bị thu vào lòng bàn tay ông lão, khẽ nắm lại: “Quốc sư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đại Ly Thôi Sàm, đã từng đệ tử đứng đầu của Văn Thánh Nho giáo. Ta cảm thấy đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hạnh của ngươi không chỉ như thế, đúng không? Vậy ta phải mỏi mắt mong chờ rồi.”

———

Lão Dương rất ít khi ra khỏi trấn nhỏ, sau khi đi lên cầu vòm đá, thân hình càng trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lom khom, vẻ mặt nghiêm túc, không nói một lời.

Qua lại cầu vòm đá hai chuyến, vẫn gió nhẹ mây thưa. Ông lão bước xuống cầu đá, đi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hướng trấn nhỏ, sắc mặt buồn bã, trong lòng thầm nói: “Chẳng lẽ thật hội không thể đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mất, qua rồi sẽ không trở lại nữa? Ngay cả Khổ Huyền sinh theo thời vận cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cách nhìn thấy ngươi? Cho hắn chỉ trở thành người đồng đạo chứ không phải chủ nhân của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi, cũng không được sao?”

“Ngươi rốt cuộc phải tìm được người thế nào mới chịu gật đầu? Không nói đến năm ngàn năm tích lũy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước kia, chỉ riêng sự tồn tại của động tiên Ly Châu cũng đã ba ngàn năm rồi. Ba ngàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 năm đấy! Trong thời gian dài như vậy, đã xuất hiện bao nhiêu anh hùng hào kiệt sau này sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chói Đông Bảo Bình Châu? Nếu ngươi trợ giúp, bọn họ há sẽ không khả năng bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên mấy cảnh giới cao hơn? Phía trên tầng mười một mười hai, chochỉ thêm hai tầng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã cảnh giới rồi?”

Cầu đá không tiếng động, kiếm sắt treo dưới đáy cầu cũng không động tĩnh.

Ông lão khẽ thở ra một hơi, tự giễu nói: Hay cho câu “thời vận trôi qua anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hùng không làm chủ được”.thôi, thôi, đã như vậy thì ngươi cứ tự sinh tự diệt đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta cũng đỡ phải lo lắng phúc họa đi kèm, ngươi làm hỏng một chút hương hỏa còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sót lại của chúng ta. Như vậy cũng là chuyện tốt, đánh cuộc nhỏ thì vui vẻ, không cần lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thua hết cả ván.”

———

Trần Bình An vác cái gùi không lớn không nhỏ từ dãy núi nhỏ trở về, trên đường phát hiện ngôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 miếu kia đã không thấy nữa. Thiếu niên ngỡ ngàng nhìn xung quanh, xác định mình không nhớ sai vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trí, ngôi miếu nhỏ cho người ta nghỉ ngơi kia quả thật đã bị người khác mang đi như mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cục đá. điều hôm nay hắn cũng không còn kinh sợ khi thấy chuyện lạ nữa, đã nhìn quen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi.

Trần Bình An trở lại tiệm rèn, trước tiên đi đến ngôi nhà đất vàng lúc trước mình cất giữ tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sản, cầm lấy những thứ nên cầm, để lưu những thứ nên để, sau đó mới ra cửa tìm tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9nương mặc áo bông đỏ Bảo Bình.

Lý Bảo Bình đứng trước mặt hắn, ngước chiếc đầu nhỏ lên cao, vẻ mặt phấn khởi.

Trên người tiểu nương đã sớm treo đầy túi thêu, túi thơm lộn xộn, không dưới bảy tám loại, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vác một cái gùi nhỏ, phía trên đậy một chiếc nón rộng vànhthể che gió che mưa, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dùng để che giấu đồ vật trong gùi. Đoán rằng những thứ này đều do tiểu nương đề nghị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau đó Nguyễngiúp dọn ra.

Thiếu nữ áo xanh Nguyễn đứng bên cạnh tiểu nương mặc áo bông đỏ, vui vẻ hiếm thấy.

Trần Bình An nhìn tiểu nương, cười hỏi: mang thức ăn không?

Bảo Bình gật đầu tranh công nói: Trong gùi hơn phân nửa đồ ăn Nguyễn tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tỷ tặng cho em! Còn lại đều sách, không nặng… không nặng như vậy!

Trần Bình An nói: Khi nào mỏi lưng thì nói với anh một tiếng.

Tiểu cô nương ưỡn ngực, nói một cách hào hùng: Làm sao mệt được chứ!

Nguyễndịu dàng nói: Bản đồ địa thế phía bắc Đông Bảo Bình Châu, cộng thêm bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đồ châu quận Đại Ly Đại Tùy, còn mấy tấm địa đồ nhỏ hơn đều nằm trong cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gùi của Bảo Bình. Có điều sau khi ra khỏi biên cảnh Đại Ly, cần phải hỏi đường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bình thường mới được. May mà Lý Bảo Bình hiểu được tiếng phổ thông Đại Ly các ngươi ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngữ thông dụng của Đông Bảo Bình Châu, chắckhôngvấn đề gì. Ngoài ra ta còn bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một ít bạc tiền đồng trong đó, chúng chẳng so với tiền đồng kim tinh ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đưa cho cha ta, vì vậy Trần Bình An ngươi đừng từ chối.

Trần Bình An hiểu ngầm cười nói: Ta cũng không ngốc, đưa tiền lại không nhận sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Nguyễn Tú hơi tức giận nói:Ngươikhông ngốc à? một đám người không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quan hệ nào…

Nhưng khi lời nói tổn thương người khác vừa ra khỏi miệng, thiếu nữ lại rất hối hận, hơn nữa nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chóng dừng lại không nói tiếp. Bởi có bốn đứa trẻ trường học đang đứng cách đó không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xa, cũng không đi theo đến thư viện Sơn nhai.

Trần Bình An vẫn luôn lén nháy mắt, lúc này mới thở phào một hơi, nhẹ giọng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Những chuyện đã nói hôm qua, phải làm phiền Nguyễn nương rồi.

Nguyễn gật đầu nói: Yên tâm đi, ta sẽ cất kỹ những chìa khóa kia, thỉnh thoảng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến quét dọn nhà.

Trần Bình An hít thở sâu một hơi, nói với Bảo Bình: Đi thôi.

Bảo Bình vui vẻ nói: Đi thôi!

Một lớn một nhỏ, ngay cả cái gùi cũng như vậy.

Trong tầm mắt của mọi người, hai người càng lúc càng đi xa.

Xuôi nam đến Đại Tùy.

Trên đường đi tiểu nương luôn sôi nổi, kể lại những chuyện thú vị trấn nhỏ. Cuối cùng khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói đến chuyện du học, lại lên mặt cụ non nói với Trần Bình An:Người đọc sách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vác hòm sách du học, lớn tuổi một chút đều phải cầm kiếm phòng thân, hơn nữa cũng có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biểu hiện mình văn song toàn.

Trần Bình An vui vẻ nói: – Đúng vậy, đó người đọc sách các em, còn anh không phải. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Tiểunương ngẩn người, trong thoáng chốc trở nên trầm mặc, giống như sự thật này khiến rất chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nản thất vọng.

———

Thôi Sàm mua một bầu rượu trắng tốt nhất ở tiệm rượu trong trấn nhỏ, chậm rãi lắc đi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hướng ngõ Nhị Lang.

Đến nhà tổ Viên gia kia, lúc hắn mở khóa động tác bỗng hơi dừng lại, cuối cùng vẫn mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đẩy cửa ra.

Hắn bước nhanh vào, đóng cửa lại, đi đến bên ao nước, nhìn người đàn ông đứng dưới tấm biển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhà chính, mờ mịt, ánh sáng lung linh. Thôi Sàm ngồi xuống ghế dựa bên cạnh ao, mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bầu rượu ra ngửi ngửi, sau đó mới quay đầu cười nói: Cho chỉ còn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một tia hồn phách, nhưng không mời tới, tự tiện xông vào nhà riêng, cũng không phải hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vi của quân tử. Đúng không Tề Tĩnh Xuân, Tề sư đệ?

Người nọ xoay lại, nét mặt hồ, chính là thầy giáo dạy học Tề Tĩnh Xuân phong thái văn nhã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng sơn chủ thư viện Sơn Nhai đã dùng sức lực bản thân chống lại thiên đạo.

Tề Tĩnh Xuân mỉm cười nói: Ngày đó ngươi Thôi Minh Hoàng ngoài mặt diễn kịch cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Ngô Diên xem, thực ra để cho ta xem, mệt không?

Thôi Sàm cười híp mắt nói: Hả? Vậy ngươi đã nhìn ra cái rồi?

Tề Tĩnh Xuân đứng phía bắc ao nước, đối mặt với Thôi Sàm ngồi phía nam, hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9sao ngươi lại từ tu vi luyện khí tầng mười hai rơi xuống đến tầng mười?

Thôi Sàm dựa nghiêng vào ghế, dùng hai ngón tay kẹp lấy bầu rượu đung đưa: Còn không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 là do vị thầy giáo tiên nhân hủ nho của chúng ta sao. Aithể ngờ ngươi thực ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã sớm đi theo lối riêng, cho nên khi tượng thần của tiên sinh không ngừng hạ xuống, ngươi chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 những không bị ảnh hưởng cảnh giới còn luôn tăng lên. Trong khi ta phản bội sư môn lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như vậy, nhưng vẫn không thể thoát ly học phái của tiên sinh cũng như ảnh hưởng của văn mạch. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Chuyện khiến ta tuyệt vọng nhất, đó ta phát hiện đời này cũng khônghi vọng dựa vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 học vấn của mình để áp đảo hoặc thắng được tiên sinh. Phải làm sao đây? Ta cũng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trơ mắt chôn theo tiên sinh được. Vấn đềtượng thần của tiên sinh sụp đổ, ảnh hưởng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ như một cục đá ném vào hồ nước, một ngọn núi rơi vào trong hồ, bọt sóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lớn đến mức ngoại trừ người đã lên bờ như ngươi, gần như không ai thể trốn được, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng như vậy. Vì thế ta đã nghĩ ra một biện pháp nhỏ, Tề đệ, ngươi cho rằng đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 là…

Tề Tĩnh Xuân gật đầu nói: Mượn đá nơi khác để mài ngọc, đánh bại chấp ngã (1). © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Ánh mắt Thôi Sàm rét lạnh, động tác đung đưa bầu rượu cũng dừng lại.

Tề Tĩnh Xuân thở dài nói: – Kết quả tốt nhất là học vấn của ngươi đè ép tiên sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tề Tĩnh Xuân ta, được trời đất người thần tán đồng, nhưng rất tiếcngươi không làm được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thứ hai ngươi hi vọng văn mạch này của tiên sinh bị cắt đứt trong tay ta, sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 do ngươi tiếp nhận. Cho dù không leo lên được vị trí cao như tiên sinh trong Văn miếu, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tốt hơn ngàn vạn lần so với cái gọi quốc Đại Ly. Cuối cùng dùng một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm cái bóng của mình, sau đó chân thân nhập định, làm Phật gia quán tưởng (2). Nếu người nọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể giữ vững bản tâm, cũng giống như ngươi đã giữ vững bản tâm trước một hố sâu, cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cùng trở thành thời đại đạo, giúp ngươi một lần nữa từ tầng mười bước vào tầng mười một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cao hơn.

Tề Tĩnh Xuân lắc đầu nói: Thôi Sàm, phải ngươi cảm thấy vụ mua bán này của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chỉ lời chứ không lỗ? Ta biết ngươi đã sắp xếp hậu chiêu, cho Trần Bình An© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể bảo trì tâm cảnh thuần khiết kiên định, ngươi vẫn sẽ an bài hậu chiêu. Chẳng hạn như cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gắng phóng đại khuyết điểm của những đứa trẻ kia, không ngừng hao mòm tâm cảnh của Trần Bình An, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giống như dùng đá mài gương, khiến cho mặt gương thô ráp, cuối cùng vỡ tan tành. Như vậy nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trần Bình Annhân tài đọc sách ta lựa chọn để lưu truyền học vấn, xem như việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lớn của ngươi đã thành, hoàn toàn bỏ văn mạch khí vận của tiên sinh Tề Tĩnh Xuân ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào trong túi, thành quả sẽ lớn hơn nhiều so với thủ đoạn thứ baPhật gia quán tưởng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Sắc mặt Thôi Sàm tái xanh.

Tề Tĩnh Xuân cười nói: Nếu bây giờ ngươi chịu buông tay, tathể đáp ứng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi hoàn thành kết quả thứ ba. Mặc đó kết quả kém nhất, nhưng vẫn một chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất tốt với Thôi Sàm ngươi, nhiều năm như vậy tính hết mưu kế, cuối cùng đã được như ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nguyện.

Thôi Sàm đứng lên, cười lạnh nói: Tề Tĩnh Xuân, một kẻ sắp hồn bay phách lạc, nửa người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nửa quỷ như ngươi! Cũng xứng bàn điều kiện với ta?

Sắc mặt Tề Tĩnh Xuân vẫn như thường: Cho ngươi một hội cuối cùng.

Sắc mặt Thôi Sàm dữ tợn nói: Ngươi dám phá tâm cảnh của ta?

Vẻ mặt Tề Tĩnh Xuân thương cảm, nhẹ giọng nói: Thôi huynh.

Thôi Sàm đột nhiên ném bầu rượu xuống đất, bước lên trước một bước, đưa tay chỉ vào Tề Tĩnh Xuân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cách một ao nước dưới đất và một cửa sổ mái nhà trên trời, nghiêm nghị nói:© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Ta không tin Tề Tĩnh Xuân ngươithể thắng ta!

Một tay Tề Tĩnh Xuân đặt sau người, tay kia vung tay áo. Rượu chảy xuống bên chân Thôi Sàm đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trượt vào ao nước, hiện ra một màn nước huyền diệutừng cơn sóng gợn, giống hệt như Thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Sàm đã làm lúc trước.

Không hổ huynh đệ đồng môn năm xưa, giơ tay nhấc chân đềuphong lưu thoải mái của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người đọc sách.

Trong màn nước là thiếu niên tiểu nương vác cái gùi.

Tiểu nương mặc áo bông đỏ nghiêng người đi đường, đang ngẩng đầu hỏi này hỏi nọ, hỏi đông hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tây với thiếu niên.

Thiếu niên giày cỏ mỉm cười, kiên nhẫn trả lời từng vấn đề kỳ quái không thiết thực của tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nương, nếu gặp phải vấn đề khó khăn thì hắn sẽ nói không biết.

Thiếu niên không cảm thấy mất mặt, tiểu nương cũng không cảm thấy nhàm chán.

Tề Tĩnh Xuân hỏi: Thôi Sàm, còn chưa hiểu sao?

Thôi Sàm nhìn chằm chằm vào hình ảnh kia, sắc mặt tái nhợt, bờ môi run rẩy, lẩm bẩm nói: Chuyện này không thể nào!

Cuối cùng hắn ngẩng đầu lên, thiếu niên quốc ấn đường nốt ruồi, gương mặt thanh vặn vẹo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến mức dữ tợn đáng sợ: Tề Tĩnh Xuân, ngươi lại chọn một nữ nhân làm đệ tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chính thống duy nhất của mình?

Tề Tĩnh Xuân nhìn về gương mặt thiếu niên xa lạ kia, mỉm cười hỏi ngược lại: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không thể?

Thôi Sàm hít sâu một hơi, khóe miệng nhếch lên: Thế nhưng tâm tính thiếu niên không thay đổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chẳng quata rút đi tất cả hậu chiêu, ngược lại trên đường còn tìm đá mài dao giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn, ta vẫn thể thắng! Chỉ thắng ít đi một chút mà thôi. Thế nào, Tề Tĩnh Xuân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chẳng lẽ vì muốn ngăn cản đại đạo của ta, ngươi lại quay mặt hãm hại Trần Bình An kia? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Sắc mặt Thôi Sàm điên cuồng, cực kỳ đắc ý: Ha ha, ta thiếu niên ngõ Bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kia là cùng chung vinh nhục, quan hệ mật thiết. Tề Tĩnh Xuân, ngươi làm sao đấu với ta?

Tề Tĩnh Xuân bình thản nói: Ta khuyên ngươi nên chặt đứt liên hệ này ngay lập tức, bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ dừng tay còn kịp, nhiều nhất từ tầng mười rơi đến tầng sáu, còn xem nhưlại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 năm cảnh giới trung.

Sắc mặt Thôi Sàm âm trầm nói: Tề Tĩnh Xuân, ngươi điên rồi à?

Tề Tĩnh Xuân liếc nhìn Thôi Sàm, thở dài một tiếng, hai ngón tay khép lại vươn ra, nhẹ nhàng quét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 qua: Chuyện trên thế gian, chỉ tấm lòng son là không thể thăm dò. Người thông minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như ngươi làm sao hiểu được.

Thiếu niên giày cỏ và tiểunương mặc áo bông đỏ trong hình ảnh không hề nhận ra, nhưng Thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Sàm mắt mở trừng trừng nhìn thấy trên đầu thiếu niên đột nhiên thêm một cây trâm ngọc bích, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lặng lẽ cài trong búi tóc.

Vẻ mặt Thôi Sàm đờ đẫn, kinh ngạc sợ hãi, vươn tay ra run rẩy chỉ vào Tề Tĩnh Xuân: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tề Tĩnh…

Hắn thậm chí không nói ra được chữ “Xuân” cuối cùng.

Trong nháy mắt, Thôi Sàm đạo tâm thất thủ gần như tan vỡ, thất khiếu chảy máu.

Hắn ngã trở về trên ghế dựa, hai tay nhanh chóng kết thành Bảo Bình ấn trước người, nói với giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khàn khàn: An hồn định phách!

Tề Tĩnh Xuân ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ mái nhà, không nhìn Thôi Sàm cùng thê thảm, nói: Chịu thiệt thì phải nhớ kỹ, trong sáu mươi năm nếu ngươi còn dám lén lút ngáng chân, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tựcách khiến ngươi từ luyện khí tầng sáu rơi xuống thành phàm phu tục tử. Đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với tính tình đâm đầu vào tường cũng muốn phá vỡ tường của ngươi, chắc chắn sẽ không tin, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không sao cả, tin hay không là tùy ngươi. Lần sớm nhất ta bảo ngươi đừng mất lòng tin với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiên sinh, ngươi không tin, kết quả cảnh giới rơi xuống. Trước khi ta tới động tiên Ly Châu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bảo ngươi đừng ra tay với thư viện Sơn Nhai, ngươi cũng không tin. Cho nên lần này vẫn là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 do ngươi.

Tề Tĩnh Xuân rời khỏi nhà tổ Viên gia ở ngõ Nhị Lang, đi lại trong nhân gian lần cuối cùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trước tiên đi đến trường học, sau đó đi đến cầu vòm đá, lại đi đến phần mộ của© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đệChiêm, cuối cùng còn đi một chuyến lên trời.

Cuối cùng của cuối cùng, Tề Tĩnh Xuân trở lại mặt đất, lặng lẽ đi bên cạnh thiếu niên giày cỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiểu nương mặc áo bông đỏ, cùng bọn họ sánh vai đi về phía trước. Chỉ là bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 họ không biết thôi.

Mỗi lần ba người đi một bước, bóng dáng của vị Tề tiên sinh này lại tan đi một phần.

Cuối cùng ông ta dừng bước, nhìn bóng lưng của hai đứa trẻ đi về phía nam, người đọc sách này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lo lắng, nuối tiếc,không đành, vui mừng, kiêu ngạo.

Ông ta khẽ vẫy tay, lặng lẽ từ biệt.

Như thế này rất tốt.

———

Ồ? Sao trên đầu anh lại cài một cây trâm ngọc?

Hả? Anh không biết.

Chuyện này xảy ra khi nào? Trần Bình An! Anh thật ra là người tiền đúng không?

Không phải. Ít nhất hiện giờ đã không phải nữa, anh chỉ có tiền được mấy ngày thôi.

Được rồi. Vậy trong cái gùi của anh lộ ra một đoạn kiếm gỗ, lại thế nào?

Anh cũng không biết.

Trần Bình An! Anh còn như vậy, hôm nay em sẽ không thích anh nữa!

Anh thật sự không biết…

Bỏ đi, bỏ đi, ngày mai lại không thích anh là được rồi.

Trần Bình An không biết nói gì.

Non xanh nước biếc chàng thiếu niên, bên cạnh có một tiểu nương đi theo.

———

Chú thích:

(1) Chấp ngã là từ nhà Phật. Chữ “Ngã” thuộc bộ “Qua”, nghĩa cái mác. Chấp ngã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bám vào cái ta, cái ta cũng đúng, cái ta cũng nhất cái cũng thuộc về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta. Nếu ai làm không phải thì con dao cái mác trong ta sẽ xuất hiện.

(2) Quán tưởng hiểu giản đơn là dùng ý để trụ lại một chỗ. Việc tập trung ý (ý niệm Phật) © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tại một nơi và niệm liên tục không ngừng, sẽ giúp mình không còn thời gian để nghĩ đến những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện tạp loạn khác.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Xuyên Không Huyền Huyễn Trọng Sinh Hệ Thống Truyện Audio Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 85 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW