GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 146: Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt (11)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Ngày hôm sau Mộc Mộc về, Tần Mộc Vũ liền đón mẹ con Quách Hiểu Lượng về biệt thự của mình.

Điều này cũng đại biểu, thỏa thuận giữa anh Quách Hiểu Lượng chính thức bắt đầu.

Khi mới tới, Quách Hiểu Lượng còn nghĩ phải sắp xếp phòng mình, không ngờ là, từ lúc họ đến thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tần Mộc đã chuẩn bị xong hết cả, ngay cả những thứ nhỏ như băng vệ sinh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầy đủ.

"Mẹ, chú ấy... thật sự bố con ạ?" Mộc Mộc kéo ngón cái Quách Hiểu Lượng.

Quách Hiểu Lượng ngồi xổm xuống, cầm tay Mộc Mộc, "Đúng vậy, sau này chúng ta sẽ cùng với bố, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mộc Mộc vui không?"

Mộc Mộc nhìn Quách Hiểu Lượng rất lâu mới nói, "Mẹ không lừa con đó chứ?"

"Hả?" Quách Hiểu Lượng kinh ngạc.

"Mộc Mộc, con đang nóivới mẹ vậy?" Đúng lúc ấy, Tần Mộc Vũ đi tới, rất tự nhiên bế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mộc Mộc lên rồi kéo Quách Hiểu Lượng đứng dậy.

Mộc Mộc nhíu mày cảm nhìn Tần Mộc Vũ, "Vì sao bây giờ bố mới đến đón con với mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về?"

Giọng trẻ con không lớn không nhỏ, nhưng khiến hai trái tim của người lớn chấn động.

"Mộc Mộc..." Quách Hiểu Lượng muốn nói lại thôi.

"Bởi lúc trước bố mẹ xảy ra chút mâu thuẫn nhỏ, mẹ con vì trừng phạt bố mới lén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lút đưa con đi. Mộc Mộc, bố rất nhớ con." Tần Mộc chạm trán mình vào trán Mộc Mộc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Mộc Mộc nhìn Tần Mộc chăm chú, tuy cậu mớinăm tuổi nhưng cáicũng biết, đừng hòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lừa cậu.

"Mộc Mộc, nhớ bố không?" Tần Mộcvui vẻ hỏi.

Quách Hiểu Lượng nhìn hai bố con bên nhau, mặc chua xót nhưng thể thấy bóng dáng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bố của Tần Mộc Vũ, liền thấy quyết định của mình không sai.

"Không nhớ, trước kia chưa từng gặp, cho nên sẽ không nhớ." Trên khuôn mặt nhỏ của Mộc Mộc vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nụ cười khó coi.

"Mộc Mộc, không được nói với bố như thế", Quách Hiểu Lượng nhéo Mộc Mộc, "Trước kia đều lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của mẹ, sau này mẹ sẽ không để con bố xa nhau nữa, được không?" mím môi, nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt lập lòe.

Mộc Mộc nhìn Quách Hiểu Lượng rồi lại nhìn Tần Mộc Vũ, "Nếu mẹ không lừa con, vậy phải bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên hôn mẹ không?"

cơ!

Quách Hiểu Lượng ngẩn ra, thằng nhóc thối này, đang nói bậy thế.

Tần Mộcnghe vậy hôn lên khóe môi Quách Hiểu Lượng, mở to mắt nhìn. Cảm giác ấm áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tức thì lướt qua.

"Được rồi, Mộc Mộc lần này tin bố rồi chứ." Tần Mộc dứt lời, lại hôn lên Mộc Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một cái.

"Vâng, con tin." Mộc Mộc liền cười tươi, "Bố, sau này con cũng bố rồi, tuyệt quá đi!" Trong giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói của Mộc Mộc mang theo sự hưng phấn khó tả.

Trẻ con vẫn trẻ con, cho dù nó thành thục hơn những đứa cùng trang lứa, thể bày ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẻ lạnh lùng với Tần Mộc Vũ, nhưng giờ thêm bố, sau này sẽ có cả bố lẫn mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liền lập tức vui vẻ.

"Má Vu."

"Cậu Tần." Một người phụ nữ tuổi khoảng năm mươi đi ra từ trong bếp, cung kính đứng trước mặt Tần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Mộc Vũ.

"Sau này, phu nhân và tiểu thiếu gia sẽ đây. đưa tiểu thiếu gia đi tắm trước, lát nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn cơm." Tần Mộc Vũ lại hôn Mộc Mộc cái nữa mới bỏ cậu xuống.

Vu nghe xong, hiển nhiên chút ngơ ngác. bình tĩnh nhìn Mộc Mộc, lại nhìn Quách Hiểu Lượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 im lặng đứng một bên. Trong mắt tràn đầy sự nghi ngờ.

"ChàoVu." Quách Hiểu Lượng mỉm cười với bà.

"Chào phu nhân, chào phu nhân." Vu thấy Quách Hiểu Lượng khách khí như thế, hơi hoảng loạn.

"Con chào Vu." Mộc Mộc cũng học theo Quách Hiểu Lượng, ngọt ngào chào hỏi.

Vu nghe xong, mắt cười cong hết lên.

"Cậu Tần, tiểu thiếu gia thật đáng yêu." Vu ôm lấy Mộc Mộc, "Để dẫn con đi tắm, được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nào?"

Mộc Mộc bám lấy cổ bà, cụng nhẹ một cái, "Vâng ạ."

Vu liền rạng rỡ, "Cậu Tần, phu nhân, tôi đưa tiểu thiếu gia đi tắm."

"Ừ." Tần Mộcđáp một tiếng.

Đợi sau khiVu đi rồi, Quách Hiểu Lượng vẫn đứng tại chỗ như cũ, giống nhưngôi nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quá lớn, ngược lại chút mất tự nhiên.

"Tôi..." đang muôn nói, Tần Mộc liền cướp lời trước, "Anh đưa em lên lầu xem."

"Ồ, được." Quách Hiểu Lượng cũng không câu nệ, nếu đã vào nhà anh, cô còn do dự nữa thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng quá làm kiêu, "Cám ơn."

Mới đi hai bước, Tần Mộc dừng lại, Quách Hiểu Lượng cũng lập tức dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Đôi mắt thâm trầm, không biết bên trong che dấu tình cảm gì, Tần Mộcnhìn Quách Hiểu Lượng, trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gương mặt không quá nhiều biêu cảm.

"Sao vậy?" Quách Hiểu Lượng thấy anh như thế liền lên tiếng trước.

"Quách Hiểu Lượng, sau này em chính nữ chủ nhân của ngôi nhà này." Anh không đợi Quách Hiểu Lượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói liền xoay người đi.

Quách Hiểu Lượng đứng nguyên tại chỗ nhìn theo bóng lưng anh.

Nữ chủ nhân ngôi nhà này? không hiểu được ý của anh.

***

"Đâyphòng của Mộc Mộc." Tần Mộc đẩy cửa, Quách Hiểu Lượng vừa vào liền trông thấy khắp tường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108giấy dán xe hơi nhiều màu.

"Làm sao anh biết Mộc Mộc thích xe?" Quách Hiểu Lượng kinh hỉ, vui sướng mở to mắt nhìn.

Căn phòng ngủ to lớn thế này vượt quá sức tưởng tượng của cô. Đáng ra không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngạc nhiên, bởi trước kia cũng sống như thế. lẽ từng phải sống khổ, lại được đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nơi của người giàu lần nữa khiến trong chút không thoải mái.

"Cảm thấy thế nào?" Không biết Tần Mộcđứng sau từ lúc nào, khẽ hỏi.

"Hả?" Quách Hiểu Lượng quay lại, "À..."

Cô không ngờ anh đứng gần sát mình, chỉ quay lại đã làm đầu đập vào ngực anh.

Quách Hiểu Lượng cắn môi, lùi về sau, đưa tay lên xoa trán.

"Vụng về thế hả?" Tần Mộc thu liễm nét mặt, ra giọng dạy bảo.

"Tôi... Anh đập vào tôi đau." Cái tên này, đừng quá phận thế, ràng bây giờ đầu rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đau.

Quách Hiểu Lượng chu môi, mắt đỏ lên, thật sự đau rồi.

Gặp lại sau năm năm,vẫn còn dáng vẻ gái nhỏ như thế. Trước giờ anh chưa từng biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì ra Quách Hiểu Lượng cũng biết làm nũng.

"Ai bảo em ngốc?" Tần Mộc trầm mặt như nhưng trong lòng đã sinh ra sự hứng thú.

"Anh..." Quách Hiểu Lượng tức giận, thấy anh cứ như tảng băng, trong lòng càng buồn bực. Cô không nói gì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi lướt qua anh về phía cửa.

"Quách Hiểu Lượng, em đi đâu vậy?"

Cánh tay bị siết chặt, chân Quách Hiểu Lượng đứng không vững lập tức ngã vào lòng Tần Mộc Vũ.

"Thì ra em lạt mềm buộc chặt." Tần Mộc một tay ôm eo, một tay nhấc cằm lên khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108nhìn thẳng mình.

Khi Quách Hiểu Lượng thấy anh nhướng môi cười, bỗng có cảm giác lọt vào hang sói.

"Tôi không có..."

"Mưu kế của em đã thành công." Tần Mộc Vũ mân môi, cúi đầu ngậm lấy cánh môi cô.

Quách Hiểu Lượng bất ngờ mở to mắt, "Ưm ưm..."

Anh lại làm như thế, nếu lát nữa bị Mộc Mộc bắt gặp thì phải làm sao? Quách Hiểu Lượng cuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quýt,cố sức vùng vẫy, nhưng với Tần Mộc Vũ, anh muốn vây hãm quả dễ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở bàn tay.

"Ưm ưm..." không cẩn thận lại để anh thừa dịp tiến vào, ngậm lấy đầu lưỡi.

nhíu mày, anh muốn làm gì, tưởng như muốn nuốt luônvào miệng.

Trên môi truyền đến từng đợt tê dại, Tần Mộc Vũ biểu hiện quá nhiệt tình làm Quách Hiểu Lượng khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngăn đỡ.

không thoát được liền rút tay ra, hung dữ nhéo vào eo anh.

"Au!" Tần Mộc kêu ra tiếng, ngay sau đó buông lỏngra.

Còn Quách Hiểu Lượng nhânhội đẩy anh ra.

Hành động của hiển nhiên khiến anh chút không vui..

Tần Mộc tím mặt,gan của ngày càng lớn, lại dám nhéo anh, còn mạnh tay như thế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Qua đây!"

Quách Hiểu Lượng sững ra, tội nhìn anh. không muốn qua, nhất định không thể qua, trời mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết anh sẽ làm tiếp theo.

"Quách Hiểu Lượng, qua đây!" Nét mặt Tần Mộc ngày càng khó coi.

Quách Hiểu Lượng lén nuốt nước bọt, không cần dọa cô, cô làm người nguyên tắc...

Nhưng trong lòng thì nghĩ thế chân đã không tự giác đi về phía anh.

"Tôi... Tôi không cố ý,khi dễ tôi." không gan nhìn lên khuôn mặt lạnh lùng đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế nên chỉ biết cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày.

"Quách Hiểu Lượng!"

"Hả?"

Cộp!

ngẩng đầu, đúng lúc đụng vào cằm anh.

Tần Mộc lại hừ lên một tiếng, đè đầu lại, "Ngốc hết thuốc chữa." Anh nói xong liền thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phì phò ra khỏi phòng,, "Đi sang đây."

Quách Hiểu Lượng sờ lên đầu, lẩm bẩm, "Đụng vào cằm thôi cũng giận."

"Đây là phòng của anh." Tần Mộc Vũ mang Quách Hiểu Lượng đến một căn phòng khác cùng tầng.

Quách Hiểu Lượng quan sát nội thất bên trong, toàn bộ đều màu đen, trông rất hợp với phong cách của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh.

"Phòng anh rất đẹp." tỏ ý khen ngợi, "Phòng tôi đâu?"

Tần Mộc đứng bên giường cởi áo khoác, "Em đã nói đẹp thì ở đây luôn." Lời anh không nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không chậm, giống như chuyện buổi trưa thì ăn cơm vậy.

"Hả? Anh nói gì?" Quách Hiểu Lượng ngẩn người, cô đã quan sát cả căn phòng. Phòng ngủ rất lớn, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ một cái giường.

Tần Mộc quay qua, chậm chạp nói, "Bây giờ chúng ta vợ chồng."

Thình thịch!

Quách Hiểu Lượng bị giọng điệu đó của anh dọa, bây giờ chúng tavợ chồng.

Không được nghĩ lung tung, nhất định không được nghĩ lung tung.

"Anh biết rõ, giữa chúng ta chỉ diễn kịch, không phải thật." Quách Hiểu Lượng phớt lờ ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh, nghiêm mặt nói.

"Đã lựa chọn rồi,sao chúng ta không làm thật luôn. Mộc Mộc rất thông minh, không phải em không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết." Tần Mộc lười nhác tựa vào giường, nhướng mày nhìn Quách Hiểu Lượng.

"Anh..." Quách Hiểu Lượng không biết nói gì. Lời anh rất đúng, nếu họ không thật, Mộc Mộc dù là trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con cũng thể nhìn ra, "Được, tất cả đều nghe theo anh." không nói nữa, chỉ đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108cửa.

"Vào đây." Lạicâu này.

Lần này, Quách Hiểu Lượng không do dự nhiều, đi tới trước mặt anh.

Trên gương mặt Tần Mộc ẩn hiện vẻ hài lòng, anh cầm lấy tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve.

Chưa từng được anh đối xử dịu dàng như thế, Quách Hiểu Lượngchút mất tự nhiên muốn lùi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau, nhưng Tần Mộc như đã sớm đoán được suy nghĩ của cô, trực tiếp vòng tay qua eo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cô.

"Quách Hiểu Lượng", anh khẽ lên tiếng, "Em mệt không? Em mang theo Mộc Mộc sống bên ngoài năm năm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108mệt không?"

Trái tim như bị chạm đến. Quách Hiểu Lượng cắn chặt môi, mắt đỏ hoe, không hiểu ý nghĩa trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lời nói đó.

Anh cầm tay cô, "Em bỏ đi lâu như thế,từng nghĩ đến việc quay lại?" Anh ngẩng lên nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cô.

Nước mắt bất ngờ rơi xuống, rớt lên mu bàn tay anh.

Quách Hiểu Lượng ý thức được sự luống cuống của mình, nhanh chóng lấy lại bình thường, lau qua loa nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt.

"Anh không cần nghĩ nhiều, tôi sống rất tốt. Bây giờ không phải anh đã đón chúng tôi về sao? Chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quá khứ đừng nhắc lại. Cám ơn anh thể đón Mộc Mộc về, cám ơn anh thể tha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thứ cho tôi." Quách Hiểu Lượng đè nén chua xót trong lòng.

không dám cầu nhiều hơn, chỉ cần Mộc Mộc theo anh thể sống tốt được rồi.

Nghe nói, Tần Mộc từ từ buông tay ra.

"Vậy hãy đây." Dứt lời, anh đứng lên, "Mộc Mộc chắc tắm xong rồi, chúng ta xuống dưới."

"Được."

***

Như Tần Mộc đã nói, Quách Hiểu Lượng coi nơi này trở thành nhà mình. Mỗi sáng làm điểm tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng Vu, đợi sau khi lái xe đưa Mộc Mộc đến trường thì bắt đầu thu dọn quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Tần Mộc Mộc Mộc.

Cuộc sống đơn giản thế này khiến thấy rất thỏa mãn.

Ngay từ đầucòn tưởng mình sẽ khó xử, nhưng đã sống đây được nửa năm. Mỗi ngày cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn cơm, cùng ngủ chung, tuy giữa hai người không đi tiếp bước đó, nhưng làm cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như một đôi vợ chồng già.

"Phu nhân, phu nhân!"

"Vâng?" Quách Hiểu Lượng đặt quần áo xuống, đứng dậy, "Má Vu, sao thế?"

Vu vui vẻ, "Phu nhân đang nghĩ cười tươi vậy."

Ừm... Hai Quách Hiểu Lượng nóng lên, cái gì vợ chồng già, nghĩ quá nhiều rồi.

"Không... Không có, Vu, chuyện gì không?"

"Cậu Tần có gọi điện, bảo tối nay sẽ mời một vị khách quý, nhắn chúng ta chuẩn bị một chút." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Vậy à, cháu xếp xong quần áo, lát nữa chúng ta sẽ lập thực đơn."

"Vâng, phu nhân, tôi đi trước." Vu cười rời đi.

Quách Hiểu Lượng không ý thức được, trên gương mặt mình xuất hiện vẻ thẹn thùng như thiếu nữ.

Đón tiếp khách quý của anh, ngẫm lại việc này, đột nhiên cô cảm giác chủ gia đình.

Quách Hiểu Lượng nhanh chóng xếp quần áo, như bây giờ hoàn toàn ra dáng một nữ chủ nhân trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngôi nhà này, nếu năm năm trước, cô hoàn toàn không dám nghĩ. Bây giờ, chút không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bỏ được.

Tần Mộc ngày ngày căn dặn, đêm đêm hôn trán chúc ngủ ngon Mộc Mộc, quả yên bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 an tâm.

Nếu cuộc sống này có thể tiếp tục mãi, thật sự rất thỏa mãn.

***

"Phu nhân, đã xong rồi à?" Vu đi ra từ trong bếp, tay cầm danh sách những món cần làm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Vâng, xong cả rồi."

"Phu nhân gọi cho cậu Tần đi, nãy cậu gọi."

"Vâng,Vu cứ làm trước, cháu nói chuyện xong sẽ làm cùng." Quách Hiểu Lượng sờ vào túi mới nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điện thoại đặtban công, đành phải ra phòng khách gọi điện thoại bàn.

"Phu nhân, không phải vội, cứ từ từ nói chuyện với cậu Tần." Vu nói xong liền dành cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ánh mắt mập mờ.

Quách Hiểu Lượng cười xin lỗi, ngồi trên pha, bấm dãy số quen thuộc.

"Alo?"

"Hiểu Lượng." Trong điện thoại phát ra âm thanh trong trẻo của Tần Mộc Vũ.

"Ừ." Quách Hiểu Lượng nắm chặt ống nghe đáp lại.

"Hôm nay đã làm gì?" Tần Mộc cũng dịu dàng hỏi cô.

"Sắp xếp quần áo cho anh Mộc Mộc."

"Sau này những chuyện ấy đểVu làm, hơn nữa hàng ngày đều giúp việc theo giờ. Em cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngồi đấy, không phải làm cả."

"Việc này..."

"Có nghe không?" Giọng điệu anh đầy đạo xen lẫn tình cảm không nói ra được, "Quách Hiểu Lượng, em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn anh chạy về đánh em một trận, em mới nghe phải không?"

Nghe anh nói, Quách Hiểu Lượng nhếch môi cười, lần nào cũng vậy. Chỉ cần làm trái ý anh, đều dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cách đánh đòn để dọa cô. Thật là, một chút cảm giác mới mẻ cũng không có.

"Được, vậy anh về đánh em đi." Quách Hiểu Lượng cong môi khiêu khích.

"Ha ha." Ngay lập tức trong điện thoại vang lên tiếng cười trầm.

Quách Hiểu Lượng ửng hồng hai má, làmvậy,ràng lại nói những lời như thế với anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thật bẽ mặt.

"Anh... Anh cười cái gì?" Tay xoắn chặt góc áo, trái tim ngứa ngáy không nói ra lời.

"Nhớ anh không?"

"Hả?" Quách Hiểu Lượng giật mình.

"Nói với Vu, hôm nay không phải chuẩn bị. Em tới công ty tìm anh, tối nay chúng ta cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn cơm." Tần Mộc nói xong, lại cười thật thấp, "Hiểu Lượng, nhớ anh không?"

Lần này, hoàn toàn nghe lời anh, ngón tay thức nắm chặt chuôi điện thoại.

Nửa năm, họ cùng chung sống, từ khó xử ban đầu đã biến thành thói quen. Thỉnh thoảng anh còn hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên tóc cô, kéo tay nói những chuyện thân mật. Dần dà, biểu hiện giữa họ càng tự nhiên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Không phải tối nay khách ư? Sao lại không cần chuẩn bị nữa?" Quách Hiểu Lượng muốn dùng chuyện khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kéo sự chú ý của anh đi, song Tần Mộc người gian giảo thế nào chứ.

"Hiểu Lượng, không trả lời anh hả? Lát nữa gặp nhau, nhớ trả lời." Giọng anh bình thản nhưng đủ nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra ý cười trong đó.

"Em.." Đầu lưỡi líu lại, lần nào nghe được ý tứ trong lời anh liền xấu hổ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết trả lời ra sao.

"Tối mai rồi chuẩn bị, anh chờ em công ty." Tần Mộc ngừng lại, "Chờ nhà, anh về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đón em."

Nói xong, Tần Mộc cúp máy.

Quách Hiểu Lượng vẫn ngơ ngác nắm dây điện thoại, nhớ đến lời anh nói.

Chờ anh.

cười thầm, cảm giác này thật không tệ.

Đặt điện thoại xuống, đến phòng bếp bảo Vu không phải chuẩn bị nữa. Sau đó lên lầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tìm một bộ đồ thích hợp để mặc.

Nhìn những bộ đồ mang nhiều sắc thái riêng biệt trong tủ khiến chút không biết bắt tay từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đâu.

Khi mới vào đây, trông thấy những bộ quần áo này, biểu hiện giật mình khiến Tần Mộc nhếch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 môi. Thật ra muốn hỏi anh, có phải để bạn gái dễ thay quần áo nên mới chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều vậy không. Ai ngờ anh như nhìn thấu suy nghĩ của cô, "mọi thứ đều chuẩn bị cho em". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cuối cùng, cô lựa một chiếc áo mi màu lam nhạt, một chiếc quần bút chì màu trắng, mái tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 buông xõa, đeo một chiếc kính đen lớn, cô mơ hồ cảm giác mình như một thiếu nữ.

"Xong hết chưa?"

Bất ngờ, bên tai nóng lên, Quách Hiểu Lượng quay lại, mở to mắt kinh ngạc.

Tay anh nhẹ nhàng nắm lấy chiếc cằm nhọn xinh, "Giật mình sao?" Giọng vẫn bình thản như trước, nhưng mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 theo mấy phần đùa cợt.

Quách Hiểu Lượngchút không vừa ý nhíu mày, gạt tay anh ra, "Vào cũng không nói một câu, dọa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người khác cẩn thận chết người." mất tự nhiên quay đi, không muốn để anh trông thấy bộ dạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 luống cuống của mình.

"Hả? Anh đã đứng cửa một lúc rồi, nhưng em vẫn cứ ngẩn ra." Tần Mộc đến gần, cằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đặt lên vai cô, hơi thở ấm áp lập tức bao trùm toàn thân.

"Em..." Quách Hiểu Lượng mắc cỡ, mặt nóng lên khiến trái tim cũng run rẩy.

"Hiểu Lượng." Bàn tay anh vòng lấy eo cô, ômtrong lòng, thế mập mờ làm Quách Hiểu Lượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không được tự nhiên.

"Anh... Anh làmvậy?" Người căng cứng, ngay cả giọng nói cũng ngấp ngứ.

Tần Mộc nghiêng đầu, môi ghé vào cổ cô, "Nhớ anh không?"

Giọng nói bình thản trầm khàn làm người run lên. Tuy ình thường thỉnh thoảng anh cũng hôn, nhưng giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như hôm nay... mềm mại như bông khiến mất tự nhiên.

"Em... Ưm..."

Môi anh chậm rãi mút lấy cổ cô.

Không tự chủ rên khẽ, Quách Hiểu Lượng sợ hãi bụm chặt miệng. Trong lòng một trăm lần hối hận, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngờ bản thân lại động tình.

"Rốt cuộc anh làm sao vậy?" Giọng run run, lẽ ngay cả chính cũng không biết, âm thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này của khi anh nghe vào tai hấp dẫn đến thế nào.

"Anh nhớ em". anh quay lại, gãi nhẹ cằm cô, "Để anh nhìn em thật kỹ."

Quách Hiểu Lượng nhìn vào sâu đôi mắt ấy, trái tim trở nên kích động. Môi khẽ giật giật nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không biết nên mở miệng thế nào. Không biết đã bao lâu, ánh mắt anh nhìn dần được lấp kín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bởi yêu thương.

Ánh sáng mơ màng, cánh môi đào rung rung, ngơ ngác nghe những lời vừa bá đạo vừa dịu dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ anh.

"Anh..."

Thấy cô xấu hổ, tâm trạng Tần Mộc thật tốt, thì ra thỉnh thoảng trêu một phen quả thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không tệ.

"Nhớ anh không?" Môi anh vẫn đang nhẹ nhàng hôn lên mặt cô.

Tức khắc, mặt như con tôm luộc chín, thể phản xạ lùi lại sau nhưng bị anh ghì lấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thể nhúc nhích.

"Em... Tần Mộc Vũ, anh muốn làm gì?" Đã không trốn được, cô chỉ biết cúi gục đầu, bối rối khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhìn vào đôi mắt anh.

"Hiểu Lượng", anh cúi đầu, khẽ cắn lên tai cô, "Trả lời anh, nhớ anh không?"

Cảm giác tê dại truyền từ tai khiến Quách Hiểu Lượng phải túm lấy cổ tay anh, "Đừng... Đừng như vậy." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Như thế nào?" Giọng anh đầy hoặc, nhịp tim của Quách Hiểu Lượng như chậm đi nửa nhịp.

Rốt cuộc anh muốn làm gì? Mặc bình thường hai người tương kính như tân, nhưng còn cách Lôi Trì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nửa bước. Hôm nay anh bị làm sao vậy?

cắn chặt môi, "Tần Mặc Vũ, em không thích anh thế này." Quách Hiểu Lượng cố ý lạnh giọng, từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chối anh đến gần.

Anh nghe cô nói, tim thắt lại, hồ giận dữ.

Tần Mộc thình lình nhấc cằm lên, đối diện với đôi mắt sáng ngời của cô, lúc này, anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không còn nghĩ được gì.

Anh tiến tới, Quách Hiểu Lượng còn chưa kịptránh đã bị anhđạo hôn lên, không còn chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hội thối lui. Nụ hôn cháy bỏng, cắn nuốt hơi thở cô. Anh muốn chiếm giữ toàn bộ vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đẹp ấy.

Nửa năm chung sống, sự im lặng, thỉnh thoảng làm nũng, sự chăm sóc cho mình và Mộc Mộc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khiến anh sinh ra ảo giác. Nếu trong cuộc sống này của anh thêm cô, thật ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không không tốt.

Đôi bàn tay không an phận, không phải chiếc áo ngực mỏng manh làm anh không thể khống chế. Hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thở cực nóng, dọc theo cổ, từ từ chiếm đoạt nơi mềm mại của cô.

"Bỏ tay~" Sức lực trên tay Quách Hiểu Lượng càng ngày càng nhỏ. Đối với thế tiến công mãnh liệt cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với phương thức chiếm đoạt dịu dàng khiến cô luống cuống, bởi càng lâu, càng làm tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chịu trói.

"Hiểu Lượng, nhớ anh không?" Vẫn câu nói đó, anh đổi sang giọng trầm mị lúc trước, như đang muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tìm lại chútđó chấp nhất rồi lại ngây thơ từ cô.

"Nhớ... Em rất nhớ anh." Hai tay Quách Hiểu Lượng vòng lên cổ anh, đầu tựa vào ngực anh.nhắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chặt mắt, "Em rất nhớ, rất nhớ anh!"

"Thế mới ngoan." Anh như đang dỗ dành trẻ con, "Hiểu Lượng, em muốn tiếp tục chứ."

Đôi mắttrong như nước, ngẩng lên chăm chú đuổi theo ánh mắt anh.

lại lún sâu vào đó, chìm trong sự đạodịu dàng của anh.

"Tần Mộc Vũ..."

"Gọi anh lão đại."

cắn môi, nước mắt ngập đầy khóe mắt nhưng không rơi ra.

Anh cúi đầu, dùng môi khẽ hôn lên nước mắt cô.

"Hiểu Lượng."

Thì ra, họ cònthể trở lại như trước kia.

"Lão đại..."

"Hừ!"

Nghe tiếng thở của cô, Tần Mộc như phát điên, hôn thật mạnh lên môi cô. Quách Hiểu Lượng, Quách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hiểu Lượng chết tiệt, em biết anh chờ em đã bao lâu không! Cắn mút, ra vào, triền miên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chạm vào cô, anh không còn chính mình nữa.

Cảm nhận được sự kích động của anh, ngây ngô đáp lại. Đôi tay nhỏluồn qua áo vuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ve thể anh. Anh bây giờ không chút chân thực, khiến không dám nhìn lâu hơn, sợ rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh sẽ bất ngờ biến mất.

Không biết đến mức độ nào, Tần Mộc Vũ hừ một tiếng trầm lắng, bế lên khỏi chỗ ngồi.

"Anh định đi đâu?" Quách Hiểu Lượng hoảng hốt nắm chặt áo anh.

Thấy bộ dạng giật mình như thú nhỏ của cô, Tần Mộc lại bật cười.

"Hiểu Lượng, em biết bây giờ em hấp dẫn thế nào không?"

"Hả?" Nghe cái cách nói chuyện khôi hài của anh, Quách Hiểu Lượng thấy như bị đùa giỡn, thấp giọng phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đối rồi giấu đầu vào ngực anh, "Sao anh xấu xa như thế?"

"Xấu xa? Hiểu Lượng, còn chuyện xấu hơn đấy?"

cơ?trợn mắt, giống như chim sợ cành cong. Mắt mở to sợ hãi, thoạt nhìn thật quyến rũ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Hả?" Quách Hiểu Lượng đầu ra nghi hoặc nhìn anh, nhưng cô còn chưa mở miệng thì bất ngờ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh buông ra, "A!"

Cơ thể không bị thương như suy nghĩ, chỉ nằm trên giường, sau đó bị một ai đó đè lên.

"Ai..." Quách Hiểu Lượngnhỏ, "Anh nặng quá, đè đau em." Đáng chết, coi tấm đệm thịt sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Nghekêu đau, Tần Mộc lo lắng chống người dậy, "Đau lắm sao?"

Quách Hiểu Lượng bĩu môi, liếc trắng mắt, "Nếu không thì anh để em đè lên người anh xem?" Câu nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này như quay lại cái thời kiêu ngạo trước đây, nhưng khi thấy ý cười trên môi anh, mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 biết mình nói hớ.

"Này..." Quách Hiểu Lượng vội giơ tay che kín mắt, thừa dịp anh không chú ý liền lăn đi như một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quả bóng thịt.

"Ha ha." Thấy động tác đáng yêu đó của cô, Tần Mộc Vũ cười ra tiếng.

lén nhìn anh qua kẽ ngón tay, thấy anh cười như chưa bao giờ vui như thế. Nhưng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ràng, anh đang cười mình.

"Cóhaycười? Chính anh không phải không nói sai." Quách Hiểu Lượng bức bối, sao lần nào nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện với anh đều rơi vào thế yếu? Cô đánh nhẹ lên vai anh một cái.

Anh thuận tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé, "Ừ,ai nói sai. Anh nghe theo lời Hiểu Lượng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được chứ gì."

"Cái gì? A! Tần Mộc Vũ!"

Xin anh, sức anh lớn cỡ nào chứ, chỉ nắm vaimột cái đã xoay cô lại cho cô ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên người mình.

"A..." Trái tim Quách Hiểu Lượng như vọt lên tới cổ, "Đừng mạnh như thế, làm em giật cả mình." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vỗ nhẹ lồng ngực.

Anh nắm bàn tay trong lòng bàn tay, "Trước kia em cũng chút bản lĩnh, sao chỉ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động tác này đã sợ như thế?"

"Bởi vì... Không gì, trước kia sống yên ổn, không phải đấu tranh như thế này." Quách Hiểu Lượng nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tựa trước ngực anh, một số việc không muốn nhắc lại. đêm mưa trước khi sinh, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hậu sản để lại nghiêm trọng sau khi sinh Mộc Mộc. Cơ thể cô đã không như trước, cho dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108mùa hè, cũng không thể mặc váy ngắn.

Bây giờ chỉ cần như vậy thôi. Hai trái tim cùng tựa vào nhau, vậy được rồi.

Thật ra mỗi lần muốn tàn nhẫn với trái tim mình, đừng lưu luyến Tần Mộc nữa. Nhưng khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gặp anh, trái tim không thể nào cứng rắn nổi.

"Đang nghĩ vậy?" Tần Mộc chọc nhẹ lên đầu cô.

Quách Hiểu Lượng ngẩng đầu lên, tay đặt trước ngực anh, nhìn anh cười ngọt ngào, "Em đã nghĩ về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh đó, lão đại."

Giữa hai người càng ngày càng thân mật, Quách Hiểu Lượng cũng ngày càng cởi mở hơn trước mặt anh.

"Nghĩ thế nào?" Tần Mộc để tay sau đầu, nheo mắt nhìn cô.

"Cái này..." học theo bộ dạng anh, hơi nheo mắt lại, "Thế nào nhỉ?" nằm phục xuống, tiến đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 môi anh, giữa hai hàng lông mày đầy ắp ý cười, hôn thật nhẹ rồi vù một cái quay lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỗ cũ, nhưng ai đó không để toại nguyện.

Tần Mộc ôm cổ cô, kéo về phía mình.

"Ưm... Bại hoại..."cũng ôm lấy anh, quang cảnh ngọt ngào bao phủ hai người.

Tần Mộc dùng những động tác nhẹ nhàng chậm rãi, đến gần tai nói những lời tình cảm. Thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xấu hổ lại thêm dáng vẻ ngang tàng, nơi nào đó trong tim như được lấp đầy, đó© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quách Hiểu Lượng tùy tiện của năm năm trước.

"Hiểu Lượng, anhthể không?" Lúc này, họ đã đổi tư thế, nam trên nữ dưới, tay anh nhẹ nhàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vuốt ve da thịt cô.

Quách Hiểu Lượng mắt cười cong cong, gật nhẹ đầu, tựa vào ngực anh.

"Ừ..."cắn môi, để thể nở rộanh.

Thít chặt, ấm áp, khiến anh thiếu chút nữa rên thành tiếng. Thì ra nơi này của cô, vẫn luôn thuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 về anh.

Không biết họ thực hiện bao lâu, Quách Hiểu Lượng chỉ cảm thấy xương cốt như sắp vỡ nát, đã lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi không được cảm giác như thế khiến muốn thét lên, nhưng rồi lại nhớ đến lời nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xấu xa của anh, "Hiểu Lượng, Vu còn đang dưới lầu."

Tên lại này, chỉ thể cắn chặt môi, nhưng ngẫu nhiên cũng phát ra những tiếng rên khẽ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cuối cùng họ đã bước qua khỏi ngày đó, khôngcưỡng ép, cũng khôngphản kháng, chỉ sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếp nhận thật lòng với đối phương.

***

Khi Quách Hiểu Lượng tỉnh lại thì đã chập tối.

"Ừm..."khẽ cử động, bên dưới liền đau nhức.

Bỗng nhớ lại ánh mắt tràn đầy dục vọng của Tần Mộc Vũ, hai người còn làm ngay giữa ban ngày, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không nhịn được kéo chăn trùm kín mặt.

"Tỉnh chưa?"

lộ ra nửa cái đầu, liếc trộm ra cửa, chỉ thấy Tần Mộc cười nghiêng người tựa vào cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cửa nhìn cô.

Bị anh nhìn càng mất tự nhiên, "Dậy rồi". kéo chăn, xoay người đưa lưng về phía anh.

"Vậy xuống nhà ăn cơm, Mộc Mộc đang chờ." Anh nhẹ nhàng bình thản đáp lại.

"Ừm." Nghe thấy Mộc Mộc đang chờ mình, Quách Hiểu Lượng không kịp nghĩ nhiều, vén chăn lên chuẩn bị xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giường.

Nhưng khi nghe thấy một trận cười nữa, mới ý thức được bản thân hoàn toàn không mặc quần áo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"A!"hét lên, lại chui vào trong chăn ~!

"Tần Mộc Vũ, anh đóng cửa lại!" Thật xấu mặt muốn chết, sao thể ngu ngốc như vậy.

Nghe tiếng, cửa đóng.

Quách Hiểu Lượng than dài, tuy hai người đã làm chuyện thân mật nhất, nhưng lõa lồ thế này trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh vẫn khiến xấu hổ.

Ý thức anh đã đi rồi,mới vén chăn xuống giường.

đi chân trần, lật tìm đồ trong tủ.

"Em đang tìm quần áo?" Một giọng nói vang lên.

"A!" Quách Hiểu Lượng nhất thời không kịp phản ứng liềnngã, hơn nữa trên người còn không bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kỳ thứ gì che chắn.hoảng hốt nhìn người đàn ông đang tươi cười đó cùng với đống đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên tay anh.

"Sàn nhà lạnh." Nhìnngồi ngây ra như phỗng, anh đặt quần áo lên giường, đi tới bế cô lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 "Cơ thể em như thế sẽ bị lạnh." Nghe giọng điệu này, anhvẻ tức giận.

"Em... xin lỗi, em quên mất." Quách Hiểu Lượng ra dáng nhận lỗi, cô chính như vậy, đã bị người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đàn ông này ăn không còn một mảnh.

Anh nhét lại vào chăn, "Vội vội vàng vàng."

Quách Hiểu Lượng giấu trọn thể trong chăn, chỉ hai tay lén nắm lấy góc chăn, nhìn dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hung hăng của anh.

"Lần sau mà để anh thấy em đi chân không, anh sẽ cho em không xuống được giường." Trên gương mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ai đó vẫn còn vẻ hung dữ.

gái nào đó "A" một tiếng liền giấu kín trong chăn, thật quá đáng, dạy dỗ như trẻ con, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn nữa còn không phải lần đầu tiên.

"Quách Hiểu Lượng, nhanh ra ngoài mặc quần áo cho anh." Tần Mộclúc này lại treo nụ cười trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 môi, chỉ vì hành động vừa không cẩn thận vừa ngây ngốc của cô.

"Không ra, không ra, thế nào cũng không ra." Giọng vọng ra từ trong chăn.

"Vậy em muốn anh tự tay làm đúng không?"

"Anh dám! Nếu anh dám làm, em sẽ... sẽ..." Ôi, mặc kệ, sao anh cũng không thể ra tay!"

"A! Này, này! Đại sắc lang, anh sờ đâu vậy ~!" Quách Hiểu Lượng còn đang cáu kỉnh trong chăn thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị anh vào, hơn nữa bàn tay to còn nắm lấy bộ phận mềm mại nhất trên người cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

"Em không tự mặc quần áo, vậy để anh giúp em." Nói rồi, anh ngồi lên giường, ôm đặt trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đùi, lấy áo lót mặc vào cho cô.

Quách Hiểu Lượng hầm hừ, không được như vậy, chiếm tiện nghi cũng quá đi.

"Quách Hiểu Lượng, em dính người thế hả?" Anh trầm giọng nhưng vẫn giúp mặc áo.

Thấy vắt tay lên người mình, mắt khoan thai nhắm lại, bên dưới anh lại nóng lên.

"Tần Tiểu Mộc, anh đang chơi xấu hử?anh không cho em mặc quần áo." Quách Hiểu Lượng vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lùi bước, tay ôm cổ anh khiêu khích.

"Tần Tiểu Mộc?" Tần Mộc nheo mắt đầy nguy hiểm, gái này càng ngày càng lớn mật.

"Đó... Anh không thấy nghe rất hay à? Em Hiểu Lượng, anh là Tiểu Mộc, còn cả bảo bối của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chúng ta Mộc Mộc." Nếu nói về chơi xấu, không ai so được với Quách Hiểu Lượng, quả đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đom đóm đi so với ánh mặt trời.

Tần Mộc nhíu mày, trong lòng vốn muốn nói, không được, nhưng thấy dáng vẻ vô lại củaliền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mềm nhũn.

"Tần Tiểu Mộc.. Ừ, nghe thế anh trẻ ra biết bao nhiêu." Quách Hiểu Lượng tâm trạng tốt, nhéo lên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh.

"Quách Hiểu Lượng!"

Tức giận, phải, tức giận, giận đến nỗi bốc cháy đến nơi. Quách Hiểu Lượng sợ hãi thu tay lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười khì khì với anh. Trời mới biết, nếu anh giận lên sẽ ra sao. Sao mà hẹp hòi thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ học theo anh, trêu anh chút thôi mà.

"Quách Hiểu Lượng, em phải chịu trách nhiệm dập lửa!"

A! Cầm thú! Một ngày tới mấy lần, không được, thểkhông chống đỡ nổi ~!

"Tần Tiểu Mộc, không không không, Tần đại gia, anh tha cho em đi." Quách Hiểu Lượng muốn tránh anh, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân thể nhỏ yếu của sao thể đấu lại được con sói lớn này.

"Ô..."

Ô ai tai, chỉ mấy giây thôi, chiếc áo lót mới mặc đã bị toạc cả rồi. A ~ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Con sói xám với đôi mắt ánh lên màu sáng lục, nguy hiểm quá đi mất.

"Em... Em sai rồi còn không..." được sao! Tần đại gia không cho hội, vừa rồi mặc quần áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giúp cô, anh đã kiềm chế, không ngờ cô còn học cách tán tỉnh anh.

~"gái nào đó vất vả lắm mới thở ra hơi, môi đau nhức, thật quá man

"Này! Tần Tiểu Mộc, anh phải..."

"Nói!" Đáy mắt tên nào đó hiện lên màu khiến người ta sợ hãi.

Ực. Quách Hiểu Lượng nuốt nước bọt, đừng để bị sắc đẹp hoặc.

"Tần Tiểu Mộc, nói thật đi, phải Vu hầm thuốc bổđó cho anh uống không?"

"Cái gì?"

"Thì... cái kéo dài sự dẻo dai đó ~!" A... thật mất mặt.

"Quách Hiểu Lượng!"

"Có!"

"Cơm tối, bữa sáng ngày mai cơm chiều chúng ta không cần ăn ~!" Tên nào đó đã không đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nổi!

Cái gì!

"Em... Không muốn!" Phản ứng đầu tiên của Quách Hiểu Lượng chính muốn trốn, đáng tiếc khi kịp phản ứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì đã muộn, ngoan ngoãn giơ tay chịu trói đi.

Con sói lớn để con cừu non bên cạnh lâu như vậy, mới chuẩn bị bữa ăn mặn, có thể tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tượng công năng thận của người nào đó tốt cỡ nào rồi đấy ~

Ha ha ha ~

The End.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa full, Thượng Tá Không Quân Xấu Xa online, read Thượng Tá Không Quân Xấu Xa, Đang cập nhật Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 146 — Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc