GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 65: Vì các người làm tôi quá buồn nôn

Đã copy!
Trước
#1 Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Túi xách không tệ #10 Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Em trai? #12 Tự do của anh #13 Cô lớn như thế rồi (1) #14 Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Nông cạn #17 Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Anh trai #19 Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Tôi sớm không còn thích anh #22 Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Vận may tốt #24 Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Không phải là anh thương em sao? #27 Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Em thật sự rất xinh #30 Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Anh ấy chụp lén cô #33 Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Anh có ý gì? #40 Đang nói yêu đương #41 Bạn gái #42 Không nói một lời đã đánh người #43 Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Muốn ngủ cùng anh #47 Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Hai tiếng #49 Nhiệt tình quan tâm #50 Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Không nhịn nổi #53 Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Không dính vào cờ bạc #55 Không tốt như em nghĩ #56 Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Đêm nay về nhà anh #58 Gặp mặt mẹ chồng #59 Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chuyện xấu #61 Chúng ta kết hôn đi #62 Vết nhơ #63 Xảy ra chuyện #64 Là anh phát tán sao? #65 Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Làm điều em muốn làm #68 Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Bồi thường #71 Xử lý khoan hồng #72 Giấm đổ khắp nhà #73 Cảm ơn anh #74 Hoàn chính văn #75 Phiên ngoại 1 #76 Phiên ngoại 2 #77 Phiên Ngoại 3 #78 Phiên ngoại 4 #79 Phiên ngoại 5 #80 Phiên ngoại 6 #81 Phiên ngoại 7 #82 Phiên ngoại 8 #83 Phiên ngoại 9 #84 Phiên ngoại 10 #85 Phiên ngoại 11
Tiếp
Giọng nói trong điện thoại của Tống Sầm rất gấp, Khương Nhạn Bắc vốn cho có chuyện lớn gì. Nhưng lúc đi vào phòng, anh liền hối hận.

Vì Khương Chi Minh cùng Tống Sầm vẫn bình yên vô sự ngồi trên sofa uống trà, ngoại trừ sắc không tốt, không nhìn được chỗ nào có vấn đề.

Lông mày anh nhíu lại, tiến lên hỏi: "Sao vậy?"

Khương Chi Minh xanh mặt nhìn anh: "Con còn hỏi làm sao? Ba phải hỏi con, vì sao hôm nay Giai Nhiễm tìm con, con còn không trả lời người ta."

Khương Nhạn Bắc chợt ngộ ra, vì điều gì mà mình bị gạt về nhà.

Sau khi chuyện của Khương Chi Minh truyền ra ngoài, Lý Giai Nhiễm thật sự có gửi tin nhắn an ủi anh, còn hẹn gặp mặt, đại khái là muốn gặp anh nhưng anh đã từ chối.

Lý Giai Nhiễm có lẽ chỉ là quan tâm một người bạn, nhưng biểu lộ hiện nay của Khương Chi Minh khiến anh hiểu được thiên kim của Sở trưởng này là đường tắt để viện trưởng Khương bảo toàn công việc, mà chìa khóa duy nhất chính là con trai của ông.

Lần cuối anh gấp gáp trở về vì không yên lòng về ba mẹ lại là đối mặt với hiện thực này. Thật sự anh không biết nên khóc hay nên cười đây.

Anh cũng lười lòng vòng, mỉm cười nói thẳng: "Sao thế? Viện trưởng Khương đây còn muốn hi sinh đứa con trai của mình để bảo vệ địa vị của mình sao?"

Tống Sầm ôn nhu nói: "Nhạn Bắc, ba của con không có ý này. Chỉ là cảm thấy đứa nhỏ Giai Nhiễm có tình có nghĩa, thấy ba con xảy ra chuyện, không chỉ không bỏ đá xuống giếng mà còn xin Sở trưởng Lý giúp đỡ. Người phụ nữ tốt như vậy, nếu bỏ qua thì quá đáng tiếc."

Khương Nhạn Bắc nhìn mẹ của mình: "Mẹ, đến lúc này rồi còn có thể nói chính nghĩa như thế, thực sự con rất khâm phục người. Mà con cũng cảm thấy hâm mộ hai người, chuyện xấu đã bị lộ ra mà còn đoàn kết nhất trí đến thế. Hiện tại rốt cuộc con cũng thấy hai người đúng thật là chân ái."

Dù bê bối bị phát tán nhưng Khương Chi Minh uy nghiêm một đời, sao chịu được sự châm chọc của con cái, đập chén trà xuống đất, trầm giọng: "Mày cho rằng ông đây ngã rồi, con trai như mày có chỗ tốt sao? Việc này mày muốn cũng được, không muốn cũng không sao, tạm thời ở bên Giai Nhiễm, sau đó tách ra. Nhất định bây giờ phải giữ con bé trong tay."

Khương Nhạn Bắc cảm thấy không muốn ở đây thêm một phút nào nữa, anh đứng lên, nói mỉa mai: "Ba à, ông cảm thấy tôi vẫn là đứa bé bị nhốt trong phòng với một chồng bài tập mà ông cho sao? Tôi đã hai mươi tám tuổi, sớm không phải con rối trong tay ông rồi."

"Nhạn Bắc!" Nhìn anh xoay người định đi, Tống Sầm vội kêu lên.

Khương Nhạn Bắc bình tĩnh nhìn hai người, gằn từng chữ: "Từ nhỏ các người đã muốn tôi là một đứa con ngoan, muốn trở thành người ưu tú giống hai người, tôi cũng cực kỳ cố gắng. Nhưng đến một ngày, tôi phát hiện ba mẹ của mình không hề hoàn mỹ như biểu hiện của họ, thậm chí còn cực kỳ buồn nôn, các người biết tôi đã như thế nào không? Tôi sụp đổ, rơi vào trầm cảm nghiêm trọng, thiếu chút nữa đã chết ở nước ngoài. Mà khi đó các người đang làm gì? Một người ngủ với gái trẻ, một người vụng trộm với đàn ông có vợ đang bệnh nặng, không ai để ý đến tình trạng của tôi. Bây giờ các người còn mạnh mẽ khảng khái để tôi thông đồng làm bậy, thậm chí mặc kệ tôi đã có bạn gái."

"Nhạn Bắc, ba con cũng không muốn chia rẽ con và bạn gái, chỉ là chuyện trong nhà đã như vậy. Nếu ba con thật sự bị bãi chức, con cũng không hề vẻ vang gì, đúng không?"

Khương Nhạn Bắc: "Ảnh chụp trên mạng còn chưa đủ để tôi bị chỉ trích sao?"

Tống Sầm: "Chuyện trên mạng sớm muộn cũng sẽ qua, chỉ cần ba con có thể giữ được chức vụ là được, như thế sự nghiệp của con mới không bị ảnh hưởng."

Khương Nhạn Bắc hừ lạnh, xoay người ra ngoài.

Chỉ là chưa đến mấy bước, Khương Chi Minh chợt đứng lên, hét lớn: "Thằng bất hiếu! Mày không nghe lời của ông đây thật sao? Được! Vậy tao cũng không để đứa con gái họ Thẩm yên ổn. Xem như ông đây đổ rồi, cũng không để mày cùng con kia sống thoải mái."

Khương Nhạn Bắc giận dữ quay đầu, đen mặt nhìn lại Khương Chi Minh, anh không tin được đây là lời nói của một người ba. Đúng vậy, lúc anh vì họ lấy được thể diện và vinh quang, anh mới là con. Lúc anh không muốn bị khống chế, thì chẳng là gì cả.

Dù sao cũng đã vạch mặt, anh cũng không cần duy trì mối quan hệ đã tan vỡ nữa.

Anh hóa giận thành cười, nói: "Ba, ông còn chưa biết những tấm hình đó là ai đã phát tán nhỉ?"

Khương Chi Minh sửng sốt.

Khương Nhạn Bắc chậm rãi thốt lên: "Là tôi."

Không chỉ có Khương Chi Minh, còn có Tống Sầm đều kinh ngạc mở to mắt.

Khương Nhạn Bắc: "Vì các người làm tôi quá buồn nôn!"

Nói rồi từng bước ra ngoài.

"Thằng nghiệt tử!"

Theo tiếng rống giận của Khương Chi Minh là tiếng thét chói tai của Tống Sầm, cùng tiếng đồ đổ vỡ liên tục.

Bịch một tiếng.

Chiếc ấm tử sa đã văng trúng cái ót của Khương Nhạn Bắc, rơi xuống đất.

Khương Nhạn Bắc chỉ cảm thấy đau buốt tận óc, thiếu chút nữa không đứng vững được.

Tống Sầm bị dọa đến, nhanh đứng lên chạy đến đỡ lấy anh: "Nhạn Bắc, con không sao chứ?"

Khương Nhạn Bắc lau phía sau một cái, thấy được một chỗ ướt, nhưng vẫn không sao, lực của Khương Chi Minh khá bình thường, cảm giác đau chỉ ở gáy, chưa đập đến não.

Tống Sầm kiểm tra một chút, xác định chỉ chảy máu nhẹ ở cổ, nhẹ thở ra, sẵng giọng với Khương Chi Minh đang thở hồng hộc vì giận dữ: "Có gì thì nói chuyện là được, nếu làm con bị thương thì sao?"

Khương Chi Minh vẫn nổi giận đùng đùng: "Tôi hận không thể giết chết tên nghiệt tử này."

Tống Sầm mềm mỏng nói với Khương Nhạn Bắc: "Nhạn Bắc, ba con cũng bị chọc tức, những lời vừa rồi sao nói lung tung vậy? Một nhà ba người chúng ta ngồi xuống thương lượng một chút, qua khó khăn rồi nói sau."

Khương Nhạn Bắc hất tay bà ra, nản lòng nói: "Thực sự tôi không còn gì để nói nữa."

Dứt lời, đôi chân dài đã mở ra, rời đi không quay đầu, chỉ để lại tiếng gọi liên hồi của Tống Sầm.

Chiếc cổ bị thương vì ấm tử sa phải khâu đến mấy mũi. Lúc nằm xuống giường bệnh, Khương Nhạn Bắc chỉ cảm thấy cực kỳ hoang đường, sống đến hai mươi tám tuổi, rốt cuộc anh cũng bị ba đánh một lần.

Điều này cũng triệt để đánh gãy đoạn tình cảm giữa bọn họ.

Xử lý tốt vết thương, về xe, anh mở điện thoại lên. Tập tài liệu được ẩn, tùy tiện mở một tấm ảnh, thân thể già yếu của Khương Chi Minh đang quấn lấy cô gái trẻ tuổi.

Dạ dày anh cuộn lên, nhắm mắt lại, thở dài, ngón tay bấm xóa cả tập tài liệu.

Sau đó gọi cho Thẩm Nam, lúc này thật sự hơi trễ nhưng nhấc máy rất nhanh, chứng tỏ cô đang chờ điện thoại của anh.

"Trong nhà không sao chứ?"

"Ừm, không sao."

"Vậy là tốt rồi."

"Sao em còn chưa ngủ? Chờ điện thoại của anh à?"

Thẩm Nam vừa mới lên giường, than thở: "Không phải, Thẩm Ngọc lại ho khan, vừa chăm sóc nhóc rồi thu xếp ngày mai đến bệnh viện."

"Ừm, ngày mai anh đến đón cùng đến bệnh viện."

"Được."

"Em ngủ sớm đi."

"Anh cũng thế."

Cúp điện thoại, Khương Nhạn Bắc vuốt trán, thực sự anh có phải là người bạn trai tốt hay không, biết rõ cuộc sống ổn định của cô vất vả lắm mới có được, nhưng anh lại cuốn cô vào vòng quay lộn xộn này.

Mà Thẩm Nam bên này, sau khi bỏ điện thoại xuống cũng không buồn ngủ.

Tiếng ho khan của Thẩm Ngọc vẫn còn.

Mà cô cùng Khương Nhạn Bắc có thể chẳng mấy chốc sẽ bị chia cách.

Vì sao cô vừa mới nếm được mấy phần ngọt đã để cô chịu khổ lần nữa?

***

Ji: Cảm thấy buồn cho anh Bắc thật sự:(((
#1 Chương 1: Đã qua nhiều năm như vậy rồi, anh vẫn nhớ rõ hương vị này #2 Chương 2: Có một công việc kiêu ngạo, sống một cuộc sống vui vẻ #3 Chương 3: Vậy mà người đàn ông đứng cách xa vài mét, lại vô cùng chân thực #4 Chương 4: Chắc là cũng chỉ có một mình Khương Nhạn Bắc #5 Chương 5: Chị chúc em sinh nhật vui vẻ #6 Chương 6: Giống như một người qua đường lạ lẫm làm chuyện tốt #7 Chương 7: Loại cảm giác đặt chân trên mặt đất này khiến tôi rất an tâm #8 Chương 8: Cô gái nhà giàu giờ trở nên nghèo túng #9 Chương 9: Túi xách không tệ #10 Chương 10: Người bình thường thật sự không làm được chuyện này #11 Chương 11: Em trai? #12 Chương 12: Tự do của anh #13 Chương 13: Cô lớn như thế rồi (1) #14 Chương 14: Cô luôn có cảm giác tự ti #15 Chương 15: Muốn chơi thì cũng là tôi chơi đàn ông #16 Chương 16: Nông cạn #17 Chương 17: Làm đ* còn muốn lập đền thờ à #18 Chương 18: Anh trai #19 Chương 19: Em đã không còn là trái bí nhỏ nữa #20 Chương 20: Con người cuối cùng cũng sẽ lớn lên #21 Chương 21: Tôi sớm không còn thích anh #22 Chương 22: Sư huynh muốn theo đuổi Thẩm Nam sao? #23 Chương 23: Vận may tốt #24 Chương 24: Xin lỗi anh vì hành vi năm đó #25 Chương 25: Nam sinh tốt thường chướng mắt loại nữ sinh như cô #26 Chương 26: Không phải là anh thương em sao? #27 Chương 27: Tựa như hai đường thẳng song song bỗng giao nhau #28 Chương 28: Sao tôi không biết có nhiều người theo đuổi tôi như vậy? #29 Chương 29: Em thật sự rất xinh #30 Chương 30: Có phải lúc đó anh cực kỳ ghét tôi không? #31 Chương 31: Bởi vì không muốn trở thành con mồi #32 Chương 32: Anh ấy chụp lén cô #33 Chương 33: Cô không cần bất cứ lời hoa mỹ gì #34 Chương 34: Từ bỡn cợt này thật sự không hợp với Khương Nhạn Bắc #35 Chương 35: Yêu đương cùng anh, hẳn rất hạnh phúc #36 Chương 36: Đang cùng thầy Khương yêu đương sao? #37 Chương 37: Em không có kinh nghiệm, chỉ sợ về sau hối hận #38 Chương 38: Cánh tay còn lại của anh cũng thuận thế ôm eo cô #39 Chương 39: Anh có ý gì? #40 Chương 40: Đang nói yêu đương #41 Chương 41: Bạn gái #42 Chương 42: Không nói một lời đã đánh người #43 Chương 43: Cô cũng có tự tôn cùng giới hạn cuối cùng #44 Chương 44: Anh là phần thưởng cuộc sống cho em sau kiểm tra #45 Chương 45: Con gái nên chơi nhiều, không cần phải về sớm #46 Chương 46: Muốn ngủ cùng anh #47 Chương 47: Thiếu chút nữa đánh chết bạn trai #48 Chương 48: Hai tiếng #49 Chương 49: Nhiệt tình quan tâm #50 Chương 50: Không phải vừa mới chia tay đã quen người mới #51 Chương 51: Đây không phải yêu, thì là gì? #52 Chương 52: Không nhịn nổi #53 Chương 53: Sau khi chia tay mới quấy rối anh #54 Chương 54: Không dính vào cờ bạc #55 Chương 55: Không tốt như em nghĩ #56 Chương 56: Chẳng lẽ đã từng tổn thương #57 Chương 57: Đêm nay về nhà anh #58 Chương 58: Gặp mặt mẹ chồng #59 Chương 59: Cũng may anh đã gặp được Thẩm Nam #60 Chương 60: Chuyện xấu #61 Chương 61: Chúng ta kết hôn đi #62 Chương 62: Vết nhơ #63 Chương 63: Xảy ra chuyện #64 Chương 64: Là anh phát tán sao? #65 Chương 65: Vì các người làm tôi quá buồn nôn #66 Chương 66: Giúp anh chăm sóc chị thật tốt #67 Chương 67: Làm điều em muốn làm #68 Chương 68: Anh sẽ tìm đến nhanh thôi #69 Chương 69: Không bị ô nhiễm bởi thế giới này #70 Chương 70: Bồi thường #71 Chương 71: Xử lý khoan hồng #72 Chương 72: Giấm đổ khắp nhà #73 Chương 73: Cảm ơn anh #74 Chương 74: Hoàn chính văn #75 Chương 75: Phiên ngoại 1 #76 Chương 76: Phiên ngoại 2 #77 Chương 77: Phiên Ngoại 3 #78 Chương 78: Phiên ngoại 4 #79 Chương 79: Phiên ngoại 5 #80 Chương 80: Phiên ngoại 6 #81 Chương 81: Phiên ngoại 7 #82 Chương 82: Phiên ngoại 8 #83 Chương 83: Phiên ngoại 9 #84 Chương 84: Phiên ngoại 10 #85 Chương 85: Phiên ngoại 11
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhạn Bay Hướng Nam, Nhạn Bay Hướng Nam Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Nhạn Bay Hướng Nam Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Nhạn Bay Hướng Nam Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Nhạn Bay Hướng Nam full, Nhạn Bay Hướng Nam online, read Nhạn Bay Hướng Nam, Úy Không Nhạn Bay Hướng Nam

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 65 — Nhạn Bay Hướng Nam

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW