GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 107: Chuyện trên xe

Đã copy!
Trước
#1 Kẻ thứ ba khiêu khích #2 Ghê tởm #3 Câu Tiểu Ngưu #4 Quá #5 Chạy trối hết #6 Sự nghiệp thành công #7 Không thể trốn #8 Oan gia ngõ hẹp #9 Ông chủ lớn mặt lạnh #10 Yên lặng trước cơn bão #11 Đặc phái viên thần bí #12 Làm người ta ao ước #13 Dường như rất yên tĩnh #14 Kỳ nghỉ ngơi ngắn ngủi #15 Phong thái đặc phái viên quốc phòng #16 Bàn chuyện cuộc sống, nói một chút chuyện tính* #17 Đáng ghét #18 Rõ ràng là vu oan #19 Khách hàng lớn #20 Dạy dỗ mắc cỡ #21 Ra oai #22 Xin hưởng thụ tôi #23 Lừa gạt hôn #24 Cạm bẫy #25 Tức giận #26 Không giống hắn #27 Lấy thân báo đáp #28 Sắc mặt ghê tởm #29 Phong thủy đột kích #30 Không mặc áo ngực #31 Nghiêm tử tuấn bị cách chức #32 Dạ tiệc sẽ bắt đầu #33 Scandal Tiểu Manh #34 Tranh giành với Tiểu Manh #35 Tranh hôn #36 Hai ông chú đáng yêu #37 Không có nhân tính #38 Bạn gái của tôi #39 Nói chuyện bị cắt ngang #40 Tiểu xử #41 Vị đại túc này rất có khẩu vị #42 Tiểu Bạch Kiểm #43 Lại bữa tiệc nữa #44 Cùng cao thủ so chiêu #45 Người đàn ông mùi dấm chua #46 Sắc Lang tĩnh lặng #47 Hàng dính líu đến nhau #48 Lại xuất hiện đứa trả nữa #49 Lời đối chiến ác độc #50 Không khỏi xem mắt #51 Sập bẫy #52 Tâm cơ #53 Chỉ cần tự tôn #54 Trầm tĩnh đối chiến #55 Bạn trai cũ đến #56 Giúp đỡ bạn trai cũ (thượng) #57 Giúp đỡ bạn trai cũ (hạ) #58 Thượng tá đại nhân #59 Cưng chiều em kiêu ngạo #60 Phản kích #61 Tình hình của thượng tá #62 Đột nhiên tỏ tình #63 Tiểu Tư tư không thể thiếu #64 Ép gả #65 Đau lòng #66 Quý Linh Linh phản kích (phần 1) #67 Chính thức phản kích, cái tát thứ nhất (phần hai) #68 Kiêu ngạo #69 Không nghe lệnh của thượng tá địa nhân #70 Thượng tá Mộ tức giận #71 Bú sữa mẹ #72 Băng vệ sinh #73 Còn thiếu một chút #74 Chương 74 #75 Cưỡng hôn! Mạnh hơn đi ! (Có thịt, thịt heo con nguyên chất ) #76 Quý Linh Linh vồ đến vi thịt nướng #77 Chị em Quý Linh Linh đồng lòng #78 Quý Linh Linh phản công cưỡng đoạt thượng tá #79 Chương 79 #80 Thượng tá đại nhân #81 Chúng ta kết hôn đi #82 Nhìn trộm ngoài ý muốn #83 Lỗi Dạ Mê Tình #84 Lỗi dạ mê tình 2 #85 Thuốc tránh thai #86 Cuộc chiến tranh của phụ nữ #87 Cảnh khốn cùng #88 Bị thương #89 Bẩy ngày không thấy #90 Cầm tù #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Nợ nần, càng ngày càng nhiều #94 Thượng tá Mộ toàn thắng #95 Em tốt với anh một tháng, anh đối tốt với em cả đời #96 Vũ điệu lúng túng #97 Em là người phụ nữ của anh #98 Chương 98 #99 Khóa kéo mắc kẹt! #100 Chương 100 #101 Bà chủ nhà không an phận #102 Kết quả của việc chọc phải hai người phụ nữ #103 Hồ ly hồ đồ bị lừa cưới #104 Yêu hay chỉ là đùa giỡn #105 Hôn nhau trước bữa ăn #106 Chương 106 #107 Chuyện trên xe #108 Chiếm đoạt #109 Đền bù #110 Tiểu Tiểu Tinh – Tiểu Tiểu Tinh #111 Mộ Ly giảo hoạt #112 Ba mẹ, hai người làm gì thế ạ? #113 Tiểu Tiểu Tinh và Tư Tư #114 Ba mẹ Mộ Ly #115 Mộ Ly Cho Nghiêm Tử Tuấn Cảnh Cáo #116 Vu Uyển Tinh đột nhiên xuất hiện #117 Hiểu Phỉ trở về, bảo bảo vô ngại #119 Khiêu khích #122 Chương 122 #123 Không thể yêu nữa #125 Yêu, phải hồi đáp #126 Dứt khoát #127 Nghi ngờ #128 Dịu dàng ngắn ngủi #129 Muốn nắm tay em, đi đến cuối đời #130 Rời khỏi đây, phải quên #131 Chương 131 #132 Kết cục của họ #133 Phong thái nữ hoàng #134 Hạnh phúc mỹ mãn #135 Ngoại truyện #136 Ngoại truyện #137 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (2) #138 Ngoại truyện #139 Ngoại truyện #140 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (5) #141 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (6) #142 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (7) #143 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (8) #144 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (9) #145 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (10) #146 Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (11)
Tiếp
"Tâm trạng không tốt à?" Mới vừa lên xe, Mộ Ly đã vội ôm Quý Linh Linh vào trong ngực, cô cũng ngoan ngoãn dựa vào ngực anh.

"Ông Trung, chúng ta đi thôi."

"Vâng"

"Em không muốn đi." Quý Linh Linh nói không lớn, nhưng mặt thì kề sát ngực anh.

"Bọn mình không đi nữa, ông Trung, dừng xe lại." Nói xong, Mộ Ly mở cửa xe đi ra ngoài, chuyển qua mở cửa bên cô, đỡ bả vai cô: "Cẩn thận."

"Bọn mình đi đâu?" Xuống xe, Mộ Ly bảo ông Trung lái xe đi trước, ngược lại, Quý Linh đứng lơ mơ bên đường.

Mộ Ly khẽ nhếch môi, cánh tay dài vòng lấy eo cô, ghé sát tai cô nói man mác: "Em muốn đi đâu thì anh đi theo đó."

Trong hốc mắt bỗng nhiên nóng lên, Quý Linh Linh xoay đầu nhìn anh.

"Tại sao lại khóc?" Anh chủ động lau nước mắt giùm cô, "Tiểu Linh linh à, em có thấy sau khi em mang thai con chúng ta thì thích khóc hơn không?"Anh vòng lấy người cô, truyền hơi ấm bên anh sang cô.

"Hừ, còn không phải do anh à." Đôi môi cô phím hồng, trông vô cùng đáng yêu.

"Anh? Cái người này luôn tìm lý do tầm bậy nè. " Mộ Ly véo chóp mũi cô.

"Ừ. . . . . . Đâu có đâu, cũng do anh chứ bộ, cho em nhiều cảm động quá làm chi, đề giờ em bỏ được tự ti, tự cao, không có suy nghĩ về chuyện tụi mình có xứng đôi hay không, toàn tâm toàn ý muốn sống bình yên với qanh qua hết tháng ngày. Cái cô Quý Linh Linh kiêu ngạo ngày nào ấy à, sớm đã bị dụ dỗ mất rồi còn đâu. Nhưng. . . . . . Em rất thích dáng vẻ không có chút mạnh mẽ như thế này hơn, bởi vì em biết, anh sẽ luôn đi cùng với em, cưng chiều em." Cô ngước đầu, nước mắt theo gò má đi xuống. Có lẽ bởi vì hạnh phúc mà niềm vui hóa thành niềm vui.

Ánh mắt Mộ Ly đột nhiên thâm trầm, nhưng vẫn có thể nhận thấy trong đó chứa đựng ánh cười và sự. . . . . . xúc động, "Đồ ngốc." Anh nâng cánh tay ôm cô vào ngực "Đâu phải cho tới bây giờ anh chưa nói qua với em rằng, qua nhiều năm như vậy, chỉ đến khi gặp được em, anh mới biết tình yêu là gì."

"Hả?" Quý Linh Linh cảm thấy trong câu nói của anh có ẩn gì đó, "Mộ Ly, anh làm sao vậy?" Thấy trong mắt anh hiện lên sự bi thương, cô vươn tay xoa mặt anh.

Chợt, anh chỉ cười: "Cái đồ này, kể từ khi có con thì buồn vui lẫn lộn, thích khóc nữa, có biết anh tưởng em bị đau gì không?"

"Ừ. . . . . . Không nên như vậy, chẳng qua xúc động quá nên em mới vậy, hơn nữa bộ anh không biết phụ nữ có thai dễ xúc động sao?" Quý Linh Linh ở trong ngực anh làm nũng, cơ thể nhẹ nhàng trêu chọc anh.

"Chuyện giữa Thẩm Lạc Nhất và An Trí Xa, bọn họ. . . . . . Chỉ là mâu thuẩn nhỏ giữa vợ chồng với nhau mà thôi. Em. . . . . . Hiểu anh của anh không?" Mộ Ly chuyển đề tai, cái đồ này mà thấy người khác bị tổn thương, là hận không thể thay họ đau khổ giùm, chẳng lẽ cô không biết, cô mà đau khổ thì anh biết sống sao ư?

"Em. . . . . . Anh biết gì không? Trước kia anh thấy anh ta rất được, anh An ấy đối xử với Thẩm Lạc Nhất rất tốt. Nhưng. . . . . . Mới vừa Lạc Nhất lại không cho em nhắc đến anh ta. Em. . . . . ." Quý Linh Linh cảm thấy chóp mũi chua xót, việc ở đời thật không thể tưởng tượng nổi, trong một thời gian ngắn mà Thẩm Lạc Nhất lại thế.

"Anh cũng biết rồi mà, An Trí Xa rất thương yêu cô ấy, sao anh ta có thể để cô ấy bị thương được chứ?" Mộ Ly ôm chặt cô, muốn dùng cớ này khiến cô suy nghĩ thoáng đi một chút, phụ nữ có thai đa sầu đa cảm cũng không phải chuyện tốt lành gì.

"Nhưng. . . . . ." Rõ ràng ban nãy cô thấy AN Trí Xa hầm hầm đi tới mà, không thấy ấm áp gì cả, " Bọn mình có mâu thuẫn thì anh cũng đâu có bỏ em đâu, còn anh ta . . . . . ."

Mộ Ly lấy tay ngăn môi cô, tại sao cô lại có thể so sánh anh với đàn ông khác nhỉ? Đây là một chuyện à? Được rồi, giờ cô đang có thai, anh không muốn cãi nhau.

"Anh yêu em nhiều, hiểu chưa?"

Quý Linh Linh ngẩng đầu lên, khẽ nhíu mày: "Em không hiểu, bọn mình đang nói chuyện của Thẩm Lạc Nhất với An Trí Xa mà?"

"Em đó." Mộ Ly khẽ đánh ót cô, "Cuộc sống của em và bọn họ gắn liền với nhau à?"

"Thì sao?"

"Em hiểu rõ tình cảm của bọn họ không?"

"Không có." Chớ nói chi đến nhiều.

"Thế có phải bản thân mình nghĩ nhiều quá rồi không?" Mộ Ly khẽ vuốt mái tóc cô, giống như đang giáo dục một đứa con nít mới lớn, giọng nói êm ái, trong ánh mắt cũng mang theo lý giải giùm cô.

"Em. . . . . ." Quý Linh Linh sững sờ nhìn anh, không biết nên trả lời thế nào.

"Đồ ngốc, đừng cử động!"

"À?"

"Anh. . . . . .Bọn mình về nhà đi!" Nhìn dáng vẻ không biết làm sao của cô, anh muốn ngừng yêu cũng không được. Quý Linh Linh của mày hạ độ mày rồi. Lòng tốt của mày, hư hỏng của mày, đồ ngốc của mày, mày làm gì cô ấy cũng không biết.

"Không. . . . . ." Không muốn, cô còn muốn đi ra ngoài nhiều nữa cơ, nhưng cô còn chưa kịp nói hết câu phản khán, đã bị anh bế lên, ngay sau đó một chiếc xe chạy tới bên cạnh bọn họ.

"Này, bọn mình còn đi tản bộ mà anh." Ngồi vào xe, Quý Linh Linh lớn tiếng kháng nghị, tản bộ ở đâu hả, rõ ràng mới đứng trên đường lớn mà, cô không thích.

"Không cho em nói chuyện!" Trong lời nói anh mang theo sự kiên nhẫn, giơ tay lên, kéo chiếc rèm ngăn giữa lại.

"Tại sao không co. . . . . ." Miệng còn chưa nói xong thì đã bị ai đó chặn lại.

Anh cuồng say gặm nhấm đôi môi cô, thỉnh thoảng là dịu dàng, thỉnh thoảng là bá đạo, đột nhiên anh cho cái lưỡi tiến vào khoang miệng cô, mút lấy ngọt ngào trong đó.

"Ừm. . . . . ." Quý Linh Linh đang muốn phản kháng, thì tự nhiên cảm thấy lành lạnh, ngay sau lại cảm thấy có thứ gì đó đang vuốt ve chơi đùa nơi cửa động. Đôi môi nóng ấm tùy ý liếm mút môi cô, còn bàn tay ấm áp thì vỗ về chỗ mềm mại của cô.

Chỉ trong chốc lát, đã khiến Quý Linh Linh thở hổn hển không ra hơi.

"Không. . . . . ."

"Bé cưng, em nói gì hả?" Mộ Ly tiến sát đến cô, cọ cọ bên vành tai cô, giọng nói mờ ám, làm cho khoảng cách giữa bọn họ giảm đi trông thấy.

"Em. . . . . ."Cô nhình thẳng vòa ánh mắt anh, cô nhìn thấy vô cùng rõ ràng trong mắt anh là lửa nóng, nhưng cô lại không biết, ánh mắt mê lý và đôi môi sưng đỏ lúc này, đang khiến đối phương khó kiềm nén.

"Tiếp tục thì em. . . . . ."

“Em sao nào?" Phản ứng của cô mà anh khẽ cười, đồ ngốc không an phận. Bàn tay to anh nhẹ nhàng vuốt ve đùi cô, giống như giúp nàng xoa bóp, qua một hồi anh nói, "Lần sau có thể đừng mặc quần dài không em?"

Quý Linh Linh trừng trừng,"Là anh bảo em thay váy mà còn nói." Người này, biết mặc cái gì thuận lợi, cái gì khó khăn, ấy vậy còn ngờ cô, hừ hừ.

Anh cũng chỉ cười trừ mà thôi, anh cắn vành tai cô, nói mờ ám: "Đồ ngốc, có phải em cũng muốn không?" Giọng nói đầy sự cám dỗ.

"Ghét, không nói cho anh đâu." Quý Linh Linh ngượng ngùng cúi đầu.

Nhưng anh sẽ không cho cô thời gian để ngượng ngùng, nâng cằm cô lên, nói khẽ: "Nói, em muốn anh đi nào. . . . ."

Quý Linh Linh xấu hổ, gò má đỏ ửng vì hành động của anh, "Không cần. . . . . . Sẽ bị nghe thấy đó." Cô nhỏ giọng nói.

"Bọn họ không nghe được đâu." Thì ra cô nghĩ người khác sẽ nghe được,không muốn người khác nghe, thì sẽ không có người dám nghe.

"Em. . . . . ." Một tay cô vuốt vùng bụng mình, thay phía dưới đã hơi lộ ra ngoài, "Em. . . . . .” Cô khẽ cắn môi, "Em muốn. . . . . . Muốn anhdịu dàng. . . . . ."

"Ha ha." Mộ Ly hắng giọng cười cợt, ngay sau anh nhào lên người cô, như một con ngựa hoang mất cương, tùy ý làm việc mình thích.

"Ừm. . . . . ." Quý Linh Linh cảm thấy cả người khẽ run lên, tay nhỏ nắm chặt lấy mái tóc ngắn củn của anh, "Ừ. . . . . . Bên trái một chút. . . . . ."

Anh cười, cái đồ ngốc này đã biết tìm cách làm mình thoải mái rồi đấy,anh trực tiếp nắm lấy tay cô đưa xuống phía dưới cảm nhận.

"A “ Quý Linh Linh bị tình huống bất ngờ này dọa đến sợ, "Anh. . . . . . Cái tên lưu manh này. . . . . ." Bây giờ đang ở trên xe, anh lại dám. . . . . . Quý Linh Linh cảm giác hai gò má mình như bị thiêu đốt, ngaylúc đó bên dưới đang làm theo sự chỉ dẫn của anh.

"Không cần. . . . . . Tay em mệt."

"Phải làm nhiều cử động thì cơ thể mới tốt được em à." Ngụy biện, mười phần là thế.

"Ừm. . . . . ."

"Nhỏ giọng một chút." Quý Linh Linh vội vàng dùng tay còn lại bịt kín miệng anh, " Mất mặt quá đi."

"Hả?" Đôi mắt anh lộ vẻ nguy hiểm.

Quý Linh Linh cảm thấy đầu lưỡi mình tê cứng, không biết nên nói gì, "Em. . . . . ."

Anh tóm lấy tay cô "Ngồi trên người anh đi." Anh cố đè nén giọng nói trầm bổng của mình.

"Sẽ cấn con mình đấy." Quý Linh Linh đỏ mặt nói, cô không muốn nghe lời, nhưng bụng lớn rồi, ngăn cản việc này.

"Anh sẽ cố!" Mộ Ly đỡ lấy bả vai cô, trong giọng nói tiết lộ sự cấp thiết bây giờ của anh.

"Đừng cử động, để em đi." Quý Linh Linh đau lòng nhìn vẻ chịu đựng trên mặt anh, mong sao thời qian trôi qua nhanh một chút, sau khi sinh cònthì anh sẽ không còn phải chịu đựng như vậy nữa đâu. Cô chậm rãi đứngdậy, hai chân giạng trên người anh, vòng tay ôm lấy cô anh.

"Mộ Ly, rất khó chịu hả anh?" Cô nhẹ nhẹ lâu đi mồ hôi rịn trên trán anh.

Chỉ thấy anh mỉm cười rồi lắc đầu bảo không. Quý Linh Linh thấy lòngmình nóng lên, nước mắt lại lăn xuống, cô áp người tới, khẽ mút vành môi anh, "Nhịn thêm chút nữa, còn sáu tháng nữa thôi."

"Ừm!" Mộ Lý đáp trả một cách nặng nề, trở tay ôm lấy đầu cô, đưa bàn tay tô vào lớp quần áo cô.

"Ừ. . . . . ." CÔ nhẹ rên rỉ, mái tóc dài rối tung "Nhẹ một chút ~ ừ. . . . . ." Bởi vì thể lực của mình bây giờ hơi yếu, cho nên cô chỉ có thểtựa trước người anh, tùy ý để anh làm gì thì làm.

Mộ Ly không quay đầu lại, hôn môi cô, hơi thở ấm áp ngọt ngào đều bị anh hút lấy.

"Ô ô. . . . . . Ừ ~" Từng từng mật ngọt trong người chảy ra, khiến cả người cô thoái mải vô cùng.

Chỉ trong chốc lát, cô đã cảm thấy toàn thân mình đầy mồ hôi, từ trêmtrán chảy xuống phía dưới, cơ thể mềm mại ép sát người anh..

"Còn có sáu tháng nữa con mình mới sinh ra, thời gian quá dài, Mộ Ly à,em cho anh cơ hội này đấy." Bỗng nhiên cô ngồi thẳng người, nhìn thẳngvào anh.

"Hả?" Mộ Ly ngước mắt nhìn cô, chẳng hiểu mô tê gì.

"Cái người này " Cô đánh lên ngực anh "Chỉ cần nơi này không thay đổi,em không để ý chuyện anh đi tìm. . . . . . anh đi tìm phụ nữ khác đâu. . . . ." Cô khẽ cắn môi dưới, làm như chuyện này rất quan trọng.

Hơi thở Mộ Ly vốn vui vẻ nhưng ngay tức khắc chuyển sang nghiêm túc, "Em lặp lại lần nữa cho anh." Âm thanh trầm thấp mang theo sự giận dỗi.

Quý Linh Linh nhìn anh, vì sợ hãi mà quên việc mình đang mang thai nêngiữ gìn tâm trạng, nhào vào người anh, sau đó khóc rống lên.

Cảm nhận được cơn run rẩy, bả vai rung nhè nhẹ, cùng với tiếng khóc củacô, cơn nóng giận vừa dâng lên đã hạ xuống. Anh khẽ vuốt tấm lưng nõnnà: “Đừng khóc!”

Quý Linh Linh mím môi, từng giọt nước mắt rơi xuống, cô nói thương tâm:"Nhưng anh biết làm sao đây? Em thấy anh vậy rất khó chịu." Cô khẽ đưabàn tay lạnh lẽo vuốt ve khuôn mặt anh.

Anh nắm lấy tay cô, sắc mặt có chút khó coi: " Bây giờ anh. . . . . .Muốn mổ cái đầu em ra coi thử đây! Em mong chi sẻ cơ thể của anh vớingười phụ nữ khác à?"

Quý Linh Linh ngậm kín miệng, nước mắt càng chảy nhiều hơn, cô không muốn đâu.

"Không cần trề mô ra đâu, em nhìn cái bộ dạng “hẹp hòi’ của em đi, chảgiống cái người mới nói ban nãy tí nào?" Mộ Ly trêu chọc cô vài lời, lấy tay gõ trán cô, "Sau này nghĩ kỹ rồi nói biết chưa, nói kiểu đó lần nữa thì biết tay anh đó?"

Nếu như mà ta đi tìm những nữ nhân khác, ngươi nên làm cái gì?

"Anh. . . . . . Anh. . . . . ." Quý Linh Linh tiếp tục khóc lóc "Anh càng đối xử tốt với em thì càng khiến em buồn?"

Gì. . . . . .Cái đồ này, bộ coi anh như ngựa đực hả?

"Đừng có nghĩ bậy nữa, sau này anh khó chịu thì em dùng bản tay nhỏ nhỏnày an ủi anh là được rồi, biết chưa nào?" Anh mang theo sự cưng chiềuxoa mái tóc cô, nhìn dáng vẻ lo lắng của cô mà lòng anh thấy hạnh phúcxiaats bap.

"Chỉ sờ là được à?"

"Dĩ nhiên, em cũng có thể. . . . . . Dùng cái này hôn nó." Mộ Ly nở nụcười,."Không thích, có điên mới làm. " Quý Linh Linh vội bụm miệng mìnhlại.
#1 Chương 1: Kẻ thứ ba khiêu khích #2 Chương 2: Ghê tởm #3 Chương 3: Câu Tiểu Ngưu #4 Chương 4: Quá #5 Chương 5: Chạy trối hết #6 Chương 6: Sự nghiệp thành công #7 Chương 7: Không thể trốn #8 Chương 8: Oan gia ngõ hẹp #9 Chương 9: Ông chủ lớn mặt lạnh #10 Chương 10: Yên lặng trước cơn bão #11 Chương 11: Đặc phái viên thần bí #12 Chương 12: Làm người ta ao ước #13 Chương 13: Dường như rất yên tĩnh #14 Chương 14: Kỳ nghỉ ngơi ngắn ngủi #15 Chương 15: Phong thái đặc phái viên quốc phòng #16 Chương 16: Bàn chuyện cuộc sống, nói một chút chuyện tính* #17 Chương 17: Đáng ghét #18 Chương 18: Rõ ràng là vu oan #19 Chương 19: Khách hàng lớn #20 Chương 20: Dạy dỗ mắc cỡ #21 Chương 21: Ra oai #22 Chương 22: Xin hưởng thụ tôi #23 Chương 23: Lừa gạt hôn #24 Chương 24: Cạm bẫy #25 Chương 25: Tức giận #26 Chương 26: Không giống hắn #27 Chương 27: Lấy thân báo đáp #28 Chương 28: Sắc mặt ghê tởm #29 Chương 29: Phong thủy đột kích #30 Chương 30: Không mặc áo ngực #31 Chương 31: Nghiêm tử tuấn bị cách chức #32 Chương 32: Dạ tiệc sẽ bắt đầu #33 Chương 33: Scandal Tiểu Manh #34 Chương 34: Tranh giành với Tiểu Manh #35 Chương 35: Tranh hôn #36 Chương 36: Hai ông chú đáng yêu #37 Chương 37: Không có nhân tính #38 Chương 38: Bạn gái của tôi #39 Chương 39: Nói chuyện bị cắt ngang #40 Chương 40: Tiểu xử #41 Chương 41: Vị đại túc này rất có khẩu vị #42 Chương 42: Tiểu Bạch Kiểm #43 Chương 43: Lại bữa tiệc nữa #44 Chương 44: Cùng cao thủ so chiêu #45 Chương 45: Người đàn ông mùi dấm chua #46 Chương 46: Sắc Lang tĩnh lặng #47 Chương 47: Hàng dính líu đến nhau #48 Chương 48: Lại xuất hiện đứa trả nữa #49 Chương 49: Lời đối chiến ác độc #50 Chương 50: Không khỏi xem mắt #51 Chương 51: Sập bẫy #52 Chương 52: Tâm cơ #53 Chương 53: Chỉ cần tự tôn #54 Chương 54: Trầm tĩnh đối chiến #55 Chương 55: Bạn trai cũ đến #56 Chương 56: Giúp đỡ bạn trai cũ (thượng) #57 Chương 57: Giúp đỡ bạn trai cũ (hạ) #58 Chương 58: Thượng tá đại nhân #59 Chương 59: Cưng chiều em kiêu ngạo #60 Chương 60: Phản kích #61 Chương 61: Tình hình của thượng tá #62 Chương 62: Đột nhiên tỏ tình #63 Chương 63: Tiểu Tư tư không thể thiếu #64 Chương 64: Ép gả #65 Chương 65: Đau lòng #66 Chương 66: Quý Linh Linh phản kích (phần 1) #67 Chương 67: Chính thức phản kích, cái tát thứ nhất (phần hai) #68 Chương 68: Kiêu ngạo #69 Chương 69: Không nghe lệnh của thượng tá địa nhân #70 Chương 70: Thượng tá Mộ tức giận #71 Chương 71: Bú sữa mẹ #72 Chương 72: Băng vệ sinh #73 Chương 73: Còn thiếu một chút #74 Chương 74 #75 Chương 75: Cưỡng hôn! Mạnh hơn đi ! (Có thịt, thịt heo con nguyên chất ) #76 Chương 76: Quý Linh Linh vồ đến vi thịt nướng #77 Chương 77: Chị em Quý Linh Linh đồng lòng #78 Chương 78: Quý Linh Linh phản công cưỡng đoạt thượng tá #79 Chương 79 #80 Chương 80: Thượng tá đại nhân #81 Chương 81: Chúng ta kết hôn đi #82 Chương 82: Nhìn trộm ngoài ý muốn #83 Chương 83: Lỗi Dạ Mê Tình #84 Chương 84: Lỗi dạ mê tình 2 #85 Chương 85: Thuốc tránh thai #86 Chương 86: Cuộc chiến tranh của phụ nữ #87 Chương 87: Cảnh khốn cùng #88 Chương 88: Bị thương #89 Chương 89: Bẩy ngày không thấy #90 Chương 90: Cầm tù #91 Chương 91 #92 Chương 92 #93 Chương 93: Nợ nần, càng ngày càng nhiều #94 Chương 94: Thượng tá Mộ toàn thắng #95 Chương 95: Em tốt với anh một tháng, anh đối tốt với em cả đời #96 Chương 96: Vũ điệu lúng túng #97 Chương 97: Em là người phụ nữ của anh #98 Chương 98 #99 Chương 99: Khóa kéo mắc kẹt! #100 Chương 100 #101 Chương 101: Bà chủ nhà không an phận #102 Chương 102: Kết quả của việc chọc phải hai người phụ nữ #103 Chương 103: Hồ ly hồ đồ bị lừa cưới #104 Chương 104: Yêu hay chỉ là đùa giỡn #105 Chương 105: Hôn nhau trước bữa ăn #106 Chương 106 #107 Chương 107: Chuyện trên xe #108 Chương 108: Chiếm đoạt #109 Chương 109: Đền bù #110 Chương 110: Tiểu Tiểu Tinh – Tiểu Tiểu Tinh #111 Chương 111: Mộ Ly giảo hoạt #112 Chương 112: Ba mẹ, hai người làm gì thế ạ? #113 Chương 113: Tiểu Tiểu Tinh và Tư Tư #114 Chương 114: Ba mẹ Mộ Ly #115 Chương 115: Mộ Ly Cho Nghiêm Tử Tuấn Cảnh Cáo #116 Chương 116: Vu Uyển Tinh đột nhiên xuất hiện #117 Chương 117: Hiểu Phỉ trở về, bảo bảo vô ngại #119 Chương 119: Khiêu khích #122 Chương 122 #123 Chương 123: Không thể yêu nữa #125 Chương 125: Yêu, phải hồi đáp #126 Chương 126: Dứt khoát #127 Chương 127: Nghi ngờ #128 Chương 128: Dịu dàng ngắn ngủi #129 Chương 129: Muốn nắm tay em, đi đến cuối đời #130 Chương 130: Rời khỏi đây, phải quên #131 Chương 131 #132 Chương 132: Kết cục của họ #133 Chương 133: Phong thái nữ hoàng #134 Chương 134: Hạnh phúc mỹ mãn #135 Chương 135: Ngoại truyện #136 Chương 136: Ngoại truyện #137 Chương 137: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (2) #138 Chương 138: Ngoại truyện #139 Chương 139: Ngoại truyện #140 Chương 140: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (5) #141 Chương 141: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (6) #142 Chương 142: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (7) #143 Chương 143: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (8) #144 Chương 144: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (9) #145 Chương 145: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (10) #146 Chương 146: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (11)
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa full, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa online, read Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 107 — Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW