GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 300: Đông Đô rối loạn (tiếp tục)

Đã copy!
Trước
#1 Diễm phúc bay tới #2 Nghĩa khí giữa người nghèo với nha #3 Một lần đi vào động tiêu hồn #4 Hoa khôi ngày xưa #5 Đường về không bình yên #6 Kiếm ý mãn kinh hoa, tư nhân độc tiều tụy #7 Nữ tuần đốc thực tập ngây thơ #8 Ngày thực tập #9 Thiết kỵ phiên phi bắc cương lai #10 Sĩ diện của quý tộc và sự tôn nghiêm của người nghèo #11 Trời sinh ta có tài #12 Mật thám giang hồ #13 Chết dưới hoa mẫu đơn #14 Nhân chi sơ, tính bản thiện #15 Cố bố nghi vân #16 Lòng hảo tâm của Đại tiểu thư #17 Thời điểm hợp lý để giết người #18 Cùng Sát Sự thính giao dịch #19 Trần phong vãng sự cùng chân tướng kinh nhân #20 Ta là người thắng lớn #21 Nhân vật thần thoại #22 Sự thực dưới lớp màn thần thoại #23 Ngày làm được một việc thiện #24 Hào môn thế gia #25 Điểm tâm, món canh và tượng đất! #26 Gậy ông đập lưng ông #27 Tả khiêng hoàng, hữu kình thương #28 Tam thập niên lai đầu nhất tao #29 Đột phá khác thường #30 Phép thử quyền uy của nhân sĩ #31 Chọn một trong ngàn #32 Tim đang rỉ máu mắt nhòa lệ #33 Một ngàn con vịt #34 Giữ gìn cho tốt cái đầu của ngươi #35 Hôn nhân chẳng phải chuyện của riêng một người #36 Ly biệt dưới ánh trăng #37 Một mồi lửa mùa thu #38 Ăn no dậm dật #39 Đầu sỏ hắc đạo #40 Hàng xóm kỳ lạ #41 Đặc vụ cơ mật #42 Nữ nhân không ai nhường ai #43 Quá mức nguy hiểm #44 Âm mưu giết người hoàn hảo #45 Mỗi đứa bé đều mơ ước có một vị sư ph #46 Thủ đoạn của tiểu Hầu gia #47 Không phải oan gia cũng gặp nhau trong đường hẻm #48 Ta không phải là người tùy tiện #49 Ta mà tùy tiện thì không phải là người #50 Ta biết ngươi đang sợ cái gì #51 Cuộc chiến không vấy máu #52 Nói chuyện bằng nắm đấm #53 Bắt cá hai tay mới là vương đạo #54 Đại mụ [DG: chỉ người lớn tuổi] cũng từng nghịch ngợm #55 Văn nghệ, bình thường hai một ba #56 Trách nhiệm của chuyện xưa #57 Đả kích đạo văn là trách nhiệm của mọi người #58 Huynh đệ này dùng để đưa ra bán #59 Không phải là yến tiệc ngon #60 Cho ngươi mượn dùng một lúc #61 Cuộc đời như lang sói #62 Ngược xuôi tìm nàng trong biển người #63 Người đó cũng đang như ngọn đèn trước gió #64 Mỹ nhân đang ngủ #65 Nhảy múa trên mũi đao #66 Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do #67 Không thành kế #68 Độc thủ! Cao thủ! #69 Ta đến từ Bắc Cương #70 Đời người như một màn kịch, ai ai đều là diễn viên #71 Thương như long khí thế như cầu vồng #72 Thưởng thiện phạt ác #73 Thăng cấp #74 Thái tử chọn phi tần #75 Tuyết bay trong gió, đêm độc hành! #76 Dìm nước Miếu Long Vương #77 Một chén rượu giải muôn sầu #78 Ta là quan! #79 Dù là hài tử cũng không được phép thua từ khi bắt đầu #220 Đùa giỡn từ trong ra ngoài #221 Trò đùa của Thái tử #222 Ngâm thi tác đối #223 Ý vượt ngoài lời #224 Đến được về không được #225 Trí tưởng tượng quá phong phú chưa chắc là chuyện tốt #226 Tiến cử #227 Truyền thuyết Đông Hải #228 Sự khác nhau #229 Chiêu hàng cao thủ #230 Chỉ chết mà thôi #231 Tuyệt mật không thể tiết lộ ra ngoài #232 Vì một thiếu niên #233 Người già nhưng tâm chưa già #234 Sinh con dưỡng cái #235 Hải chiến thần xui quỷ khiến #236 Đột nhiên có chuyện #237 Chỉ lời không lỗ #238 Giải Ý, Giải Ngữ #239 Ca ca tri tâm #240 Ai bị trúng kế? #241 Tiễn người về trời #242 Thử nghiệm thân thủ #243 Lão nhân gia vẫn còn rất nhiều bí mật ngươi không biết #244 Nữ chính trị gia #245 Cố nhân hiện ở phía Đông An Châu #246 Lộng xảo thành chân #247 Tần đại thiện nhân #248 Nhất kiếm đoạn ân cừu #249 Hải đối không #250 Dài có sở đoản, ngắn có sở trường #251 Mục tiêu #252 Phóng tay loại bỏ #253 Ngọn nguồn #254 Một ngày kinh biến #255 Lão tình nhân #256 Giao Dịch #257 Năm xưa, chúng ta cùng theo đuổi cô bé #258 Hành Tung Hiện Ra #259 Giết Không Tha! #260 Nửa Đêm Trên Cánh Đồng Tuyết #261 Tây vực #262 Đánh Bậy Đánh Bạ #263 Hổ phụ sinh Khuyển tử #264 Tần Phi nghỉ ngơi #265 Ôn Tuyền hội minh #266 Cưỡng bức #267 Anh hùng Tuyết Nguyên #268 Quân Uy #269 Bụi về với bụi mà đất về với đất, chỉ có nô tài là đau khổ! #270 Chuyện cũ như mây khói! #271 Truyền thừa ngàn năm #272 Lời cảm ơn hoàn hảo #273 Xin chỉ giáo #274 Cùng chết! #275 Tiềm năng của con người #276 Đều kẻ có tâm tư phản bội #277 Ai cũng biết là ai #278 Trưởng lão Tuyết Nguyên #279 Ra Lệnh #280 Người tốt làm việc tốt! #281 Vô gian Tam Thiếu #282 Huynh đệ tốt của ta #283 Ý Trẫm Đã Quyết #284 Không thể tránh né va chạm #285 Lời thật lòng và lời nói dối #286 Dạ Hành #287 Vượt qua ranh giới #288 Nam nhân chỉ biết động thủ #289 Báo án #290 Đường sống #291 Ta là một khối đá mài #292 Ép đến tận cửa #293 Ép Hỏi #294 Mẫu tử #295 Tướng tinh quật khởi #296 Sự kiêu ngạo của việc quỳ gối #297 Ăn chực #298 Đông Đô rối loạn (thượng) #299 Đông Đô rối loạn ( Trung ) #300 Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #301 Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #302 Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #303 Đông Đô rối loạn ( sơ hạ) #304 Đông Đô rối loạn ( tiếp tục ) #305 Đông Đô rối loạn ( không thể không hạ ) #306 Đông Đô rối loạn ( tiếp tục hạ) #307 Đông Đô rối loạn (hạ) #308 Đông Đô rối loạn (chốt hạ) #309 Cẩm của "Cẩm Tú Hà San": Long Cẩm #310 Sơn Hà Cẩm Tú.... Cẩm Tú Hà Sơn #311 Chỉ tốt ở bề ngoài #312 Công bình công chính công khai #313 Không thành kế #314 Bao vây chặn đánh #315 Hiếu kỳ hại chết người #316 Muốn gì được nấy #317 Chuyên gia vượt ngục #318 Đêm giết người #319 Mỗi người một chí hướng #320 Cấp tốc #321 Chủ động ra tay #322 Một núi một thành #323 Đánh với ai? #324 Ta là ai? #325 Một chút giá rét đến trước #326 Hỏi gì đáp nấy #327 Hầm băng vạn trượng #328 Thương nghị #329 Hét giá trên trời, trả tiền sát đất #330 Đường về #331 Đạp phá thiết hài #332 Ngươi chết ta sống #333 Hồ điệp vỗ cánh #334 Trong nháy mắt #335 Họ hàng xa
Tiếp
Ai ở nơi phồn hoa đô hội cũng phải chịu đựng cảnh tình này. Trên đường người đi kẻ lại rất đông đúc, thậm chí là quan viên như Cao Huân cũng phải chịu cảnh phiền não của kiệu ấm chen tới chen lui ở trong dòng người.
Haitùy tùng hai bên cỗ kiệu đem những người tới gần cỗ kiệu đẩy ra bên ngoài.Trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của bọn chúng hiện lên vẻ ngang ngược, cái mũi của bọn chúng mãi mãi luôn thế nhếch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên cao. Bởi vì chủ tử của bọn hắn rất cường đại. trên mặt đất Đông Đô này, Cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Huân ước chừngvào hạng top ba trăm người. Với hơn một vạn quan viên lớn nhỏ Đông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Đô, cái thứ hạng này đã phi thường gần áp đỉnh rồi.
Chứng kiến đỉnh kiệu ấm mang theohiệu của quan phủ, rất nhiều dân chúng thiện lương yếu đuối thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chen lấn, cũng sẽ lựa chọn biện pháptránh. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nguyện ý đối đầu với quan chứ? Cùng người làm quan đấu khí, chính dẫn mình vào nơi tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lộ.
Một trận gió lạnh thổi qua, Cao Huân vội vàng buông màn kiệu xuống, lập tức phảng phất một cỗ hàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưu cuốn đi cuốn đi tất cả hơi ấm ở trong cỗ kiệu.
Hắn hời hợt nhìn tình cảnh ngoài cỗ kiệu, lại đột nhiên nghe thấy bên ngoài người kinh hô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi lạimột người lớn: "Bảo vệ đại nhân!"
Rồi một cơn gió lạnh cường đại hơn cuồn cuộn đến, khí thế không thể đỡ hướng về phía cỗ kiệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhỏ ấm áp, trong gió mang theo một bóng nhân ảnh cường tráng. Do tốc độ quá nhanh nên bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người kia lưu lại trong mắt vô số người chỉ tàn ảnh. tựa như một khối đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lớn bay nhanh đến, dùng khí thế mạnh mẽ dễ như trở bàn tay đâm vào cỗ kiệu yếu ớt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phá nát ra từng mảnh...
Những mảnh than rơi lả tả khắp nơi trên đất, từng đốm lửa than hồng hồng trên mặt đất lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như băng dần dần u ám lại, gỗ vụn hòa lẫn với máu nóng đỏ tươi tung tóe, còn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 các phần tay chân đã bị cụt nhìn cùng thê thảm...
Kiệu đã nát, còn người đã vong!
Nát chính kiệu ấm, vong đương nhiên là Cao Huân.
Cao Huân sắp bước vào một hoàn cảnh khác của đời người,vào thời khắc mộng đẹp sắp trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thành sự thật, không nghĩ tới được lại có người giết chết hắn! Hơn nữa chính ngay trên ngã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dường phồn hoa đầy nào nhiệt này, dùng phương thức huyết tinh bạo lực như thế không hề do dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đem hắn nổ tung ra thành cặn bã!
Hai vị thiên tiên cao thủ đỏ mắt phẫn nộ rút ra binh khí, cuồng phong như mưa rào hướng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bóng đen kia. Bọn họ không hề cố kị trường chiến đấu của mình thể làm ngộ thương người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi đường hay không, cũng chẳng cần quan tâm tên thích khách kia đến cùng kẻ nào. Bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chỉ biết, sau vài ngày Cao lão thái gia ủy thác Cao Huân bên người bọn họ, trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mắt họ, Cao Huân liền bị nổ thành từng mảnh nhỏ. Thanh danh của hai tên do đó xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi, từ nay về sau sẽ không còn có cơ hội gia nhập vào các thế lực hào môn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nữa rồi.
Điều này cũng không thể trách được bọn họ, không ai nghĩ việc ám sát lại xảy ra nơi này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không ai nghĩ đến việc ám sát lại dữ dội như thế! Trên thực tế, Cao Huân mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một người đáng đánh đòn, nhưng cũng không phảingười đến mức khiến người ta phải chém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giết đến múc thống khoái như vậy.
Bọn họ quá suất, bảo tiêu vốn không được phép chủ quan!
Ba vị cao thủ kịch chiến cùng một chỗ, tên nam tử kia thân mang hắc y, đầu đội một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nón rộng thùng thình dần dần đấu không lại, hắn trước sau đều người ngăn chặn khôngđường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trốn chạy, máu thịt của hắn bay tứ tung. Hắn lập tức hung hăng hướng đao chém vài nhát lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt chính mình, sau đó gương lên một ánh đao quang sắc bén cực điểm đem chặt đầu của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xuống, chết tại đương trường...
Người đi đường sớm đã co rúc các nơi trên đường, lúc này mới cả gan đi tới, hướng về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nơi thi thể huyết nhục lẫn lộn chỉ trỏ. Những người nước Sở am hiểu nhất xúm lại nhìn,lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một lần nữa xuất hiệnđầu đường Đông Đô cùng nghị luận-----'Tên lại phương nào lại tàn nhẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như vậy chứ? Quả thực không xem vương pháp ra gì?' 'Người bị chết kia hình như là một vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quan viên, người chết vốn một chuyện rất bi thương,sao ta lại một loại thản nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vui sướng vậy nhỉ?' 'Huynh đệ, anh với chú nghĩ cái cũng không sai biệt lắm, lúc này nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rượu lại lài rai vài chén nhỉ!' 'Xem ra người áo đen kia là vị tráng đó!' 'Là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 anh hùng!'...
Hai người chết trên mặt đất chẳng bao giờ ... hồi tỉnh nữa, bất luận cái thi thể không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu hay những thi thể không trọn vẹn bị nổ thành thịt nhão này đều chỉ thể nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lẳng lặng trên mặt đất lạnh băng, phải chịu giá lạnh cùng bẩn! Phải chịu những dân chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không có khả năng biết chân tướng kia nghị luận đến mức hưng phấn!
Chỉ còn hai vị tiên thiên cao thủ mặt mày xám như tro. Hồi lâu sau mới một người mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo cái đầu lâu huyết nhục hồ kia lên, tên còn lại buông lỏng cái thi thể không đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hướng Cao gia đại trạch đi đến.
...
"Đã xác nhận được, thái tử cùng với Tần Phi, còn Quản Linhđến giờ ngọ cùng dùng bữa." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202
"Đình Nghị Lang Cao Huân bất ngờ gặp phải đánh lén, thích khách đã tự vẫn tại chỗ. Trải qua sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phán đoán đặc điểm, có người đã nhận ra người này đầu của một trong những thị vệ vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phủ."
Lôi Ca đầu đầy mồ hôi, đứng trước mắt Lôi Thái úy báo cáo lại tin tức do thám không ngừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 truyền đến.
"Trời đang rất lạnh, cháu lại nóng sao?" Lôi Thái úy liếc cháu nội một cái.
"Ách... Không nóng!"
"Tây Vực mát mẻ hơn đây nhiều, nếu cháu cảm thấy Đông Đô rất loạn, không bằng cháu xuống dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đợi. Ta thể giúp cháu vào chức quan trông coi kho khí, đưa cháu tống trở lại Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Vực đi." Lôi Thái úy thản nhiên nói.
Lôi Ca lại càng hoảng sợ: "Cháu cháu nội ruột thịt của ông đó, nơi Tây Vực ngay đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chim cũng không ỉa phân đến ba năm còn chưa đủ? Lại còn muốn cháu đi nữa sao? Ông dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một đao giết chết cháu được rồi. Thừa dịp cháu còn chưa tới chỗ tầm hoa vấn liễu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thởi điểm bên ngoài còn chưa con sinh, giết cháu sạch sẽ hơn nhiều."
Lôi Thái úy như thế nào lại không nhận ra ý vị trong lời nói của hắn chínhuy hiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Lôi gia không người nối dõi chứ? Thủ chưởng của Thái úy đại nhân nhẹ nhàng giơ lên, vỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lên đầu Lôi Ca một cái.
Không đau, cũng chẳngcảm giác khó chịu nào, chỉ đống gạch đá Lôi Ca dẫm phải dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chân, trong khoảnh khắc liền vỡ thành số khối nhỏ.
"Không cần dùng phương pháp xỏ để chạy trốn khỏi loạn cục sắp đến." Lôi Thái úy dạy dỗ: "Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gia nắm quân quyền Đại Sở trong tay đã nhiều năm, tổ tiên sản sinh ra số tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân đại soái, Lôi gia tổ tiên chết trận ờ sa trường thì đến hơn bốn mươi người. Lôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 gia chú trọng quang minh chính đại, cũng chú trọng binh bất yếm trá, đơn giản dựa vào thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cục vận dụng thôi. Cháu phải kế thừa Lôi gia, phải học cách đối mặt bất luận cục diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phức tạp. Tuy nhiên lúc này, cháu nam đinh duy nhất. Thế nhưng cháu dám cam đoan, cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cháu, chính cái đứa con bất hiếu kia của ta ngoài sẽ khôngcon sinh sao?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202
"Không phải chứ? Cha cháubên ngoài nuôi tiểu thiếp ư?" Lôi Ca nhãn châu xoay động, hạ thấp giọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hỏi: "Ở đâu? Bao nhiêu tuổi? Quả thực có hài tử sao?"
Lôi Thái úy thở dài: "Ngươi nếu không phải cháu của ta, ta thật muốn một tát quất chết ngươi."
Nhìn thấy Thái úy đại nhân thật sự dấu hiễu nổi bão tố, Lôi Ca rốt cuộc phải thu liễm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vài phần bướng bỉnh, thành thành thật thật hỏi: "Theo thuyết, Đoan Vương mặcbiết rõ thái tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng Tần Phi gặp gỡ, cũng không dự định phái người giết chết Đoan Vương được người Cao gia chống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lưng. Cái này quả nhiên khôngđạo mà! Làm sao mà trượng phu đã biết rõ thê tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của mình cùng người ta thông dâm, sau đó lại chạy đến giao thiệp với hàng xóm cách vách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chứ?"
Lôi Thái úy trầm ngâm nói: "Vì vậy, bàn cờ Đông đô lúc này chỉ vừa mới bắt đầu, kế tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ nhiều chuyện phát sinh không thể tưởng tượng được. Đợi phát sinh nhiều hơn, mọi chuyện dần trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nênnét. Chỉ tiếc là, chúng ta không thể đợi hết thảy đều kết thúc để đối mặt với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kết quả. Với loạn cục như vậy, thông thường chiếm lấy quyền lợi tốt nhất. Lôi gia nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phải hành động!"
Lôi Ca hỏi dò: "Vậy chúng ta đem tiền đặt cược bên kia?"
"Bên kia cũng không đặt, cháu phải nhớ kỹ, vào thời điểm nhìn không ra sự tình phương hướng phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 triển như thế nào, biện pháp tốt nhất chính nắm chuyện này lái theo hướng phát triển có lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhất cho chính mình."
Lôi Ca gãi gãi đầu: "Ông thể nói đơn giản hơn một chút được không?"
"Bắt đầu từ bộ binh phát lệnh, tất cả bộ quân mã giữ nghiêm nơi đóng quân. Thành vệ cùng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cấm vệ quân đề phòng hai nơi trại dân tị nạn hoàng cung. Đối với trại dân tị nạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202phòng ngừa xuất hiện bạo động, đối với hoàng cung tuyệt đối không cho bất luận kẻ nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trong loạn cục đến hoàng thành để đục nước béo cò." Lôi Thái úy cười cười: "Những tên hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tử kia đếu một dám ngu ngốc, bệ hạ xuân thu chính thịnh, bọn họ lại giương ra cờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hiệu đoạt long ỷ. Thắng thì thế nào chứ? Hiện tại thì thể đặt mông ngồi lên trên đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 được sao? Lão nhân gia ta mới không ngốc, quân lệnh hạ xuống, bệ hạ liếc mắt một cái thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể nhìn ra, Lôi gia ta vẫntheo sát sau lưng bệ hạ. Cùng với đám hoàng tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lỗ mãng kia hoàn toàn không đứng về phe nào."
"Quả nhiên gừng càng già càng cay nha!" Lôi Ca khen.
Một người nhanh chóng từ ngoại viện chạy tới, trực tiếp chạy đến trước mặt hai ông cháu Lôi gia, run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 giọng bẩm báo: "Nhất Ngôn Đường của Thành Tín điên rồi, rất nhiều người cùng theo một người kỹ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Ôn như Hương tên Vãn Tinh, đi đến quảng trường trước cửa chính của hoàng cung, bày ra bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thờ, khiêng quan tài muốn cáo ngự trạng."
Lôi Thái úy đột nhiên biến sắc, quát hỏi: "Ngự lâm quân cùng thị vệ đếu chết cả rồi sao?"
"Không cách nào xua đuổi..." Người nọ giải thích: "Đi theo rất nhiều người thái học sinh, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cả tử Đông Đô...Đứng đằng trước, vị kỹ nữ kia tay cầm một quyển « Đại Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 luật lệ » , chỉ vào bên trên câu kia — Vương tử phạm pháp cùng với thứ dân tội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như nhau. Luôn miệng nói phải xin hỏi bệ hạ, những lời này không phải cái rắm đánh ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nếu như phải, phiền lòng từ nay về sau thời điểm in ấn, làm ơn xóa bỏ cho. Còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nếu không phải, vậy đem án tử của Bạch Hiểu Yến ra triệt để thanh tra. Hoàng tửtôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quý, kỹ nữti tiện, nhưng vương tử phạm pháp cùng với thứ dân tội như nhau những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lời này không phải do dân chúng chúng ta nói ra, do lão tổ tông họ Sở các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươi viết ra đó..."
Lôi Thái úy thở dài: "Những đệ tử tuổi trẻ kia vốn nhiệt huyết sôi trào, thích nhất đúng loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tràng diện này, tựa hồ chỉ đối nghịch với quyền quý mới thể hiện ra sự thanh cao của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bọn họ. Kỳ thật, ném ra chức quan cửu phẩm tầm thường cho bọn hắn, thì thể làm cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 những kẻ thư sinh lỗ mãng kia nhìn như đạo đức tốt lập tức cao hứng nổi điên lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi."
"Gia gia, cháu thấy chuyện này phiền toái rồi." Lôi Ca thống khổ gãi đầu: "Có người muốn bức bệ hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nổi đóa đó."
Thất phu giận dữ, máu tươi ba bước! Thiên tử giận dữ, xác trải ngàn dặm!
"Loại tràng diện nhỏ này, chưa đến mức làm cho bệ hạ phải nổi đóa." Lôi Thái úy khinh thường nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 "Bệ hạ một người sống rất mạnh mẽ, đại chiến phạt Ngụy năm đó xảy ra biết bao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cục diện khó thể khống chế, hắn cũng chưa từng nổi đóa qua. Trừ phi..."
"Trừ phi thế nào?" Lôi Ca hỏi.
"Trừ phi bệ hạ cảm thấy người được mình tín nhiệm bán đứng, từ đó thể nhen nhóm lửa giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của hắn, đốt cháy cả Đông Đô!"
Lôi Ca tựa hồ nghe thấy trong lời nói của Thái úy đầy ý vị, bèn lẩm bẩm: "Xem ra, thởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 điểm bệ hạ nổi đóa năm đó, gia gia nhất định ở bên cạnh."
Lôi Thái úy hừ lạnh một tiếng, trong lòng thầm nghĩ: nói nhảm, lần trước bệ hạ nổi đóa, Đông Đô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chết bao nhiêu người chứ? Cuối cùng tất cả chuyện chùi đít này đều do lão tử làm, lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tử còn thể không biết sao?
Lôi Thái úy hướng đến người đưa tin kia quát: "Tiếp tục đi ra ngoài tìm hiểu, tin tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới lập túc trở về báo. Lôi Ca, cầm hổ phù cùng thủ lệnh của ông, đi đến ngự lâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 quân cùng thành vệ, lập tức giới nghiêm!"
Vừa dứt lời, trong lúc đó tầng mây phía xa xa làm cho người ta bị đè nén đến cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hạn, đột nhiên tách ra phóng xuất quang mang cực kỳ rực rỡ, chói mắt đến cực điểm, tựa như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mặt trời mới mọc treo cao! Chỉ điều, trong nháy mắt sau đó, hết thảy đều trở lại bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yên, sắc trời vẫn ảm đảm, giống như là muốn mưa vậy!
Một khắc trước, tại Quỳnh hồ yên tĩnh Đông Đô!
Chếch về hướng Tây một tòa biệt viện tựa như lồng giam!
Bàng Chân đứng ở ven hồ, hời hợt nâng lên tay phải, ngón trỏ nhẹ điểm ra, trỗng rỗng chỉ về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một người nào đó phía xa, âm thanh mang theo vài phần kinh ngạc: "Như thế nào lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngươi?"
--------------------
Chính văn 3155 chữ, kế tiếp nói nhảm.
thật cũng nên cùng mọi người tâm sự.
Hiện tại con của tôi đã ngủ, hai tay làm ra dáng vẻ đầu hàng trông cùng đáng yêu.
Chỉ thằng cứ làm ầm ĩ huyên nào làm muốn mất mệnh luôn đó, 2 tiếng đồng hồ ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 một lần, ăn xong cũng không chịu ngủ, khi phải ôm dụ dỗ. Đây mình làm trách nhiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 của người bố. Nhưng, đối với Tự liền nhức cả trứng dái rồi, hành văn vốn cần chú ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 yên tĩnh thông thuận, ý nghĩ ràngliền mạch lưu loát. Tiểu tử này cứ làm ầm ĩ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 suy nghĩ của anh cứ thế mất toi! Bấm tay tính toán, ghi ra 3000 chữ, viết nhiều hơn 2 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiếng đồng hồ. Đó dưới tình huống phần thuận lợi.
Tôi đây không phải tố khổ, cũng không phải kiếm cớ, sao thiếu nợ phía trước quá nhiều, cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chậm rãi bổ sung. Miệng cứ lên ba trung thành bốn hạn đều nói nhảm, luôn cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thấy hành động. Hiện tại ra một chương, sau đó tôi đi ngủ. Đến tối, lại viết ra chương tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trữ, như vậy tiến vào hai canh trạng thái.
Tự hướng trên cao xin thề, huynh đệ ai ai cũng văn nhân. Đã bán chữ kiếm tiền thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không thể làm ra sản phẩm kém để lộng giả thành thật được. Đông Đô rối loạn phần tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rất thích, tôi muốn cố hết sức để viết xong!
Chư vị đã khen thưởng cổ vũ, Hồ Ly tôi cảm động đến rơi nước mắt, viết vài dòng cảm tạ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chính để ghi nhớ trong lòng.
Đi ngủ đây! Chúc các vị ngủ đêm ngủ sáng ngủ trưa ngon giấc!
(DG: Vãi bác Tuyết Sơn Phi Hồ =.=!)

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Diễm phúc bay tới #2 Chương 2: Nghĩa khí giữa người nghèo với nha #3 Chương 3: Một lần đi vào động tiêu hồn #4 Chương 4: Hoa khôi ngày xưa #5 Chương 5: Đường về không bình yên #6 Chương 6: Kiếm ý mãn kinh hoa, tư nhân độc tiều tụy #7 Chương 7: Nữ tuần đốc thực tập ngây thơ #8 Chương 8: Ngày thực tập #9 Chương 9: Thiết kỵ phiên phi bắc cương lai #10 Chương 10: Sĩ diện của quý tộc và sự tôn nghiêm của người nghèo #11 Chương 11: Trời sinh ta có tài #12 Chương 12: Mật thám giang hồ #13 Chương 13: Chết dưới hoa mẫu đơn #14 Chương 14: Nhân chi sơ, tính bản thiện #15 Chương 15: Cố bố nghi vân #16 Chương 16: Lòng hảo tâm của Đại tiểu thư #17 Chương 17: Thời điểm hợp lý để giết người #18 Chương 18: Cùng Sát Sự thính giao dịch #19 Chương 19: Trần phong vãng sự cùng chân tướng kinh nhân #20 Chương 20: Ta là người thắng lớn #21 Chương 21: Nhân vật thần thoại #22 Chương 22: Sự thực dưới lớp màn thần thoại #23 Chương 23: Ngày làm được một việc thiện #24 Chương 24: Hào môn thế gia #25 Chương 25: Điểm tâm, món canh và tượng đất! #26 Chương 26: Gậy ông đập lưng ông #27 Chương 27: Tả khiêng hoàng, hữu kình thương #28 Chương 28: Tam thập niên lai đầu nhất tao #29 Chương 29: Đột phá khác thường #30 Chương 30: Phép thử quyền uy của nhân sĩ #31 Chương 31: Chọn một trong ngàn #32 Chương 32: Tim đang rỉ máu mắt nhòa lệ #33 Chương 33: Một ngàn con vịt #34 Chương 34: Giữ gìn cho tốt cái đầu của ngươi #35 Chương 35: Hôn nhân chẳng phải chuyện của riêng một người #36 Chương 36: Ly biệt dưới ánh trăng #37 Chương 37: Một mồi lửa mùa thu #38 Chương 38: Ăn no dậm dật #39 Chương 39: Đầu sỏ hắc đạo #40 Chương 40: Hàng xóm kỳ lạ #41 Chương 41: Đặc vụ cơ mật #42 Chương 42: Nữ nhân không ai nhường ai #43 Chương 43: Quá mức nguy hiểm #44 Chương 44: Âm mưu giết người hoàn hảo #45 Chương 45: Mỗi đứa bé đều mơ ước có một vị sư ph #46 Chương 46: Thủ đoạn của tiểu Hầu gia #47 Chương 47: Không phải oan gia cũng gặp nhau trong đường hẻm #48 Chương 48: Ta không phải là người tùy tiện #49 Chương 49: Ta mà tùy tiện thì không phải là người #50 Chương 50: Ta biết ngươi đang sợ cái gì #51 Chương 51: Cuộc chiến không vấy máu #52 Chương 52: Nói chuyện bằng nắm đấm #53 Chương 53: Bắt cá hai tay mới là vương đạo #54 Chương 54: Đại mụ [DG: chỉ người lớn tuổi] cũng từng nghịch ngợm #55 Chương 55: Văn nghệ, bình thường hai một ba #56 Chương 56: Trách nhiệm của chuyện xưa #57 Chương 57: Đả kích đạo văn là trách nhiệm của mọi người #58 Chương 58: Huynh đệ này dùng để đưa ra bán #59 Chương 59: Không phải là yến tiệc ngon #60 Chương 60: Cho ngươi mượn dùng một lúc #61 Chương 61: Cuộc đời như lang sói #62 Chương 62: Ngược xuôi tìm nàng trong biển người #63 Chương 63: Người đó cũng đang như ngọn đèn trước gió #64 Chương 64: Mỹ nhân đang ngủ #65 Chương 65: Nhảy múa trên mũi đao #66 Chương 66: Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do #67 Chương 67: Không thành kế #68 Chương 68: Độc thủ! Cao thủ! #69 Chương 69: Ta đến từ Bắc Cương #70 Chương 70: Đời người như một màn kịch, ai ai đều là diễn viên #71 Chương 71: Thương như long khí thế như cầu vồng #72 Chương 72: Thưởng thiện phạt ác #73 Chương 73: Thăng cấp #74 Chương 74: Thái tử chọn phi tần #75 Chương 75: Tuyết bay trong gió, đêm độc hành! #76 Chương 76: Dìm nước Miếu Long Vương #77 Chương 77: Một chén rượu giải muôn sầu #78 Chương 78: Ta là quan! #79 Chương 79: Dù là hài tử cũng không được phép thua từ khi bắt đầu #220 Chương 220: Đùa giỡn từ trong ra ngoài #221 Chương 221: Trò đùa của Thái tử #222 Chương 222: Ngâm thi tác đối #223 Chương 223: Ý vượt ngoài lời #224 Chương 224: Đến được về không được #225 Chương 225: Trí tưởng tượng quá phong phú chưa chắc là chuyện tốt #226 Chương 226: Tiến cử #227 Chương 227: Truyền thuyết Đông Hải #228 Chương 228: Sự khác nhau #229 Chương 229: Chiêu hàng cao thủ #230 Chương 230: Chỉ chết mà thôi #231 Chương 231: Tuyệt mật không thể tiết lộ ra ngoài #232 Chương 232: Vì một thiếu niên #233 Chương 233: Người già nhưng tâm chưa già #234 Chương 234: Sinh con dưỡng cái #235 Chương 235: Hải chiến thần xui quỷ khiến #236 Chương 236: Đột nhiên có chuyện #237 Chương 237: Chỉ lời không lỗ #238 Chương 238: Giải Ý, Giải Ngữ #239 Chương 239: Ca ca tri tâm #240 Chương 240: Ai bị trúng kế? #241 Chương 241: Tiễn người về trời #242 Chương 242: Thử nghiệm thân thủ #243 Chương 243: Lão nhân gia vẫn còn rất nhiều bí mật ngươi không biết #244 Chương 244: Nữ chính trị gia #245 Chương 245: Cố nhân hiện ở phía Đông An Châu #246 Chương 246: Lộng xảo thành chân #247 Chương 247: Tần đại thiện nhân #248 Chương 248: Nhất kiếm đoạn ân cừu #249 Chương 249: Hải đối không #250 Chương 250: Dài có sở đoản, ngắn có sở trường #251 Chương 251: Mục tiêu #252 Chương 252: Phóng tay loại bỏ #253 Chương 253: Ngọn nguồn #254 Chương 254: Một ngày kinh biến #255 Chương 255: Lão tình nhân #256 Chương 256: Giao Dịch #257 Chương 257: Năm xưa, chúng ta cùng theo đuổi cô bé #258 Chương 258: Hành Tung Hiện Ra #259 Chương 259: Giết Không Tha! #260 Chương 260: Nửa Đêm Trên Cánh Đồng Tuyết #261 Chương 261: Tây vực #262 Chương 262: Đánh Bậy Đánh Bạ #263 Chương 263: Hổ phụ sinh Khuyển tử #264 Chương 264: Tần Phi nghỉ ngơi #265 Chương 265: Ôn Tuyền hội minh #266 Chương 266: Cưỡng bức #267 Chương 267: Anh hùng Tuyết Nguyên #268 Chương 268: Quân Uy #269 Chương 269: Bụi về với bụi mà đất về với đất, chỉ có nô tài là đau khổ! #270 Chương 270: Chuyện cũ như mây khói! #271 Chương 271: Truyền thừa ngàn năm #272 Chương 272: Lời cảm ơn hoàn hảo #273 Chương 273: Xin chỉ giáo #274 Chương 274: Cùng chết! #275 Chương 275: Tiềm năng của con người #276 Chương 276: Đều kẻ có tâm tư phản bội #277 Chương 277: Ai cũng biết là ai #278 Chương 278: Trưởng lão Tuyết Nguyên #279 Chương 279: Ra Lệnh #280 Chương 280: Người tốt làm việc tốt! #281 Chương 281: Vô gian Tam Thiếu #282 Chương 282: Huynh đệ tốt của ta #283 Chương 283: Ý Trẫm Đã Quyết #284 Chương 284: Không thể tránh né va chạm #285 Chương 285: Lời thật lòng và lời nói dối #286 Chương 286: Dạ Hành #287 Chương 287: Vượt qua ranh giới #288 Chương 288: Nam nhân chỉ biết động thủ #289 Chương 289: Báo án #290 Chương 290: Đường sống #291 Chương 291: Ta là một khối đá mài #292 Chương 292: Ép đến tận cửa #293 Chương 293: Ép Hỏi #294 Chương 294: Mẫu tử #295 Chương 295: Tướng tinh quật khởi #296 Chương 296: Sự kiêu ngạo của việc quỳ gối #297 Chương 297: Ăn chực #298 Chương 298: Đông Đô rối loạn (thượng) #299 Chương 299: Đông Đô rối loạn ( Trung ) #300 Chương 300: Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #301 Chương 301: Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #302 Chương 302: Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #303 Chương 303: Đông Đô rối loạn ( sơ hạ) #304 Chương 304: Đông Đô rối loạn ( tiếp tục ) #305 Chương 305: Đông Đô rối loạn ( không thể không hạ ) #306 Chương 306: Đông Đô rối loạn ( tiếp tục hạ) #307 Chương 307: Đông Đô rối loạn (hạ) #308 Chương 308: Đông Đô rối loạn (chốt hạ) #309 Chương 309: Cẩm của "Cẩm Tú Hà San": Long Cẩm #310 Chương 310: Sơn Hà Cẩm Tú.... Cẩm Tú Hà Sơn #311 Chương 311: Chỉ tốt ở bề ngoài #312 Chương 312: Công bình công chính công khai #313 Chương 313: Không thành kế #314 Chương 314: Bao vây chặn đánh #315 Chương 315: Hiếu kỳ hại chết người #316 Chương 316: Muốn gì được nấy #317 Chương 317: Chuyên gia vượt ngục #318 Chương 318: Đêm giết người #319 Chương 319: Mỗi người một chí hướng #320 Chương 320: Cấp tốc #321 Chương 321: Chủ động ra tay #322 Chương 322: Một núi một thành #323 Chương 323: Đánh với ai? #324 Chương 324: Ta là ai? #325 Chương 325: Một chút giá rét đến trước #326 Chương 326: Hỏi gì đáp nấy #327 Chương 327: Hầm băng vạn trượng #328 Chương 328: Thương nghị #329 Chương 329: Hét giá trên trời, trả tiền sát đất #330 Chương 330: Đường về #331 Chương 331: Đạp phá thiết hài #332 Chương 332: Ngươi chết ta sống #333 Chương 333: Hồ điệp vỗ cánh #334 Chương 334: Trong nháy mắt #335 Chương 335: Họ hàng xa
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Chích Thủ Già Thiên, Chích Thủ Già Thiên Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Chích Thủ Già Thiên full, Chích Thủ Già Thiên online, read Chích Thủ Già Thiên, Tuyết Sơn Phi Hồ Chích Thủ Già Thiên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 300 — Chích Thủ Già Thiên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App