GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 87: Quyển 4 - Chương 87: Sinh tử nơi tuyệt cốc

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Tử Thanh công tử, phía trước chínhtuyệt cốc!”

 

Cưỡi ngựa tới trước cửa cốc, bên trong khói lửa cuồn cuộn, hiển nhiên đã ác chiến lâu rồi.

 

“Lần này A Sử Na Côn dẫn theo bao nhiêu binh mã?” Tử Thanh nhìn kỹ địa thế rừng núi hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bên trái phải tuyệt cốc, vội vàng hỏi tướng Đột Quyết đi theo sau.

 

“Vốn là một vạn, nhưng mà…nếu một vạn người thì không khả năng bao vây được tám ngàn thiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kỵ của Sử tiểu thư, chắc viện binh tới.” Tướnggấp giọng bẩm báo: “Tử Thanh công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tử, chúng ta giờ nên làm thế nào?”

 

Thâm cốc, thâm cốc, khônglợi cho kỵ binh, nên làm cái bây giờ? Chỉ ba ngàn người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nếu bên trong hơn hai vạn quân địch thì đi vào cũng chết!

 

Cố gắng nhớ lại phim truyền hình từng xem, Bác Vọng Pha! Đúng rồi! Bác Vọng pha! Tử Thanh vươn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra, cảm giác hướng gió, đúng hướng gió thổi về phía trong cốc.

 

“Mọi người chuẩn bị sẵn đồ châm lửa!” Tử Thanh mau chóng hạ lệnh, cởi ngoại bào của mình xuống trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tiên: “Cởi hết bào giáp của các ngươi ra!”

 

“Tuân lệnh!” Ba ngàn thiết kỵ lập tức cởi giáp bào.

 

“Đốt lửa!” Tử Thanh hạ lệnh, đem ngoại bào của mình đến bên trên cái đánh lửa của kỵ binh đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bên cạnh mình, nhất nhất đốt lên.

 

“Khi nào xông tới cửa cốc, mọi người đem áo choàng ném hết vào trong cốc! Chúng ta đây chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bọn chúng chịu không nổi mà chạy ra!” Tử Thanh ra lệnh, giục ngựa phóng tới trước.

 

“Tuân lệnh!” Ba ngàn thiết kỵ theo sát hành động, đốt cháy ngoại bào ném vào trong cốc, khoảnh khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy giống như ba nghìn ngôi sao băng rơi xuống thế gian.

 

Lửa mượn gió thổi, sau một khắc liền biến thành thế lửa cháy lan đồng cỏ, thiêu đốt về hướng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cốc.

 

Tiếng kêu thảm của binh lính Đột Quyết đột nhiên vang lên, từng tên từng tên hoảng loạn lao ra.

 

“Sát –!” Tử Thanh hạ lệnh, kiếm nhuốm máu tươi.

 

Tướng sĩ dưới trướng A Sử Na Côn đang vội vàng chạy trốn, làm sao ngờ được mới thoát khỏi biển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lửa thế nhưng đã lại gặp phục binh, một đám bị thương ứng chiến, sao thể đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thủ của ba ngàn thiết kỵ.

 

Thế lửa càng ngày càng lớn, Tử Thanh ghìm ngựa quay đầu, Triều Cẩm, trăm ngàn lần nàng đừngviệc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gì! Trái tim mạnh mẽ đau nhói, cõi lòng hoảng loạn một khắc cũng không yên được.

 

Nhìn binh lính Đột Quyết lao ra khỏi cửa cốc dần dần ít đi, khẳng định quân của A Sử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Na Côn vây khốn Triều Cẩm đã rút đi đến hơn phân nửa, không thể đợi thêm được nữa!

 

Tử Thanh kéo mạnh dây cương, phóng về phía tuyệt cốc…

 

“Triều Cẩm –! Triều Cẩm –!” Lửa cháy sang rực, con ngựa dưới thân dần dần bồn chồn không yên, khói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đặc cuồn cuộn, nơi nơi đều là binh Đột Quyết ôm đầu chạy trốn, đâu có thân ảnh Triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Cẩm?

 

“Khụ khụ…” Tử Thanh hít vào một ngụm khói, nhịn không được ho khan một trận kịch liệt.

 

Triều Cẩm, Triều Cẩm, trăm ngàn lần nàng đừng gặp chuyện không may!

 

“Hi luật luật –!” Móng trước của con ngựa dưới thân bỗng nhiên hất lên không trung, Tử Thanh không nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chặt dây cương, trong nháy mắt liền bị hất ngã xuống ngựa.

 

Từng luồng sóng nhiệt nóng rực đập vào mặt, một phiến không trước mắt tràn ngập đau đớn.

 

Một đạo hàn quang đột nhiên đánh tới, Tử Thanh xoay kiếm chắn ngang, chạm phải một đôi mắt hung hãn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

 

“A Sử Na Côn!”

 

“Là ngươi phóng hỏa thiêu hậu quân của ta!tiểu tử!” A Sử Na Côn hung ác rống lên, đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đao trong tay đột nhiên chém xuống.

 

Tử Thanh ra sức vung kiếm, lại bị An Sử Na Côn đẩy lùi từng bước, lửa táp đến, nơi khuỷu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tay bị lửa thiêu bỏng rát. Hít một hơi, Tử Thanh rống giận: “Triều Cẩm đâu? nơi nào?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Giữa đám khói đặc, một kiếm chém về phía A Sử Na Côn.

 

“Xú tiểu tử!” Trường đao bổ ra, chỉ thấy thân mình A Sử Na Côn bỗng nhiên lảo đảo, như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bị cái gì đụng trúng.

 

Kiếm của Tử Thanh khôngchống lại, đâm thẳng vào vai A Sử Na Côn, một vòi máu tươi phụt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra!

 

“Tử…Thanh…” Dưới chân bỗng truyền tới một âm thanh quen thuộc.

 

“Triều Cẩm!” Tử Thanh tìm kiếm phương hướng âm thanh phát ra, giữa khói đặc mênh mông tìm kiếm Triều Cẩm: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 “Triều Cẩm! Nắm lấy tay ta, ta mang nàng đi!”

 

Một đạo đao phong lạnh như băng xẹt qua tay Tử Thanh, Tử Thanh bổ nhào về phía trước, cùng A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Sử Na Côn đồng thời lao vào trong hỏa diễm.

 

Đao phong lạnh như băng đột nhiên đâm vào vai, Tử Thanh cắn răng xoay kiếm, hung hăng chém xuống dưới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thanh âm thảm thiết của A Sử Na Côn liền vang lên…

 

“Tử Thanh, khụ khụ…” Thanh âm Triều Cẩm vang lên giữa màn khói.

 

“Triều Cẩm, ta đây!” Ra sức tránh đao phong, Tử Thanh ngã ngồi xuống phía sau, lưng đụng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một thân thể đang run rẩy, đột nhiên xoay người, ôm chặt lấy: “Triều Cẩm, không có chuyện gì, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mang nàng ra ngoài!”

 

“Tử Thanh! Thật nàng! Thật nàng!” Triều Cẩm gục vào lòng Tử Thanh: “Nàng đã trở lại, rốt cục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã trở lại!”

 

“Đứa ngốc!” Tử Thanh vỗ nhẹ lưng nàng: “Chúng ta ra khỏi cốc đã rồi nói sau!” Nói xong liền kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Triều Cẩm, chạy về phía cửa cốc.

 

“Tử Thanh…ta…ta sợ không chống đỡ được…”

 

Cảm giác được lạnh lẽo trong lòng bàn tay nàng, Tử Thanh cả kinh quay đầu: “Triều Cẩm, rốt cuộc nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bị thương thế nào?” Hoảng loạn ôm lấy thân mình mềm nhũn của nàng, chỉ cảm thấy lòng bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một mảnh ướt át.

 

“Triều Cẩm! Triều Cẩm!” Lòng Tử Thanh đầy đau xót, ném bội kiếm trong tay xuống, bế nàng lên, thân thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 run rẩy kịch liệt, thì ra, nàng còn gầy hơn Nhã nhi…Triều Cẩm…nàng không thể chết được…

 

Áp môi lên trán nàng, Tử Thanh nhịn không được nước mắt rơi xuống, chân lại từng bước cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dám dừng, cuối cùng cũng chạy ra khỏi tuyệt cốc.

 

“Tử Thanh công tử ra rồi! Ra rồi!” Tướng Đột Quyết vây quanh cửa cốc không nhịn được mà hoan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hô, không tổn hại người nào, còn cứu được nhiều tướng bị vây như vậy, tiểu công tử của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thanh soái quả nhiên dũng mưu như Thanh soái! Đột Quyết thực phúc!

 

Thoát ra được khỏi biển lửa, Tử Thanh cuống quít kiểm tra thương thế của Triều Cẩm nằm trong lòng mình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

 

Khuôn mặt tái nhợt đập vào mắt Tử Thanh, Tử Thanh vừa nâng tay lên liền thấy không ngờ lại toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 máu, nhịn không được liếc nhìn thân mình Triều Cẩm, chỉ thấy phía trênmột vết đao máu chảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đầm đìa chói mắt.

 

“Triều Cẩm….” Lòng Tử Thanh nhói đau, lại ôm lấy nàng: “Nàng sẽ không việc đâu! Ta mang nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trở về, tìm Đỗ y quan, tìm Hoắc nương giúp nàng trị thương, nàng sẽ tốt thôi! Sẽ tốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thôi!”

 

“Tử Thanh…quãng đường này, xin nàng ôm ta, được không?” Triều Cẩm nắm chặt vạt áo Tử Thanh, đau khổ rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lệ.

 

“Được…” Nước mắt Tử Thanh rơi xuống mặt Triều Cẩm, nàng nở rộ một nụ cười xinh đẹp: “Nàng khóc…nàng thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhưng lại khóc vì ta…”

 

“Triều Cẩm…” Cẩn thận bế nàng lên ngựa, Tử Thanh ôm chặt nàng vào trong lòng: “Cố chống đỡ, nàng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không việc gì đâu…”

 

“Tử Thanh…” Triều Cẩm cười khẽ: “Nếu như…có thể cứ vậy chết trong lòng nàng…thì tốt rồi…”

 

Tử Thanh đột nhiên chấn động, gắt gao nhíu mày: “Nàng đừng nói như vậy, được không?” Thúc ngựa phóng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 điên, máu của Triều Cẩm dĩ nhiên đã thấm ướt vạt áo Tử Thanh.

 

Run rẩy, nước mắt Tử Thanh ào ào tuôn rơi: “Nàng phải hảo hảo sống sót, chờ ta trả cho nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ta thiếu của nàng nhiều như vậy…”

 

“Nhưng mà…thứ ta muốn…nàng lại không cho ta được…” Nước mắt Triều Cẩm ứa ra, Tử Thanh, đời này được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 những giọt lệ đó của nàng, ta đã không còn hối tiếc…Ở Sử gia, chưa từng một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thật lòng thương xót rơi lệ ta…Chỉ nàng…chỉnàng…

 

“Triều Cẩm, nàng nghe cho kỹ đây, ta không cho phép nàng chết, nàng nghe không?”

 

“Không nghe thấy…không nghe thấy…”

 

Run run vuốt ve gương mặt Tử Thanh, Triều Cẩm ra sức ngẩng đầu lên, đôi môi có chút lạnh lẽo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như băng áp lên mặt Tử Thanh: “Chân chính hôn ta một lần, được không?”

 

Tử Thanh run lên, cúi đầu nhìn nàng hai mắt đẫm lệ, bỗng nhiên ghìm ngựa, ôm lấy mặt nàng: “Triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Cẩm, nàng thực khờ quá! Đứa ngốc!”

 

Đôi môi nóng bỏng của Tử Thanh chạm lên môi nàng, một Triều Cẩm nhiệt tình như lửa ngoài thành Biện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Châu, một Triều Cẩm quyết tuyệt trên sông Hoàng nơi Lạc Dương, một Triều Cẩm kiêu ngạo chuyện trò © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong ngôi đình tại thành Phạm Dương, một Triều Cẩm từng giúp đỡ nhau bảo vệ Vân Châu, một Triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Cẩm nơi đại doanh Đột Quyết nuốt lệ hiến thân…Trong nháy mắt tất cả như hiện lên…giống như lửa cháy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đem trái tim thiêu đốt đến đau đớn.

 

Lưu luyến tách khỏi đôi môi Tử Thanh, Triều Cẩm hai mắt rưng rưng cười: “Nàng…trong lòng nàng lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghĩ tới…ta?”

 

Tử Thanh im lặng gật đầu, kéo dây cương: “Ta còn chuyện muốn nói với nàng, nàng phải cố gắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chống đỡ, đừng để ta phải chê cười.”

 

“Không…ta không muốn nghe…” Triều Cẩm gắt gao tựa vào lòng Tử Thanh, suy yếu nhắm mắt lại, khóe miệng gợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lên ý cười thỏa mãn.

 

“Là những lời từ tâm can.” Tử Thanh đột nhiên thúc ngựa, mang theo Triều Cẩm chạy về phía Vân Châu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

 

Cưỡi ngựa chạy vào thành Vân Châu, Tử Thanh để ngựa ngoài phủ, ôm chặt Triều Cẩm chạy vào trong: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 “Đỗ y quan, Hoắcnương, mau ra đây cứu Triều Cẩm!”

 

“Làm sao vậy?” Đỗ y quan vội vàng đi ra, vừa nhìn thấy Tử Thanh cùng Triều Cẩm cả người đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 máu tươi, không khỏi cả kinh: “Công tử hai người sao lại bị thương nặng thế này?”

 

“Ta không sao, mau cứu nàng! Mau cứu nàng!” Tử Thanh hoảng loạn nhìn Triều Cẩm nằm trong lòng: “Nàng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể chuyện gì được!”

 

Hoắc Hương theo sát tới, nhìn thấy liền nặng nề hít sâu một hơi: “Yến công tử, mau đem Sử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cô nương vào trong phòng!”

 

“Được!” Tử Thanh vội ôm Triều Cẩm vào nội đường, cẩn thận đặt trên giường.

 

Hoắc Hương đặt tay bắt mạch cho Triều Cẩm, nhẹ nhõm thở phào: “May mắn, tánh mạng không ngại, Yến công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tử ngươi thể yên tâm.” Nói xong liền đem Triều Cẩm xoay lại, xé rách huyết y trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nàng, kiểm tra vết thương, không khỏi thầm nhíu mày: “Kỳ quái?”

 

“Làm sao vậy?”

 

Hoắc Hương nhìn Tử Thanh, chỉ lắc lắc đầu, đứng dậy ra khỏi phòng, cầm hòm thuốc tiến vào, ưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhìn Tử Thanh: “Thương thế của nàng giao cho ta, ngươi mau đi tìm sư phụ để trị liệu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chút đi.”

 

“Sư phụ?”

 

“Chính Đỗ tiên sinh.”

 

“Được…” Tử Thanh xoay người, mới tới cửa thì đã thấy Đỗ y quan cầm hòm thuốc đứng cửa.

 

Đỗ y quan lắc đầu cười: “Công tử người a, thân thể này đúngtốt lên không được mấy ngày, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 may mà giờ này công chúa bị mời đến đại doanh ngoài thành nghe Nhã Hề cô nương hát, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không thấy bộ dạng này của người, tất nhiên sẽ lo lắng chết mất.”

 

“Nhã nhi hát ở đại doanh?” Tử Thanh cả kinh.

 

“Đúng vậy.” Đỗ y quan nhẹ nhàng kéo vai áo Tử Thanh, lại nhìn đám tóc bị thiêu cháy trên đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nàng: “Chờ ta băng vết thương của ngươi tốt đã, sau đó đổi một bộ y phục rồi hẵn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi tới đại doanh đón các nàng về, giờ Thanh tướng quân bảo vệ các nàng, không việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đâu.”

 

“Được rồi…” Không biếtcái gì, lòng Tử Thanh đột nhiên hoảng loạn, giống như sắp có đại sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phát sinh vậy. Nhịn không được giơ tay xoa xoa môi mình, Tử Thanh không khỏi nhíu mày, rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thì ta làm sao vậy?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 87 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc