GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 142: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (7)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Quách Hiểu Lượng đứng sau lưng Lý Tâm Mị, mặc dù không trông thấy trực diện hai cơ thể rên rỉ, nhưng cô cũng không phải cô bé ngây thơ gì, tất nhiên cũng biết chuyện thế nào.

Một nam một nữ đang có tình cảm mãnh liệt bị bắt gặp, đầu tiên người phụ nữ thét lên, hốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoảng gom quần áo mình. Còn Tần Mộc thì biểu hiện rất bình tĩnh.

Hai tay anh chống lên thành ghế đứng dậy, nhìn liếc qua Tâm Mị vẫn còn giương mắt đờ đẫn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cúi đầu buộc lại dây lưng.

Quách Hiểu Lượng không tiến lên cũng không quay người bỏ đi, chỉ đứng đó, khoảng cách nên Tần Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thể chú ý tới cô.

"Anh yêu..." Tâm Mị trợn mắt nhìn người phụ nữ vẫn đang chỉnh quần áo của mình trên ghế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nằm về phía trước.

"Em ra ngoài trước." Tần Mộc ngược lại rất trấn định, hoàn toàn khôngbất kỳ cảm giác bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "bắt gian", giống như đã thành thói quen.

Người phụ nữ trên pha nhanh chóng đứng dậy, bối rối cầm quần áo, cúi đầu ra ngoài.

Tần Mộclúc này đã ngồi trên bàn làm việc, mặt không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào, "Cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới đây làm gì?"

Giọng nói lạnh lùng, Quách Hiểu Lượng không khỏi ngơ ngác,Tâm Mị không phải tình nhân của anh sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Anh có cần lạnh lùng vậy không?

"Cái này... anh yêu... còn không phải chiếc xe kia..." Tâm Mị lắc eo đi đến trước mặt Tần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mộc Vũ, đang muốn cúi người xuống dụ hoặc anh thì bị ánh mắt lạnh của Tần Mộc ép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở lại.

"Ừ?" Thông minh như anh, suy nghĩ của Lý Tâm Mị, anh đã sớm nhìn thấu.

"Đây... đều tại ta, nếu không phải cô ta vụng về..."

"Sao em lại đây?" Tần Mộc đứng bật dậy.

"Đến được một lúc." So sánh với Tần Mộc thì Quách Hiểu Lượng tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bước vào văn phòng, dáng điệu đúng mực.

"Anh... Anh yêu, hai người biết nhau?" Tâm Mị không khỏi cả kinh, xem dáng vẻ, không chỉ biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn quen thuộc.

Tần Mộc đưa mắt chuyển tớiTâm Mị, khóe miệng như ngậm ý cười, cứ nhìn ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chớp mắt.

Tâm Mị định cười với anh, hiếm khi thấy anh nhìn mình như vậy, nhưng cái nhìn của anh càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày càng không bình thường, khiến ta cảm giác nhưmũi nhọn sau lưng.

"Anh..."

Chốc lát, Tần Mộc lấy ra một tờ séc.

"Cho em sao?" Tâm Mị thấy Tần Mộcđưa tay lên, lập tức hớn hở, vội vàng cầm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tờ séc.

Thấy mấy con số không trên tờ séc, ta cười thật hăng hái.

"Anh yêu, anh thật tốt với em quá." Tâm Mị còn tưởng rằng lén lấy xe Tần Mộcsẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị mắng chửi một trận, không ngờ không những không bị mắng, cònthể lấy được tờ séc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giá trị lớn này, chẳng lẽ đâyanh yêu an ủi mình sao?

"Cầm tờ séc, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi." Không đợi Tâm Mị vui vẻ xong, câu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Tần Mộc như một chậu nước lạnh giội xuống.

"Anh yêu..." Tâm Mị trợn to hai mắt, ta không thể tin được.

"Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai. Nếu muốn chị còn làm được chỗ tôi..."

"Em đi!" Lý Tâm Mị không dám chần chừ, nắm chặt tờ séc, hoảng hốt lo sợ ra ngoài.

Cuối cùng, căn phòng to lớn như thế chỉ còn lại hai người.

Tần Mộcquan sát Quách Hiểu Lượng, lần trước trong bệnh viện anh chưa kịp xem thường, cách ăn mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Quách Hiểu Lượng, thật không lọt nổi mắt xanh của anh.

Áo lông thùng thình, mắt kính lớn, trong mắt anh còn thấy mấy sợi tóc rối, đó ủng đi mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao? Lại còn màu vàng nâu, so với năm năm trước, mặc trang phục tươi sáng gợi cảm, thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự kém rất xa.

"Em biết phải bồi thường bao nhiêu không?" Tần Mộc lên tiếng, giọng điệu trêu tức. Anh cho rằng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không bồi thường nổi.

Quách Hiểu Lượng ngẩng đầu lên, mắt kính đã che hơn nửa khuôn mặt, cho nên anh không thấy vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt cô.

"Biết, đã nói với tôi rồi." Quách Hiểu Lượng không hiểu ý trong lời nói của anh, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn hiểu.

"Ồ, vậy em bồi thường nổi không?" Tần Mộc khoanh hai tay, ánh mắt lại quan sát lần nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Quách Hiểu Lượng trực tiếp chống lại ánh mắt anh. Cô ăn mặc thế nào,rất rõ. Ý anh thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào, anh biết rõ.

"Chẳng lẽ chồng em không mua nổi mấy bộ quần áo cho em?" Tần Mộc nhướng môi, trong lòng lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tức dâng lên cảm giác ưu việt. Như anh, tùy tiệnthể cho tình nhân mấy triệu.

"Mệnh tôi không tốt như thế, chồng tôi qua đời từ sớm." Giọng điệu Quách Hiểu Lượng không nhanh không chậm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghe không ra cảm xúc.

"Ồ." Tần Mộc cười lạnh, may anh ta đi sớm. "Vậy bây giờ em định cầu xin tôi sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cầu xin tôi, xóa bỏ phí bồi thường hả?"

Quách Hiểu Lượng chỉ thấy người run lên, lòng bàn tay đã rịn mồ hôi. Nhưng nét mặt vẫn bình tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như trước.

"Cám ơn, không cần anh xóa bỏ phí bồi thường."

"Ồ?" Tần Mộc trái lại kinh ngạc, anh không tin thể lấy ra một triệu, anh rất chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắn. "Vậy bây giờ lấy tiền ra đi, chúng ta thanh toán cho xong, sau này không cần gặp lại." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Trái tim run lên, dường như cảm giác cay đắng lại lan tràn.

Từ lúc thấy anh quấn quýt với những người phụ nữ khác, nếu nói trong lòng không cảm giác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì đó chínhgià mồm cãi láo. Nếu cô không tình cảm với anh, sáu năm qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao phải chịu đựng.

Cô mím chặt môi, đến tận khi môi không còn chút máu. cúi đầu, không muốn để làn sương trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt bị phát hiện.

"Tôi sẽ gọi cho đại ca Nhân, anh ấy sẽ giúp tôi. Cho nên... Xin anh cho tôi một ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thời gian." Xem nhưcúi đầu đi.

Tần Mộchơi nhíu mày, tay nắm lại, Mạc Nhân, thà tìm Mạc Nhân xin giúp đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không dám cầu xin mình. Quách Hiểu Lượng, em thật sự được lắm.

"Ha ha, tôi quên mất, thì ra em còn thể đi cầu xin Mạc Nhân. Đúng rồi, Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhân bây giờ lão đại, bên cạnh rất nhiều phụ nữ, tôi nghĩ bây giờ em đi tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cậu ta, ừm... Tuy em đã con, cậu ta thể sẽ nhớ tình cũ, thu nhận em." Lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói nhục như thế từ miệng anh nói ra thật tùy ý. Dường như Quách Hiểu Lượng là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người phụ nữ kiên cường, Tần Mộcvẫn cho rằng loại phụ nữ như thế, chịu khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giữ phẩm hạnh, kiên cường hơn cả đàn ông. Cho nên anh bỏ quên, bỏ quên đau đớn lóe lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong mắt cô.

Im lặng một lúc lâu, Quách Hiểu Lượng mới thể mở miệng, "Anh cho rằng, mọi người ai cũng giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh sao?"

lẽ không khí trong này quá thấp, khiến lồng ngựckhó chịu, "Xin cho tôi hai ngày, tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xoay sở đủ một triệu, rồi nhờ đại ca Nhân chuyển cho anh." Nói xong, cô nhấc chân định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi.

"Quách Hiểu Lượng, em muốn dựa vào MạcNhân đúng không? Nhưng mà... theo tôi được biết, Mạc Nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bây giờ đã ra nước ngoài, giúp tôi xử một ít chuyện." Tần Mộc đứng dậy, giọng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lớn khiến Quách Hiểu Lượng dừng bước.

"Có ý gì?" Quách Hiểu Lượng xoay người, trong mắt đầy nghi hoặc, gái kia ràng nói đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 caNhân chỉ đi đến tổ chức.

"Alo? Báo cho Mạc Nhân, ca bên Mỹ bảo cậu ta đi xử giúp tôi, ngay bây giờ." Tần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mộc đạo nói, ném điện thoại lên bàn, ánh mắt sáng quắc nhìn Quách Hiểu Lượng, "Là ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này, em hiểu chưa?"

Phòng tuyến trong lòng sụp đổ, màn sương trong mắt lập tức hình thành hơi nước, miệng, tuy nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nói được một lời.

Chỗ dựa duy nhất của Mạc Nhân, lại bị anh sắp đặt ra nước ngoài, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể dựa vào ai? Biết anh ác ma, nhưng lại tâm khiêu chiến anh lần nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Cô Quách, bây giờ tôi muốn biết cô dùng cái để bồi thường cho tôi?" Thấy dáng vẻ bị đả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kích của cô, trong lòng anh không hiểu sao thấy mất mát, nhưng sự cường thế không cho phép anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cúi mình.

Quách Hiểu Lượng cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm đôi ủng màu nâu vàng, thể dùng cái bồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thường cho anh, hình như... không còn nữa. "Anh Tần", như nghĩ tới điều gì, ngẩng lên nhìn thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tần Mộc Vũ, "Ngại quá, tôi không bồi thường được cho anh, anh kiện tôi đi." Nói xong, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để ý đến vẻ kinh dị trong mắt Tần Mộc Vũ, đi nhanh ra cửa.

Vừa ra khỏi phòng làm việc của anh, nước mắt liền cuồn cuộn rơi xuống.

"Rầm!" Ánh mắt Tần Mộc Vũ lạnh như băng, đấm thật mạnh xuống bàn. Chết tiệt, năm năm không gặp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gan ngược lại lớn ra không ít, anh còn chưa nói xong, đã dám đi trước. Nghĩ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây, anh như một cơn lốc xông ra ngoài.

Quách Hiểu Lượng vừa ra thang máy, tay giơ lên đã bị Tần Mộc bắt lấy.

"Ai~" Cổ tay đột nhiên đau nhức, khi thấy người đầu têu, Quách Hiểu Lượng không nhịn được sẵng giọng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "Anh Tần, tôi nói rồi, tôi không tiền bồi thường cho anh, anh thể kiện tôi!"

ngước cằm lên, cách kính mắt, anh thể thấy được biểu cảm quật cường của cô, cùng với đôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt hồng.đã khóc phải không, nếucúi đầu trước mặt mình, chỉ cần nói đôi câu mềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mỏng, anh liệu có quan tâm đến chút tiền nhỏ này?

Tần Mộc cầm lấy cằm cô.

"Ss.." Quách Hiểu Lượng hít vào luồng khí lạnh.

"Quách Hiểu Lượng, em muốn đi? Em đi rồi, tôi đi đâu kiện em?"

Cửa thang máy mở ra, Tần Mộc lôi Quách Hiểu Lượng tiến vào.

"A... Đau! Buông tay." Vào thang máy, Quách Hiểu Lượng liền bắt đầu phản kháng, nhưng khí lực của như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bông vải.

Tần Mộc thờ ơ nhìn cô, "Quách Hiểu Lượng, em đang lạt mềm buộc chặt đó sao? Tôi nhớ lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trước em còn hộ vệ bên cạnh tôi mà, sao bây giờ phản kháng không chút hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sức thế? phải muốn cố ý để tôi làm vậy?" Dứt lời, anh nắm lấy bờ vai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút thon gầy của cô, đè vào góc thang máy.

Cô đang lạt mềm buộc chặt ư? Cố ý giả vờ khôngchút hơi sức ư? Chẳng biết tại sao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái mũi Quách Hiểu Lượng chỉ thấy từng cơn chua xót.

"Anh biết tôi lạt mềm buộc chặt, vậy anh còn giữ tôi?" Lúc nói chuyện lần nữa, trong giọng nói đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút khàn khàn.

"Quách Hiểu Lượng!" Anh thấy yếu thế, anh không muốn nói những lời châm biếm thêm nữa, nhưng khi thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bộ dạng bướng bỉnh này, anh không khống chế được.

"Tôi đã nói rồi, tôi khôngtiền, tôithể ghi lại địa chỉ của tôi cho anh, đến lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó anh bảo luật đưa trát tới được, cùng lắm tôi ngồi mấy năm." Vẫn quật cường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng khi nhắc đến ngồi liền nghĩ đến Mộc Mộc, lần này nước mắt không khống chế nổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nếungồi tù, Mộc Mộc phải làm sao?

Tần Mộc bóp chặt cằm cô, bất chợt thấy nước mắt, trong lòng anh bối rối.

"Chết tiệt, không được rơi nước mắt ~!" Hét xong, anh ôm lấy eo cô rồi ngậm cánh môi cô trong miệng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa full, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa online, read Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Đang cập nhật Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 142 — Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc