GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 12: Mật thám giang hồ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Phương An Nhiên thói bán buôn chẳng đoạn
Ôn nhu hương tuần kiểm hoán khách chơi
Không biết qua bao nhiêu lâu, Tần Phi mới tỉnh lại lần đâu tiên từ lúc hôn mê. Mũi hắn ngửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thấy mùi thơm thoang thoảng. Đầu óc Tần Phi còn chưa kịp tỉnh táo, hé mắt lướt qua xung quanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cảm thấy mình đangtrong một gian phòng xa lạ, một gian phòng tốt nhất hắn từng ở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từ lúc chào đời tới nay.
Đồ đạc trong phòng không nhiều lắm nhưng cái cũngtinh phẩm. Trong phòng không trang trí nhiều, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ duy nhất một bức tranh chữ đến ngườicũng có thể nhận ra được đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tác phẩm của một danh gia, chỉcòn chưa kịp nhìn trên đó viết gì, Tần Phi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 màng chìm vào giấc ngủ say...
Khi tỉnh lại một lần nữa, hắn lại thấy đã nằm trong căn phòng rách rưới quen thuộc của mình. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giường chiếu sực lên cái mùi quen thuộc với hắn suốt mười năm. Trong phòng đủ loại sách vứt lung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tung khắp nơi, còn những cái bátđã lâu chưa rửa, Tần Phi cảm thấy mọi thứ vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cứ tự nhiên như vậy.
“Cuối cùng tên tiểu tử nhà ngươi cũng tỉnh rồi.” Thành Tín mặt còn đang sưng vù, mừng rỡ chạy tới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
“Ta ngủ bao lâu rồi?” Tần Phi lẩm bẩm.
Thành Tín vươn một bàn tay ra: “Năm ngày!”
“Không phải vậy chứ?” Tần Phi đưa tay lên gãi đầu. Hắn chống tay ngồi dậy, chỉ thấy khắp người mệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mỏi rời, đầu choáng váng, não như ong lên. Thử hỏi một người, năm ngày liền đến cả miếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước cũng không đưa vào người được thì còn lấy đâu ra khí lực?
“Ta nhớhình như ta đã đánh Sở Dương tới mức ngay cả mẹ hắn cũng chưa chắc đã nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra hắn. Yến Vương phủ lại không bắt ta đi chém đầu sao?” Tần Phi kinh ngạc hỏi.
Thành Tín không biết moi đâu ra một quả táo ném cho Tần Phi: “Ngươi vừa tỉnh lại không được ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cơm. Ăn tạm quả táo này cho đỡ xót ruột. Sở Dương bị đánh thành cái ta cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rõ. Chỉ mấy ngày qua cũng lắm trò vui.”
Tần Phi gặm từng miếng táo nghe Thành Tín rủ rỉ kể như rót mật vào tai.
Ngày đó sau khi đánh cho Sở Dương bị thương, hắn cũng bị ngất đi. Dịch Tiểu Uyển nói muốn đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn đi chữa thương, một ngày sau sẽ đưa hắn trở về.
Trải qua mấy ngày vừa rồi, Thành Tín nơm nớp lo âu phòng bị. Hắn sợ đột nhiên lại xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một đội tuần kiểm hoặc một toán quân tới bắt hai người đi. Hắn cũng đã thu thập xong đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn, đang chuẩn bị cõng Tần Phi chuồn đi nơi khác!
Không ngờ được là, Mã Trấn sở ở Sở Tuần kiểm Phố chợ lại mang theo giỏ hoa quả tới đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỏ vẻ thân thiết an ủi, cũng uyển chuyển truyền đạt lại ý tứ của bên trên – lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 do Sở Dương chủ động khơi mào quyết đấu nên bị đánh cho trọng thương cũng gieo gió © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gặt bão. Tần Phi hoàn toàn không phải chịu trách nhiệm. Trước khi đi còn lưu lại một bức thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ủy nhiệm, trong đó nói Phân sở phía Nam thành biết được Tần Phi lực hơn người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nếu để mai một Sở Tuần kiểm nho nhỏ, thật sự đáng tiếc nên đặc biệt có ý muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điều hắn đến Hình Án Xửphía Nam thành.
Sau đó, Dịch Tiểu Uyển cũng đến thăm Tần Phi, còn tự mình bón cho Tần Phi đang nửa tỉnh nửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chén nước. Nàng để lại hai đĩnh bạc lớn rồi dặnThành Tín chiếu cố Tần Phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho tốt sau đó cũng nhẹ nhàng rời đi.
Về phần láng giềngPhố chợ đến thăm hỏi an ủi cũng không cần phải liệt từng người một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm gì.
“Tà môn (Thật lạ lùng)!” Tần Phi ăn xong quả táo. Hắn đói bụng đến mức chén cả hạt táo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lau miệng rồi nói: “Yến Vương thế tử bị ta đánh một trận như vậy coi như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108sao? Lại nói đến giờ ta còn không biết tại saothể thắng được hắn nữa...Lúc ấy bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn đánh một chưởng chỉ cảm thấy toàn thân tràn đầy khí lực, không tiết được ra hết cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được thoải mái.”
Thành Tín bỗng dưng trở nên trầm mặc, lại lấy ra một quả táo khác ném cho Tần Phi. Hắn đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dậy đi ra đến cửa, tựa vào cửa, lẩm bẩm nói: “Dịch Tuần đốc nói, trong khí hải của ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một cái phong ấn, nó hạn chế công lực của ngươi. Thật ra ngươi đã sớm một cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thủ cửu phẩm đỉnh, chỉ do phong ấn nên biểu hiện ra bên ngoài chỉ trên lục phẩm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không khác biệt mấy so với cái thứ củi mục như ta.”
“Nói thật, khi vừa mới nghe được tin này trong lòng ta cũng cảm thấy chút không thoải mái.” Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tín thở dài nói: “Chúng ta đều đứa nhỏ được mẹ nuôi nhặt về nhưng ngươi thiên tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn ta thì không phải. Lão lẽ bởi sợ ta ghen tỵ với ngươi nên mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bố trí phong ấn khí hải của ngươi để hai ta thoạt nhìn không khácnhau cả a.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
“Ta...” Tần Phi đang muốn mở miệng, Thành Tín đã phất phất tay ngắt lời Tần Phi rồi nói tiếp: “Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó ta cũng nghĩ thông suốt rồi. Hai ta một đời này là huynh đệ, ngươi lợi hại cũng chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta lợi hại. huynh đệ, kiếp này không có kiếp sau sao ta thể đi ghen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỵ với ngươi được đây.”
“Mau điều dưỡng thân thể cho tốt, Hình Án Xử ở phía Nam thành còn đang chờ ngươi đến trình diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đấy.” Thành Tín lấy ra một quyển sách còn thơm mùi mực từ trong sọt bên cạnh cửa, ném về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phía Tần Phi: “Đây bản “Chích Thủ Già Thiên”, do Tuyết Sơn Phi Hồ viết đó nha, thật tiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghi cho ngươi.” (DG: Quả tự PR này y hệt như Tử Thần Thiết Kế Sư, hy vọng các độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giả cũng ủng hộ cho cả bộ này của ĐộcThôn nữa nhé)
... ... ... ...
Sắc trời âm u, mưa lâm thâm như sương thanh tức rơi xuống nhân gian. Nóc nhà đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sớm ướt nhẹp hết cả nhưng phải một lúc lâu sau mưa mới từ mái hiên rớt xuống một giọt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
Khí trời như thế này nên trong phòng cũng trở nên ẩm ướt hơn thường lệ. Tần Phi sợ mình cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ trở nên mốc meo mất nên tự mình xách một cái ghế đẩu ra ngồi ở cửa, lặng yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngắm nhìn mưa bụi.
Thành Tín phía sau hắn đang khệ nệmột chồng dày toàn sách lậu ra ngoài hong khô một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút cho khỏi ướt đến không bán nổi.
Một tràng tiếng bước chân truyền đến từ cửa ngõ, Tần Phi lười biếng đảo mắt nhìn lại chỉ thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đôi giày cỏ tung tóe đầy nước và bùn xuất hiện trước mặt...
“Tiểu Phi ca, Tín huynh thân mến, việc các ngươi bảo ta tra đã có một chút manh mối rồi. Long © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đông Cường ta làm việc luôn thỏa đáng nhất.” Vừa nói, hắn vừa chìa một bàn tay lớn đầy vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chai đến trước mặt Tần Phi.
Hai hàng lông mày Tần Phi khẽ nhướn, hắn lấy từ trong ngực ra một ít bạc vụn nhét vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay của tên kia: “Nói đi!”
Long Đông Cường hạ thấp thanh âm ghé vào lỗ tai hắn nói: “Phi ca nhi, chuyện đã qua nhiều năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như vậy khiến ta tốn không ít công phu. Năm đó chiến loạn, Đường Quốc sắp sửa mất nước tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nơi, đã rất nhiều người bỏ nhà chạy về hướng Đại Sở. Vào thời điểm đó không ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên buôn lậu nhân hội này phát tài, tên liên tục lừa gạt, lại tên sử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dụng sức mạnh mang không ít thiếu nữ Đường Quốc tới Đại Sở bán cho thanh lâu kỹ viện. Túy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hồng Nhan khi ấy đại lâu số một số hai, lũ buôn lậu bình thường không đặt nổi quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hệ với họ. Năm đó, ở Đông Đômộttên Phương Hưng, phía sau hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người làm chỗ dựa,rất nhiều mỹ nữ đều do hắn cung cấp cho các đại lâu.
“Phương Hưng? Hiện giờ hắn nơi nào?” Khi trước Tần Phi nhìn thấy bức họa của mẹ nuôi Túy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hồng Nhan đã từng bàn với Thành Tín muốn tìm người để do thám tin tức, không ngờ được những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên mật thám giang hồ này cũng rất nhanh tay, chưa mất đến trên dưới nửa tháng thời gian đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể đưa ra nhiều tin tức như vậy.
Long Đông Cường lộ ra vẻ khó xử, ấp úng không chịu nói tiếp.
Tần Phi cười lạnh một tiếng, lại lấy ra khỏi ngực một thỏi bạc đưa cho hắn nói: “Nói mau.”
“Năm xưa Phương Hưng buôn bán thiếu nữ lời được chút tiền, sau đó do Đại Sở chinh phạt Ngụy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quốc nên để gom góp quân lương. Hộ Bộ cùng Lại Bộ chấp thuận cho người giàu được mua chức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tước. Đó chính lúc Phương Hưng thay đổi nhanh chóng, hắn gột sạch thân phận mình, dùng mười vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lạng bạc tuyết hoa mua lấy một chức quan...” Long Đông Cường nắm chắc thỏi bạc, khẽ nói: “Phi ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhi, ngươi phải biết rằng khi đó triều đình bán chức quan toàn những chức vụ không thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quyền. Nhưng đối với những tên đầu sỏ như Phương Hưng nói thì đây chính hội khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được.”
“Hắn làm chức quan gì vậy?” Thành Tín cũng đi tới, quan tâm hỏi.
“Cái này ta đã phải mất không ít công phu mới hỏi thăm được đó nha...”. Trên khuôn mặt đen gầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của Long Đông Cường, hai chòm râutrê rung lên đầy ý vị, con mắt gian xảo thỉnh thoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại liếc về phía túi tiền của Thành Tín.
Hai huynh đệ nhìn nhau cười một tiếng, Tần Phi thản nhiên nói: “Nếu tin tức thật nhiên không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiếu chỗ tốt cho ngươi.”
Vừa nói, Tần Phi vừa lấy ra một nén bạc nhỏ ném về phía Long Đông Cường.
Nén bạc sáng lấp lánh cơ hồ chọcđôi mắt trợn tròn đầy kinh ngạc của Long Đông Cường. Hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nuốt nước miếng đánh ực một cái, hối hả nói: “Sau khi Phương Hưng mua được một chức quan, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mời thầy tướng số đến để đổi tên mình thành Phương An Nhiên.”
Tần Phi nhíu mày: “Phương An Nhiên...cái tên này sao quen thế nhỉ!”
Long Đông Cường cười nói: “Đương nhiên quen rồi, sau nhiều lần điều nhiệm*, Phương Hưng hiện giờ đang giữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chức Trấn Sở Sở Tuần kiểm Đồng Tri phía Nam thành Đông Đô.
“Không phải chứ?” Hai huynh đệ cùng hét lên một lượt, Đông Đô bảo lớn cũng không lớn, nhưng nói nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không phải nhỏ. Nhưng bỗng nhiên Phương Hưng lại trở thành cấp trên trực tiếp của Tần Phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì sao hắn xuống tay được đây?
Long Đông Cường giải thích: “Buôn bán các gái cực kỳ hốt bạc nên mặc Phương Hưng đã mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chức quan nhưng cũng không nỡ buông tha cho mối làm ăn này. Lại nói, chức quan hắn mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại đúng Tuần kiểm nên hắn chỉ việc giao việc làm ăn cho bọn thủ hạ đi làm còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mình thìphía sau hậu trường lo lót đường thăng tiến. Mười mấy năm qua gần như việc mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bán nhân khẩu cả Đông Đô đều nằm dưới sự khống chế của Phương Hưng. Chuyện này Sở Tuần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kiểm không ít người biết đến nhưng bởi hắn đã chuẩn bị một lượng bạc lớn lo trên lót dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên ai cũng đều mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện.”
“Lâu tử* Ôn Nhu Hương lớn nhất Đông Đô hiện giờ cũng chính sản nghiệp của Phương Hưng.” Bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Long Đông Cường chậm rãi vươn tới nắm lấy bạc trong tay Tần Phi, cợt nhả nói: “Đa tạ Phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ca nhi đã khen thưởng.”
“Nếu chuyệncần nữa ta sẽ tìm ngươi.” Tần Phi buông tay xuống, phất phất ý bảo hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rời đi.
Long Đông Cường cầm lấy bạc rồi rời đicùng vui vẻ. Thành Tín quay sang nhìn Tần Phi: “Phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hưng...Phương An Nhiên, làm sao bây giờ?”
“Chọn ngày không bằng đột xuất, hai huynh đệ chúng ta đi tới Ôn Nhu Hương một chuyến.” Tần Phi ngẩng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu nhìn bầu trời âm u, những giọt mưa phùn nhẹ như khói rơi xuống khuôn mặt làm cho hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm thấy cùng mát mẻ.
Nếu đãkỹ viện lớn nhất thì đương nhiên sẽ ở nơi náo nhiệt nhất.
Nằm trong khu vực trung tâm phồn hoa nhất của Ngũ Truân, chỉ riêng khí thế thôi Ôn Nhu Hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã hơn hẳn những kỹ viện khác một bậc.
Cho ở Đông Đô, các kiến trúc bốn tầng trở lên cực kỳ hiếm thấy nhưng Ôn Nhu Hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại cao tới bảy tầng.
Một dải lụa dài màu đỏ từ trên nóc lâu rũ xuống khẽ tung bay dưới cơn mưa lâm thâm, cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với một số đèn cung đình nhỏ chừng miệng chén hợp thành một cảnh tượng cùng đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt giữa màn đêm.
Nếu đã tốt nhất thì thông thường cũng chính là đắt tiền nhất. Giá cả nơi này lên một tầng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại đắt hơn tầng trước đó. Nhưng lại nghe nói, cứ lên một tầng mức độ ăn chơi lại càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điên cuồng hơn. Tầng bảy trừ phiquan lại quyền quý ra, còn lại cho phú thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bình thường chưa chắc đã có đủ tiền chi trảđó.
Nhưng theo lời đồn đại thì những người đã từng bước lên tầng bảy đều nói rằng ‘Đáng giá!’
Tần Phi cùng Thành Tín đang bị từng đàn oanh yến* vây kín xung quanh, sự huyên náo của những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nàng to gan kia hồ khiến hai người có cảm giác không chống đỡ nổi.
“Quan nhân...cả đêm rồi người còn chưa uống rượu với Vãn Tinh đâu đấy! gia* không bằng lòng đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 à nha...” Mộtgái xinh đẹp uốn éo cái eo thon nhỏ của mình, thoải mái ngồi lên đùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tần Phi. Cánh tay thon dài ôm lấy cổ hắn, cả nửa thân trên cũng đã ép sát vào, cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phần đẫy đà mềm mại trước ngực không chút e áp lên lồng ngực rắn chắc của Tần Phi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108
Đôi môi kiều diễm căng mọng, hàm răng trắng sáng như tuyết của nàng khép lại trước mặt Tần Phi. Tần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Phi trở tay ôm lấy vòng eo của nàng, Vãn Tinh “Ưm” một tiếng, rướn cả người tới cắn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vành tai Tần Phi nói: “Quan nhân không nên vội như vậy chứ... sao tối nay ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người của ngươi rồi mà...”
Tần Phi xoay xoay chén rượu trong tay, khẽ cười nói: “Cô nương nhiệt tình như thế cũng chỉÔn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhu Hương mới có. đây mới chỉ là tầng hai thôi, ta thật sự nóng lòng muốn xem xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bộ dạng tầng bảy như thế nào!”
Vãn Tinh ha ha cười nói: “Tầng bảy a, đó động đốt tiền cũng động tiêu hồn, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hán tử làm bằng sắt đi nữa, một khi đã đặt chân lên tầng bảy thì cũng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhũn như con chi chi ra thôi.”
“Có thể mở được lâu tử lớn tới cỡ này, chưởng quỹ của các nàng là vị nào vậy?” Tần Phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hỏi như không hề để tâm tới.
“Chưởng quỹ không phải tên là Hoa Vũ, Hoa đại gia hay sao.” Hai tay Vãn Tinh quấn quanh cổ Tần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Phi, khuôn mặt trơn mềm nhỏ nhắn dát sát vào quai hàm của hắn, một mùi hương khêu gợi xông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thẳng lên chóp mũi.
Tần Phi khẽ động trong lòng, cười nói: “Hoa đại gia quả thật bản lĩnh, nếu như hội, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bổn thiếu gia quả thật cũng muốn tới gặp gỡ hắn một phen.”
Vãn Tinh ôm chặt lấy Tần Phi, hai khối mềm mại trước ngực sít sao chen chúc trên lồng ngực của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hắn, dịu dàng nói: “Tìm hắn làm gì, mỗi khi trời tối Hoa đại gia đềutầng bảy tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đón khách quý. Quan nhân, người muốn gặp cũng không gặp được...không được, ta phải phạt người một chén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rượu.”
“Tại sao?” Thành Tín tránh khỏi vòng tay của mấy nữ nhân, sán lại hỏi.
Vãn Tinh cười phì một tiếng, lại tựa vào trong ngực Tần Phi khẽ thì thầm: “Quan nhân thật xấu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nếu đang ôm ta trong ngực người nghĩ tới tỷ muội của hắn thì còn đỡ, ta thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tự nhận mình xấu xí hơn. Nhưng quan nhân lại nói muốn gặp nam nhân thì... thật sự khiến ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không còn đất dung thân rồi!”
Nàng véo nhẹ lên ngực Tần Phi, khẽ hé đôi môi đỏ mọng, một mùi thơm thoảng như mùi lan phả ra tràn đầy quyến rũ nói: “Ôm nô gia vào phòng đi...vào trong đó, chúng ta lại uống tiếp!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Chích Thủ Già Thiên, Chích Thủ Già Thiên Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Chích Thủ Già Thiên full, Chích Thủ Già Thiên online, read Chích Thủ Già Thiên, Tuyết Sơn Phi Hồ Chích Thủ Già Thiên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 12 — Chích Thủ Già Thiên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc