GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 37: Quyển 2 - Chương 37: Du du khanh tâm

Đã copy!
Trước
#1 Quyển 1 - Chương 1: Trang Sinh hiểu mộng (1) #2 Quyển 1 - Chương 2: Thiên hàng bạch lang #3 Quyển 1 - Chương 3: Tử tức là sinh #4 Quyển 1 - Chương 4: Trợ Trụ vi ngược* #5 Quyển 1 - Chương 5: Uyển chuyển dư âm #6 Quyển 1 - Chương 6: Vì người mà say #7 Quyển 1 - Chương 7: Lời hứa của Triều Cẩm #8 Quyển 1 - Chương 8: Tái kiến giai nhân #9 Quyển 1 - Chương 9: [Tử Dạ Ca] thất truyền #10 Quyển 1 - Chương 10: Tiểu muội Sử gia #11 Quyển 1 - Chương 11: Lăng Trọng tướng quân #12 Quyển 1 - Chương 12: Mầm mống cừu hận #13 Quyển 1 - Chương 13: Nụ hôn khuynh tình #14 Quyển 1 - Chương 14: Mưa tên mờ ảo #15 Quyển 1 - Chương 15: Nhất tiễn phá địch #16 Quyển 1 - Chương 16: Một lời tạo nên khoảng cách #17 Quyển 1 - Chương 17: Chờ đợi Hoắc Hương xuất giá #18 Quyển 1 - Chương 18: Mượn người Bắc thượng #19 Quyển 1 - Chương 19: Kiệu hoa xuất môn #20 Quyển 1 - Chương 20: Vừa khéo tránh khỏi nguy cơ #21 Quyển 1 - Chương 21: Dừng chân nghỉ lại Lạc Dương #22 Quyển 1 - Chương 22: Tiểu tướng Lí phủ #23 Quyển 1 - Chương 23: Tiếng ca giản dị nơi rừng trúc vắng #24 Quyển 1 - Chương 24: Đêm dừng ở Lạc Dương #25 Quyển 1 - Chương 25: Xuôi thuyền trên sông Hoàng Hà #26 Quyển 2 - Chương 26: Hậu viện Sử phủ #27 Quyển 2 - Chương 27: Trực tiếp đối mặt An Lộc Sơn #28 Quyển 2 - Chương 28: Thiết lập tử địa #29 Quyển 2 - Chương 29: Ly kỳ nhận thân nhân #30 Quyển 2 - Chương 30: Nhận giặc làm cha #31 Quyển 2 - Chương 31: Nguyên tiêu nghe khúc hát #32 Quyển 2 - Chương 32: Thản nhiên cười #33 Quyển 2 - Chương 33: Thế ngoại đào nguyên #34 Quyển 2 - Chương 34: Một đêm bất an #35 Quyển 2 - Chương 35: Mạch nước ngầm Sử gia #36 Quyển 2 - Chương 36: Dùng chân tâm đánh cược #37 Quyển 2 - Chương 37: Du du khanh tâm #38 Quyển 2 - Chương 38: Đêm trước yến tiệc trong phủ #39 Quyển 2 - Chương 39: Nâng chén đối tuyết #40 Quyển 2 - Chương 40: Dạ yến Phạm Dương #41 Quyển 2 - Chương 41: Phượng Hoàng huyền đoạn #42 Quyển 2 - Chương 42: Ôm hận mà đâm #43 Quyển 2 - Chương 43: Vì nhi tử mà sốt ruột #44 Quyển 2 - Chương 44: Cùng chàng chung giấc mộng #45 Quyển 2 - Chương 45: Tiền đồ mờ mịt #46 Quyển 2 - Chương 46: Phá vỡ cuộc tập kích giữa đêm trăng #47 Quyển 2 - Chương 47: Khách qua đường vội vã #48 Quyển 2 - Chương 48: Trên đường gặp cố nhân #49 Quyển 2 - Chương 49: Dùng mưu kế phá sơn tặc #50 Quyển 2 - Chương 50: Tô Tình tuyệt vọng #51 Quyển 3 - Chương 51: Mới đến Vân Châu #52 Quyển 3 - Chương 52: Cầm tặc cầm vương #53 Quyển 3 - Chương 53: Giải nỗi lo buồn, xua tan mây mù #54 Quyển 3 - Chương 54: Mạch thượng hoa khai* #55 Quyển 3 - Chương 55: Tình căn đâm sâu bén rễ #56 Quyển 3 - Chương 56: Chuyện cũ năm đó #57 Quyển 3 - Chương 57: Một mình vào trại #58 Quyển 3 - Chương 58: Thánh chỉ đột nhiên rơi xuống #59 Quyển 3 - Chương 59: Mộc Lan tân truyền #60 Quyển 3 - Chương 60: Khấp huyết kinh lệ #61 Quyển 3 - Chương 61: Đại quân Đột Quyết #62 Quyển 3 - Chương 62: Quỳ gối bảo vệ Vân Châu #63 Quyển 3 - Chương 63: Chấp tử chi thủ #64 Quyển 3 - Chương 64: Sinh tử một đường #65 Quyển 3 - Chương 65: Mang kiếm xông vào phủ #66 Quyển 3 - Chương 66: Trái tim nữ nhân #67 Quyển 3 - Chương 67: Tửu yến Vân Châu #68 Quyển 3 - Chương 68: Lang bản hồng nhan #69 Quyển 3 - Chương 69: Nhẫn cỏ, kết tóc #70 Quyển 3 - Chương 70: Kim thiền thoát xác #71 Quyển 3 - Chương 71: Bốn bề thọ địch #72 Quyển 3 - Chương 72: Nghe thấy tin dữ #73 Quyển 3 - Chương 73: Cùng sói đánh cuộc #74 Quyển 3 - Chương 74: Tâm như tro tàn #75 Quyển 3 - Chương 75: Giấc mộng ngàn năm #76 Quyển 4 - Chương 76: Khác biệt như cách một đời người #77 Quyển 4 - Chương 77: Đêm trốn khỏi miệng sói #78 Quyển 4 - Chương 78: Quý nhân Thanh soái #79 Quyển 4 - Chương 79: Huyền Hoàng công chúa #80 Quyển 4 - Chương 80: Ân đoạn Lạc Dương #81 Quyển 4 - Chương 81: Không có thiên lý #82 Quyển 4 - Chương 82: Biết vậy chẳng làm #83 Quyển 4 - Chương 83: Loạn thế hùng tâm #84 Quyển 4 - Chương 84: Hương gạo thơm, nhạc vui mừng #85 Quyển 4 - Chương 85: Khoảnh khắc gặp lại #86 Quyển 4 - Chương 86: Phượng tới Vân Châu #87 Quyển 4 - Chương 87: Sinh tử nơi tuyệt cốc #88 Quyển 4 - Chương 88: Thẳng thắn chân thành đối đãi #89 Quyển 4 - Chương 89: Chúc ảnh Diêu Hồng #90 Quyển 4 - Chương 90: Lốc xoáy không biết được #91 Quyển 4 - Chương 91: Bí mật của Thanh soái #92 Quyển 4 - Chương 92: Đêm trước loạn thế #93 Quyển 4 - Chương 93: Trông ngóng về Lạc Dương ở phương nam #94 Quyển 4 - Chương 94: Đêm trốn khỏi Vân Châu #95 Quyển 4 - Chương 95: Binh biến lúc bình minh #96 Quyển 4 - Chương 96: Đêm do thám Lạc Dương #97 Quyển 4 - Chương 97: Danh dương Tương Châu #98 Quyển 4 - Chương 98: Cố thủ thành trì #99 Quyển 4 - Chương 99: Tiến lên phía bắc tới Sóc Phương #100 Quyển 4 - Chương 100: Lập kế liên hoàn #101 Quyển 5 - Chương 101: Tư Minh hàng Đường #102 Quyển 5 - Chương 102: Loạn điểm uyên ương #103 Quyển 5 - Chương 103: Vô tình rơi vào thế cục #104 Quyển 5 - Chương 104: Kháng chỉ nghịch thiên #105 Quyển 5 - Chương 105: Vì người không màng cái chết #106 Quyển 5 - Chương 106: Phù sinh nhược mộng
Tiếp
Cảnh báo: Không tìm thấy giọng Tiếng Việt. Vui lòng dùng Edge hoặc cài thêm giọng nói.

“Lục công tử, người làm sao vậy?”

 

“Không cần các ngươi quản!”

 

“Nhã nhi! Nhã nhi! Nàng hãy nghe ta nói đã.” Tử Thanh bối rối đuổi theo Nhã Hề, không để ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến nha hoàn thị vệ đangcùng kinh ngạcmột bên, một đường chạy tới hậu hoa viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bị đóng băng trước mắt.

 

Bịt chặt hai tai, Nhã Hề liều mạng lắc đầu: “Ta không nghe! Không nghe!” Nước mắt từng giọt thi nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 rơi xuống.

 

“Nhã nhi, vừa rồi ta Triều Cẩm không phải như nàng nghĩ…” Tử Thanh ảm đạm cúi đầu, muốn đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tay đỡ lấy hai vai run run của nàng, cũng lại tuyệt vọng buông xuống.

 

“Nhã nhi, ta biết hiện tại mặc kệ ta nóithì nàng cũng sẽ không nghe, ta chỉ muốn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cho nàng biết Phạm Dương rất nguy hiểm, đêm mai luận thế nào ta cũng phải mang nàng bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 yên rời khỏi nơi này…”

 

“Rời đi?” Thân mình Nhã Hề không khỏi run lên: “Chàng muốn ta rời đi một mình?”

 

“Đương nhiên không phải, còn Nhược tiểu thư cùng nương…Nhã nhi…” Nhẹ nhàng gọi một tiếng, Tử Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đột nhiên phát hiện ra thế nhưng lại không biết tiếp theo nên nói gì? Trái tim như bị đao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cắt, giống như hàng vạn con kiến đang gặm nhấm, giờ khắc này Tử Thanh không phân biệt được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ràng rốt cuộc trời lạnh hay vẫn cõi lòng lạnh giá.

 

“Chàng nói xong rồi?”

 

“Ta…ta…” Nhắm mắt lại, nặng nề thở dài, Tử Thanh xoay người sang chỗ khác, đột nhiên cảm thấy hết thảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước mắt tựa như một cơn ác mộng, ngày sau đến lúc ta nói cho nàng chân tướng, nàng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sẽ tỏ vẻ thế này sao? Trái tim, nhất thời đóng băng, cười chua chát, cũng đúng, đối với Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Đường nói, ta chỉ một kẻ qua đường thừa…là hẳn phải vội vàng đi qua, cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cũng không lưu lại, cái cũng không mang đi…”

 

“Tử Thanh!” Ấm áp truyền tới từ phía sau làm cho Tử Thanh run lên.

 

“Xin lỗi……” Trừ những lời này ra, Tử Thanh không biết còn thể nói cái nữa?

 

“Ngốc! Đứa ngốc!” Nắm tay nhỏ nhắn của Nhã Hề rơi như mưa trên vai Tử Thanh, nỗi đau từ vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thương truyền tới không so được với đau đớn trong tâm Tử Thanh giờ phút này.

 

“Vì sao chàng lại muốn bỏ rơi ta?”

 

“Ta…” Tử Thanh nghẹn lời không nói.

 

“Chàng muốn ta nhớ lời chàng nói, nhưng chàng nhớ lời ta nói với chàng không?” Vòng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trước mặt Tử Thanh, Nhã Hề vươn tay xoa lên đôi mày nhíu chặt của nàng: “Chàng nói sẽ giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta đi tìm con người chân thật của mình, nhưng chàng lại giữ khúc mắc lại cho chính mình! Chàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đã nói vĩnh viễn cũng không buông tay, nhưng chàng lại muốn để ta rời khỏi Phạm Dương! Chàng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói, muốn ta mặc kệ chàng thân phận cũng đều tin tưởng trong lòng chàng chỉmột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình ta, nhưng chàng lại đuổi theo ta giải thích việc vừa rồi giữa chàng cùng Sử tiểu thư…Chàng…ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 trong lòng chàng, ta…ta chẳng lẽ cái loại người cố tình gây sự, dễ dàng hoài nghi con người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 của chàng sao?”

 

Lắc đầu, lại lắc đầu, Tử Thanh không dám nhìn đôi mắt đẫm lệ của nàng.

 

“Vào lúc ta tuyệt vọng nhất, chàng bên ta, liều mạng bảo vệ ta – mà ở thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 điểm chàng gặp nguy hiểm, như thế nào chàng lại thể để ta cứ như vậy đi?”

 

“Nhã nhi…” Bắt lấy tay nàng, Tử Thanh giương mắt nhìn nàng bên trong con ngươi kia tràn đầy thâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tình, mang theo một tia u oán đau lòng.

 

Nước mắt chảy xuống, thanh âm Nhã Hề chút khàn khàn: “Ta chỉ muốn chàng bình yên, ta không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chàng lại làm nguy hiểm, chàng biết hay không?”

 

Nâng tay lau đi lệ rơi bên nàng, Tử Thanh lắc đầu: “Nhã nhi, ta sợ nàng bị thương tổn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 sợ ta không thể bảo vệ nàng chu toàn, cho nên ta mới muốn để nàng rời xa nơi này…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9

 

“Thế gian này, nơi nào chàng, nơi đó mớithế ngoại đào nguyên của ta…” Kiên định nói, vuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ve đôi mày Tử Thanh, gượng cười, cùng một câu lại nói ra trong nháy mắt, Nhã Hề nhào vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 lòng Tử Thanh: “Đừng bỏ rơi ta, được không?”

 

“Được…” Tử Thanh ôm chặt Nhã Hề, thở phào nhẹ nhõm, thì ra nàng buồn khổ việc này, oán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thế.

 

Nghe trái tim Tử Thanh đập cuồng loạn, Nhã Hề nhẹ nhàng nhíu mi, tới khi nào chàng mới nguyện ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nói cho ta biết lo lắng cùng sợ hãi của chàng đến tột cùng cái gì?

 

Nhẹ nhàng nâng gương mặt Nhã Hề, Tử Thanh cẩn thận nàng lau đi nước mắt trên má: “Là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta không tốt…”

 

“Chàng xấu xa!” Nhã Hề hơi hơi chu miệng, làm như oán não chưa tiêu, đôi mắt lại đã tràn đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đều nhu tình như nước.

 

“Nhã nhi…” Ngón trỏ Tử Thanh từ khóe mắt nàng lau qua, thì thào gọi nhẹ một tiếng, ánh mắt đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 có chút say dừng lại trên môi nàng.

 

Trái tim chợt đập dồn dập, Nhã Hề ngượng ngùng cười, hấp của Tử Thanh đã đến gần trong gang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tấc.

 

Bàn tay mềm mại bỗng nhiên hoảng loạn bối rối ngăn lại môi Tử Thanh, Nhã Hề sắc mặt đỏ bừng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 cúi đầu: “Cũng không thể được một tấc lại muốn tiến một thước a.”

 

“Ta…ha ha, ta đường đột.” Tử Thanh đỏ bừng cả mặt, nhẹ nhàng ôm Nhã Hề vào lòng.

 

“Đáp ứng ta, đừng lại nhíu mày nữa, được không?” Nhẹ nhàng, Nhã Hề hỏi.

 

“Ừ…”

 

“Chàng nói đêm mai ta nên ca bài đây?” Nhã Hề bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn Tử Thanh.

 

“Đêm mai? Nàng thật sự muốn xướng khúc sao?” Khẩn trương nắm tay nàng, Tử Thanh lắc đầu: “Ta chỉ muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 giấu nàng đi!”

 

“Ngốc, giấu được nhất thời, không thể giấu được cả đời, huống hồ cũng không tất yếu phải giấu a.” Thản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhiên cười, Nhã Hề lui về phía sau ba bước, dương tay áo xoay một vòng trước mặt Tử Thanh: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 “Linh nhân vốn nên ở trên đài diễn trò, đây mệnh.”

 

“Đây không phải mệnh!” Tử Thanh nghiêm mặt nói: “Ta không muốn những người đó thấy nàng, tâm sinh ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ý với nàng.”

 

“Đây mệnh, chỉ là, ta được thượng thiên chiếu cố, chàng bên cạnh.” Nhã Hề hơi hơi giương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mắt, khóe miệng khẽ cong phiếm chút ngượng ngùng, hướng không trung thổ khí như lan, nhẹ nhàng ca: “Phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 thị hương sở vi, dã dung bất cảm đương. Thiên bất đoạt nhân nguyện, cố sử nông kiến lang.”

 

“Đây không phải bài [Tử Dạ Ca] lần đầu tiên ta nghe thấy nàng xướng sao?” Tử Thanh giật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mình.

 

“Chàng lần lượt giúp ta chặn đứng mọi tai họa, chỉ cần nơi chàng, ta tin tưởng ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bình an…” Thản nhiên cười, Nhã Hề kiên định nói: “Đêm mai mặc kệ phía dưới bao nhiêu người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khúc ca mà ta hát chính chàng xướng.”

 

“Không đàn sao?” Tử Thanh bỗng nhiên cười tinh quái.

 

“Có đàn…”

 

“Không nhảy sao?” Tử Thanh tiếp tục hỏi.

 

“Có nhảy…”

 

“Sao? Vậy chỉ khúc ca hát cho ta?” Tử Thanh bỗng nhiên thu lại nét tươi cười, khoanh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đứng.

 

“Đương nhiên đều là…” Nhã Hề bỗng nhiên xoay người đi: “Chàng khi dễ ta!”

 

“Đây chínhnàng bảo ta khi dễ nàng!” Tử Thanh ha ha cười, từ phía sau Nhã Hề vòng tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ôm lấy, cười nói: “Ta nghĩ tới một bài thơ.”

 

Hạnh phúc cười, Nhã Hề nhẹ nhàng hỏi: “Bài thơ gì?”

 

Tử Thanh sửng sốt, đột nhiên nhớ ra nơi này Đại Đường, còn chưa tới triều Tống: “Cái này thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 qua mấy trăm năm sau sẽ biết.”

 

“Mấy trăm năm sau?” Nhã Hề chút kinh ngạc.

 

Thực xin lỗi, Đông Pha tiên sinh, bài thơ “Thủy điệu ca đầu” (*) này của ngài thực sự rất nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 danh! Nhẹ nhàng cười, Tử Thanh chậm rãi thì thầm:

 

“Minh nguyệt kỳ thời hữu,

 

Bả tửu vấn thanh thiên.

 

Bất tri thiên thượng cung khuyết,

 

Kim tịch thị hà niên.

 

Ngã dục thừa phong quy khứ,

 

Hựu chủng quỳnh lâu ngọc vũ,

 

Cao xứ bất thắng hàn.

 

Khởi lộng thanh ảnh,

 

tự tại nhân gian.

 

Chuyển chu các,

 

Đêhộ,

 

Chiếu miên.

 

Bất ứng hữu hận,

 

sự trường hướng biệt thời viên?

 

Nhân hữu bi, hoan, li, hợp,

 

Nguyệt hữu âm, tình, viên, khuyết,

 

Thử sự cổ nan toàn.

 

Đãn nguyện nhân trường cửu,

 

Thiên cộng thiền quyên.”

 

“Tử Thanh, ôm chặt ta…” Xoay người tựa vào trong lòng Tử Thanh, Nhã Hề không khỏi ôm chặt Tử Thanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Ta biết đêm mai sẽ nguy hiểm, mặc kệ ta trốn thế nào thì cũng đều nhất định phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đối mặt, rời đi cùng chàng, để chàng một mình một người ngăn trở ngàn vạn ánh mắt tràn ngập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 dục vọng của thế gian này, còn không bằng để ta thản nhiên chàng diễn một màn khuynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tình, chẳng sợ kết cục cái chết, ta cũng không hối tiếc.

 

Tử Thanh cười sáng lạn, cho dù chết thì ta cũng sẽ không để cho người An gia hoặc Sử gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 đến gần nàng một phân!

 

Bất tri bất giác, tuyết lại bắt đầu rơi.

 

“Nữ tử kia chính ‘Hoàng linh’ Nhã Hề?” Cửa sổ nhỏ thư phòng mở, vừa vặn nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 diện mạo hai người đang ôm nhau bên ngoài hậu hoa viên. An Khánh Tự không khỏi kinh thán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 một tiếng: “Mỹ nữ người Hán đúng là hơn người Hồ nhiều a.”

 

“Lục đệ này của ngươi thật phúc khí, được một mỹ nhân như vậy ái mộ.” Sử Triều Nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 nhìn Nhã Hề, ánh mắt lấp lánh thần sắc phức tạp.

 

“Hắn phúc khí cũng không chỉ thế này, cha thương yêu hắn đã xa xa vượt qua những nhi tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 chúng ta.” An Khánh Tự thản nhiên mở miệng.

 

“Có thu được, nhất định phải mất đi, đôi khi chờ đợi cũng không phải không thu hoạch, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 xem ta, chậm rãi chờ hơn mười năm, người gọi tiểu công tử cũng không phải đã biến thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 tiểu thư sao?” Sử Triều Nghĩa vỗ vỗ vai An Khánh Tự: “Một bên triển khai đại kế của chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ta, một bên chúng ta chậm rãi chờ đợi, đôi khihội đã tới rồi.”

 

“Triều Nghĩa huynh, ý của ngươi là?” An Khánh Tự bỗng nhiên cười.

 

“Trước đó vài ngày, ta nói với Triều Cẩm tiểu muội là muốn mệnh hay muốn thế tử vị? đêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 mai sẽ nói với Lục đệ ngươi là, muốn mỹ nhân hay là muốn thân phận Lục công tử này?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 Cười nhìn vẻ mặt hạnh phúc của Tử Thanh bên ngoài, danh phận Lục công tử này đến với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 ngươi dễ dàng như thế, còn mỹ nhân làm bạn, sự tình tốt đẹp nhất thế gian này không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 khả năng để cho ngươi độc chiếm. An Khánh Ân, bản công tử thật ra muốn nhìn bộ dáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.9 bi thương của ngươi một chút.

 

“Ha ha, Triều Nghĩa huynh, đôi khi ta thật sự bội phục ngươi.”

 

“Ha ha, ta cũng vậy.”

 

--------------------------------

 

(*) Bài “Thủy điệu ca đầu” Đông Pha:

 

Dịch:

 

Mấy lúctrăng thanh?

 

Cất chén hỏi trời xanh:

 

“Cung khuyết trên chính từng,

 

Ðêm nay đêm nào?”

 

Ta muốn cưỡi gió bay lên vút,

 

Lại sợ lầu quỳnh cửa ngọc,

 

Trên cao kia lạnh buốt.

 

Ðứng dậy múa giỡn bóng,

 

Cách biệt với nhân gian!

 

Trăng quanh gác tía,

 

Cúi xuống cửa son,

 

Dòm kẻ thao thức,

 

Chẳng nên ân hận,

 

Sao cứ biệt li thì trăng tròn?

 

Ðời người vui buồn li hợp,

 

Trăng cũng đầy vơi mờ tỏ,

 

Xưa nay đâu vẹn toàn.

 

Chỉ nguyện đời ta trường cửu,

 

Bay ngàn dặm cùng với thuyền quyên

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

#1 Quyển 1 - Chương 1: Trang Sinh hiểu mộng (1) #2 Quyển 1 - Chương 2: Thiên hàng bạch lang #3 Quyển 1 - Chương 3: Tử tức là sinh #4 Quyển 1 - Chương 4: Trợ Trụ vi ngược* #5 Quyển 1 - Chương 5: Uyển chuyển dư âm #6 Quyển 1 - Chương 6: Vì người mà say #7 Quyển 1 - Chương 7: Lời hứa của Triều Cẩm #8 Quyển 1 - Chương 8: Tái kiến giai nhân #9 Quyển 1 - Chương 9: [Tử Dạ Ca] thất truyền #10 Quyển 1 - Chương 10: Tiểu muội Sử gia #11 Quyển 1 - Chương 11: Lăng Trọng tướng quân #12 Quyển 1 - Chương 12: Mầm mống cừu hận #13 Quyển 1 - Chương 13: Nụ hôn khuynh tình #14 Quyển 1 - Chương 14: Mưa tên mờ ảo #15 Quyển 1 - Chương 15: Nhất tiễn phá địch #16 Quyển 1 - Chương 16: Một lời tạo nên khoảng cách #17 Quyển 1 - Chương 17: Chờ đợi Hoắc Hương xuất giá #18 Quyển 1 - Chương 18: Mượn người Bắc thượng #19 Quyển 1 - Chương 19: Kiệu hoa xuất môn #20 Quyển 1 - Chương 20: Vừa khéo tránh khỏi nguy cơ #21 Quyển 1 - Chương 21: Dừng chân nghỉ lại Lạc Dương #22 Quyển 1 - Chương 22: Tiểu tướng Lí phủ #23 Quyển 1 - Chương 23: Tiếng ca giản dị nơi rừng trúc vắng #24 Quyển 1 - Chương 24: Đêm dừng ở Lạc Dương #25 Quyển 1 - Chương 25: Xuôi thuyền trên sông Hoàng Hà #26 Quyển 2 - Chương 26: Hậu viện Sử phủ #27 Quyển 2 - Chương 27: Trực tiếp đối mặt An Lộc Sơn #28 Quyển 2 - Chương 28: Thiết lập tử địa #29 Quyển 2 - Chương 29: Ly kỳ nhận thân nhân #30 Quyển 2 - Chương 30: Nhận giặc làm cha #31 Quyển 2 - Chương 31: Nguyên tiêu nghe khúc hát #32 Quyển 2 - Chương 32: Thản nhiên cười #33 Quyển 2 - Chương 33: Thế ngoại đào nguyên #34 Quyển 2 - Chương 34: Một đêm bất an #35 Quyển 2 - Chương 35: Mạch nước ngầm Sử gia #36 Quyển 2 - Chương 36: Dùng chân tâm đánh cược #37 Quyển 2 - Chương 37: Du du khanh tâm #38 Quyển 2 - Chương 38: Đêm trước yến tiệc trong phủ #39 Quyển 2 - Chương 39: Nâng chén đối tuyết #40 Quyển 2 - Chương 40: Dạ yến Phạm Dương #41 Quyển 2 - Chương 41: Phượng Hoàng huyền đoạn #42 Quyển 2 - Chương 42: Ôm hận mà đâm #43 Quyển 2 - Chương 43: Vì nhi tử mà sốt ruột #44 Quyển 2 - Chương 44: Cùng chàng chung giấc mộng #45 Quyển 2 - Chương 45: Tiền đồ mờ mịt #46 Quyển 2 - Chương 46: Phá vỡ cuộc tập kích giữa đêm trăng #47 Quyển 2 - Chương 47: Khách qua đường vội vã #48 Quyển 2 - Chương 48: Trên đường gặp cố nhân #49 Quyển 2 - Chương 49: Dùng mưu kế phá sơn tặc #50 Quyển 2 - Chương 50: Tô Tình tuyệt vọng #51 Quyển 3 - Chương 51: Mới đến Vân Châu #52 Quyển 3 - Chương 52: Cầm tặc cầm vương #53 Quyển 3 - Chương 53: Giải nỗi lo buồn, xua tan mây mù #54 Quyển 3 - Chương 54: Mạch thượng hoa khai* #55 Quyển 3 - Chương 55: Tình căn đâm sâu bén rễ #56 Quyển 3 - Chương 56: Chuyện cũ năm đó #57 Quyển 3 - Chương 57: Một mình vào trại #58 Quyển 3 - Chương 58: Thánh chỉ đột nhiên rơi xuống #59 Quyển 3 - Chương 59: Mộc Lan tân truyền #60 Quyển 3 - Chương 60: Khấp huyết kinh lệ #61 Quyển 3 - Chương 61: Đại quân Đột Quyết #62 Quyển 3 - Chương 62: Quỳ gối bảo vệ Vân Châu #63 Quyển 3 - Chương 63: Chấp tử chi thủ #64 Quyển 3 - Chương 64: Sinh tử một đường #65 Quyển 3 - Chương 65: Mang kiếm xông vào phủ #66 Quyển 3 - Chương 66: Trái tim nữ nhân #67 Quyển 3 - Chương 67: Tửu yến Vân Châu #68 Quyển 3 - Chương 68: Lang bản hồng nhan #69 Quyển 3 - Chương 69: Nhẫn cỏ, kết tóc #70 Quyển 3 - Chương 70: Kim thiền thoát xác #71 Quyển 3 - Chương 71: Bốn bề thọ địch #72 Quyển 3 - Chương 72: Nghe thấy tin dữ #73 Quyển 3 - Chương 73: Cùng sói đánh cuộc #74 Quyển 3 - Chương 74: Tâm như tro tàn #75 Quyển 3 - Chương 75: Giấc mộng ngàn năm #76 Quyển 4 - Chương 76: Khác biệt như cách một đời người #77 Quyển 4 - Chương 77: Đêm trốn khỏi miệng sói #78 Quyển 4 - Chương 78: Quý nhân Thanh soái #79 Quyển 4 - Chương 79: Huyền Hoàng công chúa #80 Quyển 4 - Chương 80: Ân đoạn Lạc Dương #81 Quyển 4 - Chương 81: Không có thiên lý #82 Quyển 4 - Chương 82: Biết vậy chẳng làm #83 Quyển 4 - Chương 83: Loạn thế hùng tâm #84 Quyển 4 - Chương 84: Hương gạo thơm, nhạc vui mừng #85 Quyển 4 - Chương 85: Khoảnh khắc gặp lại #86 Quyển 4 - Chương 86: Phượng tới Vân Châu #87 Quyển 4 - Chương 87: Sinh tử nơi tuyệt cốc #88 Quyển 4 - Chương 88: Thẳng thắn chân thành đối đãi #89 Quyển 4 - Chương 89: Chúc ảnh Diêu Hồng #90 Quyển 4 - Chương 90: Lốc xoáy không biết được #91 Quyển 4 - Chương 91: Bí mật của Thanh soái #92 Quyển 4 - Chương 92: Đêm trước loạn thế #93 Quyển 4 - Chương 93: Trông ngóng về Lạc Dương ở phương nam #94 Quyển 4 - Chương 94: Đêm trốn khỏi Vân Châu #95 Quyển 4 - Chương 95: Binh biến lúc bình minh #96 Quyển 4 - Chương 96: Đêm do thám Lạc Dương #97 Quyển 4 - Chương 97: Danh dương Tương Châu #98 Quyển 4 - Chương 98: Cố thủ thành trì #99 Quyển 4 - Chương 99: Tiến lên phía bắc tới Sóc Phương #100 Quyển 4 - Chương 100: Lập kế liên hoàn #101 Quyển 5 - Chương 101: Tư Minh hàng Đường #102 Quyển 5 - Chương 102: Loạn điểm uyên ương #103 Quyển 5 - Chương 103: Vô tình rơi vào thế cục #104 Quyển 5 - Chương 104: Kháng chỉ nghịch thiên #105 Quyển 5 - Chương 105: Vì người không màng cái chết #106 Quyển 5 - Chương 106: Phù sinh nhược mộng
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Phù Sinh Nhược Mộng, Phù Sinh Nhược Mộng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Phù Sinh Nhược Mộng Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Phù Sinh Nhược Mộng Bách Hợp, truyện Bách Hợp hay, Phù Sinh Nhược Mộng full, Phù Sinh Nhược Mộng online, read Phù Sinh Nhược Mộng, Lưu Diên Trường Ngưng Phù Sinh Nhược Mộng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 37 — Phù Sinh Nhược Mộng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW