GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

GocNhoTruyen

Chương 298: Đông Đô rối loạn (thượng)

Đã copy!
Trước
#1 Diễm phúc bay tới #2 Nghĩa khí giữa người nghèo với nha #3 Một lần đi vào động tiêu hồn #4 Hoa khôi ngày xưa #5 Đường về không bình yên #6 Kiếm ý mãn kinh hoa, tư nhân độc tiều tụy #7 Nữ tuần đốc thực tập ngây thơ #8 Ngày thực tập #9 Thiết kỵ phiên phi bắc cương lai #10 Sĩ diện của quý tộc và sự tôn nghiêm của người nghèo #11 Trời sinh ta có tài #12 Mật thám giang hồ #13 Chết dưới hoa mẫu đơn #14 Nhân chi sơ, tính bản thiện #15 Cố bố nghi vân #16 Lòng hảo tâm của Đại tiểu thư #17 Thời điểm hợp lý để giết người #18 Cùng Sát Sự thính giao dịch #19 Trần phong vãng sự cùng chân tướng kinh nhân #20 Ta là người thắng lớn #21 Nhân vật thần thoại #22 Sự thực dưới lớp màn thần thoại #23 Ngày làm được một việc thiện #24 Hào môn thế gia #25 Điểm tâm, món canh và tượng đất! #26 Gậy ông đập lưng ông #27 Tả khiêng hoàng, hữu kình thương #28 Tam thập niên lai đầu nhất tao #29 Đột phá khác thường #30 Phép thử quyền uy của nhân sĩ #31 Chọn một trong ngàn #32 Tim đang rỉ máu mắt nhòa lệ #33 Một ngàn con vịt #34 Giữ gìn cho tốt cái đầu của ngươi #35 Hôn nhân chẳng phải chuyện của riêng một người #36 Ly biệt dưới ánh trăng #37 Một mồi lửa mùa thu #38 Ăn no dậm dật #39 Đầu sỏ hắc đạo #40 Hàng xóm kỳ lạ #41 Đặc vụ cơ mật #42 Nữ nhân không ai nhường ai #43 Quá mức nguy hiểm #44 Âm mưu giết người hoàn hảo #45 Mỗi đứa bé đều mơ ước có một vị sư ph #46 Thủ đoạn của tiểu Hầu gia #47 Không phải oan gia cũng gặp nhau trong đường hẻm #48 Ta không phải là người tùy tiện #49 Ta mà tùy tiện thì không phải là người #50 Ta biết ngươi đang sợ cái gì #51 Cuộc chiến không vấy máu #52 Nói chuyện bằng nắm đấm #53 Bắt cá hai tay mới là vương đạo #54 Đại mụ [DG: chỉ người lớn tuổi] cũng từng nghịch ngợm #55 Văn nghệ, bình thường hai một ba #56 Trách nhiệm của chuyện xưa #57 Đả kích đạo văn là trách nhiệm của mọi người #58 Huynh đệ này dùng để đưa ra bán #59 Không phải là yến tiệc ngon #60 Cho ngươi mượn dùng một lúc #61 Cuộc đời như lang sói #62 Ngược xuôi tìm nàng trong biển người #63 Người đó cũng đang như ngọn đèn trước gió #64 Mỹ nhân đang ngủ #65 Nhảy múa trên mũi đao #66 Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do #67 Không thành kế #68 Độc thủ! Cao thủ! #69 Ta đến từ Bắc Cương #70 Đời người như một màn kịch, ai ai đều là diễn viên #71 Thương như long khí thế như cầu vồng #72 Thưởng thiện phạt ác #73 Thăng cấp #74 Thái tử chọn phi tần #75 Tuyết bay trong gió, đêm độc hành! #76 Dìm nước Miếu Long Vương #77 Một chén rượu giải muôn sầu #78 Ta là quan! #79 Dù là hài tử cũng không được phép thua từ khi bắt đầu #220 Đùa giỡn từ trong ra ngoài #221 Trò đùa của Thái tử #222 Ngâm thi tác đối #223 Ý vượt ngoài lời #224 Đến được về không được #225 Trí tưởng tượng quá phong phú chưa chắc là chuyện tốt #226 Tiến cử #227 Truyền thuyết Đông Hải #228 Sự khác nhau #229 Chiêu hàng cao thủ #230 Chỉ chết mà thôi #231 Tuyệt mật không thể tiết lộ ra ngoài #232 Vì một thiếu niên #233 Người già nhưng tâm chưa già #234 Sinh con dưỡng cái #235 Hải chiến thần xui quỷ khiến #236 Đột nhiên có chuyện #237 Chỉ lời không lỗ #238 Giải Ý, Giải Ngữ #239 Ca ca tri tâm #240 Ai bị trúng kế? #241 Tiễn người về trời #242 Thử nghiệm thân thủ #243 Lão nhân gia vẫn còn rất nhiều bí mật ngươi không biết #244 Nữ chính trị gia #245 Cố nhân hiện ở phía Đông An Châu #246 Lộng xảo thành chân #247 Tần đại thiện nhân #248 Nhất kiếm đoạn ân cừu #249 Hải đối không #250 Dài có sở đoản, ngắn có sở trường #251 Mục tiêu #252 Phóng tay loại bỏ #253 Ngọn nguồn #254 Một ngày kinh biến #255 Lão tình nhân #256 Giao Dịch #257 Năm xưa, chúng ta cùng theo đuổi cô bé #258 Hành Tung Hiện Ra #259 Giết Không Tha! #260 Nửa Đêm Trên Cánh Đồng Tuyết #261 Tây vực #262 Đánh Bậy Đánh Bạ #263 Hổ phụ sinh Khuyển tử #264 Tần Phi nghỉ ngơi #265 Ôn Tuyền hội minh #266 Cưỡng bức #267 Anh hùng Tuyết Nguyên #268 Quân Uy #269 Bụi về với bụi mà đất về với đất, chỉ có nô tài là đau khổ! #270 Chuyện cũ như mây khói! #271 Truyền thừa ngàn năm #272 Lời cảm ơn hoàn hảo #273 Xin chỉ giáo #274 Cùng chết! #275 Tiềm năng của con người #276 Đều kẻ có tâm tư phản bội #277 Ai cũng biết là ai #278 Trưởng lão Tuyết Nguyên #279 Ra Lệnh #280 Người tốt làm việc tốt! #281 Vô gian Tam Thiếu #282 Huynh đệ tốt của ta #283 Ý Trẫm Đã Quyết #284 Không thể tránh né va chạm #285 Lời thật lòng và lời nói dối #286 Dạ Hành #287 Vượt qua ranh giới #288 Nam nhân chỉ biết động thủ #289 Báo án #290 Đường sống #291 Ta là một khối đá mài #292 Ép đến tận cửa #293 Ép Hỏi #294 Mẫu tử #295 Tướng tinh quật khởi #296 Sự kiêu ngạo của việc quỳ gối #297 Ăn chực #298 Đông Đô rối loạn (thượng) #299 Đông Đô rối loạn ( Trung ) #300 Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #301 Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #302 Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #303 Đông Đô rối loạn ( sơ hạ) #304 Đông Đô rối loạn ( tiếp tục ) #305 Đông Đô rối loạn ( không thể không hạ ) #306 Đông Đô rối loạn ( tiếp tục hạ) #307 Đông Đô rối loạn (hạ) #308 Đông Đô rối loạn (chốt hạ) #309 Cẩm của "Cẩm Tú Hà San": Long Cẩm #310 Sơn Hà Cẩm Tú.... Cẩm Tú Hà Sơn #311 Chỉ tốt ở bề ngoài #312 Công bình công chính công khai #313 Không thành kế #314 Bao vây chặn đánh #315 Hiếu kỳ hại chết người #316 Muốn gì được nấy #317 Chuyên gia vượt ngục #318 Đêm giết người #319 Mỗi người một chí hướng #320 Cấp tốc #321 Chủ động ra tay #322 Một núi một thành #323 Đánh với ai? #324 Ta là ai? #325 Một chút giá rét đến trước #326 Hỏi gì đáp nấy #327 Hầm băng vạn trượng #328 Thương nghị #329 Hét giá trên trời, trả tiền sát đất #330 Đường về #331 Đạp phá thiết hài #332 Ngươi chết ta sống #333 Hồ điệp vỗ cánh #334 Trong nháy mắt #335 Họ hàng xa
Tiếp
Thông thường, mọi người đều thích tỏ ra là mình rất hiếu khách, nếu như gặp người quen khi đang ở trong quán ăn, câu đầu tiên nhất định là: “Ngồi xuống đây cùng ăn đi!!!”
Thế nhưng Tần Phi lại không nói như vậy, hắn đáp gỏn lọn: “Không được!”
Thái Tử suy nghĩ một chút, chỉ vào chỗ trống bên trái: “Vậy ta ngồi chỗ này vấn đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không?”
“Quán ăn này không phải ta mở, ta cũng không bao trọn. Ngươi muốn ngồi, vậy ngồi đi. Nhưng, ta phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi.” Khuôn mặt Tần Phi không chút biểu tình. Hắn nhìn Thái Tử một chút, bỏ lại một câu lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như băng.
Quản Linh hồ ngửi được mùi thuốc súng, vẻ bất thiện trong lời của Tần Phi, nàng khó xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vặn xoắn đôi bàn tay nhỏ bé. Một bên là tình nhân, một bên biểu ca, huống hồ bóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 dáng Hoàng hậu quỳ gối ngày hôm ấy còn đang hiện trước mắt. Trong tâm của một nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hài tử, lúc nào cũng muốn người thân của mình hòa thuận chung không phải thấy tình cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như “châm tiêm đối mạch mang” (DG: giống như nước với lửa, thủy hỏa bất dung)
“Ngồi thêm một chút nữa đi.” Quản Linh thử thăm dò.
Tần Phi buông đôi đũa trong tay, trong nồi lẫu vẫn còn rất nhiều đồ ăn chưa động đũa. Bọt nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không ngừng cuộn lên, hương vị nồng đậm tỏa ra khắp cửa hàng khiến cho bầu không khí giữa mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người càng trở nên lúng túng. Tần Phi vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Quản Linh Tư: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 “Ta vốn nghĩ rằng, hôm nay hai chúng ta sẽ đi ăn cơm, mua sắm, dạo phố. Không nghĩ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Thái tử sẽ đến, nhưng nếu hắn tới thì sẽ báo trước rất nhiều chuyện phát sinh. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như ta không đi, Đông Đô nhất định sẽ rất loạn.”
“Không có ai biết Thái Tử đến, ngoại trừ Tiểu Cửu thúc.” Quản Linh giải thích: “Tốt xấuhắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng biểu ca của muội, sau này… sẽ đều người một nhà…”
Tần Phi không lên tiếng, lẽ nào lại nói với nha đầu này rằng kia của nàng tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 sẽ không phải cái đèn cạn dầu? Hay nói với nàng, Quản Tái Đức mặc lãnh huyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tình đi chăng nữa, đó cũng đối với người ngoài, Hoàng Hậu sau cũng con gái ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta, Thái tử chung quy vẫn là cháu ngoại ông ta. Thế lực Quản gia thế nào cũng phải giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người nhà mà không thể giúp người ngoài leo lên được ngai vàng của Hoàng đế a, như vậy đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Quản gia thì tốt đẹp chỗ nào?
“Vậy ngươi lại đây ngồi đi.” Tần Phi rút từ trong ống đũa ra một đôi, khẽ đặt lên mặt bàn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202
Vẻ vui mừng chợt lộ trên khuôn mặt Thái Tử…
Những đóa mai vàng tịch nở rộ đúng vào mùa muôn hoa đã tàn lụi. Loài hoa cỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể làm bạn cùng hoa mai cũng không nhiều, hoa viên phồn vinh lộng lẫy của ngày xưa vào tiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đông lại càng thêm hiu quạnh. Hoàng hậu đang thong thả dạo bước trên con đường nhỏ lát đá, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như bình tĩnh, nhưng hai bàn tayta đan vào nhau, thỉnh thoảng nắm thành đấm, điều này đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bán đứng tâm trong lòng.
Đi theo sau, đều là cung nữ, thái giám thân cận nhất. Bốn cung nữ, bốn thái giám cách đó khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 xa, cũng không phải sợ nhìn thấy mật của hoàng hậu,rải ra để canh chừng.
Hoàng hậu ngẩng đầu, nhìn thấy bầu trời âm u. Đất trời dường như đã sớm bị cái lạnh ngưng tụ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu đều đã lất phất bông tuyết bay. Gió lạnh rít gào thổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 qua khiến mặt nàng đỏ lên, nhưng nàng vẫn không cảm giác lạnh lẽo, bước từng bước một dọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 theo con đường lát đá đi sâu trong hoa viên.
Tiếng bước chân dồn dập, đến tận sau lưng Hoàng hậu mới dừng lại. Không một ai thông báo tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thân phận người đi, đám thái giám cùng cung nữ đều không hề có ý ngăn cản.
“Trần Hoằng Dận đã đưa Thái Tử từ biệt viện ra, tính đến giờ này, thì hẳn hiện tại Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tử Tần Phi đã gặp nhau…”
Trang phục của người thị vệ này, là trang phục thị vệ màu đỏ thắm,trong cung chỉ rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ít người có tư cách mặc trang phục màu như vậy. Hắn cũng không nói thêm mấy lời ích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 như cái Hoàng hậu thiên tuế, Hoàng hậu cát tường, mà vào thẳng chủ đề, nói xong thì ngậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 miệng, chờ phân phó của Hoàng hậu.
“Trong triều, trong cung bao nhiêu người đáng tín nhiệm?” Hoàng hậu nhàn nhạt hỏi.
Số tuyệt đối đáng tín nhiệm không vượt quá mười lăm người.” Người nọ nghiêm nghị đáp lại.
Hoàng hậu khẽ gật đầu, nhẹ giọng bảo: Nếu như chúng ta thất bại, sau này bọn họ cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không còn bất cứ tiền đồ gì. Lúc này, chúng ta không nên che giấu bất cứ lực lượng nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 toàn bộ phát động đi.”
“Lực lượng của chúng ta không đủ.” Người nọ nói không chút do dự.
Quản Hoàng hậu xoay người lại, dung nhan tuyệt mang theo ý cười tự tin: “Ta thể nhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tử đem tất cả ra đánh bạc, lẽ nào phụ thân thân sinh của ta sẽ đứng nhìn ta đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vào con đường chết sao?”
Người nọ khuỵu gối, quỳ thẳng tắp trên mặt đất, dập đầu cúi lạy Hoàng hậu ba cái nói: “Thứ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ty chức sau này không thể tiếp tục hầu hạ nương nương nữa. Ty chức chúc nương nương ngọc thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 an khang, cầu chúc Thái Tử điện hạ sau này trở thành Đế vương Đại Sở, nhất thống thiên hạ!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202
Quản hoàng hậu luôn luôn kiêu ngạo thanh cao, hai mươi năm mới quỳ xuống nhận sai trước mặt phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thânmột lần trong đôi mắt nàng lần này lại hơi mọng nước, bà ta khom người nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 “Mẫu tử ta, quyết không phụ ân đức của chư vị.”

Bố học rụt cổ vào trong áo khoác, hắn kẻ tay trói không chặt lại cùng sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lạnh. Đi trên đường lớn của Đông Đô, tùy thân mang theo vài tên hộ vệ cao lớn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lực. Trước kia, Bố học đi đường chỉ mang theo một người, nhưng thế cục bây giờ rất khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 rồi.
Tính ra, khi nạn dân đổ về Đông Đô, rất nhiều người đã mất đi công việc, mặc đa số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người đang nỗ lực kiếm kế sinh nhai, nhưng vẫn một số kẻ hết ăn lại nằm, hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi ăn xin, hoặc đi trộm cướp. Đông Đô phố lớn ngõ nhỏ như mạng nhện, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cái thành hơn trăm vạn người này, bị kẻ khác dùng loạn côn đánh lén, Tuần kiểm thự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 muốn bắt người chuyện cùng khó.
Bố học nghĩ, trên mặt bất giác mỉm cười. Bữa trưa hôm nay, nghe đồng liêu kể chuyện, mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 hôm trước, một quan viên của Hồng Tự, lén gạt lão bà định đến thanh lâu phong lưu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đêm, không ngờ đi đến nửa đường, bị kẻ khác chụp cho một viên gạch lăn quay, toàn bộ mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 trăm lượng ngân phiếu, ngọc bội, kim phật… trên người đều bị người cướp sạch không còn, càng làm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ta phẫn nộ chính là, tên đạo tặc sợ lạnh này, còn lột mất cả áo khoác của y.
Viên quan kia, chỉ mặc quần áo lót, nằm trên mặt đất hôn hơn nửa canh giờ, thiếu chút nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đông cứng lại mà chết. Đợi lúc y tỉnh lại, y mang theo lửa giận ngập trời vọt tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 Tuần kiểm thự, yêu cầu đám giá áo túi cơm này phải bắt được đạo tặc. Nhưng mà, ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 kẻ đánh mình dài ngắn thế nào y cũng không nhìn thấy thì Tuần kiểm thự lấy cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tìm với bắt?
Quan viên Đông Đô gặp nạn không chỉ một người này, báo án bay đến Tuần kiểm thự đã tăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thêm năm trăm phần trăm (500%), số vụ án đọng lại hầu như để đến tận mùa đông năm sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng không giải quyết hết. Vì vậy, cầu người không bằng cầu mình. Giờ đây Đông Đô, chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người chút thân phận, tiền tài khi xuất môn không ai không mang theo vài hộ vệ vạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vỡ.
Bố học cố ý chọn mấy hán tử này, vốn là Đoan Vương định cho hai cao thủ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bảo hộ, nhưng Bố học cũng đạo của mình: “Đoan Vương à, quan viên Đông Đô ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cũng biết taphụ của ngài. Nếu ai cao thủ tập kích ta, cũng sẽ không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 người bình thường, bọn họ cũng sẽ nghĩ đến lửa giận của ngài sau khi biết được, bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thể thừa nhận hay không. Cho nên, ta chỉ cần đề phòng đám đạo tặc hại nước hại dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này cùng đám nạn dân đang gấp đỏ mắt kia. Ngài xem, mấy người ta chọn, tuy rằng mấy người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 này gộp lại cũng không bằng một vị Thiên Tiên cao thủ, nhưng bọn họ đều to lớn, thân hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 vạm vỡ, vẻ mặt dữ tợn, vừa nhìn đã thấy không phải người tốt (^ ^). Đám nạn dân thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 thế làm sao dám xuống tay với ta?”
Bố học nói những lời này, chẳng nhữngđạo lại cũng hồ đối Đoan Vương vuốt mông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 ngựa (nịnh hót, tán dương). Sở Trác nhìn mấy tráng hán nọ, không thể không gật đầu.
Mang theo những suy nghĩ khoái trá vui vẻ kia, Bố học đã đi qua mấy ngã sầm uất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đi thêm hai đoạn đường nữa tới phủ Đoan Vương rồi.
Cái ngã hơi có vẻ yên lặng, mấy nam tử quần áo tả tơi không nằm thì ngồi, bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 không hẹn cùng nhìn về phía truyền đến tiếng bước chân.
Mấy hộ vệ vạm vỡ kia biết thời khắc cho mình khoe khoang đã đến rồi, bọn họ đua nhau đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 chắn trước mặt Bố học sĩ, ngạo nghễ kéo tay áo lên, lộ ra bắp tay còn to hơn bắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đùi người bình thường. Bọn chúng cắn chặt khớp hàm, làm cao gồ lên, vẻ phá lệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 lạnh lùng, nghiêm nghị. Bọn chúng lại xiết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên răng rắc.
Bố học không thèm để ý, đi theo sau bọn họ. Mấy ngày nay, hắn gặp rất nhiều trường hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tương tự thế này rồi, đám nạn dân trong lòng ý làm loạn kia nhìn thấy một trận này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 liền lộ ra thần sắc kinh hoàng, thành thành thực thực rúc vào góc tường, tuyệt đối không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 để cho những hộ vệ kia chút hiểu lầm gì.
Trong lúc bọn họ đang định đi ra khỏi ngõ nhỏ, bỗng nhiên một thằng tầm tám tuổi từ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 bên đườngra, ôm chân Bố học sĩ, khuôn mặt đầy nước mũi dụi dụi vào quần của hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 cùng thành thạo kêu lên: “Đại gia xin ngài rủ lòng thương a, cho tiểu nhân xin chút tiền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiểu nhân đã rất nhiều ngày không cơm ăn, đã đói đến mờ cả hai mắt rồi.”
Trong lòng Bố học bỗng nhiên trào lên cảm giác chán ghét. Y đưa mắt nhìn lại thì mấy hán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tử quần áo tả tơi đã xấu hổ cúi đầu.
Mấy mánh lừa bịp này làm sao qua mặt được Bố học sĩ? Ở Đông Đô này cũng không phải lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 đầu tiên xuất hiện một đoàn người như vậy, cho tiểu hài tử đi ra quấn quýt lấy hỏi xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tiền, nếu người bị quấn lấy đối với đứa kia mạnh tay một chút, lập tức liền mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nam nhân “thấy việc bất bình chẳng tha” xông ra, vây quanh, nhất định phải bênh vực tiểu hài tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 nhỏ yếu ớt kia, bênh vực cho tới khi moi được đồng tiền cuối cùng trong túi người nọ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 mới bằng lòng buông tay.
Rất hiển nhiên, những nạn dân này chính chủ ý như vậy. Đáng tiếc thằng nhóc mới vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tuổi, còn không phân biệt được khác biệt giữa Bố học sĩ kẻ ngốc, vẫn nhưtận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tâm hoàn thành nghĩa vụ của mình, sau đó dùng ánh mắt mang theo chờ mong, hy vọng Bố học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202cho một bạt tai, hoặc đá một cái. Nếu mà như thế, ngũ biểu ca, bát tỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 phu, tam cô gia nhà mình liền cớ mà đồng loạt xông lên…
“Vị lão gia này, không nên chấp nhặt tiểu hài tử…” Một nam tử gầy yếu đã đi tới, hèn mọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 khom người nói: “Để ta dẫn đi…”
“Cút!” Bố học nhìn thấy quần mình bị nước mũi làm ướt nhẹp một mảng, phẫn nộ quát lên.
Thằng sợ quá vội buông tay, chạy ngã sấp dập ngửa. chạy về phía sau Bố học sĩ, mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.202 tên nam tử quần áo tả tơi cũng xoay người hướng đầu đường kia mà đi.
Bố học sĩ buồn bực nhìn vết bẩn kia, đột nhiên cảm thấy có chút không đúng, hai tay vừa sờ, túi gấm vẫn đeo bên hông, bây giờ chỉ còn trơ lại nút buộc trên đoạn dây lưng màu hồng. Nó vẫn thắt rất chỉnh tề ở đai lưng, còn cái túi gấm đã không cánh mà bay.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Chương 1: Diễm phúc bay tới #2 Chương 2: Nghĩa khí giữa người nghèo với nha #3 Chương 3: Một lần đi vào động tiêu hồn #4 Chương 4: Hoa khôi ngày xưa #5 Chương 5: Đường về không bình yên #6 Chương 6: Kiếm ý mãn kinh hoa, tư nhân độc tiều tụy #7 Chương 7: Nữ tuần đốc thực tập ngây thơ #8 Chương 8: Ngày thực tập #9 Chương 9: Thiết kỵ phiên phi bắc cương lai #10 Chương 10: Sĩ diện của quý tộc và sự tôn nghiêm của người nghèo #11 Chương 11: Trời sinh ta có tài #12 Chương 12: Mật thám giang hồ #13 Chương 13: Chết dưới hoa mẫu đơn #14 Chương 14: Nhân chi sơ, tính bản thiện #15 Chương 15: Cố bố nghi vân #16 Chương 16: Lòng hảo tâm của Đại tiểu thư #17 Chương 17: Thời điểm hợp lý để giết người #18 Chương 18: Cùng Sát Sự thính giao dịch #19 Chương 19: Trần phong vãng sự cùng chân tướng kinh nhân #20 Chương 20: Ta là người thắng lớn #21 Chương 21: Nhân vật thần thoại #22 Chương 22: Sự thực dưới lớp màn thần thoại #23 Chương 23: Ngày làm được một việc thiện #24 Chương 24: Hào môn thế gia #25 Chương 25: Điểm tâm, món canh và tượng đất! #26 Chương 26: Gậy ông đập lưng ông #27 Chương 27: Tả khiêng hoàng, hữu kình thương #28 Chương 28: Tam thập niên lai đầu nhất tao #29 Chương 29: Đột phá khác thường #30 Chương 30: Phép thử quyền uy của nhân sĩ #31 Chương 31: Chọn một trong ngàn #32 Chương 32: Tim đang rỉ máu mắt nhòa lệ #33 Chương 33: Một ngàn con vịt #34 Chương 34: Giữ gìn cho tốt cái đầu của ngươi #35 Chương 35: Hôn nhân chẳng phải chuyện của riêng một người #36 Chương 36: Ly biệt dưới ánh trăng #37 Chương 37: Một mồi lửa mùa thu #38 Chương 38: Ăn no dậm dật #39 Chương 39: Đầu sỏ hắc đạo #40 Chương 40: Hàng xóm kỳ lạ #41 Chương 41: Đặc vụ cơ mật #42 Chương 42: Nữ nhân không ai nhường ai #43 Chương 43: Quá mức nguy hiểm #44 Chương 44: Âm mưu giết người hoàn hảo #45 Chương 45: Mỗi đứa bé đều mơ ước có một vị sư ph #46 Chương 46: Thủ đoạn của tiểu Hầu gia #47 Chương 47: Không phải oan gia cũng gặp nhau trong đường hẻm #48 Chương 48: Ta không phải là người tùy tiện #49 Chương 49: Ta mà tùy tiện thì không phải là người #50 Chương 50: Ta biết ngươi đang sợ cái gì #51 Chương 51: Cuộc chiến không vấy máu #52 Chương 52: Nói chuyện bằng nắm đấm #53 Chương 53: Bắt cá hai tay mới là vương đạo #54 Chương 54: Đại mụ [DG: chỉ người lớn tuổi] cũng từng nghịch ngợm #55 Chương 55: Văn nghệ, bình thường hai một ba #56 Chương 56: Trách nhiệm của chuyện xưa #57 Chương 57: Đả kích đạo văn là trách nhiệm của mọi người #58 Chương 58: Huynh đệ này dùng để đưa ra bán #59 Chương 59: Không phải là yến tiệc ngon #60 Chương 60: Cho ngươi mượn dùng một lúc #61 Chương 61: Cuộc đời như lang sói #62 Chương 62: Ngược xuôi tìm nàng trong biển người #63 Chương 63: Người đó cũng đang như ngọn đèn trước gió #64 Chương 64: Mỹ nhân đang ngủ #65 Chương 65: Nhảy múa trên mũi đao #66 Chương 66: Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do #67 Chương 67: Không thành kế #68 Chương 68: Độc thủ! Cao thủ! #69 Chương 69: Ta đến từ Bắc Cương #70 Chương 70: Đời người như một màn kịch, ai ai đều là diễn viên #71 Chương 71: Thương như long khí thế như cầu vồng #72 Chương 72: Thưởng thiện phạt ác #73 Chương 73: Thăng cấp #74 Chương 74: Thái tử chọn phi tần #75 Chương 75: Tuyết bay trong gió, đêm độc hành! #76 Chương 76: Dìm nước Miếu Long Vương #77 Chương 77: Một chén rượu giải muôn sầu #78 Chương 78: Ta là quan! #79 Chương 79: Dù là hài tử cũng không được phép thua từ khi bắt đầu #220 Chương 220: Đùa giỡn từ trong ra ngoài #221 Chương 221: Trò đùa của Thái tử #222 Chương 222: Ngâm thi tác đối #223 Chương 223: Ý vượt ngoài lời #224 Chương 224: Đến được về không được #225 Chương 225: Trí tưởng tượng quá phong phú chưa chắc là chuyện tốt #226 Chương 226: Tiến cử #227 Chương 227: Truyền thuyết Đông Hải #228 Chương 228: Sự khác nhau #229 Chương 229: Chiêu hàng cao thủ #230 Chương 230: Chỉ chết mà thôi #231 Chương 231: Tuyệt mật không thể tiết lộ ra ngoài #232 Chương 232: Vì một thiếu niên #233 Chương 233: Người già nhưng tâm chưa già #234 Chương 234: Sinh con dưỡng cái #235 Chương 235: Hải chiến thần xui quỷ khiến #236 Chương 236: Đột nhiên có chuyện #237 Chương 237: Chỉ lời không lỗ #238 Chương 238: Giải Ý, Giải Ngữ #239 Chương 239: Ca ca tri tâm #240 Chương 240: Ai bị trúng kế? #241 Chương 241: Tiễn người về trời #242 Chương 242: Thử nghiệm thân thủ #243 Chương 243: Lão nhân gia vẫn còn rất nhiều bí mật ngươi không biết #244 Chương 244: Nữ chính trị gia #245 Chương 245: Cố nhân hiện ở phía Đông An Châu #246 Chương 246: Lộng xảo thành chân #247 Chương 247: Tần đại thiện nhân #248 Chương 248: Nhất kiếm đoạn ân cừu #249 Chương 249: Hải đối không #250 Chương 250: Dài có sở đoản, ngắn có sở trường #251 Chương 251: Mục tiêu #252 Chương 252: Phóng tay loại bỏ #253 Chương 253: Ngọn nguồn #254 Chương 254: Một ngày kinh biến #255 Chương 255: Lão tình nhân #256 Chương 256: Giao Dịch #257 Chương 257: Năm xưa, chúng ta cùng theo đuổi cô bé #258 Chương 258: Hành Tung Hiện Ra #259 Chương 259: Giết Không Tha! #260 Chương 260: Nửa Đêm Trên Cánh Đồng Tuyết #261 Chương 261: Tây vực #262 Chương 262: Đánh Bậy Đánh Bạ #263 Chương 263: Hổ phụ sinh Khuyển tử #264 Chương 264: Tần Phi nghỉ ngơi #265 Chương 265: Ôn Tuyền hội minh #266 Chương 266: Cưỡng bức #267 Chương 267: Anh hùng Tuyết Nguyên #268 Chương 268: Quân Uy #269 Chương 269: Bụi về với bụi mà đất về với đất, chỉ có nô tài là đau khổ! #270 Chương 270: Chuyện cũ như mây khói! #271 Chương 271: Truyền thừa ngàn năm #272 Chương 272: Lời cảm ơn hoàn hảo #273 Chương 273: Xin chỉ giáo #274 Chương 274: Cùng chết! #275 Chương 275: Tiềm năng của con người #276 Chương 276: Đều kẻ có tâm tư phản bội #277 Chương 277: Ai cũng biết là ai #278 Chương 278: Trưởng lão Tuyết Nguyên #279 Chương 279: Ra Lệnh #280 Chương 280: Người tốt làm việc tốt! #281 Chương 281: Vô gian Tam Thiếu #282 Chương 282: Huynh đệ tốt của ta #283 Chương 283: Ý Trẫm Đã Quyết #284 Chương 284: Không thể tránh né va chạm #285 Chương 285: Lời thật lòng và lời nói dối #286 Chương 286: Dạ Hành #287 Chương 287: Vượt qua ranh giới #288 Chương 288: Nam nhân chỉ biết động thủ #289 Chương 289: Báo án #290 Chương 290: Đường sống #291 Chương 291: Ta là một khối đá mài #292 Chương 292: Ép đến tận cửa #293 Chương 293: Ép Hỏi #294 Chương 294: Mẫu tử #295 Chương 295: Tướng tinh quật khởi #296 Chương 296: Sự kiêu ngạo của việc quỳ gối #297 Chương 297: Ăn chực #298 Chương 298: Đông Đô rối loạn (thượng) #299 Chương 299: Đông Đô rối loạn ( Trung ) #300 Chương 300: Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #301 Chương 301: Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #302 Chương 302: Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #303 Chương 303: Đông Đô rối loạn ( sơ hạ) #304 Chương 304: Đông Đô rối loạn ( tiếp tục ) #305 Chương 305: Đông Đô rối loạn ( không thể không hạ ) #306 Chương 306: Đông Đô rối loạn ( tiếp tục hạ) #307 Chương 307: Đông Đô rối loạn (hạ) #308 Chương 308: Đông Đô rối loạn (chốt hạ) #309 Chương 309: Cẩm của "Cẩm Tú Hà San": Long Cẩm #310 Chương 310: Sơn Hà Cẩm Tú.... Cẩm Tú Hà Sơn #311 Chương 311: Chỉ tốt ở bề ngoài #312 Chương 312: Công bình công chính công khai #313 Chương 313: Không thành kế #314 Chương 314: Bao vây chặn đánh #315 Chương 315: Hiếu kỳ hại chết người #316 Chương 316: Muốn gì được nấy #317 Chương 317: Chuyên gia vượt ngục #318 Chương 318: Đêm giết người #319 Chương 319: Mỗi người một chí hướng #320 Chương 320: Cấp tốc #321 Chương 321: Chủ động ra tay #322 Chương 322: Một núi một thành #323 Chương 323: Đánh với ai? #324 Chương 324: Ta là ai? #325 Chương 325: Một chút giá rét đến trước #326 Chương 326: Hỏi gì đáp nấy #327 Chương 327: Hầm băng vạn trượng #328 Chương 328: Thương nghị #329 Chương 329: Hét giá trên trời, trả tiền sát đất #330 Chương 330: Đường về #331 Chương 331: Đạp phá thiết hài #332 Chương 332: Ngươi chết ta sống #333 Chương 333: Hồ điệp vỗ cánh #334 Chương 334: Trong nháy mắt #335 Chương 335: Họ hàng xa
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Chích Thủ Già Thiên, Chích Thủ Già Thiên Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Chích Thủ Già Thiên full, Chích Thủ Già Thiên online, read Chích Thủ Già Thiên, Tuyết Sơn Phi Hồ Chích Thủ Già Thiên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 298 — Chích Thủ Già Thiên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App