GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 92: Quyển 4 - Chương 92: Đêm trước loạn thế

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Công chúa điện hạ, Sử tiểu thư đã tỉnh, muốn gặp người.” Bỗng nhiên một tên tiểu tốt tiến lên bẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 báo.

 

“Sao? Vừa hay bản cung cũng muốn gặp nàng.” Nói xong, có chút thâm ý liếc nhìn Hoắc Hương một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cười cười đi về phía doanh trướng của Triều Cẩm.

 

Sử tiểu thư thật sự cấu kết với công chúa sao? Lòng Hoắc Hương một mảnh hỗn loạn, nếu đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như thế, lấy tâm kế của hai nữ nhân này thì Tử Thanh cùng Nhã Hề sao thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đối thủ?

 

Khoác y bào đứng trong doanh, Triều Cẩm xoa môi mình, nhẹ nhàng cười, Tử Thanh, có được nụ hôn này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng đủ để ta nhớ cả đời.

 

“Sử tiểu thư, bản cung đến xem thương thế của ngươi.” Vén rèm lên, Huyền Hoàng công chúa ra ý bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thị vệ bên ngoài chờ, từng bước tiến vào trong.

 

Triều Cẩm xoay người, lắc đầu nhìn nàng: “Công chúa, Triều Cẩm chuyện muốn hỏi.”

 

“Bản cung nguyện nghe.” Vân đạm phong kinh xua tay, Huyền Hoàng công chúa nhìn nàng: “Thế gian này chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể khiến Sử Triều Cẩm ngươi không rõ, bản cung có lẽ cũng phải đau đầu.”

 

“Vì sao phải nói dối binh lực thực tế của A Sử Na Côn?” Triều Cẩm lạnh lùng mở miệng: “Vì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sao phải sai người đánh lén sau lưng ta?”

 

Huyền Hoàng công chúa nhàn nhạt cười: “Vì ngươi a.”

 

Triều Cẩm nhíu mày: “Công chúa cũng không nói thật.”

 

“Nếu không nói dối binh lực, lấy trí tuệ của Sử Triều Cẩm ngươi, sao thể bị buộc rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hiểm cảnh?” Đầy thâm ý nở nụ cười, Huyền Hoàng công chúa tiến lên: “Nếu không từ phía sau đâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lén ngươi một đao, ái lang kia của ngươi lại như thế nào đau lòng đến mức hôn ngươi? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Bản cung đã sớm nói qua, muốn một nam tử đối với ngươi dễ bảo, không dùng chút mưu kế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không được.”

 

“Nếu dùng kế để đổi lấy tình, vậy Triều Cẩm thà rằng không cần.” Triều Cẩm quật cường lắc đầu.

 

Huyền Hoàng công chúa có chút giật mình nhìn Triều Cẩm: “Ngươi thật sự làm cho bản cung cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đau lòng, một trái tim trong sáng như thế, lại không biết chính mìnhtranh thủ chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sao?” Hơi ngừng lại, Huyền Hoàng công chúa lắc đầu: “Ngươi cũng biết ái lang kia của ngươi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thành thân với Nhã Hề?”

 

“Cho nàng đã thành thân, ta cũng sẽ chờ nàng.” Triều Cẩm chua sót cười: “Ta không muốn xen giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 các nàng, nhưng mà, ai cũng không thể ngăn được tình cảm ta thầm lặng dành cho nàng.”

 

“Ngươi thật khờ, bản cung chỉ không rõ, tên tiểu tử kia đến tột cùng thì gì tốt?”

 

“Chỉ ở cùng nàng một chỗ ta mới cảm thấy an tâm, không cần phải đi tính kế ai, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không cần đề phòng ai sẽ tính kế ta.” Ứa lệ cười, Triều Cẩm bỗng nhiên chút nghẹn ngào: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 “Nếu như cả đời này ta không đợi được chân tâm của nàng, vậy kiếp sau, ta sẽ tiếp tục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chờ đợi.”

 

“Ngươi đúng kẻ ngốc, bản cung không nhìn thế được, cho nên bản cung sẽ giúp ngươi mở một con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đường bằng phẳng.”

 

Triều Cẩm giật mình: “Ngươi muốn làm hại Nhã Hề?”

 

Huyền Hoàng công chúa cười nhẹ: “Không, để ngươi cùng gả cho tên tiểu tử kia.”

 

“Không!” Triều Cẩm buồn lắc đầu: “Nếu là trước kia, Triều Cẩm sẽ đáp ứng, nhưng sau một trận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ở tuyệt cốc, ta rốt cục cũng hiểu được, tình cảm toàn tâm toàn ý thì so với không trọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vẹn càng ngọt ngào hơn, Sử Triều Cẩm ta muốntrọn vẹn trái tim Tử Thanh chỉ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mình ta!”

 

“Bản cung đã nói rồi, tuyệt đối sẽ khôngmột ngày như vậy.” Huyền Hoàng công chúa lạnh lùng thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dài: “Ngươi tộiphải chấp nhất như thế?”

 

“Mới vừa rồi Triều Cẩm đã nói, kiếp này không được, ta thể chờ kiếp sau.”

 

“Ngươi sẽ hối hận.”

 

“Đời này hối!” Chém đinh chặt sắt, bốn chữ làm rung động tâm can Huyền Hoàng công chúa.

 

“Vậy nếu bản cung cho ngươi mộthội, ngươi có thể nắm chắc không?”

 

“Nếu như muốn làm tổn thương Nhã Hề, Triều Cẩm tuyệt đối không làm theo.”

 

“Hồng nhan họa thủy, linh nhân đó đệ đệ ta mới mất mạng! Chết thảm trong tay tên tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tử kia!” Huyền Hoàng công chúa lạnh lùng quát.

 

Triều Cẩm nghiêm nghị: “Công chúa người đã cùng ta có ước định Tam chương, mỗi lần ta đánh thắng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trận chiến cho ngươi, ngươi liền cam đoan Tử Thanh một năm bình an, ngươi sao thể nuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lời?”

 

“Bản cung sẽ không nuốt lời, cho nên bản cung cho ngươi chính hội.”

 

“Đến tột cùng thì ngươi muốn làm gì?”

 

“Bản cung muốn ngươi cùng tên tiểu tử kia mang binh tập kích Lạc Dương! Chỉ cho phép thắng, không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bại!”

 

“Vậy Nhã Hề…”

 

“Nàng tuyệt đối sẽ bình an.”

 

“Được!”

 

***

 

Làn gió buổi sớm mai, lạnh đến thấu xương.

 

Trong khu rừng hoang bên ngoài thành Vân Châu, đào một cái hố thật sâu, Thanh soái cẩn thận thả Đoạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phu nhân xuống, nhìn khuôn mặt Đoạn phu nhân chăm chú, bỗng nhiên mở miệng: “Tử Thanh, còn cùng Nhã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Hề đều đi về trước đi, ta muốn bồi tiếp nàng thêm một lát nữa.” Nếu không hấp dẫn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngàn binh phía sau rời đi, Thường nhi nàng sao lại thể bình yên đào tẩu đây? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

 

Liếc mắt nhìn binh phía sau, Tử Thanh giật mình sáng tỏ, buồn cùng Nhã Hề quỳ rạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xuống đất: “Nương, hài nhi bất hiếu.” Dập đầu ba cái thật mạnh, Tử Thanh nắm tay Nhã Hề, thấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giọng nói: “Nhã nhi, chúng ta dẫn dụ binh đi chỗ khác.”

 

Nhã Hề giật mình, nhìn thấy nước mắt nơi khóe mắt Đoạn phu nhân, bỗng nhiên hiểu được hết thảy, gật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gật đầu, đỡ Tử Thanh đứng lên.

 

“Đột tướng quân, chúng ta về trước đi.” Tử Thanh xoay người, trầm giọng nói.

 

Đột Vân chần chừ nhìn thoáng qua Thanh soái, Tử Thanh đưa tay gạt lệ: “Cha nương đã bỏ lỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiều năm như vậy, nay một người còn sống người kia đã chết, sao các ngươi cũng không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cho bọn họ một mình đoàn tụ?”

 

Đột Vân lạnh lùng nhìn Tử Thanh, sao công chúa muốn cũng chỉ Thiếu tướng quân hồi quân doanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thanh soái vốn tướng quân Đột Quyết, tất nhiên sẽ không gây ra chuyện gì: “Được, Thiếu tướng quân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ta hộ tống các ngươi trở về trước.”

 

Một ngàn binh mã dần dần đi xa, Thanh soái cảnh giác nhìn nhìn chung quanh, vội vàng lay Đoạn phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhân: “Thường nhi, Thường nhi, nàng mau tỉnh lại!”

 

Đoạn phu nhân rơi lệ mở bừng mắt, nhìn mặt Thanh soái, lại chỉ lắc đầu: “Ta muốn trở về!”

 

“Không được! Nàng không thể trở về!” Thanh soái ôm chặt thân thể nàng: “Hôm nay không phải ta tình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng không phải ta nhẫn tâm, ta chỉ là không thể ra tay, Thường nhi, nàng cũng biết ta muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lập tức giết An Lộc Sơn đến mức nào mà!”

 

“Ta không muốn nghe ngươi nói cả! Ta chỉ muốn biết Đỗ Phương hắn sao rồi?”

 

“Hắn…đã chết….”

 

“Là tự tay ngươi giết? Phải không?” Đoạn phu nhân căm hận nhìn hắn: “Ngươi thật sự thay đổi rồi, Đoạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thanh, ngươi không phải Đoạn Thanh ta từng biết!”

 

“Ta mặc kệ nàng hận ta đến mức nào, Đỗ y quan muốn chính nàng thể tự do sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sót, ta cũng muốn thế.” Thanh soái bỗng nhiên nặng nề hôn lên trán nàng: “Loạn thế xảy đến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thường nhi, ta muốn bảo vệ không chỉ mình nàng, nếu trận loạn thế này kết thúc, phu thê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chúng ta còn duyên đoàn tụ thì ta tuyệt đối sẽ không buông nàng ra nữa. Chỉ là, tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nay nàng phải đi, đi về phía tây, càng xa càng tốt…” Lấy từ trong lòng ra hai thỏi bạc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhét vào tay Đoạn phu nhân: “Đừng để hắn hi sinh ích, cũng đừng để ta đau lòng, Thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhi, bảo trọng.” Buông vòng tay ra, Thanh soái gượng cười.

 

“Ngươi muốn làm gì?” Trong lòng đau xót, Đoạn phu nhân hoảng sợ nhìn vẻ mặt Thanh soái.

 

“Ngày sau gặp lại, ta sẽ cẩn thận nói với nàng, Thường nhi, đi mau.”

 

“Ta…ta không bỏ được Thanh nhi Nhã nhi!”

 

“Ta sẽ dùng sinh mệnh để bảo vệ tốt hai đứa, nàng hãy yên tâm.”

 

“Ta…”

 

“Đi!”

 

Đoạn phu nhân cắn chặt môi dưới: “Đoạn Thanh, nếu ngươi xảy ra chuyện gì, ta sẽ hận ngươi cả đời!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

 

Thanh soái cười nhẹ: “Hận, lúc đó chẳng phảiyêu sao?”

 

Nước mắt chảy dài xuống hai má, Đoạn phu nhân ảm đạm xoay người, thân mình mãnh liệt run run, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sao chàng cùng Đỗ Phương một người cũng đều không hiểu ta? Ta muốn chính là các ngươi đều bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 an! Nhưng mà…nhưngĐỗ Phương ngươi sao lại ngốc như thế? Dùng tánh mạng đánh đổi khiến ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cả đời áy náy…Mà Thanh lang, sao chàng lại ngốc như thế? Còn muốn ta đau khổ chờ đợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chàng bao nhiêu năm nữa?

 

“Thường nhi, tiếng chuông đồng nơi Bạch Tự, ta thực hoài niệm, chờ một ngày thiên hạ thái bình, chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ta sẽ lại cùng nhau đi xem.”

 

“Được…”

 

“Vậy nàng nhất định phải chờ ta.”

 

“Được.”

 

“Thường nhi, ta nợ nàng một câu Thực xin lỗi…” Thanh soái xoay người sang chỗ khác, Đoạn phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chỉ còn một bóng dáng mờ mờ phía xa xa, rưng rưng lệ cười, Thường nhi, bảo trọng.

 

Lấp hố đất lại, dựng một tấm bia gỗ, Thanh soái thở dài, Đỗ y quan, lần này ta lại khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngươi thất vọng rồi.

 

***

 

Tử Thanh cùng Nhã Hề vừa mới trở lại đại doanh liền tiểu tốt đi lên bẩm báo: “Thiếu tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quân, công chúa cho mời.”

 

“Được.” Tử Thanh nhìn Nhã Hề: “Nhã nhi, nàng về doanh nghỉ ngơi trước, ta sẽ đến sau.”

 

“Cẩn thận đó.” Nhã Hề nhíu mày, không sao một đêm này lại phát sinh nhiều việc như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cảm giác bất an luôn luôn ẩn trong lòng lại bắt đầu chậm rãi lan tràn.

 

“Ừ!” Tử Thanh gật đầu, theo tiểu tốt đi vào trong doanh trướng của Triều Cẩm.

 

“Công chúa.” Tử Thanh hơi ôm quyền, ánh mắt dừng trên người Triều Cẩm, rốt cuộc nàng đã tỉnh, âm thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thở phào nhẹ nhõm.

 

“Tử Thanh…” Triều Cẩm cười nhìn nàng, nhịn không được mà mở miệng gọi.

 

“Thiếu tướng qua, bản cung gọi ngươi đến đây là vì muốn cho ngươi nhìn một chút nữ tử chấp nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bất hối này.” Huyền Hoàng công chúa bỗng nhiên mở miệng, Tử Thanh vạn lần không nghĩ tới lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một câu như vậy.

 

“Ngươi giết đệ đệ của ta, thể sống đến ngày hôm nay vì vị Sử tiểu thư này đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đáp ứng giúp bản cung đánh trận, nếu ngươi còn coi mình nam tử lương tâm, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nênphụ một phen thâm tình này của nàng hay không?” Huyền Hoàng công chúa lạnh lùng nhìn Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thanh.

 

“Công chúa!” Triều Cẩm cả kinh, vẻ mặt kinh hoảng nhìn Tử Thanh.

 

Tử Thanh hít một hơi thật sâu: “Rốt cục công chúa muốn nói gì?”

 

“Hôm nay bản cung nói hơi nhiều rồi, nơi này để lại cho ngươi cùng Sử tiểu thư trò chuyện đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Huyền Hoàng công chúa cười nhẹ: “Ngươi cần phải hảo hảo thương yêu Sử tiểu thư, nếu một ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nàng hương tiêu ngọc vẫn, cái mạng nhỏ của ngươi cũng sẽ không còn.” Nói xong liền cười, vén rèm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi ra ngoài.

 

Quả nhiên, thù giết đệ đệ, ngươi không bỏ xuống được!

 

Tử Thanh mày nhíu chặt, quay đầu lại , bình tĩnh nhìn Triều Cẩm: “Triều Cẩm, nàng lại làm chuyện ngốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghếch gì, phải không?”

 

Triều Cẩm chỉ lắc đầu, chua xót cười: “Đây chuyện của mình ta, Tử Thanh, nàng thể không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 để trong lòng.”

 

“Triều Cẩm, ta chỉ muốn nói với nàng một câu.” Nghiêm túc nhìn Triều Cẩm, Tử Thanh đỡ lấy đôi vai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 run rẩy của nàng: “Đời này kiếp này, nếu nàng có chuyện gì, ta cho liều mạng cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tới cứu nàng, không phải ta thể còn sống hay không, là, ta không muốn khiến nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lại bị tổn thương dù chỉ một phần.”

 

“Nàng vẫn sẽ bảo vệ ta như vậy sao?” Rơi lệ cười, Triều Cẩm giương mắt nhìn Tử Thanh.

 

“Ta sẽ.” Tử Thanh gật đầu, nở nụ cười ấm áp: “Bộ dáng lúc nàng khóc, thật sự khó coi.”

 

“Ta sẽ không khóc…” Nhẹ nhàng tựa vào lòng Tử Thanh, nước mắt Triều Cẩm đột nhiên òa ra như đê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vỡ: “Nàng thể trả lời ta một vấn đề không?”

 

“Nàng nói đi.” Tử Thanh nhíu chặt mày, trái tim vẫn co rút đau đớn.

 

“Nếu như…nếu như lúc trước Biện Châu, không gặp gỡ Nhã hề, nàng thể toàn tâm toàn ý thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 yêu ta cả đời hay không?”

 

“Ta sẽ.” Tử Thanh ôm chặt thân mình co rúm của nàng, cố nén nước mắt: “Kiếp này, ta trả lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tình cảm cho Nhã nhi, kiếp sau, ta sẽ trả cho nàng, toàn tâm toàn ý.”

 

“Kiếp sau?” Triều Cẩm bỗng nhiên nở nụ cười: “Vì kiếp sau này, ta chờ.”

 

“Nhưng Triều Cẩm, nàng sẽ rất khổ sở, ta không muốn nàng như thế này.”

 

“Không phải nàng nói sẽ dùng tính mệnh để bảo hộ ta sao? Kỳ thật…ta cược thắng rồi.” Triều Cẩm gạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nước mắt, nhưng lệ vẫn thi nhau rơi xuống: “Ta dùng chân tâm một đời, đổi lấy nàng thật lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 yêu thương ở kiếp sau, ta thực vui vẻ…thật sự rất vui…”

 

Nâng tay lau nước mắt trên mặt nàng, Tử Thanh nhíu mày lắc đầu: “Triều Cẩm, bộ dạng này của nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thực khó coi…”

 

Triều Cẩm nhướn mày, cười cười: “Ta không khóc, không khóc…” Bỗng nhiên đưa tay chạm vào ngân giáp trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Tử Thanh, nhẹ nhàng kéo ra.

 

“Triều Cẩm, nàng!” Tử Thanh vội vàng tránh né: “Đừng làm vậy…”

 

Triều Cẩm chỉ lắc đầu: “Ngân giáp trên người nàng rất lạnh, ta chỉ muốn một chút ấm áp.”

 

Thở dài, Tử Thanh cởi ngân giáp ra, đem nàng kéo vào lòng: “Triều Cẩm, đối tốt với chính mình, được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không?”

 

“Được…” Triều Cẩm ôm chặt Tử Thanh: “Ta biết nàng đã phu quân của Nhã Hề, ta sẽ không khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nàng phụ Nhã Hềmột phần…Tối nay, ta chỉ muốn nàng thể toàn tâm toàn ý ôm ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lần cuối.”

 

“Được.” Tử Thanh gật đầu.

 

Triều Cẩm nằm trong lòng không ngừng run rẩy, nước mắt dần dần thấm ướt vạt áo Tử Thanh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 92 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc