GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2: Nghĩa khí giữa người nghèo với nha

Đã copy!
Trước
#1 Diễm phúc bay tới #2 Nghĩa khí giữa người nghèo với nha #3 Một lần đi vào động tiêu hồn #4 Hoa khôi ngày xưa #5 Đường về không bình yên #6 Kiếm ý mãn kinh hoa, tư nhân độc tiều tụy #7 Nữ tuần đốc thực tập ngây thơ #8 Ngày thực tập #9 Thiết kỵ phiên phi bắc cương lai #10 Sĩ diện của quý tộc và sự tôn nghiêm của người nghèo #11 Trời sinh ta có tài #12 Mật thám giang hồ #13 Chết dưới hoa mẫu đơn #14 Nhân chi sơ, tính bản thiện #15 Cố bố nghi vân #16 Lòng hảo tâm của Đại tiểu thư #17 Thời điểm hợp lý để giết người #18 Cùng Sát Sự thính giao dịch #19 Trần phong vãng sự cùng chân tướng kinh nhân #20 Ta là người thắng lớn #21 Nhân vật thần thoại #22 Sự thực dưới lớp màn thần thoại #23 Ngày làm được một việc thiện #24 Hào môn thế gia #25 Điểm tâm, món canh và tượng đất! #26 Gậy ông đập lưng ông #27 Tả khiêng hoàng, hữu kình thương #28 Tam thập niên lai đầu nhất tao #29 Đột phá khác thường #30 Phép thử quyền uy của nhân sĩ #31 Chọn một trong ngàn #32 Tim đang rỉ máu mắt nhòa lệ #33 Một ngàn con vịt #34 Giữ gìn cho tốt cái đầu của ngươi #35 Hôn nhân chẳng phải chuyện của riêng một người #36 Ly biệt dưới ánh trăng #37 Một mồi lửa mùa thu #38 Ăn no dậm dật #39 Đầu sỏ hắc đạo #40 Hàng xóm kỳ lạ #41 Đặc vụ cơ mật #42 Nữ nhân không ai nhường ai #43 Quá mức nguy hiểm #44 Âm mưu giết người hoàn hảo #45 Mỗi đứa bé đều mơ ước có một vị sư ph #46 Thủ đoạn của tiểu Hầu gia #47 Không phải oan gia cũng gặp nhau trong đường hẻm #48 Ta không phải là người tùy tiện #49 Ta mà tùy tiện thì không phải là người #50 Ta biết ngươi đang sợ cái gì #51 Cuộc chiến không vấy máu #52 Nói chuyện bằng nắm đấm #53 Bắt cá hai tay mới là vương đạo #54 Đại mụ [DG: chỉ người lớn tuổi] cũng từng nghịch ngợm #55 Văn nghệ, bình thường hai một ba #56 Trách nhiệm của chuyện xưa #57 Đả kích đạo văn là trách nhiệm của mọi người #58 Huynh đệ này dùng để đưa ra bán #59 Không phải là yến tiệc ngon #60 Cho ngươi mượn dùng một lúc #61 Cuộc đời như lang sói #62 Ngược xuôi tìm nàng trong biển người #63 Người đó cũng đang như ngọn đèn trước gió #64 Mỹ nhân đang ngủ #65 Nhảy múa trên mũi đao #66 Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do #67 Không thành kế #68 Độc thủ! Cao thủ! #69 Ta đến từ Bắc Cương #70 Đời người như một màn kịch, ai ai đều là diễn viên #71 Thương như long khí thế như cầu vồng #72 Thưởng thiện phạt ác #73 Thăng cấp #74 Thái tử chọn phi tần #75 Tuyết bay trong gió, đêm độc hành! #76 Dìm nước Miếu Long Vương #77 Một chén rượu giải muôn sầu #78 Ta là quan! #79 Dù là hài tử cũng không được phép thua từ khi bắt đầu #220 Đùa giỡn từ trong ra ngoài #221 Trò đùa của Thái tử #222 Ngâm thi tác đối #223 Ý vượt ngoài lời #224 Đến được về không được #225 Trí tưởng tượng quá phong phú chưa chắc là chuyện tốt #226 Tiến cử #227 Truyền thuyết Đông Hải #228 Sự khác nhau #229 Chiêu hàng cao thủ #230 Chỉ chết mà thôi #231 Tuyệt mật không thể tiết lộ ra ngoài #232 Vì một thiếu niên #233 Người già nhưng tâm chưa già #234 Sinh con dưỡng cái #235 Hải chiến thần xui quỷ khiến #236 Đột nhiên có chuyện #237 Chỉ lời không lỗ #238 Giải Ý, Giải Ngữ #239 Ca ca tri tâm #240 Ai bị trúng kế? #241 Tiễn người về trời #242 Thử nghiệm thân thủ #243 Lão nhân gia vẫn còn rất nhiều bí mật ngươi không biết #244 Nữ chính trị gia #245 Cố nhân hiện ở phía Đông An Châu #246 Lộng xảo thành chân #247 Tần đại thiện nhân #248 Nhất kiếm đoạn ân cừu #249 Hải đối không #250 Dài có sở đoản, ngắn có sở trường #251 Mục tiêu #252 Phóng tay loại bỏ #253 Ngọn nguồn #254 Một ngày kinh biến #255 Lão tình nhân #256 Giao Dịch #257 Năm xưa, chúng ta cùng theo đuổi cô bé #258 Hành Tung Hiện Ra #259 Giết Không Tha! #260 Nửa Đêm Trên Cánh Đồng Tuyết #261 Tây vực #262 Đánh Bậy Đánh Bạ #263 Hổ phụ sinh Khuyển tử #264 Tần Phi nghỉ ngơi #265 Ôn Tuyền hội minh #266 Cưỡng bức #267 Anh hùng Tuyết Nguyên #268 Quân Uy #269 Bụi về với bụi mà đất về với đất, chỉ có nô tài là đau khổ! #270 Chuyện cũ như mây khói! #271 Truyền thừa ngàn năm #272 Lời cảm ơn hoàn hảo #273 Xin chỉ giáo #274 Cùng chết! #275 Tiềm năng của con người #276 Đều kẻ có tâm tư phản bội #277 Ai cũng biết là ai #278 Trưởng lão Tuyết Nguyên #279 Ra Lệnh #280 Người tốt làm việc tốt! #281 Vô gian Tam Thiếu #282 Huynh đệ tốt của ta #283 Ý Trẫm Đã Quyết #284 Không thể tránh né va chạm #285 Lời thật lòng và lời nói dối #286 Dạ Hành #287 Vượt qua ranh giới #288 Nam nhân chỉ biết động thủ #289 Báo án #290 Đường sống #291 Ta là một khối đá mài #292 Ép đến tận cửa #293 Ép Hỏi #294 Mẫu tử #295 Tướng tinh quật khởi #296 Sự kiêu ngạo của việc quỳ gối #297 Ăn chực #298 Đông Đô rối loạn (thượng) #299 Đông Đô rối loạn ( Trung ) #300 Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #301 Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #302 Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #303 Đông Đô rối loạn ( sơ hạ) #304 Đông Đô rối loạn ( tiếp tục ) #305 Đông Đô rối loạn ( không thể không hạ ) #306 Đông Đô rối loạn ( tiếp tục hạ) #307 Đông Đô rối loạn (hạ) #308 Đông Đô rối loạn (chốt hạ) #309 Cẩm của "Cẩm Tú Hà San": Long Cẩm #310 Sơn Hà Cẩm Tú.... Cẩm Tú Hà Sơn #311 Chỉ tốt ở bề ngoài #312 Công bình công chính công khai #313 Không thành kế #314 Bao vây chặn đánh #315 Hiếu kỳ hại chết người #316 Muốn gì được nấy #317 Chuyên gia vượt ngục #318 Đêm giết người #319 Mỗi người một chí hướng #320 Cấp tốc #321 Chủ động ra tay #322 Một núi một thành #323 Đánh với ai? #324 Ta là ai? #325 Một chút giá rét đến trước #326 Hỏi gì đáp nấy #327 Hầm băng vạn trượng #328 Thương nghị #329 Hét giá trên trời, trả tiền sát đất #330 Đường về #331 Đạp phá thiết hài #332 Ngươi chết ta sống #333 Hồ điệp vỗ cánh #334 Trong nháy mắt #335 Họ hàng xa
Tiếp
Sở tuần kiếm nơi nơi mừng bạc
Phố chợ nghèo hạ lạc rể đại phu
Sở tuần kiểm của phố chợ là sở tuần kiểm khó coi nhất của cả cái Đông Đô này - căn nhà cũ không biết đã bao nhiêu năm, sáu cánh cửa cũ nát, cái bàn thiếu chân, ngay cả trên miệng chén trà cũng đầy sứt sẹo. Người biết luồn lách một chút sẽ không muốn nhậm chức ở cái sở tuần kiểm ổ chuột này. Tại cái sở ổ chuột này vừa vớt không thấy mỡ, lại vừa dễ đụng phải tội phạm. Chỉ vì ba lượng bạc mỗi tháng mà làm, liệu có đáng không?
Tuần kiểm lớn tuổi một chút thì tên nào cũng trơn như cá chạch, mỗi ngày tới sở tuần kiểm không gì ngoài uống chút trà, chơi tí xóc đĩa, ba hoa khoác lác mà thôi. Bán mạng ư? Phó mặc bọn tiểu hậu sinh trẻ tuổi khỏe mạnh cường tráng đi.
Bảy tám vị tuần kiểm đã đứng tuổi dáng vẻ uể oải ngồi trong sở. Khi trời sắp sửa hoàng hôn rồi, ánh chiều tà lan vào sở tuần kiểm, mỗi người đều bưng một chén trà, hàn huyên hết sức náo nhiệt, tiêu nốt chút thời gian rồi về nhà ăn cơm.
"Mọi người nhìn kỹ ta đây này, nếu ta còn hai mươi tuổi thì hôm nay làm sao đến lượt tiểu Phi bắt được tú cầu? Năm đó ta đây là mỹ nam tử số một ở phố chợ nha!" Tiểu đội trưởng đội tuần kiểm Triệu Giáp đặt chén trà xuống, hai tay chống nạnh, chậm rãi khoan thai xoay một vòng ở trước cửa sở tuần kiểm.
Hắn cao cao, bụng đầy thịt ưỡn ra, nếp nhăn nơi khóe mắt cùng với mái đầu tóc mai đã hoa râm. Ngay lập tức, các đồng liêu được một phen cười to đến rung phòng.
Thường Tuyên, một vị tiểu đội trưởng khác cố nín cười, đưa tay võ vỗ cái bụng của Triệu Giáp, nói: "Ta bảo lão Triệu này, ngươi cũng không cần phải khoe khoang nữa đâu. Chúng ta là đồng liêu chứ không đồng mệnh, lão chớ có coi tiểu Phi như một tên tuần kiểm mới nhậm chức nữa đi. Hôm nay hắn bắt được tú cầu, đó là một bước lên mây. Trước kia, không có việc gì ngươi cũng làm khó dễ cho người ta, ta khuyên ngươi nên sớm nghĩ biện pháp vuốt đuôi người ta đi. Bằng không, cái chức tiểu đội trưởng này của ngươi bất cứ lúc nào cũng có thể không làm nổi nữa đâu."
Hồi tưởng lại những lần trước đã đối xử với Tần Phi ra sao, mặt Triệu Giáp liền biến sắc. Trong nháy mắt như thể có một tảng đá lớn trong lòng, lão hết sức khó chịu. Nhưng hắn vẫn còn miễn cưỡng cố nặn ra một nụ cười, nói: "Ngọc bất trác bất thành khí, ta có hơi nghiêm khắc với tiểu Phi một chút, đó cũng là muốn hắn có thể thành tài. Tiểu Phi là đứa thông minh, nó sẽ hiểu được dụng ý của ta. Các ngươi chớ nói nữa thêm phiền!"
Mấy vị tuần kiểm còn lại đều cộng sự với Triệu Giáp trên cả chục năm, sao lại không biết hắn hiện giờ cũng chỉ đang cố giữ thể diện? Lão Từ ngồi ở trong góc khẽ ho khan một tiếng, nói tránh đi: "Cũng phải nói lại, nhạc phụ tương lai của tiểu Phi đúng là một nhân vật khó lường. Tiểu Phi đi theo ông ta, tiền đồ sau này sẽ là một mảng xán lạn rồi.
Mấy vị tuần kiểm cùng chậm rãi gật đầu. Ở nước Sở, ngoại trừ Hoàng đế ra thì tiếng tăm của Ngự sử đại phu Đường Ẩn có thể coi là lớn nhất. Mấy chục năm trước, khi thiên hạ còn phân làm bốn, gồm có Ngụy, Đường, Sở, Ngô. Trong bốn nước tranh bá, hai nước Ngụy, Ngô thực lực lớn mạnh. Quốc vương nước Ngụy xua quân tấn công Đường, quân Đường hăm hở chống cự. Khi ấy nội chính hai nước Sở, Ngô đều bất ổn, không tài nào trợ giúp. Quân Ngụy tiến quân thần tốc, công phá thành đô nước Đường. Thế là nước Đường bị diệt.
Những tàn dư nước Đường còn lại rối rít đầu hàng, riêng Đường Ẩn cự tuyệt đầu hàng. Lão lại len lén dẫn dắt tộc nhân trải qua trăm đắng nghìn cay đi tới nước Sở.
Nhờ cơ duyên xảo hợp, Đường Ẩn gặp được vua Sở khi vẫn còn là Thái tử. Hai người mới gặp nhưng như đã quen biết từ lâu. Không lâu sau vua Sở lên ngôi, liền trọng dụng Đường Ẩn. Đường Ẩn không phụ sự kỳ vọng, lão cùng với vua Sở tiến hành thanh lọc triều chính, chỉnh đốn quân bị. Chỉ trong ngắn ngủi vài năm, quốc lực, quân lực của nước Sở tăng vọt.
Cùng lúc đó, nước Ngụy liên tiếp phát sinh biến cố. Vua Sở chớp thời cơ, cử Đường Ẩn làm tướng, xua quân tấn công Ngụy. Đại chiến suốt bốn năm, nước Ngụy tưởng như quái vật khổng lồ bị đánh cho tơi bời hoa lá. Đường Ấn thống nhất cả vùng phương bắc. Kể từ đó, thiên hạ chỉ còn Ngô Sở giằng co với nhau.
Thường Tuyên hay tếu táo cũng thu lại nụ cười bất cần đời vừa rồi, chầm rãi tán đồng: "Đường đại nhân đích thực là kỳ tài hiếm có. Văn có thể an bang, võ có thể định quốc. Nhất là hắn biết từ bỏ binh quyền khi vừa tới đỉnh vinh quang. Sau khi diệt xong Ngụy, Đường Ấn lập tức giao trả binh quyền, nhậm chức ngự sử đại phu. Nhân vật tầm cỡ như vậy nhưng lại tuyển nữ tế từ cái sở tuần kiểm rách nát chim không thèm ** này. Nghĩ tới việc này, ta cũng cảm thấy rạng rỡ cả mặt mày."
Két một tiếng, cửa lớn của sở tuần kiểm bị mở ra, một thân hình mập lùn cất bước đi vào. Tất cả tuần kiểm ở trong nhà lập tức cười khúc khích đứng dậy thi lễ, bưng trà, bưng trà, lấy ghế.
Thường Tuyên khẽ nở nụ cười, nói: "Mã Trấn Sở, mặt trời sắp lặn đến nơi rồi, sao ngài lại tự mình cất công đến sở thế? Uống chén trà trước cho ngọt giọng rồi hẵng nói đi."
Triệu Giáp trợn mắt liếc một cách khinh thường tên 'nịnh hót' Thường Tuyên này, sau khi đặt cái ghế trong tay mình xuống dưới mông Mã Trấn Sở, cung kính nói: "Mời Trấn Sở đại nhân mau ngồi nghỉ một lát."
Lão tuần kiểm nhìn cái mặt nịnh bợ của hai vị tiểu đội trưởng này cũng đã thành quen. Lại nói tên Trấn Sở này cũng chỉ trông nom cái sở tuần kiểm tại phố chợ nhỏ tí hin này mà thôi. Hắn cũng chỉ là một chức quan nhỏ như hạt đậu hạt vừng, ngoại trừ ra oai ở sở này cùng với dân chúng thì đi chỗ nào cũng đều là dạng con cháu.
Mã Trấn Sở đường hoàng bệ vệ ngồi xuống ghế, nhận lấy nước trà hớp một ngụm nhỏ, thản nhiên nói: "Tần Phi ở trong sở chúng ta nhận được tú cầu từ thiên kim của ngự sử đại phu. Việc này, các ngươi đã biết rồi đúng không?"
"Biết!" "Đã biết rồi!" Tức thì, tiếng trả lời vang lên liên tiếp.
Đôi mắt ti hí của Mã trấn sở như cười như không nhìn đám bộ hạ, chậm rãi mở miệng: "Đây là việc vui lớn hiếm có trong vòng hai trăm năm nay của sở chúng ta, ừm, bản quan đã nghĩ rồi, mọi người phải góp tiền ra để chúng mừng tiểu Phi. Bản quan thân là Trấn sở, Ta góp ra trước năm lượng, các ngươi tự mình xem xem có thể góp được bao nhiêu?"
Góp tiền cùng với thủ lĩnh, đây chính là một kỹ năng sống. Thuộc cấp không thể nhiều hơn so với thủ lĩnh, cũng không thể ít hơn nhiều quá, lại còn phải để đành chỗ cho cấp dưới mình nữa. Con mắt Triệu Giáp đảo một vòng, nhanh chóng đáp lại: "Tiểu Phi là tuần kiểm dưới tay ta, Triệu Giáp ta tuy rằng nghèo nhưng cũng phải đưa ra bốn lượng bạc trắng."
"Cũng đều là tiểu đội trưởng với nhau, vậy ta cũng bốn lượng đi." Thường Tuyên cười híp mắt tiếp lời. Mặc dù hắn không phải cấp trên trực tiếp của Tần Phi nhưng cũng tặng bốn lượng, mùi mè của lễ vật này có lẽ là nồng hơn một chút so với Triệu Giáp rồi. Hắn thấy tương lai Tần Phi chắc chắn sẽ lên như diều gặp gió, nên tính toán phải sơm sớm xây dựng quan hệ cho tốt, sau này dễ nói chuyện, mấy lượng bạc này có đáng là gì?
Mấy vị tuần kiểm còn lại khẽ cắn răng, rối rít 'khẳng khái góp tiền'. Chỉ một chút thời gian đã góp được ra hơn ba mươi lượng, Mã Trấn Sở hài lòng lấy ra một túi tiền, gạt hết bạc vào trong đó rồi đứng dậy, đi về phía cái phòng đơn duy nhất trong cái sở này. Đó là phòng công vụ của hắn, hắn không quay đầu lại, nói: "Nếu tiểu Phi trở về, kêu hắn đến phòng tìm ta."
Đóng cửa phòng, Mã Trấn sở sờ nắn túi tiền. Hắn đưa tay vào đem nén bạc lớn năm lượng của hắn ra ngoài, lưu luyến nhìn một lúc lâu, muốn nhét lại vào trong ngực, suy nghĩ một chút, lại kiên quyết dằn lòng bỏ vào túi.
Hắn cởi cái chìa khóa từ bên hông xuống, mở một cái rương ở góc tường ra. Bên trong rương có đặt hai nén bạc mười lượng. Bàn tay mập mạp của Mã Trấn sở vuốt ve âu yếm nén bạc, lẩm bẩm nói: "Bỏ không được cháu dâu, che không nổi sắc lang. Bạc ơi là bạc, hôm nay coi như ta xin lỗi ngươi."
Bỗng nhiên, ngoài cửa phòng xôn xao một trận, thấp thoáng nghe thấy tiếng Triệu Giáp kêu lớn: "Mã Trấn sở, tiểu Phi trở về rồi."
Mã Trấn sở nghiến răng nghiến lợi, lòng đau như cắt, thẩy hai nén bạc lớn vào trong túi tiền, khép cái rương lại, đi tới cửa kêu lớn: "Bảo tiểu Phi vào đây đi."
Tần Phi đi theo bọn thái giám ghi chép hồ sơ về hắn, chàng bận rộn mất nửa ngày, nói đến miệng đắng lưỡi khô, tới giờ mới về đến sở tuần kiểm. Chàng vừa mới nhấc được chén trà lên, chưa uống được miếng nào đã bị một đám đồng liêu kéo đến cửa phòng công vụ của Mã Trấn sở.
Tần Phi sửa sang lại y phục, đẩy cửa bước vào. Vừa vào, chàng đã thấy Mã Trấn sở nở nụ cười tiến đến đón, lôi lôi kéo kéo hắn vào trong. Từ trước đến giờ, Mã Trấn sở vẫn vênh vênh váo váo, vậy mà hôm nay lại niềm nở thân cận như thế khiến Tần Phi có chút không quen.
"Trấn sở đại nhân, tên cướp ta bắt được lúc trước. Bọn lão Từ đã giúp ta giải về, kính xin Trấn sở đại nhân cho hắn nhập án."
Mã Trấn sở cười hắc hắc, kéo Tần Phi đi tới trước bàn, ấn hắn ngồi lên ghế: "Chuyện này không vội, nghe nói ngươi đã trông coi ở phố chợ này ba tháng, chỉ còn thiếu có một ngày hôm nay. Nếu bởi vậy mà ngươi không lấy được tiền thưởng thì có phần đáng tiếc. Chuyện nhỏ này ta còn có thể làm chủ được, cái tên cướp kia hôm nay sẽ không phải nhập án nữa. Coi như là ngày mai ngươi bắt được hắn đi, công văn trình báo ngày mai ta tới viết."
Trên khuôn mặt anh tuấn của Tần Phi khẽ nở một nụ cười, miệng nói: "Vậy xin đa tạ Trấn sở đại nhân."
Mã Trấn sở khẽ cười khan hai tiếng. Âm thanh tiếng cười còn khó nghe hơn tiếng rền rĩ ban đêm hơn mấy phần. Sau khi quay lại cái bàn làm việc mục nát, thân thể mập mạp của hắn chìm thật sâu vào trong trong chiếc ghế mộc, chiếc ghế gầy yếu nhất thời phát ra âm thanh kẽo kẹt chói tai, khiến cho người ta cảm thấy cái ghế này có thể gãy lìa bất cứ lúc nào.
Ngón tay Mã Trấn sở gõ mấy cái trên mặt bàn một cách đầy tiết tấu, nhưng ngay sau đó, hắn chỉ vào một túi tiền đã đặt sẵn trên bàn, khẽ nói: "Đây là số bạc thưởng của ngươi."
Tần Phi cầm lấy túi tiền, ước chừng phân lượng, mỉm cười nói: "Phân lượng hình như là không đúng lắm thì phải."
Dĩ nhiên không đúng rồi, hai mươi lượng bạc cũng chỉ có hai cân mà thôi, nhưng trong túi kia ước chừng phải đến năm sáu cân.
"Tiểu Phi ca nhi...trừ bạc thưởng ra, còn lại chính là hồng bao do mọi người góp lại chúc mừng ngươi." Mã Trấn sở nhìn đi nhìn lại túi tiền không rời mắt: "Bổn quan thân là Trấn sở, có chuyện vui như vậy, đương nhiên phải đi đầu."
Tần Phi trong lòng buồn cười lăn lộn. Trước kia khi Mã Trấn sở gọi hắn, cũng chưa bao giờ khách khí như bây giờ, hoặc là kêu 'Này, cái tên kia', hoặc là kêu 'Này, cái tên họ Tần kia, chính là gọi ngươi đấy'. Hôm nay lại biến thành 'Tiểu Phi ca nhi', quả nhiên là bây giờ không giống lúc xưa a!
Tuy nhiên, trên mặt Tần Phi vẫn còn giữ nguyên nét bình tĩnh.
Mã Trấn sở thành khẩn nói: "Ngươi cũng biết đấy, kém cỏi nhất ở Đông Đô là sở tuần kiểm của chúng ta. Quản lý cái chỗ chó ăn đá gà ăn sỏi này, béo bở chả thấy đâu, ngay cả bổng lộc cũng phân phát muộn hơn so với những sở tuần kiểm khác. Đều là Trấn sở như nhau, nhưng người xem những Trấn sở của nội thành kia cho đến giờ cũng không thèm nhìn tới chúng ta a."
"Coi như ở nơi này ngồi ăn rồi chờ chết thôi, không ngờ đã tới lúc sở tuần kiểm chúng ta đổi vận rồi. Ngươi là phúc khí trời ban a, chỉ cần ngươi cưới con gái của ngự sử đại phu, đó chính là một bước lên trời. Tương lai cho dù ngươi làm Tổng trấn thự ở tổng thự tuần kiểm, chẳng qua cũng chỉ là một câu nói của nhạc phụ ngươi mà thôi. Phi ca nhi, làm người không nên quên gốc a, ngàn vạn lần không nên quên chúng ta, những huynh đệ đã từng vào sinh ra tử với ngươi a!"
Tần Phi cố nén cười. Đừng thấy Mã Trấn sở vừa nói, mặt đầy chính khí, cả phố chợ đều biết, mỗi lần đi bắt người, Mã Trấn sở đều xung phong ở cuối cùng và chạy trốn đầu tiên. Trong lần đi bắt tội phạm mới đây thôi, Tần Phi xông vào đạp mạnh một cước mở tan cửa lớn. Tên tội phạm thân thể to cao cường tráng tay cầm hai cây búa lớn sáng loáng lao ra, tru lên rằng muốn chém muốn giết. Ngay tức khắc, Mã Trấn sở bị dọa sợ đến mức ngồi phệt xuống đất, lệ rơi đầy mặt, ngay sau đó dùng cả tay lẫn chân lăn một vòng tránh về phía sau, chỉ còn kém một nước là chưa gọi mẹ thôi.
"Số tiền kia là một chút tấm lòng của các huynh đệ. Trong tay mọi người cũng không có dư dả gì, cũng chỉ có thể góp ra được đến vậy thôi. Tiểu Phi ca nhi đừng chê ít! Hắc hắc!" Mã Trấn sở cười gian hai tiếng rồi cũng đứng dậy, kiên quyết nhét túi tiền vào trong tay Tần Phi.
"Vậy..." Tần Phi đỡ lấy túi tiền, cười nói: "Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh rồi."
"Phải thế chứ, ha ha!" Mã Trấn sở thấy Tần Phi nhận tiền, nụ cười trên mặt nở tươi hơn cúc mùa thu. Thoắt một cái, lại nhỏ giọng nói: "Tương lai nếu như có cơ hội, có thể nói với Đường đại nhân...À, không, chỉ cần nhắc tên ta trước mặt quản sự Đường phủ cũng đủ khiến cho ca ca vô cùng cảm kích rồi."
Tần Phi ôm quyền nói: "Trấn sở đại nhân cứ việc yên tâm."
Trong sở tuần kiểm, ngay đến những tên tuần kiểm đang chen chúc nghe lén ngoài cửa cũng không nhịn được mà nở nụ cười - rốt cuộc cũng là người ở phố chợ a, chính là đầy nghĩa khí.
#1 Chương 1: Diễm phúc bay tới #2 Chương 2: Nghĩa khí giữa người nghèo với nha #3 Chương 3: Một lần đi vào động tiêu hồn #4 Chương 4: Hoa khôi ngày xưa #5 Chương 5: Đường về không bình yên #6 Chương 6: Kiếm ý mãn kinh hoa, tư nhân độc tiều tụy #7 Chương 7: Nữ tuần đốc thực tập ngây thơ #8 Chương 8: Ngày thực tập #9 Chương 9: Thiết kỵ phiên phi bắc cương lai #10 Chương 10: Sĩ diện của quý tộc và sự tôn nghiêm của người nghèo #11 Chương 11: Trời sinh ta có tài #12 Chương 12: Mật thám giang hồ #13 Chương 13: Chết dưới hoa mẫu đơn #14 Chương 14: Nhân chi sơ, tính bản thiện #15 Chương 15: Cố bố nghi vân #16 Chương 16: Lòng hảo tâm của Đại tiểu thư #17 Chương 17: Thời điểm hợp lý để giết người #18 Chương 18: Cùng Sát Sự thính giao dịch #19 Chương 19: Trần phong vãng sự cùng chân tướng kinh nhân #20 Chương 20: Ta là người thắng lớn #21 Chương 21: Nhân vật thần thoại #22 Chương 22: Sự thực dưới lớp màn thần thoại #23 Chương 23: Ngày làm được một việc thiện #24 Chương 24: Hào môn thế gia #25 Chương 25: Điểm tâm, món canh và tượng đất! #26 Chương 26: Gậy ông đập lưng ông #27 Chương 27: Tả khiêng hoàng, hữu kình thương #28 Chương 28: Tam thập niên lai đầu nhất tao #29 Chương 29: Đột phá khác thường #30 Chương 30: Phép thử quyền uy của nhân sĩ #31 Chương 31: Chọn một trong ngàn #32 Chương 32: Tim đang rỉ máu mắt nhòa lệ #33 Chương 33: Một ngàn con vịt #34 Chương 34: Giữ gìn cho tốt cái đầu của ngươi #35 Chương 35: Hôn nhân chẳng phải chuyện của riêng một người #36 Chương 36: Ly biệt dưới ánh trăng #37 Chương 37: Một mồi lửa mùa thu #38 Chương 38: Ăn no dậm dật #39 Chương 39: Đầu sỏ hắc đạo #40 Chương 40: Hàng xóm kỳ lạ #41 Chương 41: Đặc vụ cơ mật #42 Chương 42: Nữ nhân không ai nhường ai #43 Chương 43: Quá mức nguy hiểm #44 Chương 44: Âm mưu giết người hoàn hảo #45 Chương 45: Mỗi đứa bé đều mơ ước có một vị sư ph #46 Chương 46: Thủ đoạn của tiểu Hầu gia #47 Chương 47: Không phải oan gia cũng gặp nhau trong đường hẻm #48 Chương 48: Ta không phải là người tùy tiện #49 Chương 49: Ta mà tùy tiện thì không phải là người #50 Chương 50: Ta biết ngươi đang sợ cái gì #51 Chương 51: Cuộc chiến không vấy máu #52 Chương 52: Nói chuyện bằng nắm đấm #53 Chương 53: Bắt cá hai tay mới là vương đạo #54 Chương 54: Đại mụ [DG: chỉ người lớn tuổi] cũng từng nghịch ngợm #55 Chương 55: Văn nghệ, bình thường hai một ba #56 Chương 56: Trách nhiệm của chuyện xưa #57 Chương 57: Đả kích đạo văn là trách nhiệm của mọi người #58 Chương 58: Huynh đệ này dùng để đưa ra bán #59 Chương 59: Không phải là yến tiệc ngon #60 Chương 60: Cho ngươi mượn dùng một lúc #61 Chương 61: Cuộc đời như lang sói #62 Chương 62: Ngược xuôi tìm nàng trong biển người #63 Chương 63: Người đó cũng đang như ngọn đèn trước gió #64 Chương 64: Mỹ nhân đang ngủ #65 Chương 65: Nhảy múa trên mũi đao #66 Chương 66: Muốn gán tội cho người khác, sợ gì không có lý do #67 Chương 67: Không thành kế #68 Chương 68: Độc thủ! Cao thủ! #69 Chương 69: Ta đến từ Bắc Cương #70 Chương 70: Đời người như một màn kịch, ai ai đều là diễn viên #71 Chương 71: Thương như long khí thế như cầu vồng #72 Chương 72: Thưởng thiện phạt ác #73 Chương 73: Thăng cấp #74 Chương 74: Thái tử chọn phi tần #75 Chương 75: Tuyết bay trong gió, đêm độc hành! #76 Chương 76: Dìm nước Miếu Long Vương #77 Chương 77: Một chén rượu giải muôn sầu #78 Chương 78: Ta là quan! #79 Chương 79: Dù là hài tử cũng không được phép thua từ khi bắt đầu #220 Chương 220: Đùa giỡn từ trong ra ngoài #221 Chương 221: Trò đùa của Thái tử #222 Chương 222: Ngâm thi tác đối #223 Chương 223: Ý vượt ngoài lời #224 Chương 224: Đến được về không được #225 Chương 225: Trí tưởng tượng quá phong phú chưa chắc là chuyện tốt #226 Chương 226: Tiến cử #227 Chương 227: Truyền thuyết Đông Hải #228 Chương 228: Sự khác nhau #229 Chương 229: Chiêu hàng cao thủ #230 Chương 230: Chỉ chết mà thôi #231 Chương 231: Tuyệt mật không thể tiết lộ ra ngoài #232 Chương 232: Vì một thiếu niên #233 Chương 233: Người già nhưng tâm chưa già #234 Chương 234: Sinh con dưỡng cái #235 Chương 235: Hải chiến thần xui quỷ khiến #236 Chương 236: Đột nhiên có chuyện #237 Chương 237: Chỉ lời không lỗ #238 Chương 238: Giải Ý, Giải Ngữ #239 Chương 239: Ca ca tri tâm #240 Chương 240: Ai bị trúng kế? #241 Chương 241: Tiễn người về trời #242 Chương 242: Thử nghiệm thân thủ #243 Chương 243: Lão nhân gia vẫn còn rất nhiều bí mật ngươi không biết #244 Chương 244: Nữ chính trị gia #245 Chương 245: Cố nhân hiện ở phía Đông An Châu #246 Chương 246: Lộng xảo thành chân #247 Chương 247: Tần đại thiện nhân #248 Chương 248: Nhất kiếm đoạn ân cừu #249 Chương 249: Hải đối không #250 Chương 250: Dài có sở đoản, ngắn có sở trường #251 Chương 251: Mục tiêu #252 Chương 252: Phóng tay loại bỏ #253 Chương 253: Ngọn nguồn #254 Chương 254: Một ngày kinh biến #255 Chương 255: Lão tình nhân #256 Chương 256: Giao Dịch #257 Chương 257: Năm xưa, chúng ta cùng theo đuổi cô bé #258 Chương 258: Hành Tung Hiện Ra #259 Chương 259: Giết Không Tha! #260 Chương 260: Nửa Đêm Trên Cánh Đồng Tuyết #261 Chương 261: Tây vực #262 Chương 262: Đánh Bậy Đánh Bạ #263 Chương 263: Hổ phụ sinh Khuyển tử #264 Chương 264: Tần Phi nghỉ ngơi #265 Chương 265: Ôn Tuyền hội minh #266 Chương 266: Cưỡng bức #267 Chương 267: Anh hùng Tuyết Nguyên #268 Chương 268: Quân Uy #269 Chương 269: Bụi về với bụi mà đất về với đất, chỉ có nô tài là đau khổ! #270 Chương 270: Chuyện cũ như mây khói! #271 Chương 271: Truyền thừa ngàn năm #272 Chương 272: Lời cảm ơn hoàn hảo #273 Chương 273: Xin chỉ giáo #274 Chương 274: Cùng chết! #275 Chương 275: Tiềm năng của con người #276 Chương 276: Đều kẻ có tâm tư phản bội #277 Chương 277: Ai cũng biết là ai #278 Chương 278: Trưởng lão Tuyết Nguyên #279 Chương 279: Ra Lệnh #280 Chương 280: Người tốt làm việc tốt! #281 Chương 281: Vô gian Tam Thiếu #282 Chương 282: Huynh đệ tốt của ta #283 Chương 283: Ý Trẫm Đã Quyết #284 Chương 284: Không thể tránh né va chạm #285 Chương 285: Lời thật lòng và lời nói dối #286 Chương 286: Dạ Hành #287 Chương 287: Vượt qua ranh giới #288 Chương 288: Nam nhân chỉ biết động thủ #289 Chương 289: Báo án #290 Chương 290: Đường sống #291 Chương 291: Ta là một khối đá mài #292 Chương 292: Ép đến tận cửa #293 Chương 293: Ép Hỏi #294 Chương 294: Mẫu tử #295 Chương 295: Tướng tinh quật khởi #296 Chương 296: Sự kiêu ngạo của việc quỳ gối #297 Chương 297: Ăn chực #298 Chương 298: Đông Đô rối loạn (thượng) #299 Chương 299: Đông Đô rối loạn ( Trung ) #300 Chương 300: Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #301 Chương 301: Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #302 Chương 302: Đông Đô rối loạn (tiếp tục) #303 Chương 303: Đông Đô rối loạn ( sơ hạ) #304 Chương 304: Đông Đô rối loạn ( tiếp tục ) #305 Chương 305: Đông Đô rối loạn ( không thể không hạ ) #306 Chương 306: Đông Đô rối loạn ( tiếp tục hạ) #307 Chương 307: Đông Đô rối loạn (hạ) #308 Chương 308: Đông Đô rối loạn (chốt hạ) #309 Chương 309: Cẩm của "Cẩm Tú Hà San": Long Cẩm #310 Chương 310: Sơn Hà Cẩm Tú.... Cẩm Tú Hà Sơn #311 Chương 311: Chỉ tốt ở bề ngoài #312 Chương 312: Công bình công chính công khai #313 Chương 313: Không thành kế #314 Chương 314: Bao vây chặn đánh #315 Chương 315: Hiếu kỳ hại chết người #316 Chương 316: Muốn gì được nấy #317 Chương 317: Chuyên gia vượt ngục #318 Chương 318: Đêm giết người #319 Chương 319: Mỗi người một chí hướng #320 Chương 320: Cấp tốc #321 Chương 321: Chủ động ra tay #322 Chương 322: Một núi một thành #323 Chương 323: Đánh với ai? #324 Chương 324: Ta là ai? #325 Chương 325: Một chút giá rét đến trước #326 Chương 326: Hỏi gì đáp nấy #327 Chương 327: Hầm băng vạn trượng #328 Chương 328: Thương nghị #329 Chương 329: Hét giá trên trời, trả tiền sát đất #330 Chương 330: Đường về #331 Chương 331: Đạp phá thiết hài #332 Chương 332: Ngươi chết ta sống #333 Chương 333: Hồ điệp vỗ cánh #334 Chương 334: Trong nháy mắt #335 Chương 335: Họ hàng xa
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Chích Thủ Già Thiên, Chích Thủ Già Thiên Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Chích Thủ Già Thiên full, Chích Thủ Già Thiên online, read Chích Thủ Già Thiên, Tuyết Sơn Phi Hồ Chích Thủ Già Thiên

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Chích Thủ Già Thiên

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW