GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 109: Đền bù

Đã copy!
Trước
#1 Kẻ thứ ba khiêu khích #2 Ghê tởm #3 Câu Tiểu Ngưu #4 Quá #5 Chạy trối hết #6 Sự nghiệp thành công #7 Không thể trốn #8 Oan gia ngõ hẹp #9 Ông chủ lớn mặt lạnh #10 Yên lặng trước cơn bão #11 Đặc phái viên thần bí #12 Làm người ta ao ước #13 Dường như rất yên tĩnh #14 Kỳ nghỉ ngơi ngắn ngủi #15 Phong thái đặc phái viên quốc phòng #16 Bàn chuyện cuộc sống, nói một chút chuyện tính* #17 Đáng ghét #18 Rõ ràng là vu oan #19 Khách hàng lớn #20 Dạy dỗ mắc cỡ #21 Ra oai #22 Xin hưởng thụ tôi #23 Lừa gạt hôn #24 Cạm bẫy #25 Tức giận #26 Không giống hắn #27 Lấy thân báo đáp #28 Sắc mặt ghê tởm #29 Phong thủy đột kích #30 Không mặc áo ngực #31 Nghiêm tử tuấn bị cách chức #32 Dạ tiệc sẽ bắt đầu #33 Scandal Tiểu Manh #34 Tranh giành với Tiểu Manh #35 Tranh hôn #36 Hai ông chú đáng yêu #37 Không có nhân tính #38 Bạn gái của tôi #39 Nói chuyện bị cắt ngang #40 Tiểu xử #41 Vị đại túc này rất có khẩu vị #42 Tiểu Bạch Kiểm #43 Lại bữa tiệc nữa #44 Cùng cao thủ so chiêu #45 Người đàn ông mùi dấm chua #46 Sắc Lang tĩnh lặng #47 Hàng dính líu đến nhau #48 Lại xuất hiện đứa trả nữa #49 Lời đối chiến ác độc #50 Không khỏi xem mắt #51 Sập bẫy #52 Tâm cơ #53 Chỉ cần tự tôn #54 Trầm tĩnh đối chiến #55 Bạn trai cũ đến #56 Giúp đỡ bạn trai cũ (thượng) #57 Giúp đỡ bạn trai cũ (hạ) #58 Thượng tá đại nhân #59 Cưng chiều em kiêu ngạo #60 Phản kích #61 Tình hình của thượng tá #62 Đột nhiên tỏ tình #63 Tiểu Tư tư không thể thiếu #64 Ép gả #65 Đau lòng #66 Quý Linh Linh phản kích (phần 1) #67 Chính thức phản kích, cái tát thứ nhất (phần hai) #68 Kiêu ngạo #69 Không nghe lệnh của thượng tá địa nhân #70 Thượng tá Mộ tức giận #71 Bú sữa mẹ #72 Băng vệ sinh #73 Còn thiếu một chút #74 Chương 74 #75 Cưỡng hôn! Mạnh hơn đi ! (Có thịt, thịt heo con nguyên chất ) #76 Quý Linh Linh vồ đến vi thịt nướng #77 Chị em Quý Linh Linh đồng lòng #78 Quý Linh Linh phản công cưỡng đoạt thượng tá #79 Chương 79 #80 Thượng tá đại nhân #81 Chúng ta kết hôn đi #82 Nhìn trộm ngoài ý muốn #83 Lỗi Dạ Mê Tình #84 Lỗi dạ mê tình 2 #85 Thuốc tránh thai #86 Cuộc chiến tranh của phụ nữ #87 Cảnh khốn cùng #88 Bị thương #89 Bẩy ngày không thấy #90 Cầm tù #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Nợ nần, càng ngày càng nhiều #94 Thượng tá Mộ toàn thắng #95 Em tốt với anh một tháng, anh đối tốt với em cả đời #96 Vũ điệu lúng túng #97 Em là người phụ nữ của anh #98 Chương 98 #99 Khóa kéo mắc kẹt! #100 Chương 100 #101 Bà chủ nhà không an phận #102 Kết quả của việc chọc phải hai người phụ nữ #103 Hồ ly hồ đồ bị lừa cưới #104 Yêu hay chỉ là đùa giỡn #105 Hôn nhau trước bữa ăn #106 Chương 106 #107 Chuyện trên xe #108 Chiếm đoạt #109 Đền bù #110 Tiểu Tiểu Tinh – Tiểu Tiểu Tinh #111 Mộ Ly giảo hoạt #112 Ba mẹ, hai người làm gì thế ạ? #113 Tiểu Tiểu Tinh và Tư Tư #114 Ba mẹ Mộ Ly #115 Mộ Ly Cho Nghiêm Tử Tuấn Cảnh Cáo #116 Vu Uyển Tinh đột nhiên xuất hiện #117 Hiểu Phỉ trở về, bảo bảo vô ngại #119 Khiêu khích #122 Chương 122 #123 Không thể yêu nữa #125 Yêu, phải hồi đáp #126 Dứt khoát #127 Nghi ngờ #128 Dịu dàng ngắn ngủi #129 Muốn nắm tay em, đi đến cuối đời #130 Rời khỏi đây, phải quên #131 Chương 131 #132 Kết cục của họ #133 Phong thái nữ hoàng #134 Hạnh phúc mỹ mãn #135 Ngoại truyện #136 Ngoại truyện #137 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (2) #138 Ngoại truyện #139 Ngoại truyện #140 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (5) #141 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (6) #142 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (7) #143 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (8) #144 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (9) #145 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (10) #146 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (11)
Tiếp
Cả đêm chìm trong cơn kích tình, Tần Mộc Vũ đã quên anh muốn cô baonhiêu lần từ lâu, chỉ biết rằng suốt một đêm này, anh không kìm chế nổibản thân mình.

Trời còn chưa sáng, nhưng vì đau nhức Quách Hiểu Lượng đã sớm tỉnh lại,nhìn người đàn ông vẫn chưa tỉnh dậy, cô vội rón rén ngồi dậy, mới vừaxoay lưng lại toan tính cầm đồ rời đi.

"A!"Thì eo đã bị nắm chặt lấy, trực tiếp ngã lên giường.

"Đại ca. . . . . ."

"Sao không nghỉ ngơi thêm một lát nữa? Không đau à?" Tần Mộc Vũ lậtngười đè lên người cô, khóe môi xuất hiện nụ cười, khiến cô có chút hiểu lầm.

"Không có. . . . . . Không có, chỉ. . . . . . Em tỉnh tương đối sớm thôi à." Quách Hiểu Lượng ngượng ngùng vội vàng nghiêng đầu, không dám nhìnthẳng vào anh.

"Hả?" Ngón tay của anh chậm rãi lướt qua da thịt mịn màn trước ngực cô,anh cũng không ngờ cơ thể này của cô lại sung sướng như thế này, "QuáchHiểu Lượng, tại sao phải ở chung với Hướng Tuấn Ngạn?" Khi ngón tay dichuyển lên đỉnh ngực thì anh xấu xa nhấn nhấn một cái.

"Ừ. . . . . ." Quách Hiểu Lượng nỗ lực chịu đựng lấy, nhưng tiếng rên rỉ lại thoát ra khỏi cổ họng.

"Nói thật." Anh lại thêm vào một câu.

"Bởi vì. . . . . . Bởi vì em. . . . . ." Quách Hiểu Lượng bị ép buộc đối mặt nói chuyện trực tiếp với anh, nhìn tròng mắt ngập tràn nghi vấn của anh, cô thiếu một chút nữa đã không khống chế được phát ngôn của mình,"Em không muốn nhìn thấy anh ấy và cô Thẩm ở chung một chỗ với nhau!" Cô ý muốn nói, không để cho Hướng Tuấn Ngạn quấy rầy anh và Thẩm Hiểu Phỉ, nhưng là bây giờ bây giờ Tần Mộc Vũ nghe mấy câu này lại nghĩ thành ýkhác.

"Ha ha. . . . . ." Thì ra côn còn là loại phụ nữ bá đạo như vậy, côkhông muốn nhìn thấy, thì không thể thấy sao? Cô tại sao tranh giành với Thẩm Hiểu Phỉ? Hay là đang ghen.

Nghe tiếng cười lạnh thấu tâm can của anh, Quách Hiểu Lượng rưng rưngmắt, không hiểu nhìn anh, phản ứng của anh tại sao lại thế này? Tínhhuống quái gì đây.

"Đại ca, em. . . . . ."

"Nếu cô không muốn nhìn thấy hai người bọn họ ở chung một chỗ như vậythì, vậy thì cô hãy ngoan ngoãn ở chung với Hướng Tuấn Ngạn đi nhé, hãydùng. . . . . . Thân thể của cô mà ôm lấy anh ta đi nhé." Anh lại gầncô, giọng nói mập mờ.

Quách Hiểu Lượng sững sờ, ý của anh phải . . . . . Vậy hành động của anh tối hôm qua là cái gì? Gặp dịp thì chơi? Còn những thứ khác thì sao?

Tần Mộc Vũ chậm rãi đứng dậy, nắm áo ngủ bên giường khoác lên người.

"Mỗi phụ nữ bên cạnh tôi đều phải lên giường cùng tôi, cô cũng khôngngoại lệ." Anh xoay người, đi tới phòng tắm, "Nhưng mà, đừng tưởng rằngngủ trên giường của tôi, thì có thể muốn làm gì là được đâu, đừng cóquên thân phận của mình."

Dứt lời, anh liền đi vào phòng tắm, chỉ trong chốc lát tiếng nước chảy rào rào truyền đến.

Quách Hiểu Lượng chậm rãi ngồi dậy, kéo lấy tấm chăn mỏng bao lấy thânthể của mình, nước mắt trong suốt từng giọt từng giọt rơi xuống. Cô biết thân phận của mình, một giây cũng không có quên.

Đợi lúc Tần Mộc Vũ tắm táp xong thì Quách Hiểu Lượng đã sớm rời đi. Nhìn phòng ngủ không một bóng người, trong lòng không khỏi dâng lên một cảmgiác phiền não, tại sao lại vậy? Bởi vì anh lâu rồi không nhìn thấy Thẩm Hiểu Phỉ ư?

——

"Mộ Ly, hôm nay em muốn đến công ty xem xét một lát, anh có cần đikhông?" Sáng sớm, Mộ Ly đã vì Quý Linh Linh chuẩn bị một bữa sáng tìnhyêu, lúc này đây cô đang vòng tay quanh cổ của anh, thân mật đứng mộtbên. Vẫn còn mang tạp dễ trên người, giờ đây có cảm giác như một ngườivợ đảm đang hiền đức vậy.

"Sao không ngoan như vậy, lại dậy sớm rồi này?" Mộ Ly kéo tay cô, luingười về phía sau một chút, thuận tay lôi cô vào trong ngực, còn QuýLinh Linh thì ngồi trên đùi của anh.

Cô ôm lấy cổ anh, trên mặt khó che đi nụ cười tươi tắn, cực khổ nhiềunăm như vậy, công ty của cô cũng phải trình làng chứ, bây giờ nghĩ kỹlại khiến cô hưng phấn muốn chết.

"Em rất ngoan mà, ngoan ngoãn chờ bác sĩ kiểm tra thân thể này, ngoanngoãn ở với anh này, bây giờ còn ngoan ngoãn chuẩn bị bữa sáng cho anhnày, chẳng lẽ còn chưa được hả?" Cô cong môi hồng lên, dáng vẻ nũng nịu khiến Mộ Ly buồn cười.

Anh nhẹ nhàng ôm lấy khuôn mặt cô: "Về sau không cho phép em vào phòng bếp."

"Em. . . . . ." Thì ra anh đang nói cái này.

"Được rồi, em thấy anh gần đây khổ cực như vậy, cho nên mới muốn giúpanh chuẩn bị bữa sáng chứ bộ, anh mà ăn bữa sáng em làm là thể lực tănggấp bội đấy." Quý Linh Linh học lại dáng vẻ của anh, lấy tay vuốt vuốtvật râu nơi cằm anh, đã nửa tháng nay anh vẫn đi sớm về trễ, hôm nay côtỉnh dậy sớm mà anh vẫn không hay không biết. Nhìn bộ dáng của anh,trong lòng của cô giống như mất cảm giác vậy.

Mộ Ly cụng đầu cô: "Chờ đến khi anh qua cái khoảng bận rộn này là đượcrồi, gần đây có một chuyện quan trọng cần được điều tra, quan hệ đếnanh. . . . . ."

"Hả?" Nói được nửa câu, thế nhưng anh lại dừng lại.

"Hôm nay đến công ty,em chuẩn bị kỹ hết chưa? Có dùng biện pháp gì kháckhông?" Mộ Ly kéo tay của cô qua, giữ trong lòng bàn tay mình, vỗ vềchơi đùa.

"Có chứ, anh xem này, em có mặc áo chống phóng xạ này, còn có giày đêđế bằng nữa này, bộ váy anh mua cho em này, em còn cả quần ở trong nữanày, dì Lâm có chuẩn bị cho em nước dinh dưỡng rồi, tóm lại, tất cả đều chuẩn bị xong xuôi." Cô tiến lên trước, khe khẽ cắn cắn khóe môi anh.Cô như học sinh tiểu học vậy, giới thiệu từng món đồ trong cặp của mìnhcho anh xem.

Mà buổi cô nói chuyện đối với Mộ Ly mà nói, hình như rất được. Thấy khóe miệng anh mỉm cười, nhìn dáng vẻ cô hạnh phúc vui mừng anh cũng nhẹnhõm đi vài phần, trong lòng mặc dù cómệt mỏi hơn nữa thì cũng sẽ biếnthành hư không.

"Gần đây thời tiết chuyển lạnh, em chuẩn bị mũ chưa? Cả bao tay nữa?"

Nghe anh nói vậy, Quý Linh Linh bắt đầu cảm giác đầu mình to ra thêm vài phần, lại đến rồi lại đến rồi, anh lại cách ly mình với đám người nguyhiểm rồi.

"Cục cưng à, em chỉ đến công ty thôi mà, em không phải người thủy tinhđâu." Quý Linh Linh nâng tay nhỏ che cái miệng của anh, "Anh cằm rằm quá rồi đấy, nếu như anh còn như vậy, em không dám cam đoan qua hai mươinăm nữa, em sẽ không mang con đi tìm tên mặt trắng khác đâu đấy."

Mộ Ly ôm lấy đồ trong tay cô, gõ lên trán cô một cái: "Em nghĩ ngon quáđấy, có anh rồi, còn dám nhớ thương người đàn ông khác." Trong giọng nói mặc dù toàn sự bất mãn, nhưng anh vẫn ôm cô vào vòm ngực.

"Mẹ nó, anh thích bạo lực quá rồi đấy, ai cho anh cằm rằm như vậy chứ, như cái bà già."

"Anh vốn dĩ là ông già nhà em mà."

"Anh. . . . . ." Quý Linh Linh nhìn chằm chằm anh, nụ cười kiềm chế lại, gương mặt toàn vẻ khó chịu , mỗi lần cãi nhau thì anh đều chiếm vếtrên, quá bất mãn mà."Ông già à,ông già ơi, xem anh già quá rồi kìa."

"Ha ha, anh sẽ không già nhanh như vậy đâu, anh sẽ chờ em." Nói xong,liền áp môi lên miệng cô, anh nhẹ nhàng mà linh hoạt hôn lấy cô, cồn Quý Linh Linh lúc này cũng rất phối hợp, đưa đầu lưỡi ra, để cho anh chậmrãi nhấm nháp.

Cho đến khi Quý Linh Linh thở hồng học vì thiếu khí thì Mộ Ly mới ngưng động tác của mình.

"Hà. . . . . . Không được, về sau không cho như vậy đâu, em. . . . . .tức ngực quá. . . . . ."

"Đồ ngốc, em cũng không biết cách lấy hơi à?"

"Gì chứ, mỗi lần anh làm vậy em đều quên sạch rồi còn đâu." Quý LinhLinh nói mấy câu này là thật, mỗi lần khi Mộ Ly nghiêm túc hôn thì côđều quên sach trơn, cho nên khi đó cô đều như xích tuột khỏi bánh xe,không còn lấy tí hơi.

"Xem ra chúng ta phải tập luyện nhiều hơn mới được, như vậy em mới biết cách lấy hơi."

"Anh. . . . . . Được rồi, anh nhìn râu ria anh kìa, chưa cạo sạch đấy,bẩn quá đi." Quý Linh Linh kéo tay của anh ra, chậm rãi đứng lên khỏingười anh.

"Làm cái gì đấy?" Quý Linh Linh kéo tay anh đi chỗ khác.

"Đi cạo râu chứ đi đâu, chẳng lẽ em để mặc anh như thế này đi ra khỏi cửa hả?"

"Ờ." Mộ ly đứng đậy, để cô kéo tay đi vào toilet.

"Kem cạo râu, dao cạo râu. . . . . ." Quý Linh Linh vừa vào toilet, đã bắt đầu tìm đồ, "Còn thiếu thứ gì không nhỉ?"

"Còn thiếu một thứ."

"Hả?" Quý Linh Linh còn không chưa hiểu chuyện gì xảy ra, đã ép lưng Quý Linh Linh lên cửa phòng, Mộ Ly đưa bàn tay không ở yên cởi tạp dề côxuống, thuận tay cởi bỏ hết nút áo sơ mi trên người cô ra, cứ như vậy,làn da trắng hồng hiện ra trước mắt anh.

"Này!" Quý Linh Linh thở hắt một cái, khẽ vỗ tay của anh, "Làm cái gì đấy hả? Em bảo anh đi cạo râu mà."

"Em cạo thì cạo đi, đừng ngó anh." Nói xong, bàn tay tìm tòi, nơi đẫy đà đã bị anh nắm chặt.

"Ừ. . . . . .Đừng lộn xộn." Quý Linh Linh đỏ mặt, nhỏ giọng bảo anh, sớm biết thể này thì lên lầu luôn cho rồi, nếu như bị những người khác nghe được, thì mắc cỡ chết mất."Ô. . . . . . Tên vô lạinày! Không cho anhdùng sức như vậ." Cô cố gắng đè nén âm thanh của mình.

"Mau cạo râu đi em, nếu không lát nữa bọn mình trễ giờ đó." Mộ Ly khomngười xuống, tay miệng cùng sử dụng, anh đúng thật là tên ác bá lợi hạimà, mình thư thái nhưng cô thì làm sao đây? Một người nào đó giờ đangkhóc không ra nước mắt.

"Ngẩng đầu lên."

Mộ Ly ngẩng đầu lên như cũ.

"Xem anh đi, còn dính nước miếng đây này." Quý Linh Linh đặt một cánhtay lên vai anh rồi nhón chân lên, dùng lưỡi liếm sạch sẽ nước miếngxung quanh miệng giùm anh.

Mộ Ly nheo mắt lại, xuất hiện nụ cười xấu xa, cô gái nhỏ này đã học được thói quen xấu từ anh rồi đây.

"Không được lộn xộn đấy, anh bắt đầu chà sát cho em." Quý Linh Linh nén cười trừng mắt nhìn anh một cái, tay bắt đầu hoạt động.

Động tác của cô có chút vụng về, so với Mộ Ly thì chắc cô phải bái anhlàm giáo viên rồi, có trời mới biết giờ này anh làm cho cô rất thoảimái.

"Ưm. . . . . . Nhẹ một chút." Quý Linh Linh lấy tay đấm lên bả vai anh,mày nhíu lại, anh cứ tiếp tục như vậy nữa thì công việc trên tay cô chắc hẳn không tiếp tục được nữa rồi.

Nhưng dù miệng bảo thì tay kia vẫn không an phận, từ từ lần mò lên vùng bụng của cô.

"Ừ ~" đột nhiên Mộ Ly kêu đau một tiếng.

"A! Thật xin lỗi, thật xin lỗi!" Một vết rạch có máu bên góc trái môidưới anh xuất hiện, Quý Linh Linh hốt hoảng vứt bỏ dao cạo râu trongtay, lấy giấy cầm máu ngay cho anh.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi, em ngốc quá, ngốc quá mà!" Quý Linh Linh nghẹn ngào vừa nói vừa lấy tay lau đi vết máu cho anh.

Nhìn dáng vẻ đau lòng của cô mà Mộ Ly không đành lòng nổi:"Được rồi,chỉ một vết rách nhỏ thôi mà, không có gì đâu em." Anh kéo tay cô, cầmlấy khăn giấy trên tay cô, tự mình đặt lên vết thương. Cái cô gái nhỏnày càng ngày càng nhạy cảm, có tí xíu mà phản ứng thành thế.

"Nhưng. . . . . ." Gương mặt đẹp thế này mà có sẹo thì biết làm sao, "Nhưng. . . . . ." Nước mắt đã tuột xuống, là tự trách.

Bàn tay lớn lớn của anh sờ lên tóc cô: "Về sau nếu có thời gian rãnh thì anh sẽ giúp em học cách cạp râu nhé." Đè xuống một lát, anh thấy khôngcó gì nữa thì vứt giấy đi.

"Anh. . . . . ."

Bàn tay to của anh đặt ở bên eo cô: "Hư! Đền bù anh nhé." Giọng nói nhỏ nhẹ đầy từ tính.

"Em. . . . . . Ô. . . . . ." Và giọng nói khác lại ngập trong sự dịu dàng.

Bàn tay nhỏ lại đánh lên lưng anh, bọt cạo râu trên miêng anh còn chưa có lau đi mà.
#1 Chương 1: Kẻ thứ ba khiêu khích #2 Chương 2: Ghê tởm #3 Chương 3: Câu Tiểu Ngưu #4 Chương 4: Quá #5 Chương 5: Chạy trối hết #6 Chương 6: Sự nghiệp thành công #7 Chương 7: Không thể trốn #8 Chương 8: Oan gia ngõ hẹp #9 Chương 9: Ông chủ lớn mặt lạnh #10 Chương 10: Yên lặng trước cơn bão #11 Chương 11: Đặc phái viên thần bí #12 Chương 12: Làm người ta ao ước #13 Chương 13: Dường như rất yên tĩnh #14 Chương 14: Kỳ nghỉ ngơi ngắn ngủi #15 Chương 15: Phong thái đặc phái viên quốc phòng #16 Chương 16: Bàn chuyện cuộc sống, nói một chút chuyện tính* #17 Chương 17: Đáng ghét #18 Chương 18: Rõ ràng là vu oan #19 Chương 19: Khách hàng lớn #20 Chương 20: Dạy dỗ mắc cỡ #21 Chương 21: Ra oai #22 Chương 22: Xin hưởng thụ tôi #23 Chương 23: Lừa gạt hôn #24 Chương 24: Cạm bẫy #25 Chương 25: Tức giận #26 Chương 26: Không giống hắn #27 Chương 27: Lấy thân báo đáp #28 Chương 28: Sắc mặt ghê tởm #29 Chương 29: Phong thủy đột kích #30 Chương 30: Không mặc áo ngực #31 Chương 31: Nghiêm tử tuấn bị cách chức #32 Chương 32: Dạ tiệc sẽ bắt đầu #33 Chương 33: Scandal Tiểu Manh #34 Chương 34: Tranh giành với Tiểu Manh #35 Chương 35: Tranh hôn #36 Chương 36: Hai ông chú đáng yêu #37 Chương 37: Không có nhân tính #38 Chương 38: Bạn gái của tôi #39 Chương 39: Nói chuyện bị cắt ngang #40 Chương 40: Tiểu xử #41 Chương 41: Vị đại túc này rất có khẩu vị #42 Chương 42: Tiểu Bạch Kiểm #43 Chương 43: Lại bữa tiệc nữa #44 Chương 44: Cùng cao thủ so chiêu #45 Chương 45: Người đàn ông mùi dấm chua #46 Chương 46: Sắc Lang tĩnh lặng #47 Chương 47: Hàng dính líu đến nhau #48 Chương 48: Lại xuất hiện đứa trả nữa #49 Chương 49: Lời đối chiến ác độc #50 Chương 50: Không khỏi xem mắt #51 Chương 51: Sập bẫy #52 Chương 52: Tâm cơ #53 Chương 53: Chỉ cần tự tôn #54 Chương 54: Trầm tĩnh đối chiến #55 Chương 55: Bạn trai cũ đến #56 Chương 56: Giúp đỡ bạn trai cũ (thượng) #57 Chương 57: Giúp đỡ bạn trai cũ (hạ) #58 Chương 58: Thượng tá đại nhân #59 Chương 59: Cưng chiều em kiêu ngạo #60 Chương 60: Phản kích #61 Chương 61: Tình hình của thượng tá #62 Chương 62: Đột nhiên tỏ tình #63 Chương 63: Tiểu Tư tư không thể thiếu #64 Chương 64: Ép gả #65 Chương 65: Đau lòng #66 Chương 66: Quý Linh Linh phản kích (phần 1) #67 Chương 67: Chính thức phản kích, cái tát thứ nhất (phần hai) #68 Chương 68: Kiêu ngạo #69 Chương 69: Không nghe lệnh của thượng tá địa nhân #70 Chương 70: Thượng tá Mộ tức giận #71 Chương 71: Bú sữa mẹ #72 Chương 72: Băng vệ sinh #73 Chương 73: Còn thiếu một chút #74 Chương 74 #75 Chương 75: Cưỡng hôn! Mạnh hơn đi ! (Có thịt, thịt heo con nguyên chất ) #76 Chương 76: Quý Linh Linh vồ đến vi thịt nướng #77 Chương 77: Chị em Quý Linh Linh đồng lòng #78 Chương 78: Quý Linh Linh phản công cưỡng đoạt thượng tá #79 Chương 79 #80 Chương 80: Thượng tá đại nhân #81 Chương 81: Chúng ta kết hôn đi #82 Chương 82: Nhìn trộm ngoài ý muốn #83 Chương 83: Lỗi Dạ Mê Tình #84 Chương 84: Lỗi dạ mê tình 2 #85 Chương 85: Thuốc tránh thai #86 Chương 86: Cuộc chiến tranh của phụ nữ #87 Chương 87: Cảnh khốn cùng #88 Chương 88: Bị thương #89 Chương 89: Bẩy ngày không thấy #90 Chương 90: Cầm tù #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93: Nợ nần, càng ngày càng nhiều #94 Chương 94: Thượng tá Mộ toàn thắng #95 Chương 95: Em tốt với anh một tháng, anh đối tốt với em cả đời #96 Chương 96: Vũ điệu lúng túng #97 Chương 97: Em là người phụ nữ của anh #98 Chương 98 #99 Chương 99: Khóa kéo mắc kẹt! #100 Chương 100 #101 Chương 101: Bà chủ nhà không an phận #102 Chương 102: Kết quả của việc chọc phải hai người phụ nữ #103 Chương 103: Hồ ly hồ đồ bị lừa cưới #104 Chương 104: Yêu hay chỉ là đùa giỡn #105 Chương 105: Hôn nhau trước bữa ăn #106 Chương 106 #107 Chương 107: Chuyện trên xe #108 Chương 108: Chiếm đoạt #109 Chương 109: Đền bù #110 Chương 110: Tiểu Tiểu Tinh – Tiểu Tiểu Tinh #111 Chương 111: Mộ Ly giảo hoạt #112 Chương 112: Ba mẹ, hai người làm gì thế ạ? #113 Chương 113: Tiểu Tiểu Tinh và Tư Tư #114 Chương 114: Ba mẹ Mộ Ly #115 Chương 115: Mộ Ly Cho Nghiêm Tử Tuấn Cảnh Cáo #116 Chương 116: Vu Uyển Tinh đột nhiên xuất hiện #117 Chương 117: Hiểu Phỉ trở về, bảo bảo vô ngại #119 Chương 119: Khiêu khích #122 Chương 122 #123 Chương 123: Không thể yêu nữa #125 Chương 125: Yêu, phải hồi đáp #126 Chương 126: Dứt khoát #127 Chương 127: Nghi ngờ #128 Chương 128: Dịu dàng ngắn ngủi #129 Chương 129: Muốn nắm tay em, đi đến cuối đời #130 Chương 130: Rời khỏi đây, phải quên #131 Chương 131 #132 Chương 132: Kết cục của họ #133 Chương 133: Phong thái nữ hoàng #134 Chương 134: Hạnh phúc mỹ mãn #135 Chương 135: Ngoại truyện #136 Chương 136: Ngoại truyện #137 Chương 137: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (2) #138 Chương 138: Ngoại truyện #139 Chương 139: Ngoại truyện #140 Chương 140: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (5) #141 Chương 141: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (6) #142 Chương 142: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (7) #143 Chương 143: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (8) #144 Chương 144: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (9) #145 Chương 145: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (10) #146 Chương 146: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (11)
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa full, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa online, read Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 109 — Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW