GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 112: Kẻ mạnh

Đã copy!
Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Ông lão xách theo đèn lồng, vị lang trung đại nhân của sở Từ Tế Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lại Lễ bộ này chọn một con đường yên tĩnh, cuối cùng đi đến lầu Thành Hoàng của trấn Hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Chúc. Trước khi bước qua ngưỡng cửa, đèn lồng trong tay ông ta đưa vào cửa trước, giống như xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 qua màn nước. Sóng gợn dùng để ngăn cách âm dương, nước giếng không phạm nước sông lập tức biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mất. Trong đèn lồng đỏ chót của ông lão lại xuất hiện từng chùm đom đón bay loạn khắp nơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 va đụng vào vách, ánh sáng lung linh.

người đã dùng bút đỏ viết bốn chữ nhỏ cổ xưa lên chiếc đèn lồng này, “hồn về đi thôi”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Lầu Thành Hoàng huyện nha phân chia quản công việc âm dương, bên trongmột ông lão mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 áo nhà nho mặt như táo đỏ chắp tay thi lễ, cao giọng nói: Thành Hoàng trấn Hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Chúc bái kiến lang trung đại nhân.

Phía sau vị Thành Hoàng này còn hai người khác, một quan văn tay cầm thẻ ngọc, cùng với một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9tướng mặc giáp đeo kiếm, trên vai một con báo, đều thần linh anh linh thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xếp vào phạm trù âm vật (vật cõi âm). Dáng vẻ dung mạo của bọn họ giống hệt như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tượng thần bằng đất của Thành Hoàng, cùng với hai tượng thần văn cung phụng trong lầu Văn Xương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 miếu Thánh.

Ông lão xách đèn lồng gật đầu đáp lễ, sắc mặt nghiêm túc nói:Chắc hẳn ba vị đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhận được mật lệnh của triều đình, trong phạm vi ngàn dặm, thần núi sông chính thức, thổ địa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lớn lớn nhỏ nhỏ, cùng với thần linh cung phụng trong lầu Thành Hoàng hai miếu Văn Võ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều phải chặn giết mộtđàn ông đeo đao tên là A Lương. Bốn hướng đông nam tây bắc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bao vây tất cả tuyến đường hắn rút lui. Nếu bất cứ kẻ nào sợ địch không tiến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hoặc cố ý ẩn giấu thực lực, sau chuyện đồng loạt đánh vỡ kim thân. Mảnh vỡ kim thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thủy thần thì chôn chân núi, còn mảnh vỡ sơn thần thì dìm vào đáy sông. Một lầu hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 miếu các ngươi cũng sẽkết cục như vậy, đến lúc đó toàn bộ gạch tên khỏi Địa Phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Huyện Chí.

Ông ta lộ vẻ tươi cười, xoa dịu không khí một chút: Không phải muốn các ngươi tranh nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi chết, chỉ dốc hết sức ngăn cản thôi. Bệ hạ tự mình bày mưu lập kế, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên đây cũng thờitốt để các vị kiến công lập nghiệp. Hôm nay bước chân kỵ binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đại Ly ta xuôi nam đã thế không thể cản, một khi bờ cõi mở rộng, trong lãnh thổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nước bị diệt sẽ trống đi rất nhiều vị trí tốt hơn cao hơn. Chuyện này có ý nghĩa thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nào, các ngươi ngồi vị trí thần linh lâu như vậy chắc đã hiểu được.

Ba vị thần linh địa phương đều khẳng khái lên tiếng.

Thuộc hạ tuyệt đối không dám qua loa!

Nhất định sẽ toàn lực ứng phó!

Khi còn sống đã Đại Ly chết trận một lần, hôm nay được hưởng nhang khói mấy trăm năm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho kim thân vỡ nứt cũng phải khiến đám phản nghịch kia bị chém đầu ở đây!

Ông lão vui mừng gật đầu: Non sông tốt đẹp phía nam, Đại Ly chắc chắn phải dựa vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 các vị giúp trấn giữ khí vận núi sông. Tóm lại sau này chúng ta đều phải đồng tâm hiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lực.

———

Trong đền thần sông Ngọc Dịch ở gần trấn Hồng Chúc, người đàn ông cường tráng đã từng xuất hiện chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với ông lão xách đèn lồng đường Quan Thủy, thân phận thật sự lang trung sở Tuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Binh bộ.thể nói ông ta người nắm giữ đại quyền sinh sát của phần lớn nhân© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giang hồ thuộc vương triều Đại Ly. điều so với sở Từ Tế Thanh Lại Lễ bộ được xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cười nói chuyện trường sinh với thần tiên, sở Tuyển Binh bộ lại bị hình dung là giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiếp với rùa trong ao bùn.

Trong đền giang thầnhai vị thần sông nước chính thức khí thế không tầm thường. Một người cầm thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sắt đen nhánh, thỉnh thoảng hoa văn màu vàng lập lòe sáng lên. Một người có rắn xanh quấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quanh cánh tay, thỉnh thoảng lại mở cái miệng nhỏ phun ra từng ngụm khí trắng như tuyết.

Toàn thân hai vị giang thần tràn ngập hơi nước mờ mịt.

Người đàn ông cường tráng trầm giọng nói: Một khi thu lưới, tên đao khách kialẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sẽ chạy trốn về phía nam. Cho nên các ngươi phải chặn đầu bên này, đến lúc đó ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người đầu tiên ra tay ngăn cản. Ta cũng muốn làm chuyện “đạo hữu chết bần đạo không chết”, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhưng hôm nay không chừng hoàng đế bệ hạ đang nhìn chằm chằm vào chúng ta, cho nên ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mười lá gan cũng không dám làm. Hi vọng hai vị cũng không nên khiến hoàng đế bệ hạ thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vọng.

Ông ta nói xong liền bước nhanh ra khỏi đền giang thần, nhìn về trấn Hồng Chúc phía bắc, dứt khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cởi áo lộ ra bắp khỏe mạnh hình xăm dữ tợn. Trước ngực một con rồng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vai, sau lưng có một con hổ rời rừng, một võ nhân dân gian bình thường chắc chắn không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xăm như vậy.

Dưới ánh trăng, hai cánh tay ông ta khoanh trước ngực, bất động như núi, khí thế dâng cao.

———

Trên con đường dài dẫn đến cửa lớn trạm Chẩm Đầu, vị phu nhân định khuyên nhủ Lâm Thủ Nhất theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình trở về cung Trường Xuân kia cũng không đi xa, dừng chân một quán rượu bên đường. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trong quán chủ trẻ tuổi xinh đẹp, mặt không đổi sắc nói với khách những chuyện cười thô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tục. Còn người chồng rụt củata thì chỉ vùi đầu làm việc.

Bên cạnh vị thái thượng trưởng lão cung Trường Xuân này thiếu nữ chèo thuyền hoa lúc trước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nữ nhân trên thuyền nhiều đời xuất thân thấp hèn, nhưng lần nàyphúc duyên lớn, được vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phụ bên cạnh nhìn trúng, sắp được đưa đến cung Trường Xuân tu hành tiên thuật trong truyền thuyết. Theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như cách nói của vị phụ từ trên trời rơi xuống này, thiên phú của thiếu nữ không tệ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lẽ do nhiều đời sinh sống trên nước, lại nghiệt duyên với sông Xung Đạm, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trời sinh thân thuộc với nước,chất không tầm thường hi vọng bước vào năm cảnh giới trung. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Thiếu nữ không biết năm cảnh giới trung gì, lúc này lại họcphụ uống rượu mạnh từng hớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhỏ. Không phải sợ say, những cô gái trên thuyền không ai không biết uống rượu, do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phong thái tự nhiên trên người phụ khiến bất giác muốn bắt chước theo.

Thiếu nữ nhẹ giọng hỏi: phụ, vì sao thiếu niên kia không muốn theo chúng ta đến cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Trường Xuân?

Phu nhân tuổi tác thật sự đã gần hai giáp (một trăm hai mươi tuổi), cười nhạt nói:Cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không thể nói hắn không biết tốt xấu, chỉ duyên phận chưa tới. Tu hành đương nhiên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tu lực, chuyện này giống như xây nhà cần phải xây nền móng trước, thế nhưng cuối cùng cao bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiêu vẫn phải xem tu tâm đến mức độ nào. Lâm Thủ Nhất kia tâm tính kiên định, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân tài tu đạo trời sinh, cho không vào cung Trường Xuân ta thì vẫn thể đi được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất xa. Cho nên ngươi phải nỗ lực, lần sau gặp lại mới sẽ không cảm thấy tự thẹn kém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người.

Thiếu nữ một tiếng, cúi đầu uống một hớp rượu.

Không thể không nói, vị phu nhân giống như thanh xuân dừng lại vĩnh viễn này, lòng dạ khí độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều khá tốt.

Ngay lúc này trấn Hồng Chúc bắt đầu chấn động. May khí thế tuy lớn nhưng ảnh hưởng đến nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cửa kiến trúc lại rất nhỏ, chỉ bàn ghế trên bờ lắc lư, thuyền hoa trong sông chao đảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thôi.

Sắc mặt phu nhân khẽ biến đổi: Quả nhiên luyện khí năm cảnh giới cao.

Tâm tình ta nặng nề, nhẹ giọng nói: – Chỉ hi vọng không phảitầng mười hai trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 truyền thuyết, hoặc là luyện khí Binh gia tầng mười một.

ta nói với thiếu nữ: Sau khi ta rời đi, bất kể xảy ra chuyện cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nên kinh hoảng, cứ yên tại chỗ là được.

Một khi thần tiên cảnh giới bọn họ đánh nhau, người phàm chắc chắn sẽ gặp họa, cho biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước tai họa ập xuống cũng chưa chắcthể chạy thoát được.

Thật không thể tưởng tượng, nếu thiên hạ không bảy mươi hai thư viện trấn giữ một phương, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tu sĩ Binh gia cường thế nhất ngoài tam giáo nương tựa vào vương triều, không nhiều thần linh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 núi sông giúp đám quân chủ vương triều theo dõi cản trở thế lực trên núi, như vậy thiên hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này rốt cuộc sẽ loạn đến mức nào?

ta không dám tưởng tượng, cho chính ta cũng thần tiên trên núi.

———

A Lương đi đến khoảng đất trống bên ngoài hành lang, tay áo bay phần phật, hai tay phân biệt ấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vào đao trúc màu xanh và đao hẹp Tường Phù, mở miệng hít thở vài lần. Giống như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn chiếc nón che giấu thiên cơ, không còn dùng hết tâm tư áp chế, ông ra cuối cùng có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể thư giãn cả người, không cần tay chân nữa.

Ông ta dường như không yên tâm lắm, nhìn về một nơi nào đó dặn dò: Tuy ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một âm thần tu đạothành tựu, nhưng Đại Ly hôm nay quốc thế ngày một phát triển, mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cửa ải thành lớn đều dương khí mạnh mẽ, bẩm sinh khắc chế ma quỷ âm vật như các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi. Ngươi thể bảo Lâm Thủ Nhất thử luyện hóa mấy bùa Thuần Dương trong đống bùa chú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kia, xem như giấy thông hành cho ngươi.

Sau khi A Lương lên tiếng, hành lang cách đó không xa xuất hiện một bóng mờ, một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chậm rãi hiện ra trước mặt bốn người Trần Bình An. Sương đen lượn lờ, thể nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ràng chiếc đầu, ngũ quan nổi bật, cặp mắt trắng như tuyết khôngcon ngươi kỳ dị khiếp người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thân hình cao lớn lúc ẩn lúc hiện, hồ hồ, như một con giao long vào mây thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu không thấy đuôi.

Người được gọi âm thần này gật đầu một cái.

A Lương cười nói: Vậy ta giao những đứa trẻ này cho ngươi, ít nhất phải hộ tống đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Phu quan Đại Ly, sau đó đành phải xem vận may của chính bọn chúng. Không thể cứ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mẹ bảo vệcon như vậy, nhiều người vâng vâng dạ dạ không bằng một người biết can © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gián, ta tin tưởng ngươi.

Âm thần dùng tiếng địa phương trấn nhỏ nói với giọng khàn khàn: – Tiền bối, sao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tin tưởng một âm vật không lai lịch như ta?

A Lương vui vẻ thẳng thắn nói: Nhìn tướng mạo của ngươi, dáng vẻ không hợp tình người như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vậy, vừa nhìn đã biếtngười có lòng hiệp nghĩa ngoài lạnh trong nóng.

Âm thần do dự một thoáng: Là vì giống tiền bối sao?

A Lương bị câu này làm nghẹn họng: – Đồ chết tiệt người không ra người, quỷ không ra quỷ… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói chuyện cũng biết hài hước.

Âm vật kia nhếch miệng không nói gì.

Hòe đã sớm trốn sau lưng Bảo Bình, kéo kéo tay áo của tiểu nương mặc áo bông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đỏ, kinh hoảng khiếp sợ nói: – Bảo Bình, Bảo Bình, quỷ, thật sự quỷ!

Vẻ mặt Lâm Thủ Nhất hiếu kỳ, nhưng cố gắng kiềm chế để tránh ánh mắt quan sát quá trực tiếp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chọc giận âm thần kia. Trong “Vân Thượng Lang Lang Thư” giới thiệu lược, âm vật thành thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng đạo, mộtdựa vào hương khói nguyện lực của tín đồ, hai sinh trong gan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phách của binh gia, ba là tu hành giống như như luyện khí sĩ. Con đường thứ ba này gập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ghềnh khó đi nhất, nhưng một khi thành thế, hồn phách của âm thần cũng sẽ vững chắc nhất. Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mặt trời chiếu rọi, gió mạnh thổi đến, tiếng kinh gột rửa… đều thể trở thành đường tắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 pháp môn rèn luyện tu vi của mình.

Âm thần kia nhìn Trần Bình An, sau đó nhìn về tên nhát gan Hòe trốn sau cùng.

Vẻ mặt Hòe như đưa đám:Ngươi đừng nhìn ta, cứ nhìn Lâm Thủ Nhất, nhìn Trần Bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 An, nếu không thì nhìn A Lương cũng được.

Âm thần kỳ quái trên đường vẫn luôn bám theo nhưng vẫn có chừng mực, bóng dáng chậm rãi tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi, hành lang khí tức âm u cung theo đó khôi phục bình thường.

A Lương ngước mắt nhìn về phía bắc xa xa, không nóng lòng rời đi, cười khà khà nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chút chuyện bất ngờ nên chúng ta vẫn còn ít thời gian để tán gẫu. Mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 muốn nói thì mau nói đi, muốn a dua nịnh nọt thì cứ việc, lần sau gặp lại không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 năm nào tháng nào rồi.

Lý Bảo Bình người đầu tiên mở miệng: A Lương, nếu đao bị hỏng cũng không cần trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tôi, bởi tôi ông bằng hữu!

A Lương vui vẻ cười, giơ ngón cái với tiểunương: Lời này ấm lòng, ta thích! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nhưng lát nữa chắc chắn ta sẽ trả lại Tường Phù nguyên vẹn cho cô bé, cứ yên tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được.

Lâm Thủ Nhất nghiêm túc hỏi: A Lương, sau này tôi rèn luyện thân thể, cần cứng cáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơn phu thuần túy, hoặc tu Binh gia trong số luyện khí hay không?

A Lương lắc đầu trầm giọng nói: Không cần. Có một số người thích hợp làm như vậy, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hạn như ta; lạimột số không thích hợp,dụ như ngươi. Con đường tu hành của Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thủ Nhất ngươi chỉ có thể tập trung vào hai chữ “tinh thâm”, không thể lãng phí khí lực vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hai chữ “hỗn tạp”.

Người đàn ông đã không còn nón nói những lời này rất nghiêm túc. Thiếu niên lạnh lùng chí hướng cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xa khẽ gật đầu, ra hiệu mình đã hiểu rồi.

Hòe lẩm bẩm: A Lương ông đúngmột ngày không khoác lác thì cả người không thoải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mái.

Đứa trẻ vừa định chạy đến bên cạnh A Lương trò chuyện, lại bị âm vật xuất quỷ nhập thần kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dùng một tay ấn mạnh vào vai: – Đừng đi lung tung. A Lương tiền bối thật sự… quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mạnh, nếu không phải tiền bối cố ý chừa khoảng trống cho chúng ta, chỉ dựa vào khí thế ngưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tụ như thực chất của ông ta, trong mấy trượngthể khiến âm vật như ta hoàn toàn tan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biến rồi. Huống hồ một trận đại chiến sắp tới, tâm thần của A Lương tiền bối đã đi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phía bắc xa ngàn vạn dặm, không tiện phân tâm chiếu cố chúng ta.

Hòe ngẩn người, lẽ vì những lời này quá kinh hãi hoang đường, khiến cho hắn không sợ âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vật bên cạnh như trước nữa: Ngươi đang nói đùa sao. Ông taA Lương, ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta cũng thể đuổi đánh được. Không phải ngươi thiếu ông ta rất nhiều bạc đấy chứ?

Nụ cười của âm vật gần như sắp ngưng tụ ra một chút kim thân này lập tức cứng ngắc, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thằng nhóc tinh nghịch nói không suy nghĩ kia, giả vờ cười không tự nhiên nói: Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể lớn đến như vậy đúngkhông dễ.

A Lương thong thả thu hồi một chút tâm thần, nhìn về Trần Bình An, Bảo Bình, Hòe, Lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Thủ Nhất. Ông ta đột nhiên cảm thấy chuyến hành trình này còn không thể xem hành tẩu giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hồ, chỉ là một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi như lông vỏ tỏi, nhưng lúc chia tay cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không tệ. Người đàn ông đã cố kìm nén khí thế tuôn ra cười nói: – Được rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng đến lúc rồi.

Khí thế hùng hậu của ông ta như thác nước đổ xuống, không thể hoàn toàn che giấu được. Lúc trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tìm người chuyên môn chế tạo chiếc nón nan trúc kia, chính là để trấn áp khí thế hung bạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mãnh liệt dâng trào này.

Luyện khí trên thế gian chỉ muốn có nhiều pháp bảo đồ vật làm tăng trưởng tu vi, chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 A Lương ngược lại.

nơi trường thành ông ta thể không kiêng nể gì, bởi nơi đó kiếm khí kiếm ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tích tụ vạn năm, giúp áp chế luồng tinh khí thần cực kỳ hung hãn này.

Sau khi chém giết đại yêu kia, trước tiên khắc một chữ xuống tường thành, lại thông qua núi Đảo Huyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi đến thế giới này. A Lương không thể không đội nón “cúi đầu làm người”, để tránh quá nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bật, bị người bề trên ngoài trời nhìn xuống nhân gian, nắm được động tĩnh của mình. Không phải ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta sợ đánh nhau, sợ phiền phức.

Đời này ông ta chưa từng sợ chiến đấu. Trong thế giới mọi rợ hoang vu kiamười tám đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 yêu viễn cổ chiếm cứ một phương. Chuyện ông ta thích làm nhất một mình cầm kiếm đi xa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xâm nhập lãnh địa, đối mặt chiến đấu sinh tử với mười một vị trong đó. Trận chiến dài nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này đánh đủ hai tháng, từ đông sang tây tung hoành ngàn vạn dặm. Cuối cùng phía kiếm khí trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thành buộc phải điều động bốn vị đại kiếm tiên cùng đi, phối hợp với A Lương đối phó sáu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đại yêu.

A Lương hào hùng cười nói:Bốn đứa các ngươi nhất định phải nhớ, tự do của mỗi kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mạnh đều phải dùng tự do của kẻ yếu làm ranh giới. Kẻ mạnh thật sự, đối thủ của hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9quy củ vô hình trong trời đất, quán tính mạnh mẽ của lực lượng thế tục.người thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều quy luật sinh lão bệnh tử, đó là những tồn tại không nhìn thấy. Trước giờ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một kẻ mạnh nào trở nên mạnh mẽ nhờ chà đạp kẻ yếu, là gặp mạnh càng mạnh, càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gặp khó khăn thì càng gan góc.

Ông ta giơ ngón cái chỉ vào mình:Chẳng hạn như A Lương ta, đánh xong đám Đại Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này, ta sẽ đi nơi khác đánh hết những kẻ mạnh nhất kia.

Bảo Bình giơ nắm tay lên, thần thái rạng rỡ: A Lương, tuyệt lắm!

Hòe khóc đến nước mắt nước mũi chảy đầy mặt.

Lâm Thủ Nhất sắc mặt đỏ lên, cuộc đời của thiếu niên cuối cùng đã mục tiêu phương hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 để theo đuổi.

Trần Bình An nhìn A Lương, lúc chia lại không nói nên lời.

Cuối cùng A Lương chớp chớp mắt nói với thiếu niên giày cỏ buộc tóc cài trâm ngọc: Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhỏ tâm nặng như vậy cũng không tốt. Trần Bình An, ngươi một thiếu niên hoạt bát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cười một cái cho đại gia A Lương ta xem.

Trần Bình An nặn ra một nụ cười.

Muốn đánh thì phải đánh lớn, còn tôm nhỏ nhỏ thì không thú vị. Đi đây!

Trong tiếng cười lớn, thân hình A Lương lập tức bay lên, trên bầu trời vang lên tiếng sấm ầm ầm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Tiếng sấm vang lên một lần, trên cao lại theo đó xuất hiện một đoàn mâyto lớn.

Cả trấn Hồng Chúc đều rung chuyển, bụi bặm che trời phủ đất.

Ánh mắt của âm thần kia hoảng hốt, đứng ở cuối hành lang, ngẩng đầu nhìn những cảnh tượng kỳ dị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kia, lẩm bẩm nói: Thật sự quá mạnh, mạnh đến mức không nói đạo lý…

———

Kinh thành Đại Ly.

Một người đàn ông trung niên mặc áo long cổn (lễ phục của vua chúa) màu vàng sáng, được hai đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 công công của Ty Lễ giám dẫn đường, đi đến một đài cao dùng để tế lễ tắc. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mắt các vương triều Đông Bảo Bình Châu, Đại Ly thuộc về mọi rợ phương bắc còn chưa khai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hóa, cực kỳ sài với chuyện lễ nhạc, thực ra cũng không oan uổng cho họ Tống Đại Ly. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Phía dưới đài cao một người đàn ông mặc áo bào trắng, chính quân thần Đại Ly từ động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiên Ly Châu trở lại kinh thành, phiên vương Tống Trường Kính.

Tống Trường Kính người đàn ông đang đi tới mặt mũi vài phần tương tự.

Ngạo mạn như Tống Trường Kính cũng khẽ cúi đầu, ôm quyền nói: Bệ hạ.

Sau khi người đàn ông trung niên nhìn thấy Tống Trường Kính, mỉm cười đưa tay vỗ vai đối phương mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cái, vui mừng nói:Cảnh giới thứ mười rồi à, không tệ, không tệ, không hổ em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trai của ta. Khi nào thì bước vào cảnh giới thứ mười một? Đến lúc đó ta sẽ tự mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đốt pháo chúc mừng cho đệ. Nếu đệ cảm thấy cảnh tượng không đủ lớn, ta có thể hạ chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho trong ngoài triều đình cùng nhau đốt pháo. Ừm, vậy thì ta thể lén tích trữ nguyên liệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 làm pháo trước…

Tống Trường Kính nhìn vị hoàng đế bệ hạ Đại Ly thần thái bay bổng trước mắt này, cảm thấy bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đắc dĩ, bèn đổi cách xưng hô:Hoàng huynh, có phải nên làm việc chính trước không? Làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xong việc chính rồi chúng ta hãy trò chuyện.

Người đàn ông trung niên mỉm cười gật đầu: À đúng, việc chính quan trọng hơn, kiếm tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể để sau.

Ông ta bỏ lại phiên vương Tống Trường Kính, một mình đi lên đài cao, đi được mười bậc lại quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đầu cười hỏi: muốn đi cùng không?

Tống Trường Kính bực bội nói:Không muốn chung với hai lão già tính tình quái gở kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sợ một lời không hợp sẽ đánh nhau.

Người đàn ông kia cười ha hả, tiếp tục đi lên, đồng thời quay đầu trêu chọc: Nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước, nếu đánh nhau quy nhỏ thì ta chắc chắn sẽ giúp đệ, nhưng nếu thật muốn liều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mạng với bọn họ thì ta sẽ không giúp.

Tống Trường Kính ngưng cười, nghiêm nghị hỏi: – Hoàng huynh, lần này nhất định phải náo động lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như vậy sao? Nếu đệ biết sớm một chút, tên kia vốn không phải Ngụy Tấn miếu Phong Tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì, một kẻ nguy hiểm rất thể thuộc tầng mười một, thậm chí tầng mười hai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đệ nhất định sẽ ngăn cản huynh bày ra trận thế lớn như vậy.

Hoàng đế Đại Ly xoay người, hờ hững nói: – Ta muốn nói cho cả Đông Bảo Bình Châu này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biết, dưới cảnh giới thứ mười ba thì Đại Ly ta đều thể giết.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Xuyên Không Huyền Huyễn Trọng Sinh Hệ Thống Truyện Audio Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 112 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW