GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 54: Quyển 3 - Chương 54: Mạch thượng hoa khai*

Đã copy!
Trước
#1 Quyển 1 - Chương 1: Trang Sinh hiểu mộng (1) #2 Quyển 1 - Chương 2: Thiên hàng bạch lang #3 Quyển 1 - Chương 3: Tử tức là sinh #4 Quyển 1 - Chương 4: Trợ Trụ vi ngược* #5 Quyển 1 - Chương 5: Uyển chuyển dư âm #6 Quyển 1 - Chương 6: Vì người mà say #7 Quyển 1 - Chương 7: Lời hứa của Triều Cẩm #8 Quyển 1 - Chương 8: Tái kiến giai nhân #9 Quyển 1 - Chương 9: [Tử Dạ Ca] thất truyền #10 Quyển 1 - Chương 10: Tiểu muội Sử gia #11 Quyển 1 - Chương 11: Lăng Trọng tướng quân #12 Quyển 1 - Chương 12: Mầm mống cừu hận #13 Quyển 1 - Chương 13: Nụ hôn khuynh tình #14 Quyển 1 - Chương 14: Mưa tên mờ ảo #15 Quyển 1 - Chương 15: Nhất tiễn phá địch #16 Quyển 1 - Chương 16: Một lời tạo nên khoảng cách #17 Quyển 1 - Chương 17: Chờ đợi Hoắc Hương xuất giá #18 Quyển 1 - Chương 18: Mượn người Bắc thượng #19 Quyển 1 - Chương 19: Kiệu hoa xuất môn #20 Quyển 1 - Chương 20: Vừa khéo tránh khỏi nguy cơ #21 Quyển 1 - Chương 21: Dừng chân nghỉ lại Lạc Dương #22 Quyển 1 - Chương 22: Tiểu tướng Lí phủ #23 Quyển 1 - Chương 23: Tiếng ca giản dị nơi rừng trúc vắng #24 Quyển 1 - Chương 24: Đêm dừng ở Lạc Dương #25 Quyển 1 - Chương 25: Xuôi thuyền trên sông Hoàng Hà #26 Quyển 2 - Chương 26: Hậu viện Sử phủ #27 Quyển 2 - Chương 27: Trực tiếp đối mặt An Lộc Sơn #28 Quyển 2 - Chương 28: Thiết lập tử địa #29 Quyển 2 - Chương 29: Ly kỳ nhận thân nhân #30 Quyển 2 - Chương 30: Nhận giặc làm cha #31 Quyển 2 - Chương 31: Nguyên tiêu nghe khúc hát #32 Quyển 2 - Chương 32: Thản nhiên cười #33 Quyển 2 - Chương 33: Thế ngoại đào nguyên #34 Quyển 2 - Chương 34: Một đêm bất an #35 Quyển 2 - Chương 35: Mạch nước ngầm Sử gia #36 Quyển 2 - Chương 36: Dùng chân tâm đánh cược #37 Quyển 2 - Chương 37: Du du khanh tâm #38 Quyển 2 - Chương 38: Đêm trước yến tiệc trong phủ #39 Quyển 2 - Chương 39: Nâng chén đối tuyết #40 Quyển 2 - Chương 40: Dạ yến Phạm Dương #41 Quyển 2 - Chương 41: Phượng Hoàng huyền đoạn #42 Quyển 2 - Chương 42: Ôm hận mà đâm #43 Quyển 2 - Chương 43: Vì nhi tử mà sốt ruột #44 Quyển 2 - Chương 44: Cùng chàng chung giấc mộng #45 Quyển 2 - Chương 45: Tiền đồ mờ mịt #46 Quyển 2 - Chương 46: Phá vỡ cuộc tập kích giữa đêm trăng #47 Quyển 2 - Chương 47: Khách qua đường vội vã #48 Quyển 2 - Chương 48: Trên đường gặp cố nhân #49 Quyển 2 - Chương 49: Dùng mưu kế phá sơn tặc #50 Quyển 2 - Chương 50: Tô Tình tuyệt vọng #51 Quyển 3 - Chương 51: Mới đến Vân Châu #52 Quyển 3 - Chương 52: Cầm tặc cầm vương #53 Quyển 3 - Chương 53: Giải nỗi lo buồn, xua tan mây mù #54 Quyển 3 - Chương 54: Mạch thượng hoa khai* #55 Quyển 3 - Chương 55: Tình căn đâm sâu bén rễ #56 Quyển 3 - Chương 56: Chuyện cũ năm đó #57 Quyển 3 - Chương 57: Một mình vào trại #58 Quyển 3 - Chương 58: Thánh chỉ đột nhiên rơi xuống #59 Quyển 3 - Chương 59: Mộc Lan tân truyền #60 Quyển 3 - Chương 60: Khấp huyết kinh lệ #61 Quyển 3 - Chương 61: Đại quân Đột Quyết #62 Quyển 3 - Chương 62: Quỳ gối bảo vệ Vân Châu #63 Quyển 3 - Chương 63: Chấp tử chi thủ #64 Quyển 3 - Chương 64: Sinh tử một đường #65 Quyển 3 - Chương 65: Mang kiếm xông vào phủ #66 Quyển 3 - Chương 66: Trái tim nữ nhân #67 Quyển 3 - Chương 67: Tửu yến Vân Châu #68 Quyển 3 - Chương 68: Lang bản hồng nhan #69 Quyển 3 - Chương 69: Nhẫn cỏ, kết tóc #70 Quyển 3 - Chương 70: Kim thiền thoát xác #71 Quyển 3 - Chương 71: Bốn bề thọ địch #72 Quyển 3 - Chương 72: Nghe thấy tin dữ #73 Quyển 3 - Chương 73: Cùng sói đánh cuộc #74 Quyển 3 - Chương 74: Tâm như tro tàn #75 Quyển 3 - Chương 75: Giấc mộng ngàn năm #76 Quyển 4 - Chương 76: Khác biệt như cách một đời người #77 Quyển 4 - Chương 77: Đêm trốn khỏi miệng sói #78 Quyển 4 - Chương 78: Quý nhân Thanh soái #79 Quyển 4 - Chương 79: Huyền Hoàng công chúa #80 Quyển 4 - Chương 80: Ân đoạn Lạc Dương #81 Quyển 4 - Chương 81: Không có thiên lý #82 Quyển 4 - Chương 82: Biết vậy chẳng làm #83 Quyển 4 - Chương 83: Loạn thế hùng tâm #84 Quyển 4 - Chương 84: Hương gạo thơm, nhạc vui mừng #85 Quyển 4 - Chương 85: Khoảnh khắc gặp lại #86 Quyển 4 - Chương 86: Phượng tới Vân Châu #87 Quyển 4 - Chương 87: Sinh tử nơi tuyệt cốc #88 Quyển 4 - Chương 88: Thẳng thắn chân thành đối đãi #89 Quyển 4 - Chương 89: Chúc ảnh Diêu Hồng #90 Quyển 4 - Chương 90: Lốc xoáy không biết được #91 Quyển 4 - Chương 91: Bí mật của Thanh soái #92 Quyển 4 - Chương 92: Đêm trước loạn thế #93 Quyển 4 - Chương 93: Trông ngóng về Lạc Dương ở phương nam #94 Quyển 4 - Chương 94: Đêm trốn khỏi Vân Châu #95 Quyển 4 - Chương 95: Binh biến lúc bình minh #96 Quyển 4 - Chương 96: Đêm do thám Lạc Dương #97 Quyển 4 - Chương 97: Danh dương Tương Châu #98 Quyển 4 - Chương 98: Cố thủ thành trì #99 Quyển 4 - Chương 99: Tiến lên phía bắc tới Sóc Phương #100 Quyển 4 - Chương 100: Lập kế liên hoàn #101 Quyển 5 - Chương 101: Tư Minh hàng Đường #102 Quyển 5 - Chương 102: Loạn điểm uyên ương #103 Quyển 5 - Chương 103: Vô tình rơi vào thế cục #104 Quyển 5 - Chương 104: Kháng chỉ nghịch thiên #105 Quyển 5 - Chương 105: Vì người không màng cái chết #106 Quyển 5 - Chương 106: Phù sinh nhược mộng
Tiếp
Cảnh báo: Không tìm thấy giọng Tiếng Việt. Vui lòng dùng Edge hoặc cài thêm giọng nói.

 

Cuối cùng vẫn đến thời điểm không thể không thả Ma Ô rời đi, Triều Cẩm chuẩn bị tốt tuấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 áo lông cừu, để Tử Thanh dùng đại lễ cung tiễn Ma Ô, khi khởi hành còn không quên nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ràng một câu: “Mong tướng quân lấy đại cục làm trọng, chớ để người nhà lại đánh người nhà.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Ẩn ý bên trong lời của Triều Cẩm, Ma Ô thế nào lại không được, tuy rằng mặt xám mày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tro bị bắt nhốt Vân Châu những cũng lại được cảnh phong quang tiễn đưa rời khỏi nơi đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nếu vẫn lại một lòng bắt lỗi thì thật người đệ nhất trong thiên hạ mất rồi. Ôm quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quất ngựa rời khỏi Vân Châu, Ma Ô không khỏi âm thầm bội phục kế lược của nha đầu này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thôi, chờ ngày đại kế thành công sẽ lại gặp lại tiểu nha đầu này – Sử Triều Cẩm.

 

***

 

Vân Châu dần dần khôi phục an bình, bất tri bất giác đã qua một tháng.

 

Dưới sự điều trị của Hoắc Hương, Nhược dần dần lại bắt đầu trở bên hiếu động, mỗi ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9Tình trầm mặc ít lời cũng đều phải bị Nhược chọc cười thiệt nhiều, lẽ những uất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ức trong lòng nàng sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày được Nhược làm phai nhạt đi.

 

dạy Tử Thanh công, đồng thời cũng phụ giúp Tử Thanh học quản quân vụ, Triều Cẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thì chỉ điểm Tử Thanh chính vụ. Qua một tháng, Tử Thanh cảm thấy cổ nhân làm Thứ sử của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một châu nguyên lai lại không dễ dàng như vậy.

 

***

 

Tuyết trên núi đã tan, xuân về hoa nở rộ.

 

Mỗi ngày sau khi bận rộn xửxong những việc vụn vặt của Vân Châu, Tử Thanh luôn một mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi lên thành lâu phía cửa nam, để cho tướng thủ thành trên lầu lui đi, nhìn sắc xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 loang lổ phía xa xa, lặp đi lặp lại khẽ thì thào niệm: “Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quy hĩ.”

 

Triều Cẩm luôn xa xa nhìn người mặc ngân giáp hồng bào – Tử Thanh kia, nhẹ nhàng thở dài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đáy lòng không khỏi cũng một tia bất an, án theo cước trình thì Nhã Hề bọn họ hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến Vân Châu rồi mới phải, sao đã nhiều ngày như vậy lại vẫn không thấy bóng dáng? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Nếu trên đường xảy ra chuyện gì thì chỉ sợ cả đời này Tử Thanh chàng cũng sẽ không tha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thứ cho ta, phải không? Tử Thanh a Tử Thanh, ta trong lòng chàng, rốt cuộc được tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cái gì?

 

“Triều Cẩm.” Bỗng nhiên Tử Thanh quay đầu, ánh mắt nhìn về phía bên này.

 

Triều Cẩm giật mình, chậm rãi đi ra: “Ngươi…Sao ngươi biết được ta đây?”

 

Tử Thanh thở dài: “Ta biết mỗi ngày ngươi đềuđó.”

 

Triều Cẩm cúi đầu: “Ta…ta chỉtới nhìn xem tường thành có được tu sửa bền chắc không thôi, ta…vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đi về nghỉ ngơi trước đây.”

 

“Triều Cẩm…” Tiến lên phía trước, Tử Thanh đưa tay đỡ lấy hai vai nàng: “Một đường bắc thượng Vân Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này, ta nợ nàng nhiều lắm.”

 

“Nhưng mà, chàng vẫn không cần ta, không phải sao?” Triều Cẩm hai mắt hàm lệ cúi đầu, khóe miệng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khẽ nhếch: “Nhưngta sẽ chờ, chờ đến một ngày nàng ấy không cần chàng nữa…”

 

Tử Thanh hít sâu một hơi, nâng tay nhấc lên một sợi tóc bạc trên mái tóc nàng: “Nếu thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một ngày như vậy, nàng cũng sẽ không cần ta.”

 

“Cho người trong thiên hạ này không cần chàng thì cũng sẽ không chuyện Sử Triều Cẩm ta không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cần chàng!” Quyết tuyệt giương mắt nhìn Tử Thanh, Triều Cẩm nhào vào lòng nàng, lắc đầu, lại lắc đầu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Chàng hãy tin tưởng ta…”

 

“Ta không xứng…” Thanh âm run rẩy của Tử Thanh vang lên, lại hít sâu một hơi, nếu nói ra chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tướng thể khiến nàng không tiếp tục ngốc nghếch như thế, ta tình nguyện lúc này rơi xuống địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngục! Tách ra kéo dãn khoảng cách giữa hai người, Tử Thanh nhìn vào đôi mắt đầy kinh ngạc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nàng: “Triều Cẩm, kỳ thật ta là….”

 

“Lục công tử! Lục công tử!” Xa xa, một tiểu tốt cưỡi ngã phóng vội đến, cắt ngang lời Tử Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đang muốn nói.

 

“Nếu lời khiến người ta tổn thương, đừng nói vẫn tốt hơn.” Đột nhiên cảm thấy chuyện Tử Thanh muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói nàykhả năng sẽ làm hết thảy mọi việc thay đổi, Triều Cẩm liền lui lại phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một bước, xa xa nhìn về phía tiểu tốt cưỡi ngựa kia: “Là thị vệ An gia, Nhã nhi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chàng đã trở lại.”

 

“Triều Cẩm, cho nàng không nghe ta nói thì ta cũng hy vọng từ hôm nay trở đi nàng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giao trọng trách của mình cho ta, không cần tự làm khổ mình nữa.”

 

“Rời xa kế lược trù mưu thì cũng không phải Sử Triều Cẩm ta.” Buồn cười, Triều Cẩm xoay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 người sang chỗ khác: “Nếuthể đổi lấy một tia thương tiếc hoặc đau lòng của chàng, ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tình nguyện chấp bất ngộ.”

 

“Triều Cẩm…”

 

“Lục công tử, xe ngựa của phu nhân bị hỏng trên đường, còn thỉnh công tử mau chóng đi tới khoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mười dặm để nghênh đón!” Tiểu tốt cưỡi ngựa nhìn thấy Tử Thanhphía xa xa trên thành lâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không khỏi mừng rỡ hô.

 

“Ta biết rồi.” Tử Thanh vội vàng đáp, Triều Cẩm nhiên đã chạy xuống thành lâu rồi.

 

Nặng nề thở dài, Tử Thanh lấy lại bình tĩnh, nén xuống nỗi bất an trong lòng, đi xuống, phân phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tướng thủ thành dưới lầu chuẩn bị tốt xe ngựa, xuất thành.

 

Một khắc sau, xe ngựa mới đi chưa được ba dặm đường đã gặp được xe ngựa của Đoạn phu nhân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Tử Thanh thúc ngựa chạy qua, phát hiện ngoài một trăm danh thị vệ nha hoàn ra thì tựa hồ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hơn mấy trăm tướng xa lạ hộ tống.

 

“Là công tử!” Đỗ y quan từ xa nhìn thấy Tử Thanh, liền cưỡi ngựa tiến lên trước: “Ha ha, khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sắc công tử hôm nay không sai a.” Ánh mắt vừa liếc thấy tay nàng đã bỏ đi mảnh vải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 quấn quanh, chắc thương thế đã tốt lên, bất giác chút kinh ngạc.

 

“Hài tử!” Đoạn phu nhân trong xe ngựa vừa nghe thấy Đỗ y quan lên đầu tiên, liền vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vàng vén màn xe, từ xa nhìn thấy một tướng quân cưỡi bạch mã khoác hồng bào chạy tới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chút hoảng hốt thì thào thương nhớ: “Thanh lang…”

 

“Phu nhân, đó công tử gia a.” Nha hoàn bên cạnh nhẹ nhàng nhắc nhở Đoạn phu nhân đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thất thần.

 

Tử Thanh phóng tới trước xe ngựa, ghìm cương, nhảy xuống đi tới, mỉm cười: “Nương, trước mắt thành Vân Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã bình an, chúng ta an toàn rồi, cùng nhau về nhà đi.”

 

Nhìn Tử Thanh không rời mắt, Đoạn phu nhân cố nén nước mắt, “ba” một tiếng, quăng ra một cái bạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tai: “Ngươi hài tử ngốc này, không nói một tiếng đã chạy tới Vân Châu mạo hiểm, vạn nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chuyện không hay xảy ra thì ngươi bảo nương phải làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giờ?”

 

“Nương…” Cảm giác rát bỏng truyền tới từ trên mặt làm cho tâm Tử Thanh hơi đau xót, nhìn nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đau lòng của Đoạn phu nhân, trong tâm cũng thầm áy náy: “Thực xin lỗi, nương, khiến người lo lắng.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

“Hài tử…” Giang cánh tay ôm chặt Tử Thanh, Đoạn phu nhân đã khóc thành một lệ nhân.

 

Đỗ y quan nâng tay áo lặng lẽ lau đi nước mắt, đánh ngựa tiến lại: “Tốt rồi, phu nhân, nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 này vẫn vùng hoang vu ngoại a, muốn nói gì thì vẫn để đến khi vào Vân Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã rồi nói sau.”

 

“Ngươi xem, ta thật sự là già nên hồ đồ mà!” Vội vang lau nước mắt, Đoạn phu nhân không nỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vỗ vỗ tay Tử Thanh: “Chúng ta trở về rồi nói, về rồi nói.”

 

“Vâng.” Tử Thanh gật đầu, nhìn Đoạn phu nhân buông màn xe xuống, xoay người lên ngựa, kéo cương chuyển đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngựa.

 

“Công tử.” Đỗ y quan bỗng nhiên gọi Tử Thanh lại, chỉ về phía xe ngựa đằng sau: “Công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 không muốn lập tức nhìn Nhã Hềnương một cái sao?”

 

Tử Thanh cười lắc đầu: “Ta đã đáp ừng với nàng rằng sẽ không bỏ rơi nàng, vậykết quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lúc này đây ta lại nuốt lời, ta còn chưa nghĩ ra phải giải thích với nàng thế nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho nên không dám đi qua.” Bỗng nhiên nhướng mày, nhìn đi nhìn lại số tướng tự dưng nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thêm ra: “Những thị vệ đó thế nào?”

 

“Là của Hằng vương Thiến điện hạ.” Đỗ y quan thở dài: “Công tử còn nhớvị công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 gặp nạn mà chúng ta cứu trên đường chứ?”

 

“Là hắn?”

 

“Không sai, đó người cải trang xuất du, bất hạnh gặp phải sơn tặc bị thương, Hằng vương điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hạ.” Đỗ y quan cười nói: “Từ sau khi từ biệt Ngũ Thai trấn xong, hắn vừa thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hành động liền triệu vệ trong phủ, một đường tìm chúng ta đang bắc thượng, rốt cục mới vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rồi lúc xe ngựa chúng ta bị hỏng cũng tìm được chúng ta.” Nói xong lại cảm thấy càng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 kỳ quái: “Công tử, người nói xem lạ không? Dọc theo đường đi này, xe ngựa không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bánh xe bị hỏng thì trục hỏng, như thể người cố ý ngăn cản chúng ta đi lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phương bắc đến Vân Châu vậy.”

 

“Ha ha, ngăn cản nói không chừng cũng chuyện tốt.” Tử Thanh cười tao nhã, nhìn chung quanh: “Vậy Hằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vương điện hạ chỗ nào?”

 

Đỗ y quan hơi chần chừ một chút: “Thương thế của điện hạ chưa khỏi hẳn, một đường tìm chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị nhiễm phong hàn, cho nên…”

 

“Cho nên để cho hắn lên xe ngựa của Nhã nhi?” Lòng Tử Thanh đột nhiên chợt lạnh, liếc mắt thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 về phía chiếc xe ngựa cuối cùng.

 

“Kỳ thật Nhã Hề nương bản vốn không muốn, nhưngvừa rồi điện hạ thật sự khó có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thể lại lên ngựa…Công tử…” Đỗ y quan đột nhiên che miệng, nhìn sắc mặt Tử Thanh trầm hẳn xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

“Giá!” Tử Thanh thúc ngựa đi qua, Đỗ y quan cũng vội vàng đi theo, Hằng vương thân nhi tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của Thánh Thượng, nếu Tử Thanh hài tử này chống đối lại hoàng thân thì chỉ sợ sau này thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Vân Châu sẽ dấy lên phong vân không ngừng!

 

Tuấn chạy tới gần xe ngựa, Tử Thanh chợt nghe thấy một âm thanh xa lạ lại đặc biệt thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lãnh vang lên.

 

“Tiểu vương từng thường được nghe thanh danh ‘Phượng Hoàng song linh’Biện Châu, không biết thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 duyên được nghe nương ca một khúc không?”

 

“Cuộc đời này của Nhã Hề sẽ không những người khác ca hát nữa.” Thanh âm ngày nhớ đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mong vang lên, lòng Tử Thanh bỗng nhiên ấm áp.

 

“Chẳng lẽ vì vị An gia Lục công tử kia?” Âm thanh thanh lãnh mang theo mất mát nồng đậm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

“Nhã nhi!” Tử Thanh đột nhiên cắt ngang lời Nhã Hề muốn nói.

 

Nhã Hề kinh ngạc vén rèm lên, trên mặt vẫn như trước được che phủ bằng tấm bạch sa.

 

Kia một đôi con ngươi như nhược thủy trong nháy mắt thấp thoáng lệ hoa, kinh hỉ, u oán, tưởng niệm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ảm đạm, trong một sát na đều thoáng qua nơi đáy mắt, miệng khẽ chu ra, cuối cùng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một nụ cười thản nhiên.

 

“An Khánh Ân?” Ánh mắt vị công tử mặc hoa phục lẳng lặng ngồi thẳng bên cạnh Nhã Hề dừng trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mặt Tử Thanh, khóe môi nhếch lên, ho hai tiếng, cho đang nhiễm phong hàn nhưng cũng không dấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 được vẻ tiêu sái lóa mắt nơi ánh mắt đôi mày của hắn.

 

Hơi hơi ôm quyền, Hằng vương áy náy cười, nho nhã lễ độ: “An công tử không nên hiểu lầm, quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tử không đoạt thứ yêu thích của người khác, tiểu vương không ý tứ đường đột với giai nhân.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

“Hằng vương điện hạ cả nghĩ rồi, ta biết người của hoàng thất tất nhiên sẽ không làm ra loại việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vượt qua lễ pháp mà.” cùng Triều Cẩm nhiều ngày, Tử Thanh nói chuyện cũng chút lời trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lời.

 

Cười nhẹ, Hằng vương thản nhiên nói: “An công tử thực có phúc khí, Nhã Hề nươnghồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhan bên, nhất địnhvinh hoa phú quý đềuthể vứt bỏ a.”

 

“Phú quý chỉ như mây bay thôi,tại hạ cũng thường quên mất lễ pháp, khiến điện hạ chê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cười rồi!” Nói xong liền xoay người, vươn tay về phía Nhã Hề, cười ôn nhu: “Nhã nhi, đến đây!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

Nhã Hề đỏ mặt, chần chừ không biết nên đưa tay ra không.

 

Tử Thanh nhẹ nhàng thở dài, làm bộ như muốn nhảy xuống ngựa: “Xem ra Nhã Nhi nàng là muốn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 biến thành Trư Bát Giới, cõng nàng đến Vân Châu.”

 

“Không…” Vội vàng đưa tay ra, liền bị Tử Thanh gắt gao bắt lấy.

 

“Còn nhớ lên ngựa thế nào không?” Tử Thanh nhường cho nàng dây cương, mũi chân Nhã Hề mới để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lên bàn đạp liền bị Tử Thanh kéo lên lưng ngựa, ôm chặt vào trong ngực: “Đi! Về Vân Châu! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Giá!”

 

“Công tử!” Kinh ngạc với biến hóa của Tử Thanh, Đỗ y quan trừng lớn hai mắt, xin lỗi nhìn nụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cười cứng ngắc của Hằng vương vẫn ngồi trong xe ngựa: “Điện hạ, tiểu công tử nhà chúng ta nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 năm sống nơi phố chợ, mấy tháng gần đây mới nhận thứctrở về với dòng họ, lễ pháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 còn chưa thông thạo, có chỗ đắc tội, còn thỉnh điện hạ tha thứ.”

 

“Tiểu vương như thế nào lại đi hạ thấp mìnhchấp nhặt với hắn chứ?” Buông màn xe, che đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một đôi con ngươi ám lưu dũng động*.

 

(*mạch nước ngầm bắt đầu chuyển động -> chỉ sắc thái đầy âm mưu, âm hiểm)

 

--------------------------------------

 

* Mạch thượng hoa khai, hoãn hoãn quy hĩ: một câu thơ, nghĩa là: Hoa trên đường đã nở, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 vừa ngắm cảnh vừa thong thả quay về.

 

Điển cố: Ngô Việt Vương Vương phi tình cảm mặn nồng, lần Vương Phi về nhà mẹ thăm họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 hàng, lâu quá không về, Ngô Việt Vương viết thư nói “Mạch thượng hoa khai, khả hoãn hoãn quy hĩ”, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 viết “từ từ” nhưng ý chữ “về”, tuy rằng “từ từ” nhưng lại dịu dàng hối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thúc Vương phi trở về bên ông, diễn tả nỗi nhớ nhung của chồng đối với vợ. Nghe nói Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 phi nhận được thư, nước mắt tuôn chảy, lập tức trở về Hàng Châu.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Quyển 1 - Chương 1: Trang Sinh hiểu mộng (1) #2 Quyển 1 - Chương 2: Thiên hàng bạch lang #3 Quyển 1 - Chương 3: Tử tức là sinh #4 Quyển 1 - Chương 4: Trợ Trụ vi ngược* #5 Quyển 1 - Chương 5: Uyển chuyển dư âm #6 Quyển 1 - Chương 6: Vì người mà say #7 Quyển 1 - Chương 7: Lời hứa của Triều Cẩm #8 Quyển 1 - Chương 8: Tái kiến giai nhân #9 Quyển 1 - Chương 9: [Tử Dạ Ca] thất truyền #10 Quyển 1 - Chương 10: Tiểu muội Sử gia #11 Quyển 1 - Chương 11: Lăng Trọng tướng quân #12 Quyển 1 - Chương 12: Mầm mống cừu hận #13 Quyển 1 - Chương 13: Nụ hôn khuynh tình #14 Quyển 1 - Chương 14: Mưa tên mờ ảo #15 Quyển 1 - Chương 15: Nhất tiễn phá địch #16 Quyển 1 - Chương 16: Một lời tạo nên khoảng cách #17 Quyển 1 - Chương 17: Chờ đợi Hoắc Hương xuất giá #18 Quyển 1 - Chương 18: Mượn người Bắc thượng #19 Quyển 1 - Chương 19: Kiệu hoa xuất môn #20 Quyển 1 - Chương 20: Vừa khéo tránh khỏi nguy cơ #21 Quyển 1 - Chương 21: Dừng chân nghỉ lại Lạc Dương #22 Quyển 1 - Chương 22: Tiểu tướng Lí phủ #23 Quyển 1 - Chương 23: Tiếng ca giản dị nơi rừng trúc vắng #24 Quyển 1 - Chương 24: Đêm dừng ở Lạc Dương #25 Quyển 1 - Chương 25: Xuôi thuyền trên sông Hoàng Hà #26 Quyển 2 - Chương 26: Hậu viện Sử phủ #27 Quyển 2 - Chương 27: Trực tiếp đối mặt An Lộc Sơn #28 Quyển 2 - Chương 28: Thiết lập tử địa #29 Quyển 2 - Chương 29: Ly kỳ nhận thân nhân #30 Quyển 2 - Chương 30: Nhận giặc làm cha #31 Quyển 2 - Chương 31: Nguyên tiêu nghe khúc hát #32 Quyển 2 - Chương 32: Thản nhiên cười #33 Quyển 2 - Chương 33: Thế ngoại đào nguyên #34 Quyển 2 - Chương 34: Một đêm bất an #35 Quyển 2 - Chương 35: Mạch nước ngầm Sử gia #36 Quyển 2 - Chương 36: Dùng chân tâm đánh cược #37 Quyển 2 - Chương 37: Du du khanh tâm #38 Quyển 2 - Chương 38: Đêm trước yến tiệc trong phủ #39 Quyển 2 - Chương 39: Nâng chén đối tuyết #40 Quyển 2 - Chương 40: Dạ yến Phạm Dương #41 Quyển 2 - Chương 41: Phượng Hoàng huyền đoạn #42 Quyển 2 - Chương 42: Ôm hận mà đâm #43 Quyển 2 - Chương 43: Vì nhi tử mà sốt ruột #44 Quyển 2 - Chương 44: Cùng chàng chung giấc mộng #45 Quyển 2 - Chương 45: Tiền đồ mờ mịt #46 Quyển 2 - Chương 46: Phá vỡ cuộc tập kích giữa đêm trăng #47 Quyển 2 - Chương 47: Khách qua đường vội vã #48 Quyển 2 - Chương 48: Trên đường gặp cố nhân #49 Quyển 2 - Chương 49: Dùng mưu kế phá sơn tặc #50 Quyển 2 - Chương 50: Tô Tình tuyệt vọng #51 Quyển 3 - Chương 51: Mới đến Vân Châu #52 Quyển 3 - Chương 52: Cầm tặc cầm vương #53 Quyển 3 - Chương 53: Giải nỗi lo buồn, xua tan mây mù #54 Quyển 3 - Chương 54: Mạch thượng hoa khai* #55 Quyển 3 - Chương 55: Tình căn đâm sâu bén rễ #56 Quyển 3 - Chương 56: Chuyện cũ năm đó #57 Quyển 3 - Chương 57: Một mình vào trại #58 Quyển 3 - Chương 58: Thánh chỉ đột nhiên rơi xuống #59 Quyển 3 - Chương 59: Mộc Lan tân truyền #60 Quyển 3 - Chương 60: Khấp huyết kinh lệ #61 Quyển 3 - Chương 61: Đại quân Đột Quyết #62 Quyển 3 - Chương 62: Quỳ gối bảo vệ Vân Châu #63 Quyển 3 - Chương 63: Chấp tử chi thủ #64 Quyển 3 - Chương 64: Sinh tử một đường #65 Quyển 3 - Chương 65: Mang kiếm xông vào phủ #66 Quyển 3 - Chương 66: Trái tim nữ nhân #67 Quyển 3 - Chương 67: Tửu yến Vân Châu #68 Quyển 3 - Chương 68: Lang bản hồng nhan #69 Quyển 3 - Chương 69: Nhẫn cỏ, kết tóc #70 Quyển 3 - Chương 70: Kim thiền thoát xác #71 Quyển 3 - Chương 71: Bốn bề thọ địch #72 Quyển 3 - Chương 72: Nghe thấy tin dữ #73 Quyển 3 - Chương 73: Cùng sói đánh cuộc #74 Quyển 3 - Chương 74: Tâm như tro tàn #75 Quyển 3 - Chương 75: Giấc mộng ngàn năm #76 Quyển 4 - Chương 76: Khác biệt như cách một đời người #77 Quyển 4 - Chương 77: Đêm trốn khỏi miệng sói #78 Quyển 4 - Chương 78: Quý nhân Thanh soái #79 Quyển 4 - Chương 79: Huyền Hoàng công chúa #80 Quyển 4 - Chương 80: Ân đoạn Lạc Dương #81 Quyển 4 - Chương 81: Không có thiên lý #82 Quyển 4 - Chương 82: Biết vậy chẳng làm #83 Quyển 4 - Chương 83: Loạn thế hùng tâm #84 Quyển 4 - Chương 84: Hương gạo thơm, nhạc vui mừng #85 Quyển 4 - Chương 85: Khoảnh khắc gặp lại #86 Quyển 4 - Chương 86: Phượng tới Vân Châu #87 Quyển 4 - Chương 87: Sinh tử nơi tuyệt cốc #88 Quyển 4 - Chương 88: Thẳng thắn chân thành đối đãi #89 Quyển 4 - Chương 89: Chúc ảnh Diêu Hồng #90 Quyển 4 - Chương 90: Lốc xoáy không biết được #91 Quyển 4 - Chương 91: Bí mật của Thanh soái #92 Quyển 4 - Chương 92: Đêm trước loạn thế #93 Quyển 4 - Chương 93: Trông ngóng về Lạc Dương ở phương nam #94 Quyển 4 - Chương 94: Đêm trốn khỏi Vân Châu #95 Quyển 4 - Chương 95: Binh biến lúc bình minh #96 Quyển 4 - Chương 96: Đêm do thám Lạc Dương #97 Quyển 4 - Chương 97: Danh dương Tương Châu #98 Quyển 4 - Chương 98: Cố thủ thành trì #99 Quyển 4 - Chương 99: Tiến lên phía bắc tới Sóc Phương #100 Quyển 4 - Chương 100: Lập kế liên hoàn #101 Quyển 5 - Chương 101: Tư Minh hàng Đường #102 Quyển 5 - Chương 102: Loạn điểm uyên ương #103 Quyển 5 - Chương 103: Vô tình rơi vào thế cục #104 Quyển 5 - Chương 104: Kháng chỉ nghịch thiên #105 Quyển 5 - Chương 105: Vì người không màng cái chết #106 Quyển 5 - Chương 106: Phù sinh nhược mộng
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 54 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW