GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 121: Gió vui mừng

Đã copy!
Trước
#1 Kinh Trập #2 Mở cổng #3 Mặt trời mọc #4 Chim sẻ #5 Vạch trần #6 Quẻ hạ #7 Chén nước #8 Cỏ dại #9 Mưa trời tuy rộng #10 Khí thế nuốt trâu #11 Thiếu nữ và phi kiếm #12 Ngõ nhỏ #13 Gặp gỡ #14 Mồng năm tháng năm #15 Trấn áp #16 Đừng mơ #17 Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Đại đạo #20 Biến cố bất ngờ #21 Chim ưng bắt rắn #22 Hạn chế #23 Bóng mát cây hòe #24 Mang tặng #25 Ly biệt #26 Dễ nói #27 Điểm mắt #28 Người mê tiền #29 Mị hoặc #30 Phòng tối #31 Gõ núi #32 Lá đào #33 Rồng giả làm cá #34 Tề tụ #35 Cam thảo #36 Sách cổ #37 Quyền phổ #38 Chín cảnh giới #39 Mắng hòe #40 Đáp lễ #41 Luyện quyền #42 Thiên tài #43 Thiếu niên và con chó già #44 Lộ chân tướng #45 Ánh mặt trời #46 Đao ép váy #47 Đi một mình #48 Thả diều #49 Gốm vỡ #50 Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Đối mặt #52 Lắc lư #53 Đem tặng #54 Đại địch trước mặt #55 Vui vẻ hài lòng #56 Gật đầu #57 Hồ lô nuôi kiếm #58 Thầy giáo #59 Ngủ đi #60 Có quỷ #61 Tốt qua sông #62 Cây đổ #63 Thì ra là vậy #64 Ba người họ Trần #65 Hạt châu #66 Ngẩng đầu #67 Đi xa #68 Thiên hạ có xuân #69 Màn đêm #70 Trời sáng #71 Thích một chút #72 Mây đen #73 Người gỗ #74 Rồng lửa vào nước #75 Chiếm núi làm vua #76 Quay lưng #77 Vào núi #78 Vào mộng #79 Ấn Nghênh Xuân #80 Rời núi #81 Quốc sư #82 Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Mộng tưởng #84 Ta có một kiếm #85 Kiểm tra hạ màn #86 Người đồng đạo #87 Lão sư nhỏ #88 Hóa trang lên đài #89 Hai cái đầu người #90 Mưa lớn #91 Trâm ngọc #92 Hòm trúc nhỏ #93 Trên tường có một chữ #94 Dung nhan thanh tú #95 Miếu nhỏ #96 Núi sông có quỷ thần #97 Lạy núi #98 Sơn thần quấy phá #99 Sơn thần và đao trúc #100 Non sông dưới chân #101 Trấn giữ ngọn núi #102 Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Lầu trúc #104 Phân chia của cải #105 Lục bình không rễ #106 Vàng thau lẫn lộn #107 Lưới cá #108 Săn bắn mùa xuân #109 Thiếu niên có lời muốn nói #110 Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Nón rộng vành #112 Kẻ mạnh #113 Khí thế vang dội #114 Tạm biệt A Lương #115 Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Trời đất có khí #119 Có một số đạo lý #120 Đi xa #121 Gió vui mừng #122 Lôi pháp bắt yêu #123 Đường hẹp gặp nhau #124 Không phân rõ phương hướng #125 Một kiếm phá pháp #126 Lục địa kiếm tiên #127 Đối mặt #128 Kỳ quan #129 Trên núi #130 Thiếu niên non nước #131 Học trò đệ tử #132 Học sinh Thôi Sàm #133 Đồng hành #134 Một năm này #135 Rung áo #136 Dưới núi đều như vậy #137 Vác một ngọn núi bạc #138 Kéo co #139 Lạ lùng (thượng) #140 Lạ lùng (hạ) #141 Kỳ quái (thượng) #142 Kỳ quái (trung) #143 Kỳ quái (hạ) #144 Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Đầu mối và dấu vết #146 Chỗ dựa và trợ thủ #147 Mời phá trận #148 Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Ước chiến #150 Đi mở núi
Tiếp

Hơn hai trăm dặm đường thủy sôngHoa sau đó đều yên ổn.

Lúc nhóm người Trần Bình An xuống thuyền, Hòe Lâm Thủ Nhất đều đeo hòm sách, cộng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bảo Bình, thật đúng với câu nói “cắp sách du học”. Kết quả Trần Bình An lại giống như một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thiếu niên đầy tớ của gia đình giàu có. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, thật sự khó tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tượng hắn lạimột người tập võ, thể khiến cho một vị thư lang bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 huyện lệnh Đại Ly không có sức đánh trả, lúc xuống thuyền vẫn phải khiêng bằng cáng.

Trước khi Trần Bình An xuống thuyền đã xem kỹ bản đồ phong thủy. Nếu không tiến vào huyện thành Uyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bình, vòng qua thành đi về phía nam thì phải băng qua một vùng núi cao, đi bộ có lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phải mất hơn nửa tháng. Khi trên thuyền hắn đã tìm người bản xứ hỏi thăm, biết nơi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đường núi, nhưng khó đi hơn nhiều so với đường đá xanhnúi Kỳ Đôn, xe ngựa không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thông, phần nhiều lừa la chở đồ.

Nếu không đi đường núi thì nhất định phải đi qua quận thành. Lâm Thủ Nhất nói mình chưa hiểu được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cách thức của bùa Thuần Dương, không thể giúp âm thần kia che giấu khí tức âmbẩm sinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho nên không thể quang minh chính đại vào thành. Theo như cách nói của A Lương, lầu Thành Hoàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 miếu Văn phủ đệ tướng quân trong quận thành đều sẽ bài xích âm thần, nếu cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân trấn giữ thì rất dễ gây thêm rắc rối.

Bọn họ vừa hỏi đường vừa đi tới. Trần Bình An còn hỏi thăm thôn dân xem trong vùng núi kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9truyền thuyết quái lạ, ma quỷ ẩn hiện hay không. Dân chúng địa phương nhìn thấy bốn đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trẻ tuổi tác không lớn, lại vác hòm sách, đều cho là người đọc sách của nhà giàu ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngoài tham quan phong cảnh. Bọn họ cười nói với Trần Bình An, núi sông chỗ đó còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tên, nào thần tiên ma quái gì, trước giờ chưa từng nghe thấy. Cuối cùng hầu hết đều không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quên giới thiệu đền giang thần của sông Tú Hoa, nói rằng nơi ấy xin quẻ bái thần rất linh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghiệm, không chừng thật sựgiang thần lão gia. Hàng năm huyện lệnh đại nhân đều dẫn người đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bờ sông tế tự, pháo nổ liên hồi rất náo nhiệt.

Giữa trưa bốn người chuẩn bị vào núi.Hòe đứng chân núi, khom lưng chắp tay lạy ba cái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hắn ngẩng đầu lên, thấy Trần Bình An vẫn không động tĩnh, bèn khó hiểu hỏi:Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bình An, lần trước núi Kỳ Đôn ngươi cũng lạy sơn thần, sao lần này lại lười biếng?

Trần Bình An do dự một thoáng, vẫn trả lời: Trước kia ta thường vào núi vớiphụ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã học được một ít bản lĩnh nhìn núi ăn đất. Lúc ông lão tâm tình tốt thường nói về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hướng đi thế núi, nơi nào chỗ ngồi của kim thân sơn thần, nghiên cứu rất kỹ. Trên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngọn núi ghế ngồi của sơn thần lão gia hay không, trước khi vào núi ngươi nhìn kỹ mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lần là có thể thấy được một chút manh mối. Cộng thêm trước đó người bản xứ đều nói nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này không truyền thuyết, đại khái thể xác định đường núi mà chúng ta sắp đi không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 là địa bàn của sơn thần.

Lâm Thủ Nhất chợt suy nghĩ, nói: Âm thần tiền bối từng nói, danh ngạch thần núi sông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chính thức của một vương triều hạn, không thể khắp nơi đều thần linh, nếu không sẽ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cỏ dại lan tràn, khiến cho khí vận địa phương hỗn loạn. Cộng thêm núi sông tranh đấu, chẳng khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nào tranh ruộng đất giành nguồn nước dưới núi, sẽ gây bất lợi với vương triều. Cho nên bình thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 những ngọn núi không miếu sơn thần được ghi trong Địa Phương Huyện Chí, sẽ không thể xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sơn thần.

Hòe hơi thất vọng: Ài, ta còn muốn thêm mấy tượng gỗ sơn màu.

Lúc trước núi Kỳ Đôn nhờ họa được phúc, lấy được một tượng gỗ sơn màu sống động như thật, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khiến cho Lý Hòe rất mong chờ, muốn đi qua một ngọn lại lấy thêm một cái. Chờ đến thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 viện Đại Tùy, chẳng phải hòm sách nhỏ của mình sẽ đầy ắp sao? Nếu không trong hòm trúc chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đặt một tượng gỗ một quyển sách thì đúng là “nghèo rớt mồng tơi”.

Lâm Thủ Nhất vừa bực vừa buồn cười nói: Ngươi có mặt mũi nói Trần Bình An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiền?

Vẻ mặt Hòetội: Ta không nói như vậy, ta chỉ nói Trần Bình Anquân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tử thích tiền, kiếm một cách hợp pháp.

Lâm Thủ Nhất hừ lạnh nói: Nịnh hót!

Hòe tức giận: Nếu không nhờ ta vất vả khẩn cầu, ngươi sẽ có hòm sách nhỏ sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lâm Thủ Nhất ngươi một chút lương tâm được không?

Bảo Bình bực bội nói: – Im miệng.

Lúc chung quanh không người, Trần Bình An sẽ luyện tập đi thế. Bởi vác cái gùi lớn, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dám có động tác mạnh, cho nên hắn cố gắng kìm hãm sức lực thế, đi chậm lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao lúc trạm Chẩm Đầu, A Lương truyền thụ phương thức vận khí Thập Bát Đình, đã nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một chữ “chậm” mới tinh túy của Thập Bát Đình. Hôm nay Trần Bình An kẹt lần dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thứ sáu thứ bảy, làm cách nào cũng không bước qua được cái hố này, vừa lúc dùng thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi của Hám Sơn quyền phổ để luyện tập một chút.

Đi đường núi khoảng hai canh giờ,Hòe đã thở hồng hộc, Bảo Bình cũng vậy.

Trần Bình An biết đây đã là tận cùng của “một hơi”, bèn chọn nghỉ ngơi bên cạnh một khe suối. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Lâm Thủ Nhất không hổ thần tiên đã đặt một chân lên núi, thần khí vẫn an nhàn, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trên trán đã rỉ mồ hôi, không bằng Trần Bình An thôi. Mỗi người tự tìm một nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngồi xuống. Trần Bình An từ trong cái gùi lớn của mình lấy ra thanh đao của Lý Bảo Bình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 A Lương gọi là “Tường Phù”. Mặc khi đó A Lương nói hai chữ “kém nhất”, nhưng Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bình An không phải người mù, đã quen dùng dao làm bếp dao chẻ củi, thậm chí ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cả đao ép váy của Ninhnương cũng mượn dùng một thời gian, cho nên hắn biết thanh đao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này nhất định rất quý giá. Chỉ cần xung quanh không người, hắn sẽ lấy khối trảm long đài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nho nhỏ xuất hiện một cách khó hiểu kia ra, cẩn thận mài lưỡi đao.

Sau khi rút đao ra khỏi vỏ, nhẹ nhàng chấm nước vào trảm long đài đen đến sáng bóng, Trần Bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 An ngồi bên khe suối bắt đầu chậm rãi mài đao, động tác ung dung không vội không gấp, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như đang cầm đồ sứ cống phẩm quý quá dễ vỡ nhất.

Hắn thích chuyên tâm làm một việc đó, nếu thể làm tốt sẽ khiến hắn rất vui vẻ.

Giống như mỗi lần “lên đỉnh cao chót vót” nơi tầm mắt rộng rãi, luyện tập đứng thế thủ ấn, Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Bình An sẽ cảm thấy thoải mái nhất. Mỗi khi thư giãn tâm thần đều khoan khoái, đồng thời lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phần nuối tiếc, hận không thể đi nghiên cứu quyền chiêu phía sau quyền phổ. Một hơi thông hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 toàn bộ đạo trong đó, khiến mình xuất quyền càng đường lối, càng nhanh chóng hơn, sở hữu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khí thế của A Lương lúc rời khỏi trạm Chẩm Đầu, vọt lên không hóa thành cầu vồng bay đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Nhưng mỗi lần như vậy Trần Bình An đều sẽ yên lặng đi thế, áp chế luồng khí tức xung động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này, tự nói với mình không được gấp, phải tĩnh tâm. Tâm không ổn định, một mực cầu nhanh sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giống như nung gốm nặn phôi, dễ phạm sai lầm, thất bại trong gang tấc. một lần đi thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hắn làm sao cũng không thể tĩnh tâm được, bèn lật xem những địa đồ châu quận kia, trong lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tình lại thấy được ba tờ phương thuốc đã cẩn thận cất kỹ, chính bút tích của đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhân trẻ tuổi họ Lục. Ninh nương nói những chữ viết này không thú vị, giống như kiểu chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiêu chuẩn của người đọc sách, loại nhàm chán nhất.

Nhưng hôm nay Trần Bình Anviệc hay không cũng sẽ lấy ba tờ giấy ra xem thử, đọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một lần là tâm có thể tĩnh hơn mấy phần.

Bảo Bình rửa mặt, từng sợi tóc dính vào trán. Đi bộ trong thời gian dài như vậy, tiểu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nương đã phơi nắng đen hơn rất nhiều, cho nên lúc này không còn tóc che lại, vầng trán lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tỏ ra rất trắng nõn trơn bóng.

thích nhìn dáng vẻ tiểu sư thúc tập trung mài đao, lúc đao hẹp di chuyển trên trảm long đài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giống như giữa trời đất chỉ còn lại một mình tiểu sư thúc, nhìn bao nhiêu cũng không chán.

Đương nhiên lúc Trần Bình An đi đường luyện quyền, chắntrước người cô, dùng nắm tay nói đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 với người khác, học chữ với bọn họ… đều thích. Từ thích một chút đến rất thích, càng thích, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thích nhất.

Đương nhiên cũng có lúc không thích, nhưng thông thường sẽ quên rất nhanh.

điều khi nghĩ đến trạm Chẩm Đầutrấn Hồng Chúc, nghĩ đến phong thư mình gởi về nhà, tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tình của tiểu nương lại hơi phiền muộn.

Trần Bình An phát giác được sự khác thường của cô, bèn cười hỏi: Thế nào, tâm sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 à?

Bảo Bình thở dài: Không biết trong nhà thế nào rồi. Con người nhị ca xấu như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau này liệu đại cabị nhị ca ức hiếp không?

Trần Bình An nghiêm túc nói:Tùy việcxét. Sau này anh nhất định sẽ đến trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhị ca của em, hỏi cho chuyện xui khiến Chu Lộc giết anh. Nhưng nói đi phải nói lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhị ca của em đối xử với em gái cũng không xấu.

Vẻ mặtBảo Bình khổ sở nói: Tại sao Chu Lộc lại như vậy, tại sao thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như vậy! Chị ấy đã nhân, còn có Chu Hà, chỉ cần đi đến biên quân thì ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng sẽ tranh giành. Sau này dựa vào chính mình giành lấy một tước hiệu, rất khó sao? Tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhị ca của em nóithì chị ấy cũng làm theo?

Trần Bình An lắc đầu nói:Những chuyện này anh cũng nghĩ không ra.

Lâm Thủ Nhất cách đó không xa sắc mặt âm trầm: Thiên hạ rộn ràng, đều lợi đến; © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thiên hạ nhốn nháo, đều lợi đi.

Hòe lẩm bẩm:Không phải, ta thấy đồ ngốc Chu Lộc này đã thích nhị ca của ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi. Thiếu nữ mộng, xuân tâm nảy mầm, được người trong lòng hứa hẹn, nói không chừng còn khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta động tâm hơn được phong tước.

Lâm Thủ Nhất cười nhạt nói: Vậy ta đúng vừa ngu vừa xấu xa, không có thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nào cứu được.

Trần Bình An thở dài, nhìn ba người bên cạnh, nhớ tới quang cảnh ngõ Bình ngõ Hạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Hoa, bay chó chạy, đủ chuyện nhỏ nhặt, phụ nữ chửi đổng, nói xấu sau lưng, không thiếu thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gì, bèn nói: Các ngươi người đọc sách, hiểu biết nhiều, lại học trò do Tề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiên sinh tự tay dạy ra, cho nên rất khác với bọn ta. Thực ranơi ta sống,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rất nhiều người lớn tuổi cũng giống như huyện lệnhlão già trên thuyền kia, không muốn nói đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lý, hoặcchỉ muốn nói đạocủa mình.

Hắn dứt khoát không mài đao hẹp nữa, thu đao vào vỏ, cảm khái nói: Nhưng đừng thấy những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người này không nói đạo lý. một số người sức lực lớn, nung gốm đốt than thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kiếm tiền nuôi gia đình.một số người trồng trọt giỏi hơn bất cứ ai, cho nên cuộc sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không tệ. Còn chuyên đỡ đẻ cho người khác, thích đốt bùa giả thần giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quỷ, tính tình rất xấu. Nhưng ta lại rất tốt với cháu trai Khổ Huyền, muốn cho cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình tất cả đồ tốt trên đời.

Trần Bình An cười nói: Cho nên ta muốn đọc sách một chút, muốn hiểu được rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao.

Bảo Bình đột nhiên đứng dậy, chậm rãi dạo bước bên cạnh khe suối, sắc mặt nghiêm túc.

Cuối cùng vị tiểu nương mặc áo bông đỏ này đột nhiên nói:Tiểuthúc, vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lần trước anh hỏi trên thuyền, em vẫn luôn suy nghĩ. Bây giờ em cảm thấy đã nghĩ được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chút rồi, anh muốn nghe thử không?

Trần Bình An nhịn cười: Vừa từ chỗ các em học được một câu “rửa tai lắng nghe”, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bây giờ vừa lúc dùng đến.

Tiểu nương phồng má thở phì phì, cuối cùng oán giận nói: – Tiểu thúc!

Trần Bình An vội vàng cười nói: Em cứ nói, cứ nói.

Tiểu cô nương còn chưa bắt đầu giảng đạo lý, trước tiên đã tìm đường lui cho mình: – Em nói thể khá lộn xộn, nếu tiểu sư thúc anh cảm thấy không đúng, chỉ cần nghe thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không được cười em.

Trần Bình An lắc đầu nói: trên thuyền anh thể nói đạo với ông lão lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tuổi như vậy, tại sao em không thể? Em cứ nói đi, tiểu thúc sẽ chuyên tâm lắng nghe. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Hòe bĩu môi, cầm tượng gỗ sơn màu kia vung vẩy, giống như đại tướng đang chỉ huy thiên quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vạn mã: Cứ nói đi. Xưa nay nói chuyện cãi nhau vốn không đau, chỉ đánh nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mới đau thôi.

Tiểu nương trước tiên giảng ba quan niệm, có phần giống như thấy giáo dạy học vạch ra tôn chỉ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nêu rõ nội dung cốt lõi: Em muốn giảng nhân nghĩa đạo đức, quy củ lệ làng, luật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 pháp vương triều.

Lý Hòe lập tức cảm thấy nhức đầu, bèn đặt tâm vào tượng gỗ sơn màu rất tinh xảo kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nghĩ thầm nếu một ngày nào đó thể sống lại trò chuyện giải sầu với mình thì tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Lâm Thủ Nhất cười cười, một tay nâng cằm, nhìn về Bảo Bình đứng bên khe suối.

Chỉ Trần Bình An là vểnh tai chuyên tâm nghe giảng.

Khi còn thường đến chân tường ở trường học nghe lén Tề tiên sinh giảng dạy, khiến hắn vẫn luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cảm thấy rất hoài niệm.

Ba điểm này phân biệt tương ứng với quân tử hiền nhân, dân chúng quê mùa, kẻ xấu phạm pháp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Quân tử hiền nhân, sau khi đọc sách nhiều thì hiểu biết càng nhiều đạo lý. Nhưng phải nhớ lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một điểm, giống như đại ca em nói, đạo đức quá cao thì quá giả tạo, cuối cùng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ràng buộc người khác, chỉthể ràng buộc bản thân.vậy làm người phải chính trực, thân chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì danh chính, danh chính thì ngôn thuận, ngôn thuận thì sự thành. Ngoại trừ chuyện này, một khi chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lo giữ mình đức tốt, nếu muốn cứu giúp thiên hạ, giáo hóa dân chúng, có thể thu đệ tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 truyền thụ đạo đức học vấn của mình, giống như tiên sinh của chúng ta vậy.

Dân chúng quê mùa bình thường, chỉ cần tuân thủ quy củ lệ làngđược.

Còn luật pháp vương triều, chính một khuôn mẫu dùng để ràng buộc kẻ xấu, hơn nữakhuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mẫu thấp nhất, cũng“quy củ” thấp nhất trong lễ nghi của Nho gia chúng ta.

MặcTrần Bình An cảm thấy thể nghe hiểu được những lời này, nhưng đạo lý trong đó vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không thể trở thành đạocủa mình.

Chẳng trách A Lương nói phải đọc sách nhiều.

Chẳng biết từ lúc nào Lâm Thủ Nhất đã ngồi ngay ngắn, nhíu mày nói: Đó Pháp gia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 (một phái thời Tiên Tần)

Bảo Bình đối diện với ba người, nói như đinh đóng cột: Pháp đều từ nho tới! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Lâm Thủ Nhất ngạc nhiên.

Bảo Bình thấy Hòe không tập trung, liền tức giận khẽ quát: Hòe!

Hòe giống như trở lại năm tháng ở trường học, bị Tề tiên sinh nhẹ giọng điểm danh trong lớp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 theo bản năng trả lời:Có!

Kết quả phát hiện Tề tiên sinh đã đổi thành Bảo Bình thường đánh mình, hắn liền hậm hực, cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thấy rất mất mặt, bèn tiếp tục cúi đầu đùa nghịch tượng gỗ.

Bảo Bình không để ý tới Hòe nữa, tiếp tục nói: Mỗi người đềuquy củ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của riêng mình, yên ổn hòa thuận, thế đạo sáng trong, thiên hạ thái bình. Quân vương trịkhông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hề tốn sức, từ đó thánh nhân chết, đại đạo dừng.

Lâm Thủ Nhất lại lên tiếng:Thánh nhân không chết đại đạo không dừng, đâycách nói của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đạo gia…

Ánh mắt Bảo Bình rạng rỡ, lớn tiếng nói: Một pháp thông thì vạn pháp thông, đạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 căn bản nhất trên đời nhiên đều nhất trí.

giống như nhớ đến chuyện gì, chậm rãi dạo bước trước mặt ba người: Trong buổi học cuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cùng trường, tiên sinh đã nói riêng với ta về bốn chữ “thiên kinh địa nghĩa” (lý lẽ bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 di bất dịch), kinh nghĩa căn bản lập giáo của Nho gia ta…

Hòe cuối cùng nói: Tiên sinh không nói chuyện này với bọn ta. Lâm Thủ Nhất, ngươi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sao?

Lâm Thủ Nhất lắc đầu.

Bảo Bình khoanh tay trước ngực, tức giận nói:Các ngươi một kẻ thì không thích nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiên sinh nói đạo lý, một kẻ thì không thích hỏi khi tiên sinh giảng bài, chẳng lẽ muốn tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sinh nhét tri thức của mình vào trong đầu các ngươi sao?

Hòe cợt nhả nói: – Nếu thể thì ta cũng không để tâm. Học vấn của tiên sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lớn như thế, chia cho ta một chút cũng đủ dùng cả đời rồi. Như vậy thể tiết kiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sức lực, còn bớt đi đường vòng.

Lâm Thủ Nhất lẩm bẩm:Một pháp thông thì vạn pháp thông… nếu thật như thế, đúng cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chính mình tìm được cái “một” kia. Cũng phù hợp với câu nói của A Lương, “cầu tinh thâm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bỏ hỗn tạp”.

Bị Hòe ngắt lời như vậy, Bảo Bình giống như lại nghĩ đến chuyện khác, gặp phải khúc mắc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Tiểu nương hơi xấu hổ, nói với Trần Bình An: Tiểu thúc, em muốn suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thêm, lại vấn đề chạy ra làm khó em rồi.

Trần Bình An mỉm cười giơ ngón cái lên.

Tiểu nương tung tăng nói: Nói không tệ đúng không?

Trần Bình An vẫn giơ ngón cái, lớn tiếng nói: Rất tốt!

Bốn người cũng không biết, âm thần vốn lặng lẽ bảo vệ cách đó không xa, toàn thân lại run rẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giống như một kẻ đáng thương ra từ chảo dầu.

Nhưng phúc họa liền kề. Âm thần này đầu tiên thờ ơ nghe những lời “dạy học” non nớt kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sau đó một chuỗi phản ứng khó tưởng tượng, tâm thần lung lay, hồn phách tách rời, khí tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 âm hùng hậu giống như bị từng cơn gió mạnh lột bỏ. Lúc đầu hắn còn không tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ma, vẫn không muốn lùi về sau một bước, đến cuối cùng thật sự không chịu nổi, phải lui đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mấy chục dặm mới cảm thấy tốt hơn. Hắn không muốn bỏ cuộc, bèn đối diện với cơn gió mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cương trực kia từng bước đi tới, giống như một con thuyền nhỏ ngược dòng trong nước sông cuồn cuộn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

Tương truyền thế giới Hạo Nhiên chín châu lớn, những chính nhân quân tử bảy mươi hai thư viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nho gia, trong lòng một điểm khí cương trực, trời đất ngàn dặm gió vui mừng.

Cùng lúc đó, cách vùng núi non trùng điệp ít dấu chân người này trăm dặm,một địa phương huy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hoàng như phủ đệ vương hầu. Một gái áo đỏ thân hình uyển chuyển nhưng sắc mặt lại trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 như tuyết, vốn định thắp một chiếc đèn lồng giấy trắng treo lên cao, nhưng thắp xong một lần lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tự động tắt một lần. Chuyện này khiến sắc mặt của cô trở nên dữ tợn.

Cả phủ đệ to lớn ma quỷ hoành hành, gió lạnh ào ạt.

Cô vứt đèn lồng trong tay, chậm rãi bay lên, cuối cùnglửng nơi cao hơn mái hiên, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ra xung quanh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Kinh Trập #2 Chương 2: Mở cổng #3 Chương 3: Mặt trời mọc #4 Chương 4: Chim sẻ #5 Chương 5: Vạch trần #6 Chương 6: Quẻ hạ #7 Chương 7: Chén nước #8 Chương 8: Cỏ dại #9 Chương 9: Mưa trời tuy rộng #10 Chương 10: Khí thế nuốt trâu #11 Chương 11: Thiếu nữ và phi kiếm #12 Chương 12: Ngõ nhỏ #13 Chương 13: Gặp gỡ #14 Chương 14: Mồng năm tháng năm #15 Chương 15: Trấn áp #16 Chương 16: Đừng mơ #17 Chương 17: Thấy chuyện bất bình thì lên tiếng #18 Chương 18: Năm thứ đã xuất hiện ba #19 Chương 19: Đại đạo #20 Chương 20: Biến cố bất ngờ #21 Chương 21: Chim ưng bắt rắn #22 Chương 22: Hạn chế #23 Chương 23: Bóng mát cây hòe #24 Chương 24: Mang tặng #25 Chương 25: Ly biệt #26 Chương 26: Dễ nói #27 Chương 27: Điểm mắt #28 Chương 28: Người mê tiền #29 Chương 29: Mị hoặc #30 Chương 30: Phòng tối #31 Chương 31: Gõ núi #32 Chương 32: Lá đào #33 Chương 33: Rồng giả làm cá #34 Chương 34: Tề tụ #35 Chương 35: Cam thảo #36 Chương 36: Sách cổ #37 Chương 37: Quyền phổ #38 Chương 38: Chín cảnh giới #39 Chương 39: Mắng hòe #40 Chương 40: Đáp lễ #41 Chương 41: Luyện quyền #42 Chương 42: Thiên tài #43 Chương 43: Thiếu niên và con chó già #44 Chương 44: Lộ chân tướng #45 Chương 45: Ánh mặt trời #46 Chương 46: Đao ép váy #47 Chương 47: Đi một mình #48 Chương 48: Thả diều #49 Chương 49: Gốm vỡ #50 Chương 50: Trời đất không ngừng vận chuyển #51 Chương 51: Đối mặt #52 Chương 52: Lắc lư #53 Chương 53: Đem tặng #54 Chương 54: Đại địch trước mặt #55 Chương 55: Vui vẻ hài lòng #56 Chương 56: Gật đầu #57 Chương 57: Hồ lô nuôi kiếm #58 Chương 58: Thầy giáo #59 Chương 59: Ngủ đi #60 Chương 60: Có quỷ #61 Chương 61: Tốt qua sông #62 Chương 62: Cây đổ #63 Chương 63: Thì ra là vậy #64 Chương 64: Ba người họ Trần #65 Chương 65: Hạt châu #66 Chương 66: Ngẩng đầu #67 Chương 67: Đi xa #68 Chương 68: Thiên hạ có xuân #69 Chương 69: Màn đêm #70 Chương 70: Trời sáng #71 Chương 71: Thích một chút #72 Chương 72: Mây đen #73 Chương 73: Người gỗ #74 Chương 74: Rồng lửa vào nước #75 Chương 75: Chiếm núi làm vua #76 Chương 76: Quay lưng #77 Chương 77: Vào núi #78 Chương 78: Vào mộng #79 Chương 79: Ấn Nghênh Xuân #80 Chương 80: Rời núi #81 Chương 81: Quốc sư #82 Chương 82: Thầy giáo học sinh, sư huynh sư đệ #83 Chương 83: Mộng tưởng #84 Chương 84: Ta có một kiếm #85 Chương 85: Kiểm tra hạ màn #86 Chương 86: Người đồng đạo #87 Chương 87: Lão sư nhỏ #88 Chương 88: Hóa trang lên đài #89 Chương 89: Hai cái đầu người #90 Chương 90: Mưa lớn #91 Chương 91: Trâm ngọc #92 Chương 92: Hòm trúc nhỏ #93 Chương 93: Trên tường có một chữ #94 Chương 94: Dung nhan thanh tú #95 Chương 95: Miếu nhỏ #96 Chương 96: Núi sông có quỷ thần #97 Chương 97: Lạy núi #98 Chương 98: Sơn thần quấy phá #99 Chương 99: Sơn thần và đao trúc #100 Chương 100: Non sông dưới chân #101 Chương 101: Trấn giữ ngọn núi #102 Chương 102: Cầu vồng trắng nổi lên đất bằng #103 Chương 103: Lầu trúc #104 Chương 104: Phân chia của cải #105 Chương 105: Lục bình không rễ #106 Chương 106: Vàng thau lẫn lộn #107 Chương 107: Lưới cá #108 Chương 108: Săn bắn mùa xuân #109 Chương 109: Thiếu niên có lời muốn nói #110 Chương 110: Không có bữa tiệc nào không tàn #111 Chương 111: Nón rộng vành #112 Chương 112: Kẻ mạnh #113 Chương 113: Khí thế vang dội #114 Chương 114: Tạm biệt A Lương #115 Chương 115: Nhân gian có một tú tài già (thượng) #116 Chương 116: Nhân gian có một tú tài già (trung) #117 Chương 117: Nhân gian có một tú tài già (hạ) #118 Chương 118: Trời đất có khí #119 Chương 119: Có một số đạo lý #120 Chương 120: Đi xa #121 Chương 121: Gió vui mừng #122 Chương 122: Lôi pháp bắt yêu #123 Chương 123: Đường hẹp gặp nhau #124 Chương 124: Không phân rõ phương hướng #125 Chương 125: Một kiếm phá pháp #126 Chương 126: Lục địa kiếm tiên #127 Chương 127: Đối mặt #128 Chương 128: Kỳ quan #129 Chương 129: Trên núi #130 Chương 130: Thiếu niên non nước #131 Chương 131: Học trò đệ tử #132 Chương 132: Học sinh Thôi Sàm #133 Chương 133: Đồng hành #134 Chương 134: Một năm này #135 Chương 135: Rung áo #136 Chương 136: Dưới núi đều như vậy #137 Chương 137: Vác một ngọn núi bạc #138 Chương 138: Kéo co #139 Chương 139: Lạ lùng (thượng) #140 Chương 140: Lạ lùng (hạ) #141 Chương 141: Kỳ quái (thượng) #142 Chương 142: Kỳ quái (trung) #143 Chương 143: Kỳ quái (hạ) #144 Chương 144: Một người ngồi giếng, một người nhìn trời #145 Chương 145: Đầu mối và dấu vết #146 Chương 146: Chỗ dựa và trợ thủ #147 Chương 147: Mời phá trận #148 Chương 148: Thiếu niên có chuyện hỏi gió xuân #149 Chương 149: Ước chiến #150 Chương 150: Đi mở núi
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags
Tiên Hiệp Xuyên Không Huyền Huyễn Trọng Sinh Hệ Thống Truyện Audio Kiếm Hiệp Tiên Hiệp Huyền Huyễn Kiếm Hiệp Trọng Sinh Xuyên Không Hệ thống Truyện Audio

Tags: đọc truyện Kiếm Lai, Kiếm Lai Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Kiếm Lai Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Kiếm Lai Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Kiếm Lai Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Kiếm Lai Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Kiếm Lai Truyện Audio, truyện Truyện Audio hay, Kiếm Lai Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Kiếm Lai full, Kiếm Lai online, read Kiếm Lai, Phong Hỏa Hí Chư Hầu Kiếm Lai

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 121 — Kiếm Lai

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW