GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 138: Ngoại truyện

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
"Lộp bộp lộp bộp..."

Đêm đến, Quách Hiểu Lượng im lặng lắng nghe tiếng mưa rơi trên cửa kính, nước mắt đã cạn khô bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khóe miệng.

Tần Mộc xuất hiện quá đột ngột, đột ngột đến mức khiếnkhông bất kỳ sự chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nào cả. Năm năm nay, đã sớm nghĩ, khi gặp lại, sẽ cười với anh, sẽ dùng thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 độ bạn bình thường đối mặt anh.

Nhưng mà, dường nhưđã sai. Cho tới giờ, trái tim vẫn còn đang đập thình thịch liên hồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đâyđiềukhông thể điều khiển. Năm năm, điệu bộ tức giận bỏ đi thêm một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ổn trọng trong đó. Nhưng, thái độ khi nói vẫn không thay đổi.

"Ồ? Em yêu anh?"

"Vâng, lão đại, em yêu anh, anh em thể làm bất cứ chuyện gì!"

"Ha ha, một khi đã vậy, em giúp anh xử Hướng Tuấn Ngạn đi."

"Muốn em đưa các anh em đi tiếp rượu anh ta sao?"

"Không phải, anh muốn em yêu cậu ta, khiến cậu ta rời xa Thẩm Hiểu Phỉ."

Cô còn nhớ vẻ mặt của anh lúc đó, vẻ mặt nghiền ngẫm nhìn cô, giống như đang xét cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chờ đưa ra đáp án. yêu anh, cô đã sớm biết, cho nên khi anh đưa ra yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cầu ấy, đã biết. Nếu yêu anh, nhất định phải tìm một người phụ nữ yêu thương anh nhất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Được! Lão đại, em sẽ không để anh thất vọng."

Cho tới bây giờ, Quách Hiểu Lượng cũng không nghĩ ra, khi đó cô đã khờ khạo thế nào mà dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dàng nói ra câu nói ấy. Thời điểm đó lẽđau lòng, đúng vậy, kể cả đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng, giúp đỡ người đàn ông mình yêu theo đuổi một gái khác, điều kiện tiên quyết là, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108phải anh yêu một người đàn ông khác.

Hẳn không còn điều tàn nhẫn hơn điều này.

Sau đấy thì sai lầm.

cho rằng, sẽ Tần Mộc Vũ, ở bên Hướng Tuấn Ngạn. Nhưng, lại bị coi thành vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế thân của Thẩm Hiểu Phỉ, còn mang thai đứa con của anh.

Nực cười cỡ nào, chỉ là một thế thân tạm thời, một thứ đồ chơi làm ấm giường, lại mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thai.

Về sau, anh Thẩm Hiểu Phỉ phát triển không thuận lợi, quan hệ giữa Mộ Ly Quý Linh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Linh không ổn định, cũng ảnh hưởng đến bọn họ. biết thời gian đó anh rất đau lòng, ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả cô, cũng không dám đến gần.

Thấy bộ dạng sa sút của anh, rất muốn đưa tay ra ôm lấy, rồi nói cho anh biết, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thẩm Hiểu Phỉ, còn em, còn có Quách Hiểu Lượng, em sẽ luôn yêu anh.

Nhưng,không can đảm. Điều thể làm là đi cầu xin Hướng Tuấn Ngạn, bảo anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cầu xin Thẩm Hiểu Phỉ đừng rời bỏ lão đại của cô.

Quách Hiểu Lượng, một người như thế. thể giả ngu trước mặt tất cả mọi người, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khiến tất cả mọi người biết tình nghĩa. Nhưng cũng không dám để Tần Mộc biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình yêu của cô. Bởi vì, cô sợ tình yêu của sẽ quấy nhiễu anh.

Còn nhớ khi đó, bên ngoài cũng mưa to thế này, khóc lóc cầu xin Thẩm Hiểu Phỉ, xin cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy trở về bên cạnh Tần Mộc Vũ. Cuối cùng Thẩm Hiểu Phỉ đồng ý, cô cũng cười, nhưng nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười cuối cùng biến thành tiếng khóc. Xoa lên bụng, điều làm chỉ bấy nhiêu, chí ít họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều vui vẻ.

Khi Mộ Ly Quý Linh Linh hòa hợp, mối quan hệ giữa Tần Mộc Thẩm Hiểu Phỉ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng ngày càng thân thiết, bụng cũng ngày một to hơn. Trong tổ chức, hành động của không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể bằng ngày trước, biết không thể bảo vệ Tần Mộc nữa.

đi tìm Quý Linh Linh, cũng biếtsao Thượng Mộtiếng lạnh lùng đó lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 yêu ấy đến thế.

Quý Linh Linh một người phụ nữ thông minh cứng cỏi, cô ấy chỉ nhìn một cái đã nhìn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình huống thân thể cô. Càng khiến vui mừng chính là, Quý Linh Linh cũng không Thẩm Hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Phỉ bạn tốt của ấy,trợ giúp Thẩm Hiểu Phỉ, lại nói chobiết, Tần Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cách biết chuyệnmang thai.

Khoảnh khắc đó, cô mơ hồ cảm giác được, và Tần Mộcvẫn còn hội.

Nghe xong Quý Linh Linh nói, chuẩn bị đem chuyện thai nói cho Tần Mộc biết, biết đâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một phương diện nào đó, anh cũng muốn đứa bé.

Khicầm tờ xét nghiệm xuất hiện trước mặt Tần Mộc Vũ, lại trông thấy cảnh thân mật của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108Thẩm Hiểu Phỉ. Tờ xét nghiệm trong tay bị xiết chặt trong tay, tất cả can đảm thoáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái biến thành ảo.

Anh nói, Quách Hiểu Lượng ngốc đứng đó làm gì? Đến tổ chức báo cho Mạc Nhân, bảo anh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuẩn bị tốt để bất cứ khi nào thể thực hiện.

Thực ra, những chuyện này, chỉ cần một cuộc gọi được, nhưng anh lại bảotự đi tìm Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhân.

Hiện tại anh cần thế giới của hai người, cô hiểu rõ.

giấu tờ xét nghiệm trong tay, thấy dáng vẻ hạnh phúc của anh Thẩm Hiểu Phỉ, cho nên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng vui vẻ.

Vui vẻ mang theo lệnh anh rời đi, nhưng không ai biết, nháy mắt khi quay đi, nước mắt đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không còn khống chế được nữa.

"Ha ha..." Nghĩ tới đây, nước mắt Quách Hiểu Lượng lại trượt xuống.

Mội hơi nhướng lên như tự giễu, đưa tay lên từ từ lau nước mắt.

Quách Hiểu Lượng, đã năm năm, chẳng lẽ mày còn chưa thích ứng? Những hồi ức đó, cứ để đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mày già rồi hãy nhớ lại.

xoay người, nhẹ nhàng ôm con trai mình. Thấy Mộc Mộc ngủ say, mỉm cười, bây giờ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108một chỗ dựa.

Cô xoa lên Mộc Mộc, nhưng vừa chạm vào,liền thất kinh, lập tức lo lắng ngồi dậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bật đèn bàn.

"Mộ Mộc" Sau khi mở đèn, Quách Hiểu Lượng vội sờ lên trán Mộc Mộc, nhiệt độ gần như làm phỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay cô.

"Mộc Mộc, tỉnh lại, tỉnh lại nhìn mẹ đi." Giọng nói Quách Hiểu Lượng run rẩy, thấy đôi môi khô khốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Mộc Mộc, tất cả nhưnghĩ.

"Mộc Mộc, đừng dọa mẹ, mau tỉnh lại, tỉnh lại đi!"

"Mẹ..." Dường như giọng nói của Quách Hiểu Lượng quá lớn, Mộc Mộc chậm rãi mở mắt, "Mẹ, con nhức đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nóng quá..."

"Mộc Mộc đừng sợ, mẹ đưa con tới bệnh viện, lập tức đưa con đi!" Quách Hiểu Lượng kích động hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên trán con, vội nhảy xuống giường, ngay cả giày cũng không đi.

Vội vội vàng vàng mặc quần áo cho Mộc Mộc, khoác một cái áo bông bên ngoài, rồi trùm áo mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên cho cậu.

"Mộc Mộc, đừng ngủ, không được ngủ, mẹ đưa con đi bệnh viện, sẽ khỏe lại thôi." Quách Hiểu Lượng vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lo lắng gọi Mộc Mộc, vừa luống cuống ôm cậu.

Tuy Mộc Mộc sinh thiếu một tháng, hồi nhỏ thể đã sớm thuyên chuyển tốt, chỉ sợ nhất khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sốt. Sốt có thể không phải bệnh nặng gì, nhưng lần nào cũng đều muốn mạng Mộc Mộc.

Quách Hiểu Lượng cắn chặt môi, cố chịu đựng không để mình rơi nước mắt.

Quách Hiểu Lượng, sao mày năng vậy, lần nào cũng ngốc nghếch như thế, thời tiết lạnh lẽo,sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không để Mộc Mộc mặc thêm áo, sao ý đểbị cảm lạnh.

"Mẹ... Con nóng..."

Quách Hiểu Lượng hít mũi một cái, "Mộc Mộc ngoan, chúng ta lập tức đến bệnh viện, bác sẽ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mộc Mộc hết sốt." ôm chặt thể nhỏ bé yếu ớt, chạy dưới trận mưa to.

Chạy đến ven đường, mưa lớn nên dòng xe qua lại khôngnhiều.

Quách Hiểu Lượng lo lắng giậm chân, nhìn Mộc Mộc im lặng nằm sấp trên vai, càng khẩn trương.

Ông trời, van xin ông, van xin ông cứu Mộc Mộc... lẽ ông trời nghe được tiếng kêu của cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ xa chiếu đến ánh đèn xe.

Quách Hiểu Lượng trông thấy ánh sáng đó, trong lòng lập tức phấn khởi.

lấy cái gậy điện tử trong túi quần Mộc Mộc ra, ra sức huơ về phía chiếc xe.

Kít! Chiếc xe dừng lại bên cạnh cô, lập tức bọt nước bắn tung tóe.

Tần Mộc đang nhắm mắt nghỉ ngơi cũng điều này mở mắt.

"Có chuyện vậy?" Trong giọng nói mang theo sự bực bội.

"Có người vẫy xe."Kiệt vừa nói vừa tháo dây an toàn, chuẩn bị xuống xe.

"Vẫy xe?" Khẽ nhíu mày, anh giơ tay lên nhìn đồng hồ, bây giờ đãhai giờ sáng,ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn xuất hiện trên đường lớn, huống chi còn vào lúc trời mưa to thế này.

Lúc này Kiệt đã xuống xe, anh quay cửa xe xuống liền trông thấy một người phụ nữ bị mưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xối ướt sũng, đau khổ cầu xinKiệt.

Người phụ nữ đó!

Tần Mộc lập tức mở cửa xe.

"Anh à, van xin anh, thể đưa tôi con tôi đến bệnh viện không, con tôi đang sốt..." Quách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hiểu Lượng ôm thật chặt Mộc Mộc, ngước lên, để mặc nước mưa cuốn trôi hết nước mắt.

"Tôi..."

"Quách Hiểu Lượng!" Tần Mộc dường như cũng không có định đi đến, anh lên một tiếng.

Nghe tiếng, Quách Hiểu Lượng quay đầu, nhìn về phía anh.

thấy anh, nước mắt càng rơi nhiều hơn. cắn chặt môi, đi đến trước mặt anh, "Van xin anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đưa chúng tôi đến bệnh viện, van xin anh..." Nói rồi, Quách Hiểu Lượng chuẩn bị quỳ gối xuống.

Tần Mộc Vũ nhìn dáng vẻ thấp hèn của cô, cơn thịnh nộ không biết đến từ nơi nào, anh bế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mộc Mộc đang được ôm, tự ngồi lại xe, "Lên xe!"

"Cô mau lên xe!" Kiệt nghe thấy ba tiếng Quách Hiểu Lượng, tất cả đều rõ ràng.

Lúc này Quách Hiểu Lượng cũng không kịp nghĩ nhiều, vội vàng lên xe.

Khi tới bệnh viện, mưa càng lúc càng lớn, vào trong bệnh viện, Tần Mộcđã ướt hết cả người. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Anh Tần đó ạ? Xin qua bên này!" Họ vừa vào bệnh viện liền mấy y bước đến, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó Quách Hiểu Lượng mới biết, thì ra Kiệt đã sớm liên lạc với bác đây.

Khi ở đây Tần Mộc Vũ, mọi thứ lại khác, hoàn toàn không cần Quách Hiểu Lượng lo trước lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau, tất cả đều chuẩn bị xong, chờ sau khi mọi thứ ổn thỏa, Mộc Mộc đã được truyền nước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Quách Hiểu Lượng lúc này mới được thả lỏng.

"Bác sĩ, xin hỏi con tôi còn vấn đề không?" Quách Hiểu Lượng thấy bác điều trị chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi tới, vội ra ngăn hỏi.

"Xin cô yên tâm, truyền xong hai bình thể về nhà."

"Con tôi sợ nhất sốt, tôi lo..."

"Yên tâm, lần này được đưa đến kịp thời, khôngvấn đề gì."

"Vâng... Vậy cám ơn ông." Quách Hiểu Lượng nghe bácnói vậy, hoàn toàn yên tâm.

"Cô vẫn nên cảm ơn anh Tần ngoài cửa đi." Khi bác nói lời này, vẻ mặt còn mang theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút mờ ám.

Quách Hiểu Lượng giật mình, nhưng sau đó liền miễn cưỡng cười, "Vâng... tôi biết."

"Ha ha." Tiếng cười mập mờ.

Lúc bác sĩ đi, Quách Hiểu Lượng cũng không nói nhiều, ngoan ngoãn ngồi trước giường bệnh Mộc Mộc.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa full, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa online, read Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Đang cập nhật Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 138 — Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc