GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 102: Quyển 5 - Chương 102: Loạn điểm uyên ương

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Quang Nghĩa Quận chúa Sử Triều Cẩm trung hiếu trí tuệ, rất được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lòng trẫm, Sử Minh đại nghĩa quy thuận Đường, trẫm cảm thấy rất vui mừng, đặc biệt tứ hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho thái tử Dự, mong hai người vĩnh kết đồng tâm, cùng hưởng thái bình.”

 

Một đạo thánh chỉ từ trên trời giáng xuống, khiến Thái Bình Quận vương phủ dậy lên trăm ngàn tầng sóng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

 

Nhìn thân mình quỳ thẳng tắp của Triều Cẩm, Tử Thanh nghiêm túc nhìn nàng: “Nếu nàng không muốn, không ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể ép nàng.”

 

Triều Cẩm nhẹ nhàng lắc đầu, chua xót cười: “Có lẽ…ta nên trả lại cho cha ân tình dưỡng dục kiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này…”

 

“Triều Cẩm!” Tử Thanh liên tục lắc đầu: “Hạnh phúc cả đời, sao thể khinh suất như thế?”

 

“Ta đã từng được hạnh phúc rồi, Tử Thanh, nàng hiểu ta mà.” Triều Cẩm ảm đạm cúi đầu, lại bỗng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiên cười: “Tử Thanh, chỉ cần nàng còn nhớ ước hẹn kiếp sau kia, Sử Triều Cẩm ta lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này gả đi thì sao chứ?” Giương mắt, nhìn công công truyền chỉ: “Sử Triều Cẩm tiếp chỉ, vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

 

Nhìn thánh chỉ đặt lên tay Triều Cẩm, Tử Thanh nhịn không đượcbật dậy đoạt lấy: “Triều Cẩm nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho phải gả thì cũng không được gả cho người hoàng tộc, nàng ràng biết triều đình đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 âm thầm triển khai kế hoạch, nếu khai chiến, nàng sẽ lâm vào cảnh vạn kiếp bất phục!”

 

“Thái Bình Quận vương! Ngươi làm cái vậy?” Truyền chỉ công công lạnh lùng nhìn Tử Thanh: “Hay ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn lão bẩm với Hoàng thượng, Thái Bình Quận vương muốn kháng chỉ?”

 

“Ta thật ra lại muốn hỏi, đến tột cùng thì Hoàng thượng nghĩ thế nào?” Tử Thanh lạnh lùng hỏi lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công công truyền chỉ cả kinh, không khỏi run lên.

 

“Ngươi…ngươi…lão sẽ quay về tâu với Hoàng thượng!”

 

“Ngươi cứ việc đi!” Tử Thanh hiên ngang quát, nhìn truyền chỉ công công mặt mày xám xịt rời khỏi Quận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vương phủ.

 

“Tử Thanh, nàng tội phảitarước họa vào thân?” Triều Cẩm ưu nhìn nàng, ngươi đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang thương xót ta? Hay là…luyến tiếc ta? Một mạt lo lắng dâng lên trong lòng, Triều Cẩm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khỏi cười nhẹ.

 

Tử Thanh khẽ cười, đỡ Triều Cẩm đứng lên: “Triều đình sẽ không dám làm gì ta đâu!”

 

“Nay thì không, nhưng không nghĩa tương lai sẽ không. Tử Thanh, nàng không hiểu được những kẻ nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tử tay nắm quyền cao đến tột cùng thì trong lòng nghĩ đâu.” Triều Cẩm thở dài, giơ tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn đoạt lại thánh chỉ trong tay Tử Thanh: “Đưa thánh chỉ cho ta, bây giờ, ta không thể không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gả.”

 

“Không!”

 

“Mặc phải gả, ngươi cũng không thể gả cho thái tử!” Bỗng nhiên, thanh âm Nhã Hề vang lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ thấy nàng hít sâu một hơi, tiến vào tiền đường, lại gần giữ chặt tay Triều Cẩm: “Người nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy ngươi, không phải thái tử điện hạ, là…” Ánh mắt chuyển lên người Tử Thanh vẫn đang kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngạc đứng một bên, tuy phiếm lệ quang, nhưng lại thản nhiên: “Tử Thanh, nàng còn muốn thiếu nợ Triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cẩm bao nhiêu nữa đây?”

 

“Nhã nhi!” Trái tim Tử Thanh nhói đau: “Nàng đã quên những lời ta nói với nàng sao?”

 

Hoảng hốt gạt tay Nhã Hề ra, Triều Cẩm mãnh liệt lắc đầu: “Nhã Hề…ngươi đừng làm việc ngốc nghếch thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này…Ta không cần ngươi thương hại! Lại càng không cần Tử Thanh thương hại!” Kiên định nhìn chằm chằm Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thanh, Triều Cẩm nhịn nước nước mắt trực rơi xuống, run rẩy mở miệng: “Đời này kiếp này, Sử Triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cẩm ta tuyệt đối sẽ không gả cho Yến Tử Thanh nàng!”

 

Tâm Tử Thanh mãnh liệt chấn động, Triều Cẩm, ngay cả kháng chỉ nghịch thiên, lần này, ta cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không để mặc nàng lấy nhân duyên của mình đi làm chuyện ngốc như thế!

 

“Đến giờ phút này, nàng không ngăn cản được chuyện ta gả cho hoàng thất Đường!” Thê lương cười, Triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cẩm xoay người rời đi, nếu ta không đáp ứng gả cho hắn, Tử Thanh, chẳng phải sẽ là nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kháng chỉ gặp họa sao? Ta không thể để cho nàngchuyện gì…

 

Một cỗ thê lương tràn ngập trái tim, Tử Thanh thống khổ nhìn Nhã Hề: “Vì sao nàng lại làm chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngốc nghếch này?”

 

Nhã Hề rưng rưng lệ lắc đầu: “Không phải nàng cùng Triều Cẩm vẫn đều làm loại việc ngốc như thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao?” Tiến lên đem thánh chỉ đang được gắt gao nắm lấy trong tay nàng rút ra, Nhã Hề giương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt nhìn nàng, nước mắt trào ra: “Nhiều năm qua như vậy rồi, nàng toàn tâm toàn ý yêu thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta, nhưng trái tim nàng cũng toàn tâm toàn ý chịu dày Triều Cẩm, không phải sao?”

 

“Triều Cẩm đã đủ đau khổ…” Nhã Hề nắm chặt tay Tử Thanh: “Tử Thanh trong lòng ta, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quân tử đỉnh thiên lập địa, không nên cô phụ ai, cũng không nên thua thiệt ai…”

 

“Nhã nhi, trái tim không phải phân chia như vậy…” Tử Thanh run run mở miệng, nâng tay gạt đi nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt trên Nhã Hề: “Ba người cùng một chỗ, chỉ khiến cho cả ba đều thống khổ….”

 

“Nhã nhi không khổ…” Gượng cười, Nhã Hề ôm chặt lấy Tử Thanh: “Nàng cùng Triều Cẩm đều đem nỗi khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cất trong lòng, lại muốn để cho ta một mình vui vẻ, đối với ta như vậy nói thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại dày vò…Ta tin tưởng, Triều Cẩm hạnh phúc, tâm của nàng cũng sẽ không bị dày vò, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta…” Nhã Hề cố nuốt nước mắt: “Thân linh nhân, thể được một mối tình thâm của nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì đã hạnh phúc hơn rất nhiều linh nhân rồi…”

 

“Nhã nhi…đủ rồi…”

 

“Đứa ngốc…” Tử Thanh nhẹ nhàng gọi, lại nặng nề vô cùng, Nhã nhi ngốc…Ta biết mình nên trả nợ Triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cẩm, chỉ như thế, nàng mới thể thoát khỏi cuộc hôn nhân chính trị này, nhưng mà, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 luận thế nào, kiếp này ta cũng sẽ không cô phụ nàng chỉ một phần!

 

“Quận Vương gia, Thánh Thượng thỉnh Quận vương gia mau chóng tiến cung.” Bỗng nhiên, thị vệ liền tiến vào bẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 báo.

 

“Được!” Tử Thanh nhíu mày, nở nụ cười an nhiên với Triều Cẩm: “Ta sẽ khiến nàng và Triều Cẩm đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 an lòng.”

 

“Tử Thanh…” Lòng Nhã Hề mãnh liệt chấn động, nỗi bất an nói không nên lời dâng lên trong lòng.

 

“Yên tâm.” Tử Thanh khẽ gật đầu, sửa sang lại y quan, bước ra khỏi Quận vương phủ.

 

Nặng nề nện bước lên thềm đá hoàng cung Trường An, Tử Thanh ngửa đầu nhìn tường hồng ngói xanh nguy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nga trước mặt, nương cùng cha, chính bởi chuyện loạn điểm uyên ương hoang đường bỏ lỡ cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đời, giờ đây, cũng phải đến lượt Triều Cẩm sao?

 

Từng bước bước vào đại điện, một cỗ sát khí đập thẳng vào mặt.

 

Thái tử Dự cao cao đứng bên cạnh Túc Tông, đồng dạng vẻ mặt tức giận giống nhau.

 

Vị công công truyền chỉ kia như thể khiêu khích liếc xéo Tử Thanh, tựa hồ chuẩn bị xem một vở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kịch hay ho tự tay mình thao túng.

 

Cả triều văn quan đều đăm chiêu nhìn mặt Tử Thanh, giống như muốn từ trên mặt nàng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra điều đó?

 

Mục quang cuối cùng chạm phải ánh mắt lạnh như băng của Huyền Hoàng công chúa, lòng Tử Thanh thầm phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lạnh, ngươi hôm nay muốn nhìn ta chết sao?

 

“Vi thần khấu kiến bệ hạ, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Tử Thanh phất áo bào quỳ xuống đất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thanh âm lanh lảnh vang lên trong đại điện nặng nề.

 

“Thái Bình Quận vương, trẫm hôm nay nghe nói, ngươi xuất ngôn nhục mạ thái tử không xứng với Quang Nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quận chúa, việc này hay không?” Túc Tông đen mặt, lạnh lùng mở miệng.

 

Tử Thanh lạnh lùng cười: “Nguyên lai bệ hạ tình nguyện tin tưởng một tên hoạn quan cũng không nguyện tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tử Thanh.” Giương mắt chống lại ánh mắt thái tử: “Thái tử điện hạ ngày đó dũng cảm đoạt lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trường An, thiên hạ chúc mừng, luận về công huân, thể nào chỉ xứng với Quận chúa thôi?” Ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt chuyển sang Huyền Hoàng công chúa: “Vi thần chính cảm thấy, nếu thái tử cùng Đột Quyết thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hôn thì tốt hơn nhiều so với việc lấy Quang Nghĩa Quận chúa.”

 

Huyền Hoàng công chúa không khỏi cả kinh, xa cách nhiều năm, Yến Tử Thanh ngươi thế nhưng học được “Di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hoa tiếp mộc”!

 

Túc Tông lạnh lùng nhìn vào mắt Tử Thanh: “Trẫm hỏi là, ngươi từng nói thế không?”

 

Tử Thanh ôm quyền: “Tử Thanh đã nói là, Quang Nghĩa Quận chúa không xứng với thái tử, nhưng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108sao người thế nhưng lại nói xuyên tạc lời Tử Thanh, phá hỏng tình nghĩa thúc cháu giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vi thần cùng bệ hạ. Tử Thanh cả gan hỏi, kẻ này rắp tâm ý gì?” Ánh mắt bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bách vị công công truyền chỉ kia, sát ý đột nhiên lóe lên.

 

“Bệ…hạ…Bệ hạ, lão nô nói từng câu đều thật!” Truyền chỉ công công hoảng sợ quỳ xuống, run giọng trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tình: “Rõ ràng Quang Nghĩa Quận chúa đã muốn tiếp chỉ, nhưng Thái Bình Quận vương thế nhưng lại đoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lấy thánh chỉ, nói…nói Quận chúa gả ai đều được, chỉ không thể gả cho hoàng tộc…Những lời đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều do hắn nói!”

 

“Đại Đường bệ hạ,thể cho phép Huyền Hoàng nói một câu không?” Bỗng nhiên, Huyền Hoàng công chúa cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mở miệng.

 

“Công chúa mời nói.” Túc Tông nén xuống lửa giận, một tên hoạn quan hèn mọn như công công truyền chỉ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nếu thực sự không nghe thấy những lời Tử Thanh mắng, sao dám dĩ hạ phạm thượng, tùy ý vu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cáo đây? Nhìn nét mặt bình tĩnh thản nhiên của Tử Thanh, nhiều năm bình định, Tử Thanh không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nửa điểm bất trung bất kính, lại như thế nào đột nhiênmột Quận chúa nhục mạ thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tử? Đến tột cùng thì ai đang nói dối?

 

Huyền Hoàng công chúa ánh mắt ác độc liếc Tử Thanh một cái: “Đại Đường bệ hạ, có biết chăng Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bình Quận vương cùng Quang Nghĩa Quận chúa vốn chính một đôi ái lữ, ngài đột nhiên ban Quận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chúa cho thái tử, xin hỏi, ai thể không giận đây?”

 

“Huyền Hoàng! Ngươi đừng vội nói bậy!” Tử Thanh hung hăng quát, vạn vạn lần không ngờsẽ nói những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lời này.

 

“Chẳng lẽ bản cung nói không đúng?” Huyền Hoàng công chúa lạnh lùng nhìn Tử Thanh: “Bản cung nhớ lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mới gặp ngươi cùng Sử Triều Cẩm, nàng toàn thân áo quàn rách nát, cũng chỉ khoác một kiện áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 choàng của ngươi. Xin hỏi, vùng hoang vu ngoại, hai người các ngươi đến tột cùng là làm cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gì?” Không chờ Tử Thanh mở miệng, Huyền Hoàng công chúa đi một bước tiến lại gần Tử Thanh: “Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày ấy ngươi Sử Triều Cẩm thanh thanh bạch bạch đi, vậy bản cung lại hỏi ngươi một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 câu, năm đó Vân Châu, ngươi dám nói ngươi chưa từng hôn nàng? Chưa từng ôm nàng? Chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 từng tiếp xúc da thịt không?”

 

Một câu này hỏi ra, cả triều văn quan đều mặt đỏ tim đập.

 

Thái tử Dự giận dữ xoay người: “Phụ hoàng, loại nữ tử đã sớm không còn trinh tiết này, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tộiphải tứ hôn cho nhi thần?”

 

Túc Tông đại kinh thất sắc, lạnh lùng trừng mắt với Tử Thanh: “Thái Bình Quận vương! Nếu ngươi cùng Quang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nghĩa Quận chúa đã sớm là ái lữ, sao còn không sớm nói cho trẫm biết, khiến trẫm hoang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đường hạ chỉ, tổn hại thanh danh của thái tử?”

 

“Đại Đường bệ hạ, nếu đã sai lầm rồi, vậy không bằng đâm lao phải theo lao, tứ hôn Sử Triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cẩm cho Thái Bình Quận vương? Như vậy, Thái Bình Quận vươngđược kiều thê, tất nhiên sẽ càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trung thành tận tâm với bệ hạ.” Huyền Hoàng công chúa cười nhẹ, ngón tay dừng lại trên vai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tử Thanh, vỗ nhè nhẹ, thấp giọng nói: “Bản cung thỏa mãn ước nguyện của ngươi, ngươi có nguyện cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thực hiện một tâm nguyện cho bản cung không?”

 

“Việc này…” Túc Tông cúi đầu trầm tư: “Các khanh nghĩ thế nào?”

 

Văn quan đều quỳ gối: “Lời công chúa nói, rấtđạo lý.”

 

Tử Thanh chống lại ánh mắt Huyền Hoàng công chúa: “Ngươi đến tột cùng muốn làm gì?”

 

Thanh âm cực thấp vang lên, Huyền Hoàng công chúa chỉ nhẹ nhàng cười: “Hoặc phụ Nhã Hề, hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kháng chỉ cự hôn, khiến cho bản cung tận mắt nhìn thấy đầu ngươi rơi xuống đất?”

 

Ánh mắt Túc Tông dừng lại trên mặt Tử Thanh: “Hôm nay trẫm tạm thời mặc kệ ngươi đến tột cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108nhất thời xúc động mà nhục mạ thái tử hay không, nhưngnếu trẫm đã mở kim khẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì việc vô pháp thu hồi! Thái Bình Quận vương cùng Quang Nghĩa Quận chúa nếu đã lưỡng tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tương duyệt, trẫm tự nhiên không nên chia cắt uyên ương Truyền khẩu dụ của trẫm, tứ hôn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thái Bình Quận vương cùng Quang Nghĩa Quận chúa, ngay hôm nay thành hôn!”

 

“Vi thần tuân chỉ!” Thanh âm Tử Thanh bỗng nhiên vang lên, làm cho Huyền Hoàng công chúa chấn động.

 

“Ngươi…ngươi thế nhưng…” Huyền Hoàng công chúa quả thực không thể tin được Tử Thanh sẽ đột nhiên đáp ứng.

 

Tử Thanh thở phào nhẹ nhõm, ôm quyền hướng Túc Tông: “Chỉ là nay nghịch tặc chưa trừ, tâm nguyện của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vi thần chưa xong, nếu lúc này thành hôn, trong lòng không khỏi quỷ. Cho nên, hôm nay Tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thanh đặc biệt thỉnh cầu bệ hạ cho mang binh đi tiếp viện Quách nguyên soái, đợi ngày thiên hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thái bình, vi thần lại thỉnh bệ hạ uống một chén rượu mừng này!”

 

Huyền Hoàng công chúa bỗng nhiên sáng tỏ ý tưởng của Tử Thanh, ngươi muốn dùng kế hoãn binh! Chờ ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiên hạ thái bình rồi, nếu ngươi dùng công tích thối hôn, phóng sinh Sử Triều Cẩm, vậy thì Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đường bệ hạ cũng chắc chắn sẽ đáp ứng, bản cung cũng không làmđược ngươi!

 

“Đại Đường bệ hạ đã mở kim khẩu, hôm nay chính hôm nay, Thái Bình Quận vương chẳng lẽ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kháng chỉ? Nếu lại khiến cho bệ hạ sửa lại kim khẩu, người trong thiên hạ tất sẽ chê người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bệ hạ.”

 

“Lời công chúa nói rất đúng, Tử Thanh, ngươi một lòng đền nợ nước, trẫm cảm thấycùng vui mừng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng mà, nếu tối này ngươi không cưới Triều Cẩm, vậy trẫm sẽ phải trị ngươi tội kháng chỉ!” Túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tông thở dài một tiếng.

 

Huyền Hoàng công chúa cười nhìn Tử Thanh: “Chúc mừng Quận vương, tối naynguyện mời bản cung cùng uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một ly rượu mừng không?”

 

Tử Thanh cắn răng ôm quyền: “Nếu công chúa nguyện ý nể mặt, Tử Thanh tất nhiên nguyện ý.”

 

Tâm loạn như ma, Tử Thanh lại bình tĩnh nhìn Huyền Hoàng công chúa, ngươi trăm phương ngàn kế muốn tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hợp cho ta cùng Triều Cẩm như thế, không phải muốn làm cho ba người chúng ta đều thống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khổ sao? Vậy thì, ta sẽ khiến ngươi thất vọng!

 

Khóe miệng Huyền Hoàng công chúa nhẹ nhàng cong lên thành nụ cười, Yến Tử Thanh, thế cục ngươi rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lúc này, ngươi trốn không thoát đâu. Tối nay, ta muốn hỉ yến của ngươi biến thành tang yến!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 102 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc