GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 331: Đạp phá thiết hài

Đã copy!
Trước
#1 Diễm phúc bay tới #2 Nghĩa khí giữa người nghèo với nha #3 Một lần đi vào động tiêu hồn #4 Hoa khôi ngày xưa #5 Đường về không bình yên #6 Kiếm ý mãn kinh hoa, tư nhân độc tiều tụy #7 Nữ tuần đốc thực tập ngây thơ #8 Ngày thực tập #9 Thiết kỵ phiên phi bắc cương lai #10 Sĩ diện của quý tộc và sự tôn nghiêm của người nghèo #11 Trời sinh ta có tài #12 Mật thám giang hồ #13 Chết dưới hoa mẫu đơn #14 Nhân chi sơ, tính bản thiện #15 Cố bố nghi vân #16 Lòng hảo tâm của Đại tiểu thư #17 Thời điểm hợp lý để giết người #18 Cùng Sát Sự thính giao dịch #19 Trần phong vãng sự cùng chân tướng kinh nhân #20 Ta là người thắng lớn #21 Nhân vật thần thoại #22 Sự thực dưới lớp màn thần thoại #23 Ngày làm được một việc thiện #24 Hào môn thế gia #25 Điểm tâm, món canh và tượng đất! #26 Gậy ông đập lưng ông #27 Tả khiêng hoàng, hữu kình thương #28 Tam thập niên lai đầu nhất tao #29 Đột phá khác thường #30 Phép thử quyền uy của nhân sĩ #31 Chọn một trong ngàn #32 Tim đang rỉ máu mắt nhòa lệ #33 Một ngàn con vịt #34 Giữ gìn cho tốt cái đầu của ngươi #35 Hôn nhân chẳng phải chuyện của riêng một người #36 Ly biệt dưới ánh trăng #37 Một mồi lửa mùa thu #38 Ăn no dậm dật #39 Đầu sỏ hắc đạo #40 Hàng xóm kỳ lạ #41 Đặc vụ cơ mật #42 Nữ nhân không ai nhường ai #43 Quá mức nguy hiểm #44 Âm mưu giết người hoàn hảo #45 Mỗi đứa bé đều mơ ước có một vị sư ph #46 Thủ đoạn của tiểu Hầu gia #47 Không phải oan gia cũng gặp nhau trong đường hẻm #48 Ta không phải là người tùy tiện #49 Ta mà tùy tiện thì không phải là người #50 Ta biết ngươi đang sợ cái gì #51 Cuộc chiến không vấy máu #52 Nói chuyện bằng nắm đấm #53 Bắt cá hai tay mới là vương đạo #54 Đại mụ [DG: chỉ người lớn tuổi] cũng từng nghịch ngợm #55 Văn nghệ, bình thường hai một ba #56 Trách nhiệm của chuyện xưa #57 Đả kích đạo văn là trách nhiệm của mọi người #58 Huynh đệ này dùng để đưa ra bán #59 Không phải là yến tiệc ngon #60 Cho ngươi mượn dùng một lúc #61 Cuộc đời như lang sói #62 Ngược xuôi tìm nàng trong biển người #63 Người đó cũng đang như ngọn đèn trước gió #64 Mỹ nhân đang ngủ #65 Nhảy múa trên mũi đao #66 Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do #67 Không thành kế #68 Độc thủ! Cao thủ! #69 Ta đến từ Bắc Cương #70 Đời người như một màn kịch, ai ai đều là diễn viên #71 Thương như long khí thế như cầu vồng #72 Thưởng thiện phạt ác #73 Thăng cấp #74 Thái tử chọn phi tần #75 Tuyết bay trong gió, đêm độc hành! #76 Dìm nước Miếu Long Vương #77 Một chén rượu giải muôn sầu #78 Ta là quan! #79 Dù là hài tử cũng không được phép thua từ khi bắt đầu #220 Đùa giỡn từ trong ra ngoài #221 Trò đùa của Thái tử #222 Ngâm thi tác đối #223 Ý vượt ngoài lời #224 Đến được về không được #225 Trí tưởng tượng quá phong phú chưa chắc là chuyện tốt #226 Tiến cử #227 Truyền thuyết Đông Hải #228 Sự khác nhau #229 Chiêu hàng cao thủ #230 Chỉ chết mà thôi #231 Tuyệt mật không thể tiết lộ ra ngoài #232 Vì một thiếu niên #233 Người già nhưng tâm chưa già #234 Sinh con dưỡng cái #235 Hải chiến thần xui quỷ khiến #236 Đột nhiên có chuyện #237 Chỉ lời không lỗ #238 Giải Ý, Giải Ngữ #239 Ca ca tri tâm #240 Ai bị trúng kế? #241 Tiễn người về trời #242 Thử nghiệm thân thủ #243 Lão nhân gia vẫn còn rất nhiều bí mật ngươi không biết #244 Nữ chính trị gia #245 Cố nhân hiện ở phía Đông An Châu #246 Lộng xảo thành chân #247 Tần đại thiện nhân #248 Nhất kiếm đoạn ân cừu #249 Hải đối không #250 Dài có sở đoản, ngắn có sở trường #251 Mục tiêu #252 Phóng tay loại bỏ #253 Ngọn nguồn #254 Một ngày kinh biến #255 Lão tình nhân #256 Giao Dịch #257 Năm xưa, chúng ta cùng theo đuổi cô bé #258 Hành Tung Hiện Ra #259 Giết Không Tha! #260 Nửa Đêm Trên Cánh Đồng Tuyết #261 Tây vực #262 Đánh Bậy Đánh Bạ #263 Hổ phụ sinh Khuyển tử #264 Tần Phi nghỉ ngơi #265 Ôn Tuyền hội minh #266 Cưỡng bức #267 Anh hùng Tuyết Nguyên #268 Quân Uy #269 Bụi về với bụi mà đất về với đất, chỉ có nô tài là đau khổ! #270 Chuyện cũ như mây khói! #271 Truyền thừa ngàn năm #272 Lời cảm ơn hoàn hảo #273 Xin chỉ giáo #274 Cùng chết! #275 Tiềm năng của con người #276 Đều kẻ có tâm tư phản bội #277 Ai cũng biết là ai #278 Trưởng lão Tuyết Nguyên #279 Ra Lệnh #280 Người tốt làm việc tốt! #281 Vô gian Tam Thiếu #282 Huynh đệ tốt của ta #283 Ý Trẫm Đã Quyết #284 Không thể tránh né va chạm #285 Lời thật lòng và lời nói dối #286 Dạ Hành #287 Vượt qua ranh giới #288 Nam nhân chỉ biết động thủ #289 Báo án #290 Đường sống #291 Ta là một khối đá mài #292 Ép đến tận cửa #293 Ép Hỏi #294 Mẫu tử #295 Tướng tinh quật khởi #296 Sự kiêu ngạo của việc quỳ gối #297 Ăn chực #298 Đông Đô rối loạn (thượng) #299 Đông Đô rối loạn ( Trung ) #300 Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #301 Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #302 Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #303 Đông Đô rối loạn ( sơ hạ) #304 Đông Đô rối loạn ( tiếp tục ) #305 Đông Đô rối loạn ( không thể không hạ ) #306 Đông Đô rối loạn ( tiếp tục hạ) #307 Đông Đô rối loạn (hạ) #308 Đông Đô rối loạn (chốt hạ) #309 Cẩm của "Cẩm Tú Hà San": Long Cẩm #310 Sơn Hà Cẩm Tú.... Cẩm Tú Hà Sơn #311 Chỉ tốt ở bề ngoài #312 Công bình công chính công khai #313 Không thành kế #314 Bao vây chặn đánh #315 Hiếu kỳ hại chết người #316 Muốn gì được nấy #317 Chuyên gia vượt ngục #318 Đêm giết người #319 Mỗi người một chí hướng #320 Cấp tốc #321 Chủ động ra tay #322 Một núi một thành #323 Đánh với ai? #324 Ta là ai? #325 Một chút giá rét đến trước #326 Hỏi gì đáp nấy #327 Hầm băng vạn trượng #328 Thương nghị #329 Hét giá trên trời, trả tiền sát đất #330 Đường về #331 Đạp phá thiết hài #332 Ngươi chết ta sống #333 Hồ điệp vỗ cánh #334 Trong nháy mắt #335 Họ hàng xa
Tiếp
Để mời một thiếu nữ xinh đẹp như hoa dùng cơm, đối với rất nhiều nam nhân mà nói là một chuyện vô cùng khổ sở. Bằng không, cho dù anh có bỏ qua chuyện mặt mũi mà xuống nước mời người ta ăn cơm, hoặc vất vả lắm mới lấy hết dũng khí mở miệng thì rất có thể vẫn bị một câu nói từ chối thẳng thừng dập tắt. Thế nhưng, chuyện này đối với Tần Phi đã tóm được tù binh trong tay mà nói, chỉ dễ như ăn bánh. Hắn cợt nhả lấy roi ngựa đập đập vào bả vai của Đan Mộc, cười lạnh: "Nếu cô muốn ngày ngày ngồi trên lưng ngựa ăn lương khô thì ta hoàn toàn không phản đối đâu, nhốt cô vào đại lao Hoài Châu còn mình thì tự do đi tiêu dao chẳng phải là mừng rỡ tự tại hơn à?"
Đan Mộc tức giận hừ lạnh một tiếng, nàng biết rõ Tần Phi bây giờ muốn giữ nàng làm con tin, tất nhiên sẽ không lấy mạng của nàng. Nhưng kẻ đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, Tần Phi đã túm được nàng trong tay, giờ có muốn giày vò vân vân vê vê nàng thế nào đi chăng nữa cũng chỉ cần dùng một ý niệm trong đầu là xong.
Mặc dù là người tình ta không nguyện đi chăng nữa thì hai người họ vẫn một trước một sau đi về phía phố xa phồn hoa sầm uất nhất Hoài Châu.
Trong một tòa thành thì nơi náo nhiệt nhất không còn chỗ nào khác ngoài tửu lâu, khách sạn và thanh lâu. Chỉ cần túm bừa lấy một người trên đường hỏi vài câu thì lập tức sẽ được miêu tả rất sinh động về cái tửu lâu đó.
Đi được một chốc đã đến trước cửa một tòa tửu lâu, tiểu nhị xăm xắn thấy có người đến dùng bữa lập tức vội vã chạy ra, nhận lấy dây cương trong tay Tần Phi, buộc chắc vào trên cọc ngựa rồi mới cung kính hỏi: "Xin hỏi khách quan là tới dùng cơm hay tới tìm bằng hữu ạ?"
Tần Phi liếc Đan Mộc đằng sau lưng một cái, thản nhiên nói: "Bọn ta đi hai người, xếp cho ta một cái bàn với một ít đồ ăn là được."
Trong tửu lâu giờ đã kín người hết chỗ, cũng may Tần Phi chẳng phải kẻ tầm thường, chờ một lát đã thấy có bàn có khách đứng dậy, người còn chưa có ngồi xuống thì hành lý trong tay đã ném xuống mặt bàn, nghênh ngang đi tới ngồi xuống. Liếc ngang một đường từ trái qua phải đám người muốn đến giành chỗ, ý tứ trong ánh mắt rất đơn giản đó là, cái bàn này đã được ta chiếm rồi, các ngươi tìm chỗ khác hết đi. Những người kia thấy Tần Phi không phải kẻ dễ chọc, còn dẫn theo một cô gái, nàng kia mặc dù xinh đẹp nhưng nhìn thế nào cũng không giống người Đại Sở, thứ có sức uy hiếp lớn nhất chính là quan uy "rầm rộ" của Tần Phi cùng với diễn xuất phách lối bá đạo của hắn.
Những khách khứa kia chỉ có thể hậm hực chạy qua một bên, trong lòng thì tràn ngập lửa giận bất bình nhưng ánh mắt thì vẫn phải liếc xung quanh xem còn bàn khác nào trống để ngồi không.
Tần Phi với Đan Mộc ngồi xuống, nhận lấy thực đơn mà tiểu nhị đưa đến, chọn mấy món coi như thuận mắt rồi kêu thêm một bình rượu ấm.
Khắp nơi trong tửu lầu là tiếng la lối om sòm, tiếng khoác lác, tiếng nói chuyện. Tần Phi mỉm cười, bầu không khí như thế này, đã rất lâu rồi không cảm nhận được, ngày xưa khi còn ở phố chợ, ở bất cứ một cái quán nhỏ bên đường nào đều có thể bắt gặp những hình ảnh náo nhiệt ồn ào như vậy của những người bôn ba vì kế sinh nhai. Bọn họ dường như đã quên mất nỗi vất vả trong suốt một ngày, cũng không nhớ đến nỗi khổ sở khi bị tuần kiểm xua đuổi, dẹp hàng, mà vui vẻ phấn khởi khoe mình hôm nay kiếm được bao nhiêu tiền, rằng có chén rượu này làm chứng minh hoàn thoàn chẳng nói chơi, vân vân và vê vê. . . Tuy rằng những lời này có lẽ phần nhiều là giả thì nụ cười tươi rói chân thành trên mặt của bọn họ lại khó có thể nghi ngờ.
Mấy đĩa thức ăn cùng với bình rượu ấm rát nhanh chóng đã được đưa lên, Đan Mộc liếc Tần Phi một cái, hờ hững nói: "Nghe nói, người ở chỗ này của các ngươi có một phong tục, khi sắp mổ heo thường cho heo ăn một bữa no, miễn cho nó đến âm phủ đi cáo trạng với Diêm Vương. Mất bao nhiêu công rong ruổi đường xa đem ta đến Hoài Châu, lại còn gọi rượu với thức ăn. Có phải ngươi cảm thấy ta đã hết giá trị lợi dụng rồi?"
Câu hỏi này khó mà trả lời được, trong lòng Tần Phi cũng rất rõ ràng, nếu mang Đan Mộc trở lại kinh thành giao cho vua tôi nước Sở thì đám quần thần giỏi khua môi múa mép kia chắc chắn sẽ vắt hết giá trị lợi dụng trên người cô gái này ra, rồi lợi dụng nàng ta để bàn chuyện hòa hoãn giữa hai nước. Thậm chí, bọn họ còn không ngại tạm thời bắt tay với Nhung Hoàng, trước tiêu diệt cái vị nhìn thế nào cũng không vừa mắt là Yến Vương ở Bắc Cương kia đã, sau đó hai bên mới lại quay ra đánh nhau sau. Về phần cô gái cũng coi như là xinh đẹp này thì đến lúc đó, kết cục của nàng ta khó mà đoán trước được. May mắn mà nói có lẽ sẽ được trả về chỗ Nhung Hoàng, nếu không may thì chẳng mấy chốc sẽ bị rơi đầu.
"Chuyện nhân sinh, nào ai có thể khẳng định chính xác chứ?" Tần Phi không khỏi cảm khái, buông đôi đũa trong tay, nhìn thiếu nữ thanh tú trước mặt, chậm rãi nói: "Nói đến tu vi, cho dù là trở thành Đại tông sư đi chăng nữa cũng không thể trước sau vẹn toàn. Đã có bao nhiêu Đại tông sư chết dưới sự vây công của nhiều người, lại có bao nhiêu vị chết trong âm mưu quỷ kế của kẻ khác? Nói đến địa vị, bậc vương giả của một quốc gia, đứng đầu thiên hạ thì đã làm sao, nếu nước diệt bỏ mình thì chẳng phải cuối cùng cũng là công dã tràng? Dù là gom được tiền tài vô số, thì đến lúc chết vẫn chẳng thể mang đi một đồng, như thế có phải vô ích không? Cô tuổi còn nhỏ, cần gì phải nghĩ mấy thứ ấy?"
Dừng một chút, Tần Phi nói: "Quả thật, ta có thể nói mang cô đi xuống phía Nam là vì ôm tâm tư lấy cô đi trao đổi lợi ích. Đây không phải là vì ân oán giữa ta và cô. Nếu như Nhung Hoàng không xâm lấn Bắc Cương, thì ta và cô cũng sẽ không đến mức trở mặt thành thù. Nếu như cô không giở trò lừa bịp trước lúc diễn ra trận chiến, lại để ta bắt được cô mà chỉ tấn công đoạt thành thôi thì cô cũng đã chẳng rơi vào tay ta. Đương nhiên, quan trọng nhất là gia thần nhà cô. Thân phận của cô một khi đã bị tiết lộ cho ta rồi, ta sao có thể dễ dàng thả cô về chứ?"
"Bữa cơm này không phải là cơm tống tiễn cô." Tần Phi cười nói: "Nếu thực sự muốn giết cô, thì đó cũng phải là đợi sau khi diện thánh rồi mới có thể cho cô ăn bữa cơm đó."
Đan Mộc theo bản năng cầm đôi đũa lên, nhẹ nhàng gõ vài cái lên mặt bàn. Những lời này của Tần Phi có lẽ có lý, nhưng mà những tiền đề đều là khách quan cả. Nếu như Nhung Hoàng chưa từng đến Bắc Cương thì hết thảy những chuyện vừa rồi sẽ đều không phát sinh. Nhưng việc này có thể trách được Nhung Hoàng sao? Cuộc sống ở đại mạc vốn rất hoang vu, cô đơn và lạnh lẽo, thiên tai nhân họa tầng tầng lớp lớp. Vì sao ông trời lại để bọn họ ở đại mạc, còn trao vùng đất màu mỡ phì nhiêu tươi đẹp này lại cho những người ở đây?
Nếu nói sai, thì phải là ông trời sai.
Ảnh hưởng bởi bầu không khí trong tửu lâu, nhịp gõ đũa của Đan Mộc cũng dần nhanh.
Một người trẻ tuổi chậm rãi bước vào tửu lâu, y cũng không thể ngờ trong một cái tửu lâu không rộng lắm lại có thể có đông người như vậy. Tiểu nhị đã đi đến trước mặt ý, nhìn quanh thấy y không cưỡi ngựa liền cười nói: "Khách quan, ngài muốn dùng cơm ạ?"
"Đúng vậy!" Y nhìn gian tửu lâu náo nhiệt, thở dài: "Không biết Hoài Châu nhà các ngươi hôm nay là ngày gì mà quán xá nào cũng đầy ngập khách, muốn ăn bữa cơm thôi mà cũng khó như vậy. Được rồi, ta cứ đi tìm thêm một nhà khác vậy."
Tiểu nhị cũng đành phải bất đắc dĩ nói: "Ngày thì cũng chẳng phải ngày gì đặc biệt, cơ mà người ta ra ngoài ăn cơm tầm này lại đặc biệt nhiều, vừa mới đông thôi ạ. Khách quan hoặc là đi tìm nhà khác, hoặc là chờ một lát, nếu có người nào rộng rãi chấp nhận hai người ngồi chung bàn thì tốt rồi."
Nghe xong những lời này của tiểu nhị, hai mắt người kia lập tức tỏa sáng, nhìn quanh một vòng, thấy chỉ có mỗi cái bàn mà hai người Tần Phi với Đan Mộc ngồi là còn có vẻ trống trải, y cũng không khách khi, đĩnh đạc đi tới, mỉm cười hỏi: "Vị tiểu ca này, tửu lâu đông khách quá, ta muốn ngồi ở đây có được không?"
Nếu đã là hành tẩu bên ngoài thì chuyện này nhìn nhiều cũng thành quen, Tần Phi lại chẳng định dây dưa gì với y, cơm nước xong xuôi cũng sắp rời đi rồi, liền gật đầu nói: "Ngươi cứ ngồi đi, bọn ta ăn xong sắp đi rồi."
"Vậy không khách khí nữa." Người nọ ngồi ngay ngắn xuống một bên, kì lạ là hắn chẳng thèm nhìn Đan Mộc lấy một lần. Mặc dù cô gái này nhìn thế nào cũng không giống người bản địa, nhưng thiếu nữ phong tình đến từ dị vực cũng là mỹ nữ khó gặp, người bình thường mà không nhìn hơn hai lần thì chẳng phải mắt có vấn đề sao? Giáo dưỡng tốt thế này thật khiến Tần Phi phải dụi mắt nhìn. =))
Y chọn vài món đồ ăn, lát sau rượu với thức ăn cũng được đưa đến. Người nọ ăn vài miếng, tựa hồ đang suy nghĩ gì đó mà đôi đũa trong tay đột nhiên dời sang phần thức ăn của Tần Phi.
Trên đĩa có một miếng thịt bò, chiếc đũa của Tần Phi sắp chạm vào miếng thịt bò mà chiếc đũa của y hình như cũng định vươn tới miếng thịt bò đó, ngón trỏ của Tần Phi gảy nhẹ một cái, một chiếc đũa đột nhiên nổi bồng bềnh trong không khí, bằng bản lĩnh hiện tại của Tần Phi tất nhiên có thể dễ dàng dời cái đũa của y qua một bên. Đúng lúc mấy chiếc đũa sắp chạm nhau thì người nọ dường như có phản ứng lại, đôi đũa lập tức thu lại đặt xuống bàn, không một tiếng động không một chút dấu vết đã trấn áp được khối kình lực từ phía Tần Phi.
Tần Phi cảm thấy kinh ngạc vô cùng, chiếc đũa kia cũng không buông tha người, ngón giữa khẽ gảy một cái, chiếc đũa đột nhiên nảy lên, nếu là người bên ngoài nhìn qua thì chỉ cho đấy là thực khách cầm đũa không chặt sắp rơi xuống đất. Nhưng nếu là người trong nghề nhìn thì lại hoàn toàn khác. Một chiếc đũa có thể là chơi vơi sắp rơi xuống, cũng có thể là một mũi tên ngắn nếu ngón út chỉ dùng sức một chút, nhìn theo phương hướng của đầu đũa thì hẳn là bắn về mắt của nam tử kia.
Người nọ trầm ngâm một lát, chiếc đũa trong tay lật qua, dường như muốn thay Tần Phi gắp lại chiếc đũa sắp rơi xuống của Tần Phi, nhưng thủ đoạn của hắn cực kì cao minh, chặt chẽ không một kẽ hở, hoàn toàn có tư thế khách át mặt chủ.
Tần Phi thản nhiên thu chiếc đũa về, khẽ nói: "Nếu thích miếng thịt bò này thì ngươi gắp đi. Nếu ngươi đã là người cùng bàn ta há lại để ý một miếng thịt?"
Người nọ lại để đũa xuống, lạnh nhạt đáp: "Đầu đang suy nghĩ một chút, chiếc đũa gắp lộn sang bên đĩa của tiểu ca. Tiểu ca đại nhân đại lượng, chắc sẽ không để ý chứ?"
Tần Phi cười nói: "Ta còn trẻ lắm, chẳng thể gọi là cái gì đại nhân, cũng chẳng lấy đâu ra mà đại lượng."
Hai người dù chỉ giao thủ trong chốc lát nhưng đều phải thầm kinh hãi. Phải biết rằng, trong thiên hạ này những người có tu vi tầm như Tần Phi đã hiếm như lông phượng sừng lân. Nhưng có thể ngẫu nhiên gặp được một người trong một tửu điếm nho nhỏ, lại còn có thể dùng đôi đũa trong tay liên tiếp chặn lại thế công, còn không hề rơi xuống hạ phong, bản lĩnh này cho dù không phải kẻ tám lạng người nửa cân ngang ngửa với Tần Phi thì chắc chắn cũng không chênh nhau là mấy.
Không biết vì sao, trong lòng Tần Phi hơi cảm thấy không thoải mái, giống như khi ở trước quân doanh của Tô Cẩm, cái cảm giác lúc bị cao thủ ẩn mình kia theo dõi vậy.
Mà trong lòng người nọ lại càng cả kinh, giai thanh gái lịch ra ngoài ăn cơm vốn chẳng phải việc lạ gì, nhưng vị giai thanh này rõ ràng có thể đấu ngang cơ với y, chẳng phải là quá kì lạ hay sao?
*Vivi: chú thích một tí về cái tên chương nhá: “Đạp phá thiết hài”, vốn đầy đủ nguyên văn là câu: “Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu”
Nghĩa là: Đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi thấy được chẳng tốn công.
Tại sao đặt tên chương như này chắc các bạn cũng đoán ra được rồi nhỉ.
#1 Chương 1: Diễm phúc bay tới #2 Chương 2: Nghĩa khí giữa người nghèo với nha #3 Chương 3: Một lần đi vào động tiêu hồn #4 Chương 4: Hoa khôi ngày xưa #5 Chương 5: Đường về không bình yên #6 Chương 6: Kiếm ý mãn kinh hoa, tư nhân độc tiều tụy #7 Chương 7: Nữ tuần đốc thực tập ngây thơ #8 Chương 8: Ngày thực tập #9 Chương 9: Thiết kỵ phiên phi bắc cương lai #10 Chương 10: Sĩ diện của quý tộc và sự tôn nghiêm của người nghèo #11 Chương 11: Trời sinh ta có tài #12 Chương 12: Mật thám giang hồ #13 Chương 13: Chết dưới hoa mẫu đơn #14 Chương 14: Nhân chi sơ, tính bản thiện #15 Chương 15: Cố bố nghi vân #16 Chương 16: Lòng hảo tâm của Đại tiểu thư #17 Chương 17: Thời điểm hợp lý để giết người #18 Chương 18: Cùng Sát Sự thính giao dịch #19 Chương 19: Trần phong vãng sự cùng chân tướng kinh nhân #20 Chương 20: Ta là người thắng lớn #21 Chương 21: Nhân vật thần thoại #22 Chương 22: Sự thực dưới lớp màn thần thoại #23 Chương 23: Ngày làm được một việc thiện #24 Chương 24: Hào môn thế gia #25 Chương 25: Điểm tâm, món canh và tượng đất! #26 Chương 26: Gậy ông đập lưng ông #27 Chương 27: Tả khiêng hoàng, hữu kình thương #28 Chương 28: Tam thập niên lai đầu nhất tao #29 Chương 29: Đột phá khác thường #30 Chương 30: Phép thử quyền uy của nhân sĩ #31 Chương 31: Chọn một trong ngàn #32 Chương 32: Tim đang rỉ máu mắt nhòa lệ #33 Chương 33: Một ngàn con vịt #34 Chương 34: Giữ gìn cho tốt cái đầu của ngươi #35 Chương 35: Hôn nhân chẳng phải chuyện của riêng một người #36 Chương 36: Ly biệt dưới ánh trăng #37 Chương 37: Một mồi lửa mùa thu #38 Chương 38: Ăn no dậm dật #39 Chương 39: Đầu sỏ hắc đạo #40 Chương 40: Hàng xóm kỳ lạ #41 Chương 41: Đặc vụ cơ mật #42 Chương 42: Nữ nhân không ai nhường ai #43 Chương 43: Quá mức nguy hiểm #44 Chương 44: Âm mưu giết người hoàn hảo #45 Chương 45: Mỗi đứa bé đều mơ ước có một vị sư ph #46 Chương 46: Thủ đoạn của tiểu Hầu gia #47 Chương 47: Không phải oan gia cũng gặp nhau trong đường hẻm #48 Chương 48: Ta không phải là người tùy tiện #49 Chương 49: Ta mà tùy tiện thì không phải là người #50 Chương 50: Ta biết ngươi đang sợ cái gì #51 Chương 51: Cuộc chiến không vấy máu #52 Chương 52: Nói chuyện bằng nắm đấm #53 Chương 53: Bắt cá hai tay mới là vương đạo #54 Chương 54: Đại mụ [DG: chỉ người lớn tuổi] cũng từng nghịch ngợm #55 Chương 55: Văn nghệ, bình thường hai một ba #56 Chương 56: Trách nhiệm của chuyện xưa #57 Chương 57: Đả kích đạo văn là trách nhiệm của mọi người #58 Chương 58: Huynh đệ này dùng để đưa ra bán #59 Chương 59: Không phải là yến tiệc ngon #60 Chương 60: Cho ngươi mượn dùng một lúc #61 Chương 61: Cuộc đời như lang sói #62 Chương 62: Ngược xuôi tìm nàng trong biển người #63 Chương 63: Người đó cũng đang như ngọn đèn trước gió #64 Chương 64: Mỹ nhân đang ngủ #65 Chương 65: Nhảy múa trên mũi đao #66 Chương 66: Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do #67 Chương 67: Không thành kế #68 Chương 68: Độc thủ! Cao thủ! #69 Chương 69: Ta đến từ Bắc Cương #70 Chương 70: Đời người như một màn kịch, ai ai đều là diễn viên #71 Chương 71: Thương như long khí thế như cầu vồng #72 Chương 72: Thưởng thiện phạt ác #73 Chương 73: Thăng cấp #74 Chương 74: Thái tử chọn phi tần #75 Chương 75: Tuyết bay trong gió, đêm độc hành! #76 Chương 76: Dìm nước Miếu Long Vương #77 Chương 77: Một chén rượu giải muôn sầu #78 Chương 78: Ta là quan! #79 Chương 79: Dù là hài tử cũng không được phép thua từ khi bắt đầu #220 Chương 220: Đùa giỡn từ trong ra ngoài #221 Chương 221: Trò đùa của Thái tử #222 Chương 222: Ngâm thi tác đối #223 Chương 223: Ý vượt ngoài lời #224 Chương 224: Đến được về không được #225 Chương 225: Trí tưởng tượng quá phong phú chưa chắc là chuyện tốt #226 Chương 226: Tiến cử #227 Chương 227: Truyền thuyết Đông Hải #228 Chương 228: Sự khác nhau #229 Chương 229: Chiêu hàng cao thủ #230 Chương 230: Chỉ chết mà thôi #231 Chương 231: Tuyệt mật không thể tiết lộ ra ngoài #232 Chương 232: Vì một thiếu niên #233 Chương 233: Người già nhưng tâm chưa già #234 Chương 234: Sinh con dưỡng cái #235 Chương 235: Hải chiến thần xui quỷ khiến #236 Chương 236: Đột nhiên có chuyện #237 Chương 237: Chỉ lời không lỗ #238 Chương 238: Giải Ý, Giải Ngữ #239 Chương 239: Ca ca tri tâm #240 Chương 240: Ai bị trúng kế? #241 Chương 241: Tiễn người về trời #242 Chương 242: Thử nghiệm thân thủ #243 Chương 243: Lão nhân gia vẫn còn rất nhiều bí mật ngươi không biết #244 Chương 244: Nữ chính trị gia #245 Chương 245: Cố nhân hiện ở phía Đông An Châu #246 Chương 246: Lộng xảo thành chân #247 Chương 247: Tần đại thiện nhân #248 Chương 248: Nhất kiếm đoạn ân cừu #249 Chương 249: Hải đối không #250 Chương 250: Dài có sở đoản, ngắn có sở trường #251 Chương 251: Mục tiêu #252 Chương 252: Phóng tay loại bỏ #253 Chương 253: Ngọn nguồn #254 Chương 254: Một ngày kinh biến #255 Chương 255: Lão tình nhân #256 Chương 256: Giao Dịch #257 Chương 257: Năm xưa, chúng ta cùng theo đuổi cô bé #258 Chương 258: Hành Tung Hiện Ra #259 Chương 259: Giết Không Tha! #260 Chương 260: Nửa Đêm Trên Cánh Đồng Tuyết #261 Chương 261: Tây vực #262 Chương 262: Đánh Bậy Đánh Bạ #263 Chương 263: Hổ phụ sinh Khuyển tử #264 Chương 264: Tần Phi nghỉ ngơi #265 Chương 265: Ôn Tuyền hội minh #266 Chương 266: Cưỡng bức #267 Chương 267: Anh hùng Tuyết Nguyên #268 Chương 268: Quân Uy #269 Chương 269: Bụi về với bụi mà đất về với đất, chỉ có nô tài là đau khổ! #270 Chương 270: Chuyện cũ như mây khói! #271 Chương 271: Truyền thừa ngàn năm #272 Chương 272: Lời cảm ơn hoàn hảo #273 Chương 273: Xin chỉ giáo #274 Chương 274: Cùng chết! #275 Chương 275: Tiềm năng của con người #276 Chương 276: Đều kẻ có tâm tư phản bội #277 Chương 277: Ai cũng biết là ai #278 Chương 278: Trưởng lão Tuyết Nguyên #279 Chương 279: Ra Lệnh #280 Chương 280: Người tốt làm việc tốt! #281 Chương 281: Vô gian Tam Thiếu #282 Chương 282: Huynh đệ tốt của ta #283 Chương 283: Ý Trẫm Đã Quyết #284 Chương 284: Không thể tránh né va chạm #285 Chương 285: Lời thật lòng và lời nói dối #286 Chương 286: Dạ Hành #287 Chương 287: Vượt qua ranh giới #288 Chương 288: Nam nhân chỉ biết động thủ #289 Chương 289: Báo án #290 Chương 290: Đường sống #291 Chương 291: Ta là một khối đá mài #292 Chương 292: Ép đến tận cửa #293 Chương 293: Ép Hỏi #294 Chương 294: Mẫu tử #295 Chương 295: Tướng tinh quật khởi #296 Chương 296: Sự kiêu ngạo của việc quỳ gối #297 Chương 297: Ăn chực #298 Chương 298: Đông Đô rối loạn (thượng) #299 Chương 299: Đông Đô rối loạn ( Trung ) #300 Chương 300: Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #301 Chương 301: Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #302 Chương 302: Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #303 Chương 303: Đông Đô rối loạn ( sơ hạ) #304 Chương 304: Đông Đô rối loạn ( tiếp tục ) #305 Chương 305: Đông Đô rối loạn ( không thể không hạ ) #306 Chương 306: Đông Đô rối loạn ( tiếp tục hạ) #307 Chương 307: Đông Đô rối loạn (hạ) #308 Chương 308: Đông Đô rối loạn (chốt hạ) #309 Chương 309: Cẩm của "Cẩm Tú Hà San": Long Cẩm #310 Chương 310: Sơn Hà Cẩm Tú.... Cẩm Tú Hà Sơn #311 Chương 311: Chỉ tốt ở bề ngoài #312 Chương 312: Công bình công chính công khai #313 Chương 313: Không thành kế #314 Chương 314: Bao vây chặn đánh #315 Chương 315: Hiếu kỳ hại chết người #316 Chương 316: Muốn gì được nấy #317 Chương 317: Chuyên gia vượt ngục #318 Chương 318: Đêm giết người #319 Chương 319: Mỗi người một chí hướng #320 Chương 320: Cấp tốc #321 Chương 321: Chủ động ra tay #322 Chương 322: Một núi một thành #323 Chương 323: Đánh với ai? #324 Chương 324: Ta là ai? #325 Chương 325: Một chút giá rét đến trước #326 Chương 326: Hỏi gì đáp nấy #327 Chương 327: Hầm băng vạn trượng #328 Chương 328: Thương nghị #329 Chương 329: Hét giá trên trời, trả tiền sát đất #330 Chương 330: Đường về #331 Chương 331: Đạp phá thiết hài #332 Chương 332: Ngươi chết ta sống #333 Chương 333: Hồ điệp vỗ cánh #334 Chương 334: Trong nháy mắt #335 Chương 335: Họ hàng xa
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Chích Thủ Già Thiên, Chích Thủ Già Thiên Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Chích Thủ Già Thiên full, Chích Thủ Già Thiên online, read Chích Thủ Già Thiên, Tuyết Sơn Phi Hồ Chích Thủ Già Thiên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 331 — Chích Thủ Già Thiên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW