GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 290: Đường sống

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chích thủ già thiên
Bên cạnh cái ao chứa nước rộng lớn, mấy đại hán khỏe mạnh đứng đó, cánh tay để trần, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt của bọn họ đều tập trung tại mặt nước trong ao, đangbong bóng nổi lên ùng ục… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
Một lát sau, Tần Phi chậm rãi giơ tay lên, mấy cánh tay dò xuống mặt nước, túm lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nam tử, bị trùm vải đen. Đó là một bọc vải, bao kín đầu, dính sát vào mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hấp không được mà nổi lên vài cái bong bóng.
Mảnh vải trùm đầu bị kéo ra thô bạo, lộ ra một khuôn mặt tái nhợt, suy yếu, tiều tụy, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vội vàng hít không khí, yếu ớt kêu lên: “Ta nhận tội…”
Tần Phi mặt không biểu tình ép bàn tay, khăn trùm màu đen lại một lần nữa bao lại đầu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn, mấy cánh tay tráng kiện kia, lại một lần nữa ấn hắn vào trong nước.
Cứ lặp lại như thế không biết bao nhiêu lần, người nọ dường như đến nói cũng không sức nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khuôn mặt trắng bệch thảm hại tràn ngập tuyệt vọng, dại ra nhìn Tần Phi.
“Đây là Sát Sự Thính, không phải nơi ngươi muốn nhận tội thể nhận tội. Hiểu chưa? Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta còn chưa cho ngươi nhận tội thì còn chưa đến lượt ngươi nhận.” Tần Phi vỗ tay với mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đại hán, ý bảo: “Kéo ra.”
Nam tử ướt sũng từ trong ao ra, ngã sấp trên mặt đất, ánh mắt kinh hoàng đầy vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bất an nhìn bốn phía. Kể từ khi vào cửa của Sát Sự Thính, gã chưa hề phải chịu bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cứ loại cực hình nào, cáilạc thiết, lăn bàn đinh... Gã vẫn chomình rất may mắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cho đến khi bị trùm kín đầu ném vào trong ao, mới hoàn toàn tỉnh ngộ, hận không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được đi lăn bàn đinh! Cái loại hít thở không thông hết lần này đến lần khác, nước cứ dần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dần nuốt hết phổi của hắn, vị như vậy, không phải thứ con người thể chịu được.
“Hiện tại ta hỏi ngươi, hi vọng ngươi không cần nghĩ ngợi trả lời ta, chậm một chút, ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại ném ngươi vào.” Tần Phi cười cười: “Trên đời này, những thứ ngươi không hiểu còn rất nhiều, đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tưởng rằng ghế hùm, hắt nước sôi đãcực hình. So sánh với những đồ chơi trong tay ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì ba thứ kia chỉ là trò trẻ con.”(Ghế hùm: hình phạt tra tấn thời xưa, người ngồi trên chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ghế dài, duổi thẳng chân ra, trói chặt đầu gối với ghế, rồi đệm dần gạch dưới gót chân, đệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 càng cao thì càng đau)
Người nọ yếu ớt gật đầu đáp ứng.
“Tên gì?”
“Vương Chi Hoán”
“Ngươi đang làm cái đại viện số tám đường Tế Liễu?” (Tế Liễu Nhai)
“Đội trưởng hộ viện, cai quản mười lăm người, chịu trách nhiệm tuần đêm.”
Tần Phi khua nước ven ao, lạnh lùng nói: “Người đã chết trong nhà kiaBạch Hiểu Yến, phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị dịch bệnh chết không?”
“Chuyện này…”
“Ném vào!” Tần Phi vẫy vẫy tay.
“Chờ chút…” Vương Chi Hoán ôm cứng lấy tảng đá ven ao, liều mạng to: “Đợi một chút, ta nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đêm hôm đó, trong viện khách quý đến, Bạch Hiểu Yến tiếp hắn, không biết tại sao lại chết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người nhặt xác cũng không phải người của bọn ta. Chỉ dặn bọn ta, nếu ai hỏi, nói là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bệnh dịchchết.”
rớt nước mắt, tâm thần bị dọa sợ đến mức mặt cắt không còn một chút máu từ lâu: “Bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta làm sao nghĩ được, một nữ nhân cũng để cho Sát Sự Thính tới điều tra… Nguờithể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bước vào viện cũng đều những người tai to mặt lớn, đại nhân vật, bọn họ nói gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bọn ta đều phải làm theo a~!”
Tần Phi ung dung sửa móng tay, lười nhác nói: “Là đại nhân vật nào?”
“Nghe nói…là..”
Vương Chi Hoán khẩn trương ngẩng đầu nhìn Tần Phi, sợ hắn lại muốn tống mình xuống ao, cố lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dũng khí nói: “Là… Tứ Hoàng Tử…”
Ngón tay Tần Phi vừa dùng lực, thiếu chút nữalàm bong móng tay của mình. Ngày đó, Quân Sơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thủy tìm đến hắn kể đến chuyện tế bái đêm khuya của tỷ muội Vãn Tinh ý tưởng chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bị cho đại nội mật thám chút phiền toái. Kế hoạch của y vốn rất tốt đẹp, để cho Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hiểu Yến đến Sát Sự Thính báo án trước, sau đó bao vây viện này. cho ông trùm giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt đứng sau là một “đại nhân vật”, nhưng trong mắt Sát Sự Thính thì không một ai được xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108“đại nhân vật” hết. Muốn giải quyết chuyện này, ông trùm đứng sau, hoặc sẽ tới “vuốt mông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngựa”, hoặc sẽ tìm người máu mặt đến đối phó Sát Sự Thính.
(Vuốt mông ngựa: nịnh nọt, tâng bốc…)
Chuyện “vuốt mông ngựa” này nhất định dụng, Tần Phi chưa bao giờ chấp nhận việc. trừ tổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chức đại nội mật thám mới xây dựng, còn người nào cách để ý tới chuyện của Sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Sự Thính? Sẽ nhanh chóng chuyển chuyện phiền phức này cho Đại nội mật thám. Trong quá trình này thuận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiện túm được đuôi bọn chúng, chủ tính này thật hay.
Nhưng bây giờ một câu Vương Chi Hoán nói rằng: sau khi Tứ Hoàng Tử đến viện này, Bạch Hiểu Yến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liền chết một cách khó hiểu, ngay cả người thu thập cũng người của Ngụy Bính Dần, thì nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhân này khẳng định chết không ràng.
“Đêm hôm đó, trừ Tứ Hoàng Tử còn có ai trong viện của các ngươi?” Tần Phi lớn tiếng hỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
“Công Bộ Thị Lang Mạc Ương cũngđó, hình như còn xung đột với Tứ Hoàng Tử nên bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi từ sớm” Vương Chi Hoán cẩn thận đáp.
“Tốt!” Tần Phi phân phó nói: “Dẫn hắn đi, cẩn thận canh giữ, không cho phép bất cứ ai, bao gồm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong đó chính bản thân hắn, được phép thương tổn hắn. Nếu như hắn chết, mấy người các ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng đưa đầu tới gặp ta.”
Mấy đại hán đồng thanh ôm quyền nói: “Tuân lệnh!”
“Chuẩn bị danh thiếp, ta đi tìm Mạc Ương hàn huyên một chút.”
Hai ngày gần đây mắt của Công Bộ Thị Lang Mạc Ương cứ máy tới máy lui, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cùng bất an. Hiện giờ, chiến sự nổ ra, chức trách của Bộ Công không nặng nề cho lắm. Y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng trốn được mấy ngày nhàn nhã, đi nghe hát uống rượu, câu cá. Mấy ngày trước lại tâm huyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dâng trào, một mình mật đến đường Tế Liễu, tiêu tiền, phong lưu một đêm.
Ngày đó với y nói cũng quá xui xẻo. Vốnđang uống, đang hát rất cao hứng, bỗng nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy gian bên cạnh người hét to. Phải biết rằng gan Mạc Ương không được coi lớn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tiếng hét đó làm y run rẩy sợ hãi. Bàn tay y run lên, nửa chén rượu vẩy vào đũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quần. Tim cũng đập thình thịch hồi lâu.
Cho nên, Mạc đại nhân tức giận lên tiếng mắng một câu. Thật không ngờ, trong nháy mắt thì hai tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thị vệ mặc hoa phục đã đạp văng cửa nhảy vào. Chúng chẳng nói chẳng rằng, hai ba cái liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đem tùy tùng của y đánh nằm sấp trên mặt đất. Sau đó chúng túm lấy Mạc đại nhân. Bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chúng xuống tay cùng chừng mực, từng cái đều đau tới tận xương cốt, nhưng cũng không nguy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiểm đến tính mạng, đặc biệt chọn phần thịtdồn sức đánh. Chỉ chốc lát sau, Mạc Ương bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đánh thành một cái đầu heo. Lúc này chúng mới hài lòng vỗ tay rời đi.
Mạc Ương đến lúc này mới hội báo lên tên mình. Y hiểu rấtràng, cái chức Thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lang này Đông Đô, tuyệt đốicấp cao, chính là nhân vật nắm thực quyền trong tay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể áp chế được y cũng không phải rất nhiều, những đại nhân vật kia cũng không thể hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự lỗ mãngdữ dằn như vậy, nói đánh là đánh.
Hai thị vệ kia chỉ nhíu nhíu mày, lạnh lùng ném lại hai câu: “Tứ Hoàng Tử đang uống rượu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngươi khôn hồn cút ngay!”
Cái tên “Tứ Hoàng Tử” rơi vào trong tai Mạc Ương, không nghi ngờ nữa, làm cho trời long đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lở. Trước giờ, y vẫn cẩn thận, không bao giờ dám giữa phe phái các Hoàng tử lộ lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trường. Y người tiêu biểu cho loại “cỏ mọc đầu tường” (gió chiều nào xoay chiều ấy). Người như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế, cần khéo léo, lại linh thông mọi tin tức. Chuyện của Tứ Hoàng Tử y đã có nghe qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thậm chí còn biết, Đại nội mật thám sắp thành lập cũng sẽ được giao cho Tứ Hoàng Tử xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lý. Trong mắt rất nhiều người, vị Tứ Hoàng Tử thần này, cũng giống với Đoan Vương, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoàng tử đầy đủ địa vị, tư cách khởi tranh ngôi vị Hoàng Đế.
Trong lúc vô tình đắc tội một vị Hoàng Tử như vậy, y trằn trọc trở mình, đêm không thể ngủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thậm chí vết thương trên người cũng phải sợ hãi che che đậy đậy. số lần y nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chuyện vạn nhất Tứ Hoàng tử đăng cơ, chẳng phải mình chỉ con đường chết? Bây giờ đi ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chân Đoan Vương? Cũng không còn kịp rồi. Gần đây, Đoan Vương hào quang xán lạn, bao nhiều thượng thư, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quan lớn đều đã đi ôm chân người ta, người ta đã nhìn mình không thuận mắt rồi.
Những người khác không nói, cấp trên của y Công Bộ Thượng Thư, chínhđứng đầu phe Đoan vương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
Trà không tơ, cơm không tưởng, Mạc Ương tự giam mình trong nhà, không muốn gặp người. Cho đến khi tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gia đinh thở hổn hển đưa ra một tấm danh thiếp.
“Biến, lão tử đã nói mấy ngày nay không tiếp khách. Ngươi uống thuốc rồi hử? Ngay cả lời của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lão tử cũng dám quên sao?” Trong lòng tức giậ,. Mạc Ương đạp tên gia đinh một cước nằm sấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên mặt đất, chỉ vào danh thiếp mắng.
(Uống thuốc lú: Nguyên văn “Mạnh thang” canh Mạnh bà: Món canh Quên Lãng của Mạnh Bà được nấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bằng thảo mộc của thế giới con người.giống như rượu 5 vị: ngọt, đắng, cay, mặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chua. Bất cứ ai muốn chuyển sinh sang kiếp khác cũng phải uống món canh này. Uống xong sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quên mọi thứ từ kiếp trước. theo google )
Tên gia đinh nơm nớp lo sợ không nói lên lời, chỉ dám chỉ chỉ vào tên trên tấm dnah thiếp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
Mạc Ương híp mắt nhỏ nhìn chữ trên tấm thiếp. Nhất thời y nhảy dựng lên, lại đá vào ngang hông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên gia đinh một cước: “Muốn chết sao? Tần Tổng đốc đại giá quang lâm, ngươi còn không lập tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 báo lại? Biến, nhanh đi nghênh đón, không không không, ta tự mình đi đón. Ngươi lập tức dặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hạ nhân dọn dẹp phòng khách thu cho thật sạch sẽ, chuẩn bị pha trà.”
Đi được hai bước, Mạc Ương lại quay đầu kêu lên: “Vào thư phòng của ta, lấy trà trong hộp sứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đen ở hộc tủ, đó Hoa Trà nổi tiếng nhất Giang Nam…” Y lẩm bẩm: “Tần Tổng Đốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hẳn sẽ thích loại trà như vậy?”

Phòng khách được quét dọn lau chùi đến không còn một hạt bụi, Mạc Ương tươi cười đi trước dẫn đường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 y đứng ở cửa mời khách vào ngồi, dâng trà, rồi mới dám đặt mông lên ghế. Y cười ha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ha nhìn Tần Phi: “Tổng đốc đại nhân thăm hàn xá, chỉ giáo?”
Tần Phi khiêm nhường nói: “Ta còn không phải Tổng đốc, chẳng qua chỉTổng đốc tạm thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thôi.”
“Ha ha, cả Đông Đô đều biết, hai chữ “tạm thời” này sẽ nhanh chóng được thay đổi. Tần Tổng đốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn muốn khiêm tốn mãi sao?” Mạc Ương ý cười đầy mặt, làm như Tần Phi lão bằng hữu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 (bạn lâu năm), thân mật nói: “Nếm thử trà này đi, thật sự không tệ.”
“Ừ, đúng không tồi.” Tần Phi gạt gạt trà, tựa hồ không để ý nói: “A, khóe mắt Thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lang đại nhân sao lại xanh tím thế kia? Chẳng lẽ ý ngã?”
Mạc Ương lúng túng che trán, luôn miệng nói: “Đích thật ngã, trời lạnh, đất đóng băng, trơn quá…”
Tần Phi dằn mạnh chén trà lên bàn: “Nói bậy, ta thân Đại Tổng Đốc (tổng đốc tạm thời) © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Sát Sự Thính, vết đánh còn nhìn không ra thì còn làm được cái rắm. Vết thương của ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia, ràng bị người khác nặng tay đánhthành.Đông Đô, kẻ nào dám đánh Thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Lang của triều đình? Định làm phản sao?
Mạc Ương thầm nghĩ trong lòng, nếu Tần Tổng đốc nhà ngươi thì chỉ sợ ngay cả Thượng Thư cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đánh huống chi một Thị Lang ta đây, ở trong mắt người khác cao không thể với.trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt những kẻ chuyên đi lại trong bóng tối như các ngươi thì chẳng qua cũng chỉ một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiến thôi.
Trong lòng nghĩ vậy nhưng không dám thốt ra miệng. Mạc Ương thở dài, vòng vo nói: “Chuyện này không nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới cũng được.”
“Hả? Chứ không phải bởingười đánh ngươi Tứ Hoàng tử?” Tần Phi cười nói: “Ba ngày trước, Mạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thị Lang hẳn đến cái viện kia đường Tế Liễu phải không?”
“Cái này… Làm sao ngươi lại biết” Mạc Ương kinh ngạc.
Tần Phi nâng ly trà lên, làm một bộ dạnghiểm, hai đầu lông mày chuyển động dường như muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói: “Lão tử dĩ nhiên biết!”
“Tứ hoàng tử này, lòng dạ cũng không được rộng lượng lắm, đắc tội với hắn… Hắc hắc, nhất khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trong tay hắn đại nội mật thám, đối với văn quan thậm chí Sát Sự Thính của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta đều quyền giám sát. Mạc Thị Lang ơi… Ngươi tự cầu đa phúc đi.” Tần Phi ai oán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói.
Mạc Ương đột nhiên khôn lên, trong tối tăm tựa hồ nhìn thấy điều gì, vội vàng rời khỏi chỗ ngồi, đến trước mặt Tần Phi nhún nhường nói: “Xin Tần Tổng đốc chỉ cho một con đường sống!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Chích Thủ Già Thiên, Chích Thủ Già Thiên Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Chích Thủ Già Thiên full, Chích Thủ Già Thiên online, read Chích Thủ Già Thiên, Tuyết Sơn Phi Hồ Chích Thủ Già Thiên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 290 — Chích Thủ Già Thiên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc