GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 145: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (10)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
"Tần Tổng."

"Những chuyện giao cho cậu đã làm xong chưa?"

"Vẫn đang thực hiện, nếu gái đó không đồng ý, vậy phải làm thế nào?"

"Cậu muốn làm thế nào thì làm." Khóe miệng người đàn ông thoáng qua nụ cười tà.

"Vâng... Tần Tổng, em biết nên làm gì." Người nọ nói xong vội vàng ra khỏi văn phòng của Tần Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Vũ.

Tần Mộc Vũ nhìn người đó đi ra, nhướng môi rồi nhìn xấp tài liệu trên bàn.

Trong đó ghi chép công việc trong năm năm qua của Quách Hiểu Lượng, công nhân nhà máy, nhân viên quán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phê, nhân viên đưa sữa, nhân viên rửa xe... vân vân, những công việc tầng thấp nhất© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hội, cô gần như đều từng làm một lần. Trong ấn tượng của anh, Quách Hiểu Lượng Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhân quan hệ rất tốt, tuyđược nhận nuôi nhưng cuộc sống luôn không tệ. Hơn nữa Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhân đối xử rất tốt với cô, ăn mặc đều như một tiểu thư khuê các.

Ngày đó cô mặc bộ lễ phục quyến rũ, đi cạnh anh một tấc không rời, luôn miệng lão đại, lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại, lão đại...

Cảm giác đã lạ lẫm, anh sắp không còn nhớ nữa.

Nhưng giờ, nhân danh "yêu anh" để sinh cho anh một đứa con. một người đàn ông, anh tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiên phải làm đó. Mặc anh không thể yêu cô, nhưng ít ra thể đền cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chút.

"Các anh... làm vậy?"

"Cô Quách, đây đồ dùng Tần Tổng bảo chúng tôi mang tới."

Quách Hiểu Lượng hoảng hốt đứng trước cửa nhìn nhóm người trước mặt đống đồ phía sau họ.

"Cô Quách, Tần Tổng nói ngày thường phải làm nhiều việc, không thời gian mua đồ dùng mới, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên muốn chúng tôi mang đồ mới đến rồi đưa đồđi." Người đàn ông đứng đầu thật thà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói.

"Mời về nói cho Tần Tổng các anh biết, tôi không cần." Sắc mặt Quách Hiểu Lượng trầm xuống.

"Cô Quách, cô xem, đây tầng năm, chúng tôi đã mang hết đồ lên tận đây rồi, hơn nữa Tần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tổng nói, nếu không nhận, công ty chúng tôi cũng không thể tiếp tục kinh doanh nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quách, đại nhân đại lượng, xin hãy nhận lấy đi." Những lời chân tình thực lòng của người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông khiến Quách Hiểu Lượng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

"Làm phiền các anh cho tôi số Tần Tổng giúp."

"Vâng, được." Nghe vậy, người đàn ông lập tức lấy số Tần Mộc Vũ.

Quách Hiểu Lượng bấm theo mấy con số, "Xin chờ một chút", cô nói rồi đi vào trong nhà.

"Alo..."

"Tại sao phải đưa đồ đến?"

"Quách Hiểu Lượng? hài lòng với đồ đạc không?"

"Tần Tổng, anh uống chén nữa nào..."

Trong điện thoại xen lẫn giọng phụ nữ, Quách Hiểu Lượng nghe rất rõ.

"Tần Tổng, anh đang tội nghiệp tôi sao?" Quách Hiểu Lượng lạnh lùng, mang theo sự phẫn nộ khó phát hiện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Tặng cho em thì cứ nhận, nghĩ nhiều vậy làm gì?" Tần Mộc Vũ nghe ra sự bất tuân trong giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cô, anh cũng chút tức giận.

"Được, tôi nhận." Đồ cho không thì ai không muốn. Quách Hiểu Lượng không đợi anh phản ứng lại liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tắt điện thoại.

Anh đã "lòng tốt" cứu tếnhư thế, không nhận thì ngược lạivẻ lễ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Được rồi, các anh thể chuyển đồ vào." Quách Hiểu Lượng mở cửa, trên khuôn mặt mang theo chút ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười.

"Vâng, Quách, xem đồ dùng nào không cần, như đồ kỹ quá để chúng tôi mang đi." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Người đàn ông nghe Quách Hiểu Lượng đồng ý liền vui vẻ ra mặt.

"Đều đồ không có gì quan trọng, các anh xem rồi lấy đi, tôi còn một số việc phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm, đây làm phiền các anh." Quách Hiểu Lượng áy náy nói.

"Cô Quách ngàn vạn lần đừng khách khí như vậy, đây đều là việc chúng tôi phải làm. Cô cứ yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tâm ra ngoài, sau khi về, nhất định sẽ thấy một ngôi nhà hoàn toàn khác."

"Được."

Ngôi nhà hoàn toàn khác, chỉ là thay đổi mấy đồ dùng, căn nhà sẽ thay đổi sao?

Ha ha, sao cũng không biết được.

Quách Hiểu Lượng cầm cái túi cũ, mặc áo rộng thùng thình ra ngoài, hôm nay không phải đi làm nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi đón Mộc Mộc.

Gần đến trưa, trước cửa trường mẫu giáo tụ tập rất đông người, phần lớnphụ huynh đến đón con. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mộc Mộc học một trường nhân, điều kiện rất tốt, cho nên chi phí cũng rất cao. Đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể đến học đây đều con cái của gia đình không phú thì quý, con của gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đình làm công như Quách Hiểu Lượng thì không mấy.

Trong nhóm người này, cách trang điểm ăn mặc của Quách Hiểu Lượng so với những người phụ nữ mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 áo lông cao cấp hoàn toàn không hợp.

đứng trong đám đông tất nhiên cũng thường xuyên chịu những tiếng châm biếm.

"Các chị biết không, ông nhà tôi nước ngoài có liên hệ được với một trường quý tộc, giáo dục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó nghe nói tốt nhất thế giới."

"Còn nhỏ vậy đã ra nước ngoài rồi sao?"

"Đó là đương nhiên, ba tuổi nhìn tám mươi [1], bây giờ không dạy chắc, sau này nhất định sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thể phát triển. Chẳng lẽ các chị hi vọng con mình sau này lướn lên chỉ biết làm thuê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm mướn thôi sao?"

[1] Ba tuổi nhìn tám mươi: thông qua hành vi cử chỉ của một đứa trẻ sẽ thể biết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tương laisẽ trở thành người như thế nào, ý tứ sâu hơn chính thói quen hành vi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiện tại của một người sẽ ảnh hưởng đến cả cuộc đời người đó.

"Cũng đúng, con trai tôi sau này còn phải tiếp nhận vị trí của bố nó, bây giờ nhất định phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được dạy dỗ tốt nhất."

"Phải đó, con gái tôi bây giờ đã phải tiếp xúc phải đủ loại lễ nghi giao tiếp hội, trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con mà, học rất nhanh, sau này cũng phát triển đượctầng lớphội thượng lưu."

"Không còn cách nào cả, chúng ta còn tiền thể cho con được nhận sự giáo dục tốt, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không biết đây, con cô..."

Mấy người phụ nữ trò chuyện, chủ đề liền dẫn tới Quách Hiểu Lượng.

"Hả? Tôi..."

"Cô này,xem cách cô..." Trang điểm, trên gương mặt người phụ nữ lộ ra sự trào phúng.

"Gia đình làm gì, bố nó làm công ty lớn chứ?"

"Bố phải làm việc cho nhà nước không?"

"Chẳng lẽ bố nước ngoài?"

Quách Hiểu Lượng thấy bọn họ thay nhau đặt câu hỏi, lập tức không chống đỡ được.

"Tôi... Tôi... tan học rồi, tôi đi trước." Quách Hiểu Lượng lắp bắp không nói được đủ câu, vội vàng rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi, sau lưng truyền đến tiếng nói, xem ta kìa, không biết cuộc sống thế nào sao? Giả vờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giàu sang vân vân.

Quách Hiểu Lượng đau xót,chưa từng biết rằng, thân phận của mình bây giờ làm người ta chế giễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như thế? Nếu đổi lại ngày trước, nhất định sẽ vả cho đối phương hai cái tát, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 luận với bọn họ, nhưng bây giờ... Cô chỉ biết rụt cổ.

"Mẹ!"

"Mộc Mộc."

Thằng bé đeo cặp trên lưng, hưng phấn chạy về phía cô.

Quách Hiểu Lượng ôm lấy cậu, "Hôm nay mẹ tới đón con, vui không?"

"Vui lắm ạ. Hôm nay mẹ không phải đi làm sao?" Mộc Mộc ôm chặt cổ cô, đầu cọ cọ trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngực, "Hôm nay... Hôm nay... mẹ nghỉ một ngày."

"Mộc Mộc, hai ngày tới buổi đi ngoại, cậumuốn đi không?" Đúng lúc này, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dễ thương đi tới hỏi.

"Tớ..." Mộc Mộc nhìn bạn, sau đó lại nhìn Quách Hiểu Lượng, "Tớ không đi."

"Không đi sao, thật tiếc... Mộc Mộc, mẹ cậu không có tiền à?" nghĩ một chút rồi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói.

Bây giờ trẻ con đều thông minh vậy sao? Chỉ nhìn quần áo của đã biết là một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ không có tiền.

"Cậu dài dòng quá! Mẹ, bỏ con xuống, chúng ta về nhà đi." Mộc Mộc giãy ra nhảy xuống khỏi cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ôm của Quách Hiểu Lượng.

"Mộc Mộc..."

Không đợi bé nói thêm, Mộc Mộc đã kéo Quách Hiểu Lượng đi trước.

Mộc Mộc đi rất nhanh, giống như là sợ bị kia đuổi theo.

"Mộc Mộc, đừng đi nhanh quá." Quách Hiểu Lượng kéo tay cậu lại, "Các con hoạt độngngoại sao?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Không có." Mộc Mộc không quay đầu lại nói.

"Mộc Mộc!"

"Mẹ, thầy tổ chức ngoại để rèn luyện năng lực của chúng con, bây giờ con đã rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khá, con không muốn đi." Mộc Mộc nghe tiếng mẹ như sẽ tức giận, cậu vội vàng quay lại giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thích.

"Đi ngoại cần bao nhiêu tiền? Mộc Mộc đừng nói dối." Quách Hiểu Lượng cúi người xuống hỏi.

Mộc Mộc cắn môi, giống như rất khó trả lời, một lát sau mới mở miệng.

"Đi ba ngày cần 5000 đồng, 5000 đồng... Con cảm thấy không cần thiết, mẹthể bỏ 200 đồng dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con ra nông thôn..."

Thấy Mộc Mộc cố gắng tìmdo, Quách Hiểu Lượng cảm thấy khó chịu, cậu vẫn chỉ đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năm tuổi, lại 5000 đồng đi ngoại tìm đủ do cho mình.

"Mộc Mộc, mẹ 5000 đồng, conthể đi."

"Mẹ? 5000 đồng, đây tiền lương hai tháng của mẹ." Mộc Mộc rất ngạc nhiên.

"Đồ ngốc, mẹ nói thìcó, con yên tâm. Được rồi, ngày mai con thể nói với các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cô, con sẽ tham gia buổi ngoại, được không?"

"Nhưng mà..."

"Không nhưng nhị hết, mẹ dẫn con đi ăn, được rồi, đừng nhăn nhó nữa, cười một cái mẹ xem." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quách Hiểu Lượng véo má Mộc Mộc, một suy nghĩ đã hình thành trong lòng cô.

"Thế nào? Có hài lòng về đồ dùng không?" Tần Mộc Vũ tươi cười ngồi trước bàn ăn, không ngờ Quách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hiểu Lượng thể chủ động mời anh đến nhà, thật ngoài dự liệu.

"Uống gì?" Quách Hiểu Lượng đứng cửa bếp hỏi.

"Cà phê."

"Không có, uống nước đi." Cô cầm hai cốc nước lọc đi tới.

"Em bảo tôi tới để mời tôi uống nước?" Tần Mộc nhận lấy cốc nước rồi nhìn cô.

Quách Hiểu Lượng uống một ngụm xong không trả lời, ngồi đối diện với anh.

"Tìm anh,chuyện muốn nói."

"Nói? Tôi nhớ giữa chúng ta không hay ho để nói cả." Nụ cười trên khuôn mặt Tần Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tắt lịm, thấy Quách Hiểu Lượng không tỏ thái độ gì, trong lòng anh không thoải mái.

Quách Hiểu Lượng cúi đầu, mắt nhìn vào cốc.

"Tôi muốn nói chuyện với anh về Mộc Mộc." Ngón tay cô đi dọc theo chiếc cốc.

"Nói đi." Tần Mộc ngưng giọng.

"Tôi muốn anh nuôi dưỡng Mộc Mộc."ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh.

"Bảo tôi nuôi dưỡng Mộc Mộc? sao không bảo tôi cưới em luôn?" Tần Mộc Vũ chau mày.

"Quách Hiểu Lượng, ngay từ đầu em đã sử dụng thủ đoạn lạt mềm buộc chặt với tôi, đêm hôm trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn nói sẽ không yêu tôi nữa, hôm sau thì chấp nhận đồ tôi đưa đến, hai ngày tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chủ động tìm em, bây giờ em liền chủ động tới tìm tôi. Quách Hiểu Lượng, em nên kiềm chế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thêm vài ngày nữa, như vậy tôi mới không nhẫn nại nổi tới tìm em, tới tìm con trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi." Từng câu từng từ trong lời Tần Mộcđánh sâu vào trái tim cô.

"Cứ như anh nói, nên thật sự nên kiềm chế vài ngày nữa, ngại quá, sự nhẫn nại của tôi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tốt." Quách Hiểu Lượng mấp máy môi như đang cười với anh, nhưng sắc mặt thì không một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 máu.

"Tôi nói thẳng cho em biết, tôi sẽ nuôi dưỡng Mộc Mộc, nhưng tôi tuyệt đối không cưới em." Tần Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã mất hết nhẫn nại, nhìn bộ dạng này của cô, anh không kịp suy nghĩ đã buột miệng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trông thấy sự kinh ngạc bất ngờ hiện lên trên gương mặt cô, sau đó dần bĩnh tĩnh lại, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liền hối hận.

"Ha ha." Sau khi nghe anh nói, Quách Hiểu Lượng bật cười,lại cúi đầu nhìn cốc nước. "Thả lỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi, anh sẽ không cưới tôi." Có lẽ không nhìn anh sẽ thể che dấu nội tâm của mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Quách Hiểu Lượng, muốn nói thì nói thẳng ra đi."

"Anh cũng biết, tuổi tôi không còn nhỏ, dựa theo tình hình bây giờ, tôi mang theo Mộc Mộc, sau này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không tiện sinh hoạt. Anh cũng biết, tôi không đi học, không làm được công việc tốt, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể làm công nhân." Quách Hiểu Lượng nhún vai, tỏ ra rất nhẹ nhàng, "Sau này Mộc Mộc lớn, tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 pha cũng sẽ nhiều hơn. Anh cũng không hi vọng con mình từ nhỏ đã phải sống khổ sở chứ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Như lần này, chỉ một lần đi ngoại của đã cần đến hai tháng tiền lương của tôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Còn sau này thì sao, chuyện như thế sẽ ngày càng nhiều..."

"Em khôngtiền nuôi con, hay cảm thấy nuôi con rất mệt mỏi?" Tần Mộc lạnh lùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cắt ngang lời cô.

"Một là không tiền, hai tôi cảm thấy rất mệt mỏi. Tất nhiên, chủ yếu thấy mệt mỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trước kia còn nghĩ, sinh con anh ra, một ngày nào đó thể lấyuy hiếp anh cưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi. Ha ha, tôi thật không tiền đồ, như hồi đó dính lấy anh như kẹo da trâu, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh quá tinh minh, thoáng cái đã phát hiện ra ý đồ của tôi..."

"Quách Hiểu Lượng!" Tần Mộc lớn tiếng, "Em muốn gì? Nếu tôi nuôi dưỡng Mộc Mộc thì em muốn gì?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Tất nhiên là... tiền." Giọng điệu của Quách Hiểu Lượng càng bình thản hơn.

"Tốt, rất tốt! Cần bao nhiêu?"

"Anh xem cho được bao nhiêu, anh thể tùy tiện cho tình nhân một triệu, tôi giúp anh nuôi con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 năm năm, hẳn sẽ không ít chứ." Biểu cảm của Quách Hiểu Lượng càng ngày càng tùy ý, sự chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ghét của Tần Mộc với cũng càng nhiều hơn.

"Em cảm thấy em để so sánh với tình nhân của tôi?"

"Không thể so ư, được thôi, vậy không so nữa, anh xem cho được bao nhiêu." đứng lên, cầm cốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước không, "Có muốn thêm nước nữa không?"

Sắc mặt Tần Mộc đen thui, không tới cô.

"Xem ra chỉ tôi uống."lại rót cho mình đầy cốc nước.

"Tôi hi vọng anh quang minh chính đại nuôi nấng Mộc Mộc, hơn nữa còn phải nhận được sự tán thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của nó. Cho nên cần anh diễn cùng tôi một vở kịch. Tôi muốn để thấy chúng ta thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiết, sau đó anh đưa ra nước ngoài học tập, năm nay mới năm tuổi, hãy cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 học đến khi tốt nghiệp đại học. Đến lúc đó nó trưởng thành rồi, cũng sẽ hiểuquan hệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giữa tôianh."

Tần Mộc nắm chặt cốc nước, anh có cảm giác muốn bóp chết sự vọng động của cô, tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình thông minh lắm sao? Làm ra một vở kịch liền vứt bỏ con trai mình? còn mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ruột nó, thể làm chuyện như vậy ư.

"Quách Hiểu Lượng, em không xứng làm mẹ Mộc Mộc."

Quách Hiểu Lượng vẫn cúi đầu, "Phải." Nếu cô xứng làm mẹ, đã sớm đi tìm bố cho Mộc Mộc.

"Đề nghị này của tôi, anh sẽ đáp ứng chứ?"

Vẻ mặt mong đợi củakhiến anh hết sức chướng mắt.

"Đây suy nghĩ của em? để mình sống tốt hơn, ngay cả con trai em cũng không cần nữa? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quách Hiểu Lượng, chỉ để cuộc sống sau này dễ dàngem nhẫn tâm vậy sao?"

Quách Hiểu Lượng cắn chặt môi.

"Quách Hiểu Lượng, nếu em thích phú quý như thế, hồi đó nên dính tôi đến chết, không chừng tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đáp ứng cho em làm tình nhân của tôi!"

"Phải vậy không? Tôi đã nói sự kiên nhẫn của tôi không tốt, không đợi nổi. Nếu anh cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể thì chúng ta bắt đầu lại, hai ngày sau Mộc Mộc về, anh thấy tôi đến nhà anh, hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh đến nhà tôi thì được?"

Tần Mộc Vũ nhìn vào ánh mắt cô.

"Ở đâu cũng được, chỉ cần chúng ta diễn kịch. Nếu đã diễn, vậy không bằng bắt đầu từ bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 luôn."

"Cái gì? A! Anh..." Quách Hiểu Lượng lập tức bị anh nhấc lên.

rất nhẹ.

"Anh... Anh làm vậy?" Quách Hiểu Lượng hoảng sợ hỏi, ý thức được mình đã bị anh ôm chặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Một khi đã muốn làm một cặp bố mẹ đạt chuẩn, chúng ta cần luyện tập nhiều hơn."

"Hả? A!" Quách Hiểu Lượng còn muốn nói nhưng mọi lời của đều bị anh nuốt chửng.

Anh ôm đặt lên bàn ăn, len vào giữa hai chân cô, lưỡi tận tình cắn nuốt.

Quỷ tha ma bắt,sao khiến anh mất hết hi vọng? Từ sau đêm đó, anh đã nghĩ làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao để cướp Mộc Mộc khỏi cô, nhưng nghĩ đến cô, nghĩ đến cuộc sống năm năm qua, anh bỗng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm thấy, mình không chỉ muốn Mộc Mộc.

Năm năm, anh ràng hơn ai hết mình muốn gì, cảm giác muốn phát điên, bất lực khi tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm anh thức trắng đêm. Nhưng... khi nói mình đã lập gia đình, anh thấy mình bị lừa, bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lừa năm năm. Khi gặp nguy hiểm, nghĩ đến người khác không phải anh, cảm giác đó khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh ghen ghét, anh ghen đến sắp phát điên.

Không đúng. lừa anh!

Anh cắn mạnh lên môi cô, sau đó liền nếm được vị tanh.

Thấynhíu mày, anh buông ra.

"Anh... Anh khốn kiếp!" Quách Hiểu Lượngto miệng để thở, không để ý đến vết thương trên môi, "Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên khốn!"dùng hết sức đánh lên người anh, "Vì sao... sao anh phải như thế!"

Tần Mộc Vũ giữ cổ tay cô, "Tôi thế nào? Em không thích sao?" Nói xong lại tiếp tục bắt lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 môi cô.

"Tôi không thích! Tôi rất không thích! Tần Mộc Vũ, anh dựa vào cái làm như vậy!" Quách Hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lượng cũng không thể chịu đựng nữa, lập tức khóc nấc, "Tôi đã giao Mộc Mộc cho anh, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn muốn thế nào?"

"Em nợ tôi nhiều như thế, chỉ cho tôi một đứa con trai được rồi sao?" Tay anh nắm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cằm nhấc lên, "Em nợ tôi quá nhiều, còn phải tiếp tục trả."

"Tần Mộc Vũ, tôi nợ anh lúc nào!"

"Lén đưa con bỏ đi, khiến tôi năm năm qua phải một thân một mình, đó không tính nợ hả?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tần Mộc hét lên.

một số việc, những lời đều không chịu cân nhắc. dụ như lần thứ hai anh Quách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hiểu Lượng gặp nhau, những lời mà cô nói với anh. Giờ ngẫm lại, anh suýt nữa đã biến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kẻ ngu ngốc rồi. Nếu anh không nghĩ thông suốt, vậy cô còn muốn lừa gạt anh bao lâu.

Quách Hiểu Lượng cố gắng đẩy anh ra không cho anh tiến tới gần, "Anh cách xa tôi ra!"

"Quách Hiểu Lượng, nói cho tôi biết, hôm nay em bảo tôi tới đây, nói những lời này vì sao?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tần Mộc bóp mạnh tay khiến Quách Hiểu Lượng phải kêu ra tiếng vì đau.

"Đau ~"

Tần Mộc bực bội, nhưng thấy đau thế này, anh đành phải buông lỏng tay.

"Nói đi, sao bảo tôi đưa Mộc Mộc đi?" Tần Mộcgiận tím mặt, âm trầm nhìn Quách Hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lượng.

"Anh... Anh lùi lại đi." Quách Hiểu Lượng đẩy ngực anh.

"Em cứ muốn khiêu chiến sự nhẫn nại của tôi vậy sao?" Tần Mộc kéo tayđể trước ngực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh xuống, nắm chặt trong tay, "Quách Hiểu Lượng, nếu hôm nay em không nói rõ ràng, em biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi sẽ làm không?" Quách Hiểu Lượng run lên, nhìn gương mặt nghiêm nghị của Tần Mộc Vũ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bỗng luống cuống. Vừa rồi còn nói rất hay,sao bây giờ lại đột nhiên đổi giọng, khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhất thời không biết làm gì.

"Tôi đã nói xong rồi, tự anh nghĩ đi." vốn định ngước cổ lên giọng, nhưng trông thấy khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đen của anh liền sợ hãi cúi đầu.

Tần Mộc lạnh lẽo nhìn cô, chết tiệt, lúc này anh phải người tức giận mới phải, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao thấy bộ dạng uất ức của anh lại không đành lòng.

"Quách Hiểu Lượng, tại sao muốn trả Mộc Mộc lại cho tôi, bản thân em rất không nỡ đúng không?" Giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói của Tần Mộc Vũ trầm xuống, hồ nghe ra sự bực dọc.

Quách Hiểu Lượng không ngẩng đầu, ra vẻ anh thích nói thì nói,sao cũng không quan tâm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

không nói, Tần Mộccũng không chất vấn cô. Trong khoảng thời gian ngắn, không khí trầm lặng lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỏa giữa hai người.

thể bị anh chặt, Quách Hiểu Lượng không chịu nổi vặn vẹo mấy cái. Nhưng động tác của cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đơn giản chính kích nổ.

Tần Mộc đen mặt, nhấc cằm lên, "Không nói, chúng ta tiếp tục chuyện chưa làm xong."

"A!" Quách Hiểu Lượng bị Tần Mộcbế lên, hai tay anh ôm chặt cô.

"Anh làm vậy?" Quách Hiểu Lượng hoảng sợ, tên này, vừa rồi còn làm bộ đàm phán với cô, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bây giờ lại... "Anh thả tôi ra!"

"Tại sao tôi phải thả?" Tần Mộc Vũ như biến thành một người khác, hơi thở nóng bỏng phả bên tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cô.

Quách Hiểu Lượng chỉ thấy thể mình sinh ra cảm giác dại, cảm giác ấy đã lâu không xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiện. Hai đỏ lên hết sức hấp dẫn. cắn chặt môi, có cảm giác bị ức hiếp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quan trọng nhất là, bị ức hiếpkhông thể đánh lại.

"Sao hả? Hiểu Lượng, vì sao không nói gì?" Răng anh nhẹ nhàng cắn vành tai cô, cảm giác run rẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khó hiểu khiến Quách Hiểu Lượng nắm chặt áo anh.

"Thì ra... vùng mẫn cảm của em đây." Nói xong, trên gương mặt anh còn hiện ra nụ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mị.

"Anh..." Quách Hiểu Lượng đỏ bừng hai má, "Tần Mộc Vũ, anh có biết anh đang làm không?"

"Cắn tai em." Giọng anh khàn khàn, nghe qua còn chút mập mờ.

"A!" Quách Hiểu Lượng ngẩng phắt đầu lên.

"Ư..." Tần Mộc phát ra tiếng buồn bực, động tác của quá nhanh đã đập vào cằm anh.

Quách Hiểu Lượng cũng thấy đau, mấp máy môi, "Tần Mộc Vũ, tôi đã đưa Mộc Mộc cho anh, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn muốn thế nào?" Trong đôi mắt mang theo vệt nước, môi đỏ như được trang điểm càng làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thêm mấy phần quyến rũ.

Nhìn cô thế này, Tần Mộc chỉ thấy bên dưới căng lên đau nhức. Anh siết chặt vào lòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không cho nhúc nhích chút nào.

"Em cho rằng vậyđủ?"

"Sao? Anh còn muốn thế nào? Chẳng lẽ còn muốn tôi bồi thường cho anh?" Quách Hiểu Lượng cắn môi, nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới hành vi ban nãy của Tần Mộc Vũ liền uất ức. "Tần Mộc Vũ, nếu... nếu không phải© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi không thể cho Mộc Mộc cuộc sống đầy đủ sung túc, anh... anh nghĩ tôi sẽ trả lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho anh sao?" Nói đến đây, không nhịn được nữa bắt đầu nghẹn ngào.

Ngẫm lại bản thân mình mấy năm qua một mình dẫn theo đứa chịu bao cay đắng mệt mỏi, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải chịu sự khinh bỉ từ những người phụ nữ có tiền, và cả tình cảnh Tần Mộc vung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay cho tình nhân, nỗi uất ức của ngày càng lớn.

"Tại sao lần nào cũng tôi bị ức hiếp? Khi không rời khỏi anh, tôi phải giúp anh theo đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bạn gái, sau khi rời khỏi anh, tôi cũng không thể xin giúp đỡ từ những người bên cạnh anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bây giờ anh lại xuất hiện bên cạnh tôi, tôi lại phải chia lìa Mộc Mộc... Tôi..." Nước mắt thấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ướt khuôn mặt Quách Hiểu Lượng, cũng làm không thể thấy nét mặt lúc này của Tần Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Vũ, "Tần Mộc Vũ, tại sao tôi phải yêu anh ti tiện như thế, anh đã không yêu tôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao còn muốn làm chuyện đó với tôi?"

dồn dập chất vấn cũng không được câu trả lời.

Bất ngờ, Tần Mộc thả ra. Tay anh đẩy nhẹ, Quách Hiểu Lượng liền lùi về sau.

"Quách Hiểu Lượng, em đang báo oán sự bất công cho bản thân?" Tần Mộc nhìn cô lạnh lùng, "Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy mình rất oan ức, phải vậy không?" Ngữ điệu của anh càng lạnh lùng hơn.

"..." Quách Hiểu Lượng như không đoán được anh sẽ nói như thế, ngơ ngác không biết mở miệng thế nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Đã như vậy, tôi sẽ đáp ứng yêu cầu của em", anh kéo ống tay áo bên phải lên, "Em chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua chỉ muốn một vợ kịch thôi."

Đúng vậy, một vở kịch, một vở kịch liên quan đến cả đời cô.

Môi Quách Hiểu Lượng giật giật, nhưng không một lời nào được thốt ra, chỉ im lặng nhìn anh.

"Chờ Mộc Mộc về, em chuyển đến biệt thự của tôi." Tần Mộc đặt một cái chìa khóa lên bàn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Quách Hiểu Lượng nhìn theo động tác của anh, chiếc chìa khóa hồ lộ ra ánh sáng sắc lẹm cắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thẳng vào trái tim cô.

Những hành động vừa rồi của anh, đều nhất thời xúc động sao?lại đờ người ra lần nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện này đúng hay sai?

"Được, hi vọng chúng ta hợp tác vui vẻ." Mặc dù như vậy, cô vẫn ngụy trang cho mình vẻ kiên cường. Chí ít sau hôm nay, Mộc Mộc có thể sống hạnh phúc, không cần theo mình chịu khổ nữa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa full, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa online, read Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Đang cập nhật Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 145 — Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc